Ba cái rây, bài tập nhỏ cần làm trước khi nói
fr.aleteia.org, Mathilde de Robien, 2020-05-22

Triết gia Hy Lạp Socrate của thời Cổ đại, 5 thế kỷ trước Công nguyên nổi tiếng là nhà hiền triết với lời lẽ khôn ngoan và các đối thoại của ông được triết gia Platon dàn dựng, ông kêu gọi chúng ta trước khi nói tự hỏi liệu những gì mình sắp nói là đúng, tốt và hữu ích hay không.
Ronald Rolheiser, 2020-06-08
Giấc mộng của Gia-cóp, họa sĩ José de Ribera vẽ năm 1639, bảo tàng viện Prado, Madrid, Tây Ban Nha.
Đâu là sự công bằng trong đời sống? Vì sao một số người diễm phúc dường như không xứng đáng trong thế giới này, trong khi một số người khác lại như bị nguyền rủa? Vì sao mưu mẹo, tham vọng ích kỷ, lợi dụng người khác, lưu manh lại thường được đền thưởng? Các câu hỏi này không có câu trả lời nhanh được.
Trong quyển sách Thất bại Tuyệt vời (The Magnificent Defeat), tiểu thuyết gia và nhà thuyết giảng nổi tiếng Frederick Buechner đưa ra câu hỏi này và tập trung vào ông Gia-cóp, nhân vật của Thánh Kinh. Như chúng ta biết, ông đánh lừa anh Ê-xau hai lần. Thừa lúc anh mình đói và yếu, ông mua quyền trưởng nam của anh mình với giá một bữa ăn. Còn nặng hơn, ông đóng giả Ê-xau, lừa cha và đánh cắp lời chúc phúc và quyền thừa kế của Ê-xau. Tất cả các chuyện này là sai và phải bị trả lẽ, nhưng cuộc đời của ông Gia-cóp dường như ngược lại. Ngược với người anh bị lừa, Gia-cