Giêsu ơi! Chẳng phải con không ham thích những thú vui bên ngoài, chẳng phải con không thích tán gẫu hay đi café cùng bạn bè, cũng chẳng phải con không thích la cà với một tình yêu trong sáng của tuổi trẻ đâu Chúa ơi! Nhưng chỉ là sâu thật sâu trong trái tim con, có một nơi bé nhỏ, một nơi ấm áp. Nơi đó chỉ có mùi vị của tình yêu. Có một Thiên Chúa cao cả và quyền năng đang ngự ở đó. Ngài đã đến và ở lại với con. Ngài yêu con và ủi an những yếu đuối trong con. Như một vị bác sĩ tài ba, Ngài chữa lành trái tim yếu ớt của con. Như một nhà tâm lý học đại tài, Ngài sưởi ấm trái tim giá lạnh của con. Và như một người bạn trung thành, Ngài lắng nghe trái tim ưu sầu của con.

Ngay từ những ngày đầu khi con chập chững bước đi trên hành trình đức tin này, con vẫn còn mang theo bên mình những ước mơ, những hoài bão và những vấn vương muộn phiền của tuổi trẻ. Những khao khát mãnh liệt… và một trái tim nguội lạnh. Nhưng những thử thách và trở ngại đó chẳng còn là gì lớn lao khi con trao ban tất cả trong tay Chúa.

 Con dần chấp nhận để được Ngài dạy bảo, được Ngài uốn nắn con. Qua những con người mà Chúa đã gửi đến với con, con nhìn họ với đôi mắt của Chúa và con yêu họ với trái tim của Chúa. Thật không dễ dàng gì để chấp nhận yêu thương những con người không cùng huyết thống với mình, nhưng “Đối với Thiên Chúa thì không gì là không thể.” (Lc 1,37). Chúa đã dạy con biết thế nào là yêu và được yêu, rằng con sẽ là “người được yêu” và sẽ là người “trao ban tình yêu” đó cho tất cả mọi người. Con sẽ là một thiên sứ bình an cho người khác khi con có Chúa trong lòng và để cho Ngài hoạt động tùy thích trên cuộc đời con. Vì con biết rằng có một Đấng Cứu Thế đang cứu lấy trái tim bé nhỏ này của con!

Người ta thường nói mơ ước thì phải thật lớn lao, thật hoành tráng và phải thật xứng đáng. Nhưng ước mơ của con bé nhỏ lắm Chúa ạ, nhưng ươm đậm mùi vị của tình yêu. Con ước mình yêu Chúa thật nhiều, chỉ mong được bằng một phần rất nhỏ như Chúa đã yêu con.

Có nhiều lúc khi con ngồi lặng bên Chúa, con nói rằng: “Chúa thật là mù quáng trong tình yêu đối với con! Yêu con Chúa được gì chứ, con chỉ toàn làm cho Chúa bị tổn thương thôi…”. Nhưng rồi con nhận ra, Chúa yêu con chỉ vì con là chính con. Là một kiệt tác do Ngài tạo ra, dù con chẳng tài giỏi hơn ai, nhưng con là duy nhất. Con luôn đẹp và dễ thương trong đôi mắt ngọt ngào của Ngài. Ngay cả khi bản thân con đã bao lần vấp ngã vào cạm bẫy của ma quỷ, nhưng Ngài vẫn luôn dang rộng vòng tay chờ đợi con quay trở về với Ngài. Ngay cả khi con luôn tìm cách để thoát khỏi sự bao bọc và chở che của Ngài để rồi phải nhận lấy những đau đớn về mình, thì chính Ngài cũng vẫn luôn chờ đợi để ôm con vào lòng và cứu chữa trái tim yếu đuối của con.

Trong tất cả những biến cố lớn nhỏ của cuộc đời con, đều chứa đựng thông điệp của tình yêu. Con tập làm quen với Lời Chúa hằng ngày. Những bài đọc, bài Tin Mừng mỗi ngày như những lá thư tình Chúa muốn gửi đến cho con, an ủi con và kiện toàn con mỗi ngày.

