
Ngôn sứ Ê-li-a trung tín
Một mình trong cuộc chiến bất cân
Bốn trăm đầy tớ Sa-tan
Sấp mình phủ phục Ba-an tà thần.
Chúng gào thét quá tầm, bóng đứng
Vẫn trơ trơ thần chẳng đoái hoài
Ê-li-a tưới nước nài:
- Xin Ngài thương nhận lễ này Chúa ơi!
Chúa cho lửa từ trời thiêu đốt
Của lễ thành tâm sốt sắng dâng
Để người người thấy quyền năng
Chúa là duy nhất muôn dân tôn thờ.
Bên bại trận, nữ hoàng giận dữ
Truy giết ông, bất cứ ở đâu
Lánh vào sa mạc, trốn mau
Trong cơn tuyệt vọng ông cầu: “Chết đi.”
Sứ thần Chúa cứu nguy gìn giữ
Đem thức ăn, khuyên nhủ, truyền Lời
Tâm hồn, thân xác thảnh thơi
Tiến về Hô-rep bốn mươi đêm ngày. (1V 18, 20-40; 19, 4-8)
*****
Thánh Thể Chúa, nhiệm thay, cực trọng
Thần lương nuôi dân sống muôn đời
Thương con đói khát chơi vơi
Hiến trao Mình, Máu Chúa Trời: của ăn.
Triều thần thánh, thế nhân muôn cõi
Khúc vang hoà ca ngợi kính tôn
Nguyện dâng thân xác tâm hồn
Đền thờ hèn mọn Chúa thương ngự vào.
Chiêm ngắm Chúa khẩn cầu tha thiết
Mời Chúa thăm kẻ liệt đớn đau.
Đời cùng khốn, đẫm lệ sầu
Vô phần, bạc phước: gầm cầu, bến xe.
Bệnh thế kỷ, mọi người xa lánh…
Phút cuối đời cô quạnh thảm thương
Mong câu an ủi, đỡ nâng
Khát Lời tha thứ, ăn năn quay về.
Chịu ruồng bỏ ê chề vô vọng
Đêm đen dài thung lũng vực sâu
Nhỏ-nhoi-đốm-lửa, khát khao
Thắp tin cậy mến, khẩn cầu thiết tha.
Chúa Thương Xót hải hà dung thứ
Phán Lời, tay dắt, đỡ dậy mau
Thánh Thần Ơn Chúa tuôn trào
Thần lương Mình, Máu nhiệm mầu trường sinh.
Anna Teresa Thuỳ Linh