Chúng tôi bước lên xe khi năm cũ đang dần khép lại. Ngoài kia, phố xá bớt ồn ào hơn. Trong tôi, những câu chuyện của một năm cũng đang tìm chỗ để lắng xuống. Chuyến xe nhỏ ấy vô tình trở thành một cơ hội nhìn lại một cách chậm rãi và đầy suy tư. Đây quả là một khoảnh khắc ân sủng, nơi mỗi chị em khấn sinh được mời gọi dừng lại giữa nhịp sống vội vã với những sứ vụ, lo toan, có cả sự mệt mỏi tinh thần để gặp gỡ nhau trong tình hiệp thông yêu thương. Ngay từ những giây phút đầu tiên, bầu khí thân tình, cởi mở và chân thành đã giúp xóa đi mọi khoảng cách, để lại trong chúng tôi một cảm giác bình an và ấm áp khó diễn tả bằng lời.

Điểm đến của chúng tôi là một vùng quê nghèo thuộc Giáo xứ Phú Hòa. Một nơi không ồn ào, không rực rỡ, nơi ấy hiện ra cách giản dị với những con đường nhỏ, những mái nhà đơn sơ và bầu không khí bình dị rất riêng của miền quê. Chính sự nghèo khó và đơn sơ ấy lại khiến lòng người dễ mở ra hơn, dễ chạm đến những điều căn bản mà đôi khi trong đời sống thường nhật, chúng tôi vô tình bỏ quên.

Khi đến nơi, chúng tôi được cha xứ đón tiếp rất niềm nở, chân thành với sự chuẩn bị hết sức chu đáo trong từng ly nước, bánh Pagarouti và trái cây. Quả thật, không cần những nghi thức cầu kỳ, chỉ một cái bắt tay, một lời hỏi thăm cũng đủ làm tan đi cảm giác xa lạ ban đầu. Nơi vùng quê nghèo này, tôi cảm nhận rõ sự ấm áp của tình người.

Khởi đi từ chia sẻ chuyên đề của cha Gioan Minh Nhựt về đề tài: Chủ nghĩa cá nhân, khoái lạc và hưởng thụ cũng như việc sử dụng điện thoại ảnh hưởng đến đời sống dâng hiến hiện nay như thế nào?

Với câu hỏi mở đầu  “Tĩnh tâm để làm gì? ” chính lúc ấy trong lòng tôi có một sự dừng lại mà trước đây có lẽ tôi chưa bao giờ đặt ra cho mình. Những lời cha nói không hoa mỹ, không nặng tính lý thuyết mà bằng cả con tim. Nó rất thật, rất đời. Cha mời gọi chúng tôi nhìn lại một năm đã qua không chỉ bằng những gì đã làm được, mà bằng cách Chúa đã hiện diện trong từng biến cố lớn nhỏ của đời sống. Tạ ơn không phải vì mọi sự đều trọn vẹn, mà giữa những yếu đuối, đổ vỡ hay giới hạn. Chúa vẫn âm thầm ở đó, kiên nhẫn chờ đợi. Những gợi ý cụ thể và gần gũi của cha như món quà quý giá cuối năm mà Thiên Chúa ban tặng giúp chúng tôi biết xét lại chính mình, điều chỉnh lối sống và can đảm chọn lựa những giá trị phù hợp với ơn gọi dâng hiến.

Sau bài chia sẻ là Thánh Lễ tạ ơn cuối năm được cử hành trong bầu khí đơn sơ mà ấm áp. Tôi được hiệp thông cùng các em nhỏ và bà con nơi vùng quê ấy. Những con người mang trên mình nét chân chất của miền tây Nam bộ. Các em thiếu nhi hiện diện với ánh mắt trong veo, với những cử chỉ hồn nhiên và lòng đạo đức bình dân. Thánh Lễ khép lại không bằng sự vội vã ra về mà chúng tôi dành thời gian giao lưu với những phần quà nhỏ được trao tận tay các em để chia sẻ niềm vui, niềm hy vọng trong ngày cuối năm đầy ý nghĩa, đồng thời giúp chúng tôi sống tinh thần bác ái, sẻ chia trong khả năng nhỏ bè của mình.