Trong hành trình đức tin này của con, tuy vẫn còn rất non nớt và yếu đuối, nhưng con đã và đang rất hạnh phúc trong từng ngày, bởi vì con biết rằng, con không đi một mình, nhưng có Chúa cùng đi với con. Ngài hiện diện sống động bên cạnh con qua những người Thầy, người chị em của con. Họ như món quà thiêng liêng của tình yêu mà Ngài đã dành tặng cho con. Con chỉ mong ước sao, tình yêu của con sẽ được Chúa mở ra mỗi ngày một hơn. Cho con biết yêu thương những con người Chúa đã trao ban cho con, yêu như Ngài đã yêu con và tha thứ như Ngài đã tha thứ cho con…

Giêsu ơi! Con đang thật sự rất yêu cuộc đời này, một cuộc sống nhỏ bé mà Chúa đã trao ban cho con. Ngay cả từng hơi thở của con cũng đều là của Chúa trao cho. Và Lạy Chúa! Ngài là “Đấng thấu suốt mọi bí ẩn” (Mt 6,18) Ngài biết rõ con là một cô bé yếu ớt giữa thế gian này, một cô bé rất ham chơi. Dù con đã chấp nhận yên vị ngồi trong vòng tay Ngài rồi, nhưng lòng trí con vẫn còn rất nhiều những vướng mắc ở trần gian.

Chúa ơi! Con vẫn luôn tìm cách để chạy trốn Ngài, tìm cách để đi theo những tự do của thế gian… Nhưng sâu thật sâu bên trong con, Chúa vẫn luôn ở đấy. Chúa sưởi ấm và tha thiết gọi tên con. Chẳng nơi nào ở thế gian ấm áp được như vòng tay của Chúa, và cũng chẳng có con người nào ở thế gian, gọi tên con với một tình yêu đong đầy được như Chúa.

Con xác tín rằng trong tương quan cá vị giữa con và Chúa thì Chúa luôn luôn là người chủ động. Và con biết rằng trong trái tim của Chúa con luôn có một chỗ đứng nhất định và mãi mãi bền vững. Tuy nhiên, tình yêu con dành cho Chúa thì vẫn còn rất mờ nhạt. Nên con khao khát được yêu Chúa thật nhiều, nhiều hơn nữa. Con ao ước đôi môi con luôn cất cao tiếng hát mà Chúa trao ban để được ngợi khen và chúc tụng Chúa mỗi ngày. Đôi mắt con, con dành riêng để chiêm ngắm vẻ đẹp thánh thiêng của Ngài. Và đôi chân con, con luôn tìm đến với Ngài, cùng ngồi lại và để Ngài chữa lành những vết thương sâu bên trong trái tim con. Chúa ơi! Tình yêu con dành cho Ngài còn quá mỏng manh, con không mong mình chỉ nói yêu Ngài bằng môi miệng rồi lại thôi. Nhưng con khao khát được yêu Ngài bằng trọn vẹn trái tim và trí lòng con. Xin hãy đến quyến rũ con và xin hãy dành riêng con cho Ngài.

 

Maria Hoàng Nhật Nghi

Tiền Tập Viện, TD. Cù Lao Giêng

-“ Alo! Ba ơi! Ngày 3/9 thứ 4 tuần sau con lên lớp, ba đi được không?”

 - Ba: -“ Lên lớp gì con?”

 -“ Con được chuyển lên một giai đoạn mới, giống lúc con mới nhập đệ tử á!”

 - Ba: -“… Thôi để mẹ mày đi đi, ba thì cũng khoẻ trong mình mà, thôi để mẹ mày đi đi.”

            <cúp máy>

            Đây là lần thứ 3 tôi chủ động gọi cho Ba; lần thứ nhất là gọi về sau khi nhập đệ tử 1 tháng và nói với Ba, mình nhớ nhà - Ba nói: “cố lên!”;  lần 2 là thông báo mình đậu bằng lái xe - Ba nói: “ừ!”

Tôi và Ba lúc ở nhà ít trò chuyện vì Ba bận đi làm, còn tôi khi đi học về chỉ có điện thoại nên cũng chẳng nói năng gì. Nhưng từ lúc tôi vào dòng, tôi biết nhớ đến Ba hơn và muốn quan tâm gia đình hơn.

Tôi chuyển qua gọi Mẹ và kể về cuộc gọi vừa rồi, Mẹ nói “ờ, để Mẹ tính, Mẹ với em đi cũng được”. Thế là sẵn sàng, đồ đạc tôi đã chuẩn bị xong và nghi thức cũng đã tập, gia đình cũng sẽ tham dự, còn chút tiếc vì Ba không đi.

