Chúng tôi bước lên xe khi năm cũ đang dần khép lại. Ngoài kia, phố xá bớt ồn ào hơn. Trong tôi, những câu chuyện của một năm cũng đang tìm chỗ để lắng xuống. Chuyến xe nhỏ ấy vô tình trở thành một cơ hội nhìn lại một cách chậm rãi và đầy suy tư. Đây quả là một khoảnh khắc ân sủng, nơi mỗi chị em khấn sinh được mời gọi dừng lại giữa nhịp sống vội vã với những sứ vụ, lo toan, có cả sự mệt mỏi tinh thần để gặp gỡ nhau trong tình hiệp thông yêu thương. Ngay từ những giây phút đầu tiên, bầu khí thân tình, cởi mở và chân thành đã giúp xóa đi mọi khoảng cách, để lại trong chúng tôi một cảm giác bình an và ấm áp khó diễn tả bằng lời.
Điểm đến của chúng tôi là một vùng quê nghèo thuộc Giáo xứ Phú Hòa. Một nơi không ồn ào, không rực rỡ, nơi ấy hiện ra cách giản dị với những con đường nhỏ, những mái nhà đơn sơ và bầu không khí bình dị rất riêng của miền quê. Chính sự nghèo khó và đơn sơ ấy lại khiến lòng người dễ mở ra hơn, dễ chạm đến những điều căn bản mà đôi khi trong đời sống thường nhật, chúng tôi vô tình bỏ quên.
Khi đến nơi, chúng tôi được cha xứ đón tiếp rất niềm nở, chân thành với sự chuẩn bị hết sức chu đáo trong từng ly nước, bánh Pagarouti và trái cây. Quả thật, không cần những nghi thức cầu kỳ, chỉ một cái bắt tay, một lời hỏi thăm cũng đủ làm tan đi cảm giác xa lạ ban đầu. Nơi vùng quê nghèo này, tôi cảm nhận rõ sự ấm áp của tình người.
Khởi đi từ chia sẻ chuyên đề của cha Gioan Minh Nhựt về đề tài: Chủ nghĩa cá nhân, khoái lạc và hưởng thụ cũng như việc sử dụng điện thoại ảnh hưởng đến đời sống dâng hiến hiện nay như thế nào?
Với câu hỏi mở đầu “Tĩnh tâm để làm gì? ” chính lúc ấy trong lòng tôi có một sự dừng lại mà trước đây có lẽ tôi chưa bao giờ đặt ra cho mình. Những lời cha nói không hoa mỹ, không nặng tính lý thuyết mà bằng cả con tim. Nó rất thật, rất đời. Cha mời gọi chúng tôi nhìn lại một năm đã qua không chỉ bằng những gì đã làm được, mà bằng cách Chúa đã hiện diện trong từng biến cố lớn nhỏ của đời sống. Tạ ơn không phải vì mọi sự đều trọn vẹn, mà giữa những yếu đuối, đổ vỡ hay giới hạn. Chúa vẫn âm thầm ở đó, kiên nhẫn chờ đợi. Những gợi ý cụ thể và gần gũi của cha như món quà quý giá cuối năm mà Thiên Chúa ban tặng giúp chúng tôi biết xét lại chính mình, điều chỉnh lối sống và can đảm chọn lựa những giá trị phù hợp với ơn gọi dâng hiến.
Sau bài chia sẻ là Thánh Lễ tạ ơn cuối năm được cử hành trong bầu khí đơn sơ mà ấm áp. Tôi được hiệp thông cùng các em nhỏ và bà con nơi vùng quê ấy. Những con người mang trên mình nét chân chất của miền tây Nam bộ. Các em thiếu nhi hiện diện với ánh mắt trong veo, với những cử chỉ hồn nhiên và lòng đạo đức bình dân. Thánh Lễ khép lại không bằng sự vội vã ra về mà chúng tôi dành thời gian giao lưu với những phần quà nhỏ được trao tận tay các em để chia sẻ niềm vui, niềm hy vọng trong ngày cuối năm đầy ý nghĩa, đồng thời giúp chúng tôi sống tinh thần bác ái, sẻ chia trong khả năng nhỏ bè của mình.
Giờ cầu nguyện chung cuối năm là đỉnh cao của ngày họp mặt. Đây là khoảnh khắc sâu lắng và ý nghĩa nhất đối với từng người. Khi chúng tôi cùng nhau hướng lòng lên Chúa Hài Đồng, chúng tôi cảm nghiệm rằng tình hiệp thông giữa nhau được nuôi dưỡng và lớn lên từ tương quan cá vị với Chúa. Mỗi người được mời gọi lắng đọng tâm hồn để tạ ơn Chúa, tạ lỗi vì những thiếu sót trong năm qua và tha thiết xin ơn bình an cho Năm Thánh 2026 của Dòng Chúa Quan Phòng tại Việt Nam. Trong thinh lặng, chúng tôi cảm thấy được bình an, được chữa lành và được nâng đỡ để can đảm bước tiếp trong ơn gọi dâng hiến.
Kết thúc giờ cầu nguyện, chúng tôi chia tay Giáo xứ Phú Hòa lên đường về Rạch Giá. Bữa tối diễn ra trong bầu khí ấm cúng bên gia đình em Thụy (cựu sinh viên ở Lưu xá Dòng CQP Cần Thơ năm 2004 ). Nơi đây, chúng tôi được đón tiếp bằng tình thương và sự liên đới chân thành, nối kết những tấm lòng xa lạ thành gần gũi. Đây cũng là thời điểm chúng tôi cùng với gia đình tạ ơn Chúa trong ngày cuối năm và xin ơn bình an trong năm mới.