Giờ cầu nguyện chung cuối năm là đỉnh cao của ngày họp mặt. Đây là khoảnh khắc sâu lắng và ý nghĩa nhất đối với từng người. Khi chúng tôi cùng nhau hướng lòng lên Chúa Hài Đồng, chúng tôi cảm nghiệm rằng tình hiệp thông giữa nhau được nuôi dưỡng và lớn lên từ tương quan cá vị với Chúa. Mỗi người được mời gọi lắng đọng tâm hồn để tạ ơn Chúa, tạ lỗi vì những thiếu sót trong năm qua và tha thiết xin ơn bình an cho Năm Thánh 2026 của Dòng Chúa Quan Phòng tại Việt Nam. Trong thinh lặng, chúng tôi cảm thấy được bình an, được chữa lành và được nâng đỡ để can đảm bước tiếp trong ơn gọi dâng hiến.

Kết thúc giờ cầu nguyện, chúng tôi chia tay Giáo xứ Phú Hòa lên đường về Rạch Giá. Bữa tối diễn ra trong bầu khí ấm cúng bên gia đình em Thụy (cựu sinh viên ở Lưu xá Dòng CQP Cần Thơ năm 2004 ). Nơi đây, chúng tôi được đón tiếp bằng tình thương và sự liên đới chân thành, nối kết những tấm lòng xa lạ thành gần gũi. Đây cũng là thời điểm chúng tôi cùng với gia đình tạ ơn Chúa trong ngày cuối năm và xin ơn bình an trong năm mới.

Khi màn đêm buông xuống, chúng tôi trở về cộng đoàn Mong Thọ nghỉ đêm để chuẩn bị cho Thánh Lễ sáng hôm sau, mang theo trong lòng sự bình an nhẹ nhàng của một ngày đầy ân tình.

Sáng 01.01.2026,

Khởi đầu cho một năm mới dương lịch 2026 qua Thánh Lễ Tạ ơn và xin bình an tại Nhà thờ Mong Thọ. Chúng tôi dâng trọn vẹn chuyến đi và đời sống của mình cho Mẹ Maria, với tâm tuy ngắn, nhưng lại chạm sâu vào lòng tôi khi xoáy vào ba Lời Khấn của đời sống tu trì. Cha mời gọi chúng tôi trở về với căn tính ban đầu của ơn gọi: sống khó nghèo để tự do hơn trong việc chọn Chúa; sống khiết tịnh để trái tim không bị chia sẻ; và sống vâng phục như một hành trình lắng nghe và tín thác. Những lời ấy không mang tính nhắc nhở nặng nề, nhưng như một lời đánh thức nhẹ nhàng trong ngày đầu năm mới. Nhìn ngắm gương Mẹ Maria, chúng tôi ý thức hơn về sự mong manh của mình và cũng nhận ra ân sủng luôn đủ đầy. Thánh Lễ khép lại, nhưng lời mời gọi sống trung tín với ba Lời Khấn vẫn tiếp tục vang vọng, trở thành kim chỉ nam cho hành trình phía trước một hành trình được bắt đầu trong tạ ơn, bình an và phó thác.

Sau Thánh Lễ, chúng tôi được ngồi lại với nhau trong bầu khí thân tình bên Chúa và bên nhau nơi nhà chầu tâm linh để cầu nguyện và dâng định hướng sống năm 2026. Không còn khoảng cách, không còn vội vã, mỗi người chậm rãi nhìn lại những gì mình đã cảm nhận, đã học được và đã được chạm đến trong chuyến đi này. Có những niềm vui được gọi tên, có cả những thao thức thầm lặng lần đầu được nói ra. Việc lắng nghe nhau trở thành món quà quý giá, giúp chúng tôi nhận ra rằng: chính trong sự hiện diện đơn sơ ấy, chúng tôi đã nâng đỡ nhau rất nhiều.

Tiếp đến là bữa ăn sáng thân tình với cha sở và một số giáo dân tại cộng đoàn Mong Thọ. Bữa điểm tâm tuy đơn sơ nhưng thể hiện sự nâng đỡ và đồng hành quý báu của cộng đoàn dân Chúa đối với những người sống đời sống thánh hiến. Sau bữa sáng, chúng tôi đến thăm các em mồ côi tại Mong Thọ, một cuộc viếng thăm đơn sơ nhưng đầy ý nghĩa, giúp các khấn sinh sống cụ thể hơn tinh thần yêu thương và phục vụ của Dòng Chúa Quan Phòng.

