Ngay từ buổi hồng hoang của “Địa Đàng” khi con người bất tuân lệnh Chúa, Thiên Chúa đã tự nguyện ký kết với con người một “Giao Ước”, Ngài luôn đi trước ngỏ lời với nhân loại, dù chúng ta có bất trung Ngài vẫn một mực trung tín, dù chúng ta bội phản Ngài vẫn hết lòng yêu thương. Trải qua muôn thế hệ, cả một chuỗi dài trong dòng lịch sử ơn cứu độ, Thiên Chúa đã chuẩn bị kế hoạch nhiệm mầu của Ngài qua các Tổ phụ, các tiên tri và quan trọng là Thiên Chúa ban tặng chính Con Yêu Dấu là Đức Giêsu Kitô, và qua Ngài, “Giao Ước Vĩnh Viễn” đã được ký kết với nhân loại. Trong dòng lịch sử đó, Thiên Chúa dành một vị trí đặc biệt, Ngài đã yêu tôi trước khi tôi được thành hình trong lòng mẹ, Ngài ban cho tôi ân thiêng, dắt tôi từng bước đi trong đời và tôi không ngừng tạ ơn Chúa với tất cả tấm lòng biết ơn:

“… thì phàm nhân là chi mà Chúa cần nhớ đến, con người là gì mà Chúa phải bận tâm!”

Nhìn lại chặng đường lịch sử đời tôi, hành trình đức tin được thăng tiến một cách tiệm tiến. Chúa hướng dẫn tôi từ trong gia đình, tôi được cắp sách đến trường cùng bạn bè với ước mơ và hồn nhiên trong sáng tuổi học trò, nhiều bài học nơi thầy cô giáo. Khi trưởng thành lời mời gọi của Chúa làm xáo động lòng tôi, tôi quyết bước theo và dâng hiến cho Ngài. Chính niềm tin và tình yêu còn non yếu giúp tôi thắng vượt mọi nghịch cảnh trong cuộc sống, chỉ có tình yêu là nguồn sức mạnh và là động lực ghì chặt tôi với Chúa. Mỗi lần chiêm ngắm Chúa trong mầu nhiệm Nhập Thể, mầu nhiệm Tử Nạn-Phục Sinh tôi lại càng được thôi thúc tôi trao phó bản thân cho Ngài.

Cũng trong kế hoạch yêu thương của Chúa tôi được chiêm ngắm hình ảnh của Tổ phụ Ápraham, một con người của niềm tin, một người công chính trước mặt Thiên Chúa. Lòng tôi rung động trước lời hứa mà Thiên Chúa sẽ thực hiện cho con người qua Tổ phụ Ápraham: một dân tộc, một đất nước, một mối phúc lành (St 12, 1-3). Từ không có gì Chúa đã ban cho Ápraham từng lời hứa một và ông đã tin. Ông được kể là cha của những kẻ tin, Thiên Chúa xem ông là người công chính (St 15,6). Niềm tin nơi ông Ápraham đã ảnh hưởng và tác động trên cuộc đời tôi, câu chuyện rời bỏ xứ sở để đến một nơi mình không hề hay biết, gợi lên trong tôi lời chất vấn: tôi có dám từ bỏ cái quen thuộc, cũ kỹ, từ bỏ ý mình để chọn thay đổi một môi trường mới, nếp sống mới, thích nghi với mọi hoàn cảnh không? Chọn điều tôi muốn hay điều Chúa muốn cho đời tôi? Ápraham đã ra đi và tin điều Chúa đã nói với ông. Nhiều những biến cố xảy ra trong cuộc đời Ápraham, nhưng ông vẫn tin yêu, phó thác cho Chúa dẫn lối. Ông đã hạnh phúc có người con nối dõi tông đường trong lúc tuổi già (St 11, 30), thế nhưng Chúa đã thử lòng ông, bảo ông dâng Isaác làm lễ tế dâng cho Thiên Chúa, đức tin và lòng kính tôn Thiên Chúa đã cho ông sức mạnh… Ông Abraham giơ tay để giết con ruột của mình, ông đã chiến thắng trong thử thách của Thiên Chúa, ông được kể là kẻ kính sợ Thiên Chúa (St 22, 1-19). Niềm tin của tôi cần phải đặt lại mỗi ngày trước mặt Chúa, một niềm tin được thể hiện bằng hành động, tôi có dám tin hết lòng như thế không? Tôi nguyện xin được dâng hiến tất cả, không giữ lại gì cho riêng mình, để: “Điều đẹp ý Ngài xin dạy con thực hiện, bởi Ngài là Thiên Chúa của con.” (Tv 142, 10).

“Lạy Chúa, xin Chúa ban cho con ơn đức tin kiên trung và lòng yêu mến Chúa nồng nàn. Ước gì đức tin của con được lan tỏa trong cung cách sống của mình bằng sự yêu thương, tha thứ và cho đi nhưng không như Chúa đã ban cho con vì “Tôi có là gì, cũng là nhờ ơn Thiên Chúa” (1 Cr 15,10). Chúa ơi, mọi giao ước Chúa ký kết với con người bằng chính tình yêu của Ngài, thì nay con nguyện dâng trọn cả con tim của con, xin tình yêu Chúa dẫn lối con đi trong muôn vạn nẻo đường, và xin cho con ơn được trung thành yêu Chúa bằng con tim không san sẻ. Xin Chúa thương nâng đỡ và hướng dẫn con.”

 

Pauline Marie Trần Thị Bích Liên

Tập sinh năm II - TD Tây Nguyên