Khi màn đêm buông xuống, chúng tôi trở về cộng đoàn Mong Thọ nghỉ đêm để chuẩn bị cho Thánh Lễ sáng hôm sau, mang theo trong lòng sự bình an nhẹ nhàng của một ngày đầy ân tình.
Sáng 01.01.2026,
Khởi đầu cho một năm mới dương lịch 2026 qua Thánh Lễ Tạ ơn và xin bình an tại Nhà thờ Mong Thọ. Chúng tôi dâng trọn vẹn chuyến đi và đời sống của mình cho Mẹ Maria, với tâm tuy ngắn, nhưng lại chạm sâu vào lòng tôi khi xoáy vào ba Lời Khấn của đời sống tu trì. Cha mời gọi chúng tôi trở về với căn tính ban đầu của ơn gọi: sống khó nghèo để tự do hơn trong việc chọn Chúa; sống khiết tịnh để trái tim không bị chia sẻ; và sống vâng phục như một hành trình lắng nghe và tín thác. Những lời ấy không mang tính nhắc nhở nặng nề, nhưng như một lời đánh thức nhẹ nhàng trong ngày đầu năm mới. Nhìn ngắm gương Mẹ Maria, chúng tôi ý thức hơn về sự mong manh của mình và cũng nhận ra ân sủng luôn đủ đầy. Thánh Lễ khép lại, nhưng lời mời gọi sống trung tín với ba Lời Khấn vẫn tiếp tục vang vọng, trở thành kim chỉ nam cho hành trình phía trước một hành trình được bắt đầu trong tạ ơn, bình an và phó thác.
Sau Thánh Lễ, chúng tôi được ngồi lại với nhau trong bầu khí thân tình bên Chúa và bên nhau nơi nhà chầu tâm linh để cầu nguyện và dâng định hướng sống năm 2026. Không còn khoảng cách, không còn vội vã, mỗi người chậm rãi nhìn lại những gì mình đã cảm nhận, đã học được và đã được chạm đến trong chuyến đi này. Có những niềm vui được gọi tên, có cả những thao thức thầm lặng lần đầu được nói ra. Việc lắng nghe nhau trở thành món quà quý giá, giúp chúng tôi nhận ra rằng: chính trong sự hiện diện đơn sơ ấy, chúng tôi đã nâng đỡ nhau rất nhiều.
Tiếp đến là bữa ăn sáng thân tình với cha sở và một số giáo dân tại cộng đoàn Mong Thọ. Bữa điểm tâm tuy đơn sơ nhưng thể hiện sự nâng đỡ và đồng hành quý báu của cộng đoàn dân Chúa đối với những người sống đời sống thánh hiến. Sau bữa sáng, chúng tôi đến thăm các em mồ côi tại Mong Thọ, một cuộc viếng thăm đơn sơ nhưng đầy ý nghĩa, giúp các khấn sinh sống cụ thể hơn tinh thần yêu thương và phục vụ của Dòng Chúa Quan Phòng.
Đến 8g30, buổi họp lượng giá giữa người đồng hành và các khấn sinh được diễn ra tại cộng đoàn Mong Thọ. Trong bầu khí gia đình, mỗi người can đảm mở lòng để nói lên những niềm vui, nỗi buồn, những thao thức và cả những giới hạn của bản thân. Chúng tôi hiểu rằng hiệp thông không đòi hỏi sự hoàn hảo, nhưng cần một trái tim biết lắng nghe và yêu thương. Chính sự chân thành ấy đã giúp chúng con thêm gắn kết, thêm trân trọng nhau và thêm ý thức về trách nhiệm xây dựng tình chị em trong đời tu. Nhìn lại hành trình của buổi họp mặt, chúng con cảm nhận sâu sa về giá trị động của sự hiệp nhất. Qua từng lời chào hỏi, từng nụ cười, từng cử chỉ quan tâm chân thành, chúng tôi nhận ra rằng mình không bước đi đơn độc trên con đường dâng hiến, nhưng đang cùng nhau tiến bước trong một gia đình Khấn Sinh. Những khoảng cách vô hình dường như được xóa nhòa, nhường chỗ cho sự gần gũi, cảm thông và chia sẻ.
Khép lại chuyến đi, chúng tôi trở về với nhịp sống quen thuộc, nhưng không còn là những con người cũ. Hành trang mang theo, không phải là những điều lớn lao, mà là một trái tim biết dừng lại, biết tạ ơn và biết tin rằng: giữa những hành trình rất đời, Chúa vẫn âm thầm đồng hành và dẫn lối từng bước nhỏ của chúng tôi. Cách riêng, chúng con xin tạ ơn Chúa qua sự hiện diện và hy sinh thầm lặng của Quý Soeurs những người đã âm thầm chuẩn bị, sắp xếp để chuyến đi trở thành một ân huệ trọn vẹn. Chính sự phục vụ không lời ấy đã góp phần dệt nên một hành trình đầy ý nghĩa, để mỗi người chúng tôi có thể an tâm bước đi, lắng nghe và được chạm đến trong bình an. Ngày họp mặt kết thúc bằng những lời cảm ơn chân thành và giây phút từ giã, mỗi người trở về cộng đoàn với tâm hồn bình an, được củng cố và thêm xác tín trên hành trình sống ơn gọi mà Chúa đã trao ban.
Sr. Saint Luc Tâm và M. Philippe Thúy Anh
Khấn Sinh TD. Cù Lao Giêng