Đến 8g30, buổi họp lượng giá giữa người đồng hành và các khấn sinh được diễn ra tại cộng đoàn Mong Thọ. Trong bầu khí gia đình, mỗi người can đảm mở lòng để nói lên những niềm vui, nỗi buồn, những thao thức và cả những giới hạn của bản thân. Chúng tôi hiểu rằng hiệp thông không đòi hỏi sự hoàn hảo, nhưng cần một trái tim biết lắng nghe và yêu thương. Chính sự chân thành ấy đã giúp chúng con thêm gắn kết, thêm trân trọng nhau và thêm ý thức về trách nhiệm xây dựng tình chị em trong đời tu. Nhìn lại hành trình của buổi họp mặt, chúng con cảm nhận sâu sa về giá trị động của sự hiệp nhất. Qua từng lời chào hỏi, từng nụ cười, từng cử chỉ quan tâm chân thành, chúng tôi nhận ra rằng mình không bước đi đơn độc trên con đường dâng hiến, nhưng đang cùng nhau tiến bước trong một gia đình Khấn Sinh. Những khoảng cách vô hình dường như được xóa nhòa, nhường chỗ cho sự gần gũi, cảm thông và chia sẻ.

Khép lại chuyến đi, chúng tôi trở về với nhịp sống quen thuộc, nhưng không còn là những con người cũ. Hành trang mang theo, không phải là những điều lớn lao, mà là một trái tim biết dừng lại, biết tạ ơn và biết tin rằng: giữa những hành trình rất đời, Chúa vẫn âm thầm đồng hành và dẫn lối từng bước nhỏ của chúng tôi. Cách riêng, chúng con xin tạ ơn Chúa qua sự hiện diện và hy sinh thầm lặng của Quý Soeurs những người đã âm thầm chuẩn bị, sắp xếp để chuyến đi trở thành một ân huệ trọn vẹn. Chính sự phục vụ không lời ấy đã góp phần dệt nên một hành trình đầy ý nghĩa, để mỗi người chúng tôi có thể an tâm bước đi, lắng nghe và được chạm đến trong bình an. Ngày họp mặt kết thúc bằng những lời cảm ơn chân thành và giây phút từ giã, mỗi người trở về cộng đoàn với tâm hồn bình an, được củng cố và thêm xác tín trên hành trình sống ơn gọi mà Chúa đã trao ban.

Sr. Saint Luc Tâm và M. Philippe Thúy Anh

Khấn Sinh TD. Cù Lao Giêng 

 

Có bao giờ bạn rơi vào tình thế chớ trêu này chưa? Khi bản thân mình chưa hề biết làm điều gì đó nhưng phải hướng dẫn cho người khác để họ làm. Vào những dịp cận kề Giáng Sinh như thế này tôi lại hay phải làm những điều mình thực sự không giỏi….

“Dì ơi…” – em gái, mới lãnh Bí tích Rửa tội, rụt rè gọi – “Con… con không biết viết thư cho Chúa làm sao. Nghe người ta bảo ai cũng viết được, mà con thì chữ nghĩa chạy đi đâu mất tiêu.”

Một năm sau ngày rời mái trường Học viện Công giáo, tôi trở lại để nhận tấm bằng Cử nhân Thần học. Cảm xúc trong tôi lúc này thật khó tả: Có một chút bồi hồi, một chút nhớ nhung về những tháng ngày miệt mài học tập, nhưng trên hết là niềm vui trọn vẹn và sự biết ơn sâu sắc.

Năm năm học tại Học viện không chỉ là một hành trình dài của tri thức mà còn là một quá trình biến đổi sâu sắc trong chính con người tôi. Tôi vẫn nhớ những ngày đầu bỡ ngỡ, làm quen với những khái niệm triết học phức tạp, những bộ Kinh Thánh dày cộm và các giáo lý chuyên sâu. Nhưng dần dần nhờ sự hướng dẫn tận tình của quý giáo sư, mọi thứ trở nên rõ ràng và sống động hơn. Điều tôi trân quý nhất không chỉ là những khiến thức hàn lâm, mà là cả những bài học thực tế, những kinh nghiệm mục vụ quý báu mà quý giáo sư đã truyền đạt. Mỗi buổi học là những câu chuyện về đức tin, về phục vụ và về tình yêu thương.

Hôm nay, khi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, niềm vui trong tôi không phải vì đây là một “tấm vé” để khoe với mọi người, mà là minh chứng cho sự nỗ lực và những giá trị tôi đã nhận được. Một năm qua, khi đã bước vào công việc mục vụ thực tế, tôi càng cảm nhận rõ ràng hơn sự hữu ích của những kiến thức mà tôi được lãnh hội. Từ việc giải thích Kinh Thánh, hướng dẫn các buổi học nhân bản, giáo lý, hay đơn giản chỉ là lắng nghe và đồng cảm với những người đang cần sự giúp đỡ; tất cả đều nhờ vào nền tảng vững chắc mà Học viện đã trang bị. Tấm bằng này không là đích đến, nhưng là một khởi đầu mới; một khởi đầu đầy hứa hẹn khi tôi có thể mang những điều đã học để phục vụ và làm chứng cho tình yêu thương của Chúa.

Tôi xin hết lòng cảm tạ Chúa vì Ngài đã ban cho tôi hồng ân lớn lao khi đặt để tôi trong mái trường Học viện. Tôi cũng xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến Hội dòng đã tin tưởng, yêu thương và tạo mọi điều kiện để tôi có cơ hội được học tập. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng sống sao cho xứng với ơn lành mà Chúa đã thương ban cho tôi.

Kỷ niệm ngày nhận bằng - Thủ Đức ngày 29/08/2025

Sr. Marie Hermine Trương Thị Hiền.

Ngày 29 tháng 08 năm 2025, Hai sinh viên thuộc Tỉnh Dòng Tây Nguyên đã lãnh bằng Cử Nhân Thần Học sau 5 năm học tập tại Học Viện Thần Học Công Giáo Việt Nam.

Tạ ơn Chúa và chúc mừng Hai sơ! Năm năm học với bao nỗ lực… hy vọng rằng những kiến thức, những kinh nghiệm của quý sơ đã được học tập, tích luỹ sẽ giúp ích cho chính bản thân, cho sứ vụ của quý sơ sau này, cách riêng là những việc liên quan đến đề tài luận văn mà quý sơ đã dày công nghiên cứu:

- Sr. Marie Hermine TRƯƠNG THỊ HIỀN:

THÔNG ĐIỆP “EVANGELIUM VITAE”

VÀ VIỆC GIÁO DỤC PHẨM GIÁ SỰ SỐNG CHO GIỚI TRẺ NGÀY NAY.

- Sr. Marie Jean Francoise PHAN THỊ HƯƠNG TRINH:

VAI TRÒ CỦA CHÚA THÁNH THẦN TRONG ĐỜI SỐNG VÀ HOẠT ĐỘNG

CỦA CÁC MÔN ĐỆ DỰA THEO TIN MỪNG GIOAN 14,15-31

Tạ ơn Chúa đã đồng hành, hướng dẫn và chúc lành cho việc học của quý Sơ,

Xin Chúa ban cho quý sơ lòng nhiệt thành, yêu thích học hỏi hầu góp phần xây dựng chính bản thân và sứ vụ của Dòng với mục đích tìm Vinh Danh Thiên Chúa trong mọi sự.

 

TT TD Chúa Quan Phòng Tây Nguyên 02 tháng 09 năm 2025

Trời Đà Lạt với tiết trời se lạnh cuối tháng 7, bởi những hạt mưa bay bay nhẹ nhàng thướt tha, như đón chào chị em khấn sinh Tỉnh dòng Tây Nguyên đến với thành phố ngàn hoa. Chúng tôi dang rộng đôi tay đón những làn gió mát mẻ, chiêm ngắm những con đường rực rỡ sắc hoa và tràn đầy sức sống. Khiến lòng chúng tôi cũng rạo rực vì được gặp nhau cùng học tập, sẻ chia và có ngày hội bên nhau.

Như một bàn tiệc đã được chuẩn bị rất chu đáo, hấp dẫn, phong phú và đầy đủ chất dinh dưỡng, để làm mới lại đời sống thánh hiến cho chị em chúng tôi vì : “Thường huấn là một đòi hỏi của việc thánh hiến tu trì. Do các giới hạn của con người, người tận hiến không bao giờ có thể coi là đã hoàn tất nơi mình việc thai nghén “con người mới”, con người mà trong mọi hoàn cảnh sống đều phải mang chính những tâm tình của Đức Kitô. Do đó, việc đào tạo sơ khởi phải được củng cố bằng việc thường huấn, đặt người tận hiến trong thế sẵn sàng để được đào tạo mỗi ngày trong đời mình” (Tông huấn Vita Consecrata số 69). Khóa thường huấn là một món quà thể hiện tình yêu thương, sự quan tâm, ưu tư của Tỉnh dòng dành cho các khấn sinh - tương lai của Hội dòng và Giáo hội. Sợi chỉ đỏ xuyên suốt khóa thường huấn chính là việc cần phải xác định và sống căn tính đời tu, cách riêng là căn tính của Nữ tu Chúa Quan Phòng một cách rõ nét và xác tín dựa trên Linh đạo, Đặc sủng của Hội Dòng được soi chiếu bởi các giá trị Tin Mừng.

Món khai vị cho bữa tiệc là những chia sẻ của Soeur Marie Josephine Trần Thị Thu Lan - Giám tỉnh với chủ đề “Giao ước đời thánh hiến”. Nhắc lại nền tảng, ý nghĩa và tầm quan trọng của Giao ước không bao giờ là thừa đối với các tu sĩ - những người lữ hành trên đường thánh hiến. Bởi đôi khi trên hành trình đó ta có thể quên lời đã kết ước dẫn tới việc lạc hướng, thái độ và cung cách sống không phù hợp, không đúng với căn tính của tu sĩ, một lối sống bội nghĩa bất trung. Bài chia sẻ cùng với những câu hỏi phản tỉnh giúp cho các khấn sinh ý thức và đọc lại đời sống của mình, ngõ hầu sống Giao ước một cách triển nở và trung tín trong từng việc nhỏ nhất, trong từng giây phút của ơn gọi và sứ mạng.

Tiếp nối “Giao ước đời thánh hiến” là chủ đề “Gặp gỡ - Hành trình phát triển vai trò lãnh đạo” do nhóm Lãnh Đạo Như Giêsu đồng hành cùng các khấn sinh. Trong suốt khóa trải nghiệm này, các khấn sinh được học hỏi về một gương mẫu lãnh đạo quyền năng nhất, vĩ đại nhất là chính Chúa Giêsu. Gương mẫu đó tập trung vào bốn chiều kích trọng yếu: Con tim – Tư duy – Hành động – Thói quen. Đây là khởi đầu cho một chương trình mới đầy ý nghĩa trong tiến trình thành nhân và thành một tu sĩ đồng hình đồng dạng với Đức Kitô, nếu như mỗi người dám can đảm hoạch định và thực hiện những thay đổi, những chọn lựa mang tính quyết định. Qua Lãnh Đạo Như Giêsu, tôi xác tín rằng: Chúa Giêsu là gương mẫu lãnh đạo vĩ đại của mọi thời; Việc lãnh đạo diễn ra bất cứ khi nào chúng ảnh hưởng đến suy nghĩ, hành vi hay sự phát triển của một người khác; Lãnh đạo hiệu quả xuất phát từ nội tâm với một con tim có tương quan mật thiết với Chúa Cha. Đồng thời, lãnh đạo phục vụ là phương cách lãnh đạo duy nhất mà Chúa Giêsu chuẩn nhận cho các môn đệ của Ngài. Khóa trải nghiệm giúp bản thân tôi nhận ra tầm quan trọng của việc lập kế hoạch sống, xác định mục đích cần hướng tới, những giá trị như bản lề để giúp tôi định hình căn tính đời tu, cách riêng là căn tính của một Nữ tu Chúa Quan Phòng. Nền tảng của Gặp gỡ - Hành trình phát triển vai trò lãnh đạo là Kinh Thánh và điểm quy chiếu là chính Đức Giêsu Kitô. “Gặp gỡ Đức Kitô biến đổi cuộc đời mình. Gặp gỡ Đức Kitô đón nhận ơn tái sinh. Gặp gỡ Đức Kitô, chân thành mình gặp mình. Gặp gỡ Đức Kitô, nảy sinh tình đệ huynh” (Gặp gỡ Đức Kitô - Lm. Tiến Lộc). Lời Bài hát như gói gọn nội dung mà chương trình trải nghiệm muốn gửi gắm đến tất cả những ai đang và sẽ trở nên người môn đệ đích thực của Đức Kitô.

Một bữa tiệc ngon và đầy tràn niềm vui thì không thể thiếu rượu – Rượu mới đựng trong Bầu da mới. Đây chính là chủ đề thứ ba của khóa thường huấn. Bản định hướng “Rượu mới bầu da mới” được Sœur Lê Thị Thanh Nga – Dòng Đức Bà Kinh Sĩ Thánh Âu Tinh trình bày và quảng diễn một cách đầy đủ, chân thực và rõ nét khi áp dụng cho đời thánh hiến trong thời đại hôm nay. “Rượu mới bầu da mới” cho thấy tầm quan trọng của việc thực hành phân định theo Tin Mừng dưới ánh sáng của Thần Khí. Đời thánh hiến hôm nay đang phải đối diện với rất nhiều thách đố cả ngoại tại lẫn nội tại. Chính vì thế, việc phân định, thay đổi và thích nghi với thời đại là cần thiết nhằm hướng đến việc hỗ trợ thiết thực cho những người thánh hiến sống theo các giá trị Tin Mừng. Rượu Mới là chính Chúa Giêsu đã có từ hơn 2000 năm. Vậy còn Bầu da mới? Tôi có sẵn sàng và can đảm để mình được lột bỏ, được nhào nắn, thanh luyện dưới dòng nước, dưới ánh nắng, dưới lửa để trở nên Bầu da mới, ngõ hầu có thể chứa đựng Rượu Mới là chính Đức Giêsu hay không? Đó là một câu hỏi mở ra cho những người sống đời thánh hiến nói chung và cách riêng là các khấn sinh đang sống trong ơn gọi Nữ tu Chúa Quan Phòng, ngõ hầu mỗi người can đảm vượt ra khỏi khuôn mẫu được thừa hưởng, để đánh giá cao sự mới mẻ do Thánh thần gợi lên, đón nhận với lòng biết ơn. Rượu Mới đã được trao ban, gìn giữ sự mới mẻ đã được trao phó bằng các phương tiện thích đáng, kiên trì tỉnh thức với lòng nhiệt thành và hăng say loan báo Tin Mừng, mạnh dạn đến với những vùng ngoại biên.

Kết thúc bữa tiệc thường huấn là một ngày vui chơi, cắm trại và sinh hoạt cùng nhau thật vui và ý nghĩa. Chơi mà học, học mà chơi. Một ngày sinh hoạt đầy ắp tiếng cười với những hoạt động gắn kết tình thân, thể hiện tinh thần đồng đội. Nữ tu Chúa Quan Phòng không sống trong những ngôi nhà cố định nhưng sống trong những chiếc lều với tinh thần “Sẵn sàng ra đi, sẵn sàng ở lại theo ý Thiên Chúa và người ta muốn” (Hd p.77). Chiếc lều của tu sĩ luôn mở ra và sẵn sàng nới rộng để cho đi và đón nhận mọi sự, ngõ hầu tất cả cho danh Chúa được cả sáng hơn. Nữ tu Chúa Quan Phòng – những người được thánh hiến để được sai đi theo gương Đức Giêsu Kitô – Nhà Truyền Giáo tiên khởi, thánh Phaolô – vị Tông đồ nhiệt thành và Á thánh Gioan Martinô Moye - con người được Đức Kitô chiếm đoạt.

Đừng chờ đợi để thay đổi. Quá khứ hãy gửi trao cho lòng thương xót của Thiên Chúa. Tương lai hãy phó thác cho bàn tay Chúa Quan Phòng. Hiện tại - hôm nay, chính là thời gian, là cơ hội để bắt đầu sự thay đổi. “Hôm nay đây con sẽ là môn đệ của Giêsu. Hôm nay đây con sẽ là tiếng nói của Giêsu. Hôm nay đây con sẽ là cánh tay, là đôi chân của Đấng Cứu Thế, là tôi trung của Vua Vũ Trụ. Hôm nay đây con sẽ trở nên như vậy” (Today – Gary Wright). Hôm nay đây, con sẽ trở nên cánh tay nối dài của lòng thương xót Chúa đến với những người nghèo nhất, bị bỏ rơi nhất với linh đạo: Đơn Sơ – Khó Nghèo – Bác Ái – Phó Thác vào Chúa Quan Phòng. Xin tạ ơn Thiên Chúa và tri ân Quý Soeurs cùng tất cả những người đã chung tay góp sức làm nên món quà thường huấn thật ý nghĩa cho chị em khấn sinh chúng con.

Nữ tu M. Martino Tuyết Phạm

TD. Tây Nguyên