Trước máng cỏ bạn nhìn thấy gì ? một câu hỏi quen thuộc hầu như năm nào tôi cũng được nghe trong mùa giáng sinh, khi mà đủ các loại hang đá được dựng lên với nhiều màu sắc, hình dáng, lấp lánh đèn màu và đủ cả những chi tiết chẳng biết để làm gì. Tôi vẫn nghe câu hỏi đó và dường như chẳng bận tâm - trước sự sáng tạo vô hạn của con người và công nghệ, tâm trí tôi chẳng thể tập trung với mấy ánh đèn nhảy qua nhảy lại.

Trước máng cỏ bạn nhìn thấy gì ? nhiều năm qua, câu trả lời vẫn luôn là : tôi thấy sự trống rỗng của linh hồn, và sự cô độc của trái tim. Tôi đã đinh ninh với chính mình rằng : tôi sẽ chẳng bao giờ cầu nguyện được với Chúa Hài Đồng nằm trong máng cỏ. Với Chúa Hài Đồng thì được, nhưng hang đá thì không. Cho đến mùa giáng sinh năm nay, tôi dạo quanh trước các hang đá trong Tu viện với trái tim hờ hững. Thọat nhiên, tôi có một cảm giác rất đặc biệt khi đứng trước hang đá ngay lối vào cổng tu viện. Cảm giác ấy giống như, Người đang “quyến rũ” tôi : “Này đến đây, Ta sẽ chỉ cho con”. Đó là lần đầu tiên tôi cảm nghiệm được cầu nguyện trước máng cỏ. Cảm giác ấy chính là một khắc, con tim bỗng hốt hoảng, tiếc nuối, đau lòng ngỡ ngàng. Đến nhanh mà đi cũng nhanh. Đại não chưa kịp ý thức, chỉ đọng lại trong trái tim cảm xúc rất khó tả : “Chúa Giêsu lạnh rồi !”

Giữa những tấm phông, như cánh buồm của thời đại ; giữa những ánh đèn chớp tắt như sự hối hả vội vàng của xã hội, Giêsu nhỏ bé yếu ớt như không thể đuổi kịp tốc độ nguội lạnh của lòng người. Giữa những mái nhà cao tầng sang trọng, những ô cửa kính lấp lánh ánh đèn ; giữa sự vững chắc của gạch ngói, sự tiến bộ của khoa học, công nghệ và trí tuệ, người ta quên mất con người rất yếu đuối mỏng giòn, quên mất Giêsu sinh ra lặng lẽ dưới một tán cây trơ trọi như cách mà người ta xử sự với nhau : rất ích kỷ.

Nơi Giêsu Giáng Sinh là nơi có cây cỏ mong manh trong gió tuyết, như những tâm hồn đơn sơ bé nhỏ có thể bị thời đại dối trá vùi dập thê lương. Nơi Giêsu Giáng Sinh, trong như trước một lò sưởi nhỏ, nơi gia đình quây quần sưởi ấm trao yêu thương. Nhưng bây giờ làm gì còn lò sưởi ! Người ta về phòng đóng cửa, bật điều hòa lên, “tôn trọng sự riêng tư của mỗi người” để mặc Giêsu nhỏ một mình trong chính căn nhà của mình. Nơi Giêsu Giáng Sinh, đơn giản là một khung gỗ, trải một tấm khăn, đơn sơ khó nghèo như máng cỏ hai ngàn năm trước : Người nằm đó, co ro vì lạnh. Lại cũng tựa nấm mồ đá năm ấy đặt xác Người, bị con người thương tổn, bị con người giết chết. Giữa lòng người hối hả, lòng người vội vã có chỗ đặt Giêsu nằm không ?

Giêsu nhỏ lạnh rồi !

Rất nhiều ý nghĩa, rất nhiều cảm xúc ùa đến trong tôi khiến tôi ngây người trước máng cỏ. Tình yêu của Người vĩ đại đến thế nào mới có thể bất chấp tất cả, sinh xuống trần gian ? Có người đã từng nói : “Chúng ta thật cứng lòng, bởi vì chúng ta chỉ tin khi nhìn thấy được bằng chứng của sự hy sinh. Tình yêu sống động là nhờ sự hy sinh và lòng yêu mến ; một khi không còn hy sinh nữa, tình yêu sẽ chết. ‘Thiên Chúa là tình yêu’ chúng ta hiểu được điều này bởi vì chúng ta đã có được bằng chứng về những đau khổ của Người.” Đứng trước tình yêu vượt mọi trí hiểu ấy, nước mắt như trực trào. “Giêsu ơi, con yêu Người”

Trước máng cỏ bạn nhìn thấy gì ? năm nay câu trả lời của tôi đã khác. Còn bạn, bạn thấy gì ?

Pauline Trần Thị Thùy Linh

Tập Sinh năm I, Tỉnh dòng Cần Thơ