            Ngày 3 tháng 9, lúc 15g30 nghi thức sẽ bắt đầu, trưa hôm đó tôi chẳng ngủ được, cứ nghe tiếng xe là đến cửa sổ để xem ai đến. Từ 13g30 đã có phụ huynh đến, quý Dì đón tiếp các gia đình, lần này có 10 chị nhập đệ tử sinh viên và chính thức, nên phụ huynh đến rất đông. Tôi tranh thủ thay bộ tu phục rồi tiếp tục chờ đến 14g tôi bước ra khỏi cửa nhà, ngẩng đầu lên tôi thấy bốn dáng người quen thuộc, đó là Ba, Mẹ, và hai em gái. Tôi chạy đến chào rồi mời ngồi ghế đá, trên bàn không có gì ngoài nước suối, Ba Mẹ cũng không nói gì nhiều, nhưng lúc đó lòng tôi rất nhộn nhịp. Chỉ bốn người này là đủ cho tôi, và sự hiện diện của Ba làm tôi vui hơn nữa, tôi cũng kể về cuộc sống ở đây, …

Đến giờ, các gia đình đã ổn định trong nhà nguyện, còn 21 chị em sẽ chuyển giai đoạn thì xếp hàng trước nhà nguyện, rồi theo tiếng nhạc mà tiến về phía cung thánh, mọi người đều hướng mắt về chúng tôi, nhưng tôi có một cảm giác rất đặc biệt, đó là ánh mắt người thân đang tìm nhìn tôi. Tôi hạnh phúc và bước lên, nghiêng mình chào Đấng đã luôn đứng sẵn để chờ tôi là chính Chúa Giêsu. Về đến chỗ ngồi, mắt tôi vẫn đăm đăm nhìn Chúa Giêsu hằng sống, tôi cảm được Ngài đang cười, và hài lòng về lựa chọn của tất cả chúng tôi.

Các phần của nghi thức cứ tiếp nối nhau, cho đến lời dẫn “Chị phụ trách Đệ Tử trao các em cho Bề Trên Giám Tỉnh”, “ Em Phanxica Phạm Quế Anh” - “ Dạ con đây” và tôi tiến lên cung Thánh, khoảng cách giữa tôi với Chúa lúc đó đã gần hơn nữa. Nghi thức tiếp tục, đến khi câu nói của Sơ phụ trách Tiền Tập vang lên: “ Con xin đón nhận”. Với cây Thánh Giá bạc trên ngực áo, tôi biết mình đã không thuộc về Đệ Tử Viện nữa, cánh cửa ấy đã khép lại để mở ra cánh cửa thứ hai đón tôi đến với một giai đoạn mới. Các nghi thức gia nhập Đệ Tử Viện, Thỉnh viện và Tập Viện lần lượt diễn ra một cách suôn sẻ, tôi tin rằng tất cả đã được Chúa chúc phúc.

            Bước vào giai đoạn mới này, không phải là bỏ đi mọi sự, nhưng là “nâng cấp”: cầu nguyện hơn một chút, hướng về tha nhân nhiều hơn, học hỏi hơn một chút… Con không cảm thấy sợ, vì con biết Người gọi tên con là ai và Ngài rất mạnh, chỉ mình Ngài là đủ cho con, đến giờ phút này con chỉ muốn nói: Con tạ ơn Chúa!

 

Phanxica Phạm Quế Anh - Tiền Tập viện

 

 Thời tiết trời bắt đầu se lạnh, sự chuyển mùa từ thu qua đông, với khí trời ấm áp, cùng với cơn mưa rào rả rích. Mưa đến làm cho những chiếc lá vàng rụng xào xạc xuống sân tu viện, những chú kiến cũng ngoi lên khỏi hang để tránh những giọt mưa đầu mùa, mưa kéo theo ẩm ướt… bởi thế nhiều người không thích mưa. Riêng tôi thì khác, mưa gắn liền với một phần trong những ký ức đẹp của tôi. Giờ này, khi ngồi đọc lại những trang nhật ký, bỗng nhiên những ký ức trong tôi ùa về những hình ảnh như đang hiện hữu trước mắt tôi. “ Hành trình ơn gọi” của tôi như đứa trẻ tập những bước đi đầu tiên trong đời tu. Cuộc đời theo Chúa là một bức tranh đa màu sắc với những nét vẽ không phải chỉ của riêng tôi nhưng còn là của những người được Thiên Chúa gửi đến cho tôi mỗi ngày.

Tôi được sinh ra và lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình. Dẫu tôi không có khả năng xuất chúng như những cô cậu học sinh trên truyền hình hay trong các bài báo, nhưng đối với ba mẹ, tôi luôn là niềm tự hào của gia đình.

Tốt nghiệp cấp ba, khi bạn bè của tôi họ đang háo hức chuẩn bị hành trang để bước tiếp đến gần những ước mơ của họ trong ngưỡng cửa của trường Đại Học, tôi lại soạn đồ đi tìm một hành trình mới nơi Dòng Chúa Quan Phòng theo lời mời gọi của quý sơ. Sau những ngày tĩnh tâm ngắn ngủi, được trò chuyện với Chúa, cuộc đời tôi bỗng chốc có nhiều thay đổi. Chúa đã đến và thôi thúc tôi một cách nhẹ nhàng. Chỉ vỏn vẹn 72 giờ đồng hồ, nhưng tôi lại cảm thấy lòng mình tràn ngập tình yêu Chúa, tôi cảm thấy bản thân mình đã tìm được hướng đi cho cuộc đời.

Sau những ngày sống với Chúa trong cô tịch, được Chúa thúc đẩy tôi quyết định làm đơn xin gia nhập dòng, trước sự ngỡ ngàng của bạn bè và đặc biệt là gia đình của tôi. Phải thuyết phục lắm, tôi mới được gia đình chấp nhận cho đi thử 3 tháng để tìm hiểu và suy nghĩ kỹ hơn về quyết định của mình. Tôi đến với tu viện với sự tiếp đón niềm nở và tình thương của quý sơ và các chị Đệ Tử. Nhớ về những ngày đầu tiên, giờ này lòng tôi có một cảm giác hạnh phúc khó tả. Có những lúc tôi cảm thấy mình được sống trong tình yêu Quan Phòng của Chúa. Nhưng xen lẫn với những niềm hạnh phúc ấy không ít lần tôi đã rơi nước mắt vì những tổn thương đến với tôi và những lúc khó khăn trong đời tu mà tôi phải đối diện. Những lúc ấy tôi chỉ biết im lặng quỳ trước Chúa, dâng lên Chúa những tổn thương mà tôi đang gặp phải, để cầu nguyện cho gia đình mình.

Những lúc cầu nguyện tôi tự nói với chính mình: những ngày khó khăn ấy là những lúc Chúa đang thử luyện đức tin, sự kiên nhẫn và lòng trung thành của tôi dành cho Chúa. Chính qua những thử thách ấy giúp tôi nhận ra rằng Chúa ban cho tôi tháng ngày hạnh phúc nhiều hơn những ngày khó khăn, chính vì vậy tôi luôn xác tín vào tình yêu Chúa dành cho tôi để tôi can đảm thưa lên tiếng xin vâng của mình mà tiến thêm một bước nữa trong đời dâng hiến. Dẫu biết rằng tiếng xin vâng ấy tôi vẫn phải hy sinh rất nhiều, nhưng tôi luôn vững tin vào Chúa vì tôi không đi một mình trong hành trình ơn gọi mà có Chúa cùng đi với tôi.

 Têrêsa Nguyễn Phương Trúc

Tiền tập năm II - TD.Cù Lao Giêng

Ngắm nhìn những chiếc lá dần rơi xuống, thoáng nhìn qua ô cửa sổ hướng về phía nhà nguyện. Bổng vang lên khúc hát “Ngày ấy xa xưa, con chập chững những bước đi đầu tiên…” cung điệu vang lên khiến lòng tôi bồi hồi, xao xuyến. Bài hát như thức tỉnh lòng tôi,  tôi lặng im lắng đọng, bỗng nhiên tôi chợt nhớ đến một câu nói trong bài Tin Mừng tôi đã từng đọc về việc Đức Giê-su tỏ lòng thương xót với những người Chúa Cha chọn gọi và gửi đến cho Ngài. Tôi như bừng tỉnh lại và thấy hình ảnh ở đó và tự nhủ rằng “ Tôi chẳng là gì, sao Người gọi tôi”.

Thấm thoát đã hai năm trôi qua, tôi nhớ lại ngày tôi chập chững bước vào đời tu, ngày mà tôi nhận thấy vẻ đẹp hào nhoáng của thế gian không còn hút mắt được tôi, ngày mà tôi có thể gác lại những lo âu, những suy tính viễn vông cho tương lai để dành một tâm hồn sẵn sàng cho Người đã đợi tôi suốt 20 năm. Và cũng chính ngày này, ngày mà tôi được nhìn thấy Ngài.

Giây phút đầu tiên gợi lên trong tôi nhiều cung bậc cảm xúc khó tả là hình ảnh bao la rộng lớn của tu viện, đan xen những mái nhà cao tầng như muốn thay nhau làm đẹp cho nơi này. Những hàng cây xanh mơn mởn đong đưa trong gió có lúc phát ra âm thanh rì rào như muốn lên tiếng vẫy tay đón chào người bạn mới. Nơi này tôi gặp lại người bạn thân quen của mình, rất gần nhưng lại xa.

Tôi và Ngài gặp nhau ở nơi đông người qua lại, những hình ảnh chen chút tấp nập thoáng mờ ảo làm tôi quên đi hình ảnh Ngài đang hiện diện bên tôi, chen chúc bởi những bất toàn, tấp nập bởi những đam mê, và đấu tranh bởi những phiền não và vội vã của cuộc đời. Nhưng đôi mắt ấy vẫn dõi theo…không rời và ân cần lo lắng, Ngài vẫn nhìn thấy và gọi tên tôi. Ngài vẫn gọi tôi, ngài kêu tôi lớn tiếng, không để tôi giả điếc làm ngơ. “Nếu ta không trung tín, Người vẫn một lòng trung tín, vì Người không thể nào chối bỏ chính mình” (2Tm 2,13).

Trong góc khuất của cuộc đời, nơi mà bóng tối làm chủ tấm thân yếu đuối mỏng giòn, nơi mà những bước chân dần đi vào ngõ cụt, tâm hồn chỉ còn lại những mãnh vụn chứa đầy âu lo, nghi ngại. Dường như mọi xôn xao náo động không còn làm vui thích lòng tôi, tôi trở về với khoảng không sâu thẳm, tôi bất chợt nhìn thấy Ngài. Ngài không nói, chỉ nhìn, đôi mắt trìu mến đoái nhìn đến tôi, ánh mắt như thể hiểu thấu mọi suy nghĩ, như thể biết rõ tôi cần gì ?. Dần dần thanh âm Ngài vang lên ngày một nhiều hơn, Tôi đã nhận ra âm thanh quen thuộc, tiếng nói mà mỗi ngày vẫn vang vọng trong lòng tôi, mọi thứ diễn ra thật bất ngờ, tôi cảm nhận được sự bình an, tôi chìm ngập trong sự hạnh phúc. Tôi chợt bừng tỉnh lại và nhận thấy rằng, điều mà tôi đang tìm kiếm suốt ngần ấy năm vẫn đang từng ngày diễn ra trước mắt tôi. Và từ đó…Tôi xin đi theo Ngài.

Ngài yêu thương tôi, thông qua những người có trách nhiệm với tôi, qua những con người tôi gặp gỡ mỗi ngày sống, qua những điều thuận theo ý tôi và cả những điều nghịch với ý tôi. Trong tương quan với Chúa, có lúc tôi thấy Ngài như một người thầy, dạy bảo tôi nhiều điều, có lúc lại thân thương gần gũi như người bạn tri kỷ, một người bạn thân đủ để tôi tin tưởng chia sẻ mọi chuyện vui buồn; cũng có lúc nghiêm khắc như một người cha, nhưng không quá hà khắc với con cái và luôn rộng lượng bao dung với lầm lỗi của tôi. Tôi chợt bừng tỉnh lại hóa ra mẫu người mà tôi đã tìm kiếm suốt ngần ấy năm đang ở nơi đây, đang hiện diện trong cuộc sống của tôi

Tôi đã từng trải qua với Chúa về sự tự do của bản thân mình. Trong mọi quyết định của tôi, tôi luôn được Chúa soi sáng hướng dẫn, nhưng với bản tính con người mang thân phận yếu đuối bất toàn, với trí hiểu biết nông cạn tôi vẫn chưa hiểu được thánh ý Ngài. Ngài không lên tiếng, không cấm đoán. Ngài vẫn cho phép mọi sự diễn ra. Và chính Ngài cho tôi thấy sự thất bại, sự hối hận khi làm theo ý riêng mình, và cũng chính lúc được soi sáng bởi những biến cố đau buồn trong cuộc sống, tôi dần đọc ra và hiểu ý Ngài. Đối với tôi, thất bại lớn nhất mà tôi gặp phải không phải là hạn hẹp về khả năng, hay các yếu tố tiêu cực trong cuộc sống mà là một trái tim không nhận ra tình yêu và thánh ý của Chúa

Chúa luôn ở gần bên tôi, Ngài chưa từng để tôi phải một mình, chưa bao giờ ngủ quên trong thử thách và đau khổ, Ngài hiện diện bên tôi rất âm thầm, không ồn ào không náo động nhưng đủ để tôi cảm thấy bình an. Tôi cảm nhận nơi Ngài một điều, mà từ trước giờ tôi đã đi và tìm rất nhiều nơi nhưng vẫn không thấy được sự trọn vẹn. Chúa- một người luôn suy nghĩ cho tôi, tôi cảm nhận được những nổi đau về thể xác lẫn tâm hồn Ngài điều cùng tôi san sẻ. Ngài là người duy nhất trân trọng tôi ngay cả khi tôi chẳng còn gì trong tay, cũng là người kiên nhẫn chờ đợi tôi đến cuối cùng. Tôi thấy được giá trị của mình khi ở trong Ngài “Ta gọi ngươi bằng chính tên ngươi,  ngươi là của riêng Ta! Vì trước mắt ta, ngươi thật quý giá, vốn được ta trân trọng mến thương” (Is 43,1.4). Ở trong Chúa, tôi thấy mình như một hòn đá sần sùi cứng cõi được Ngài nâng niu như viên ngọc quý.

“Con đã tìm kiếm Ngài bên ngoài, trong khi Ngài lại ở bên trong con.” ( Thánh Augustino)

Tôi gặp được Ngài qua những giờ viếng Chúa, gặp được Ngài qua những hành động bác ái của chị em, gặp Ngài qua những buổi đồng hành suốt nhiều giờ, và số lần tôi gặp Ngài nhiều nhất là qua những trái ý của đời tôi. Tôi bước vào đời tu với con người cũ, với lối suy nghĩ và những hành động thường nhật của tôi trước đây, điều đó gây cho tôi rất nhiều khó khăn. Chúa yêu tôi như một đứa trẻ sinh non, ví tôi như một cây nho non nớt, Ngài chăm sóc và cắt tỉa cẩn thận qua quý Sơ đồng hành, qua những con người mà Ngài gửi cho tôi, quý Sơ rất kiên trì với tôi, đã nhiều lần tôi nhìn thấy những giọt nước mắt của người Chúa gửi đến cho tôi phải rơi trước những lầm lỗi, ngang bước, cứng ngắc của tôi… những điều ấy như động lực thúc đẩy tôi phải lớn lên phải trưởng thành trước lựa chọn của mình. Tôi được đánh động rất nhiều bởi những hoạt động diễn ra hằng ngày trong tu viện: Thánh lễ, giờ kinh phụng vụ, giờ viếng Chúa…Đặc biệt, phút hồi tâm là một trong những phương pháp giúp tôi nhận ra chính mình. Như Cha Á Thánh Gioan Martino Moye Đấng sáng lập Dòng có nói trong sách hướng dẫn “ Trước khi đi ngủ, các con sẽ cầm lòng cầm trí để xét mình về ngày đã qua, rồi đọc kinh ăn năn tội để xin Thiên Chúa tha thứ và sửa chữa những lỗi lầm các con đã phạm” ( Sách hướng dẫn 106). Tất cả những điều đó không còn là vòng tuần hoàn của ngày sống mà là mỗi khoảnh khắc mới lạ và tuyệt vời. Những buổi sinh hoạt, những hoạt động ngoại khóa, tất cả điều giúp tôi quy về điểm đến cuối cùng là Chúa Kitô.

Tôi có mối tương quan cá vị với Chúa rất đặc biệt, tôi thích tương quan với Ngài khi làm việc, cùng Ngài san sẽ mọi niềm vui, buồn lo và chán nản trong kiếp Người. Những câu nói quen thuộc mà tôi hay nói với Ngài “ Giêsu ơi, mình phải làm gì đây?”, “ Giêsu ơi bạn có vui vì điều mình đang làm?” “ Giêsu ơi, mình xin lỗi bạn !”. “ Giêsu ơi, mình mệt quá !” những câu nói rất tự nhiên, rất giản đơn nhưng tôi luôn tin rằng Ngài vẫn nghe tôi, tuy Ngài không lên tiếng, nhưng lại là khiên mộc chở che và dìu dắt tôi.

Ngài hiện diện bên tôi, ngay giữa cộng đoàn tôi đang sống, giữa những người chị em xa lạ từ nhiều nơi khác nhau, quy tụ nơi đây để tập và sống theo mẫu gương tuyệt nhất là Chúa Kitô. Có những niềm vui, nổi buồn, những giây phút giận hờn, nhưng giờ xum vầy bên nhau. Tất cả để tôi nhận thấy rằng Ngài cho tôi cảm nhận hạnh phúc nơi trần gian này.

Tình yêu Chúa luôn phủ đầy tràn trên tôi, tôi hy vọng rằng mỗi ngày trong ngày sống trước khi thức dậy đón chào ngày mới, tôi có thể thốt lên rằng : “ Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa, vì ngày hôm nay con vẫn còn được hiện diện trong đời dâng hiến, hiện diện trong mái nhà của Chúa, xin Chúa tiếp tục song hành cùng con Amen

“Ở trong Chúa con mãi luôn ca

tụng Ngài, ở trong Chúa con sẽ mừng vui.

Nhìn về Ngài hãy an lòng vững chí,

này đây Thiên Chúa Ngài vẫn mãi ở gần,

hãy cất cao lời, lời tụng ca tạ ơn.”

 

Anna Yến Nhi

Tiền Tập năm II-TD.Cù Lao Giêng

NGHI THỨC GIA NHẬP TIỀN TẬP

 BƯỚC ĐI ĐẦU TRONG TÌNH YÊU DÂNG HIẾN

Ơn gọi Dâng hiến luôn là một hành trình đẹp đẽ và sống động, nơi vang lên hai nhịp đập hòa quyện: Lời mời gọi của Thiên Chúatiếng đáp lại quảng đại của con người. Chính Chúa đã gieo vào lòng những người trẻ ước mơ lớn lao, khát vọng hiến thân để phụng sự Ngài và phục vụ Giáo Hội.

Hôm nay,  ngày 21. 08. 2025 sau một thời gian tìm hiểu, cầu nguyện và phân định, ba em:

  1. Maria Nguyễn Thị Thùy Phương
  2. Anna Nguyễn Minh Thư
  3. Têrêsa Nguyễn Thị Tuyết Vy

đã tự nguyện đáp lại tiếng Chúa, mạnh mẽ bước sang giai đoạn Tiền Tập Viện – một chặng đường mới trong đời tu. Đây không chỉ là niềm vui riêng của các em, mà còn là hồng ân chung cho toàn thể Hội Dòng. Giai đoạn Tiền Tập Viện là khoảng thời gian quý báu giúp các em:

  • Nhận ra rõ hơn tiếng Chúa trong đời mình.
  • Tập sống những đòi hỏi thiết yếu của đời tu.
  • Học biết trầm lắng, sống tinh thần của Hội Dòng.

Đây cũng là mái trường của Chúa Thánh Thần, nơi các em được Thầy Giêsu dẫn vào mối tương quan thân tình hơn với Ngài, sẵn sàng để Chúa cắt tỉa và huấn luyện qua cầu nguyện, học hỏi, phục vụ. Từng ngày, các em được mời gọi trở nên một với Chúa, yêu mến và theo sát Ngài hơn.

Trong nghi thức hôm nay, Bề Trên Giám Tỉnh sẽ trao Thánh GiáSách Lời Cha Á Thánh cho các Tân Tiền Tập, kèm lời nhắn nhủ sâu sắc:

  • Thánh Giá là quyền năng cứu độ của Thiên Chúa.
  • Là sức mạnh để chiến thắng con người cũ.
  • Là biểu tượng tình yêu vô biên Chúa dành cho mỗi người.
  • Là con đường dẫn đến Phục Sinh.
  • Là gia sản thiêng liêng quý báu của Dòng Chúa Quan Phòng.

Bước vào giai đoạn “Hãy đến mà xem”, các em được tự do tìm hiểu, chưa bị ràng buộc với Hội Dòng, nhưng được mời gọi lớn lên trong nhân bản, đạo đức, và nhận ra ơn gọi của mình.

Nguyện xin Thiên Chúa Quan Phòng chúc lành, để từng ngày các em yêu mến Chúa hơn, gắn bó với Ngài hơn, và để đời sống của các em trở nên lời ca tạ ơn sống động dâng lên Thiên Chúa, Đấng đã gọi và luôn đồng hành.

BTT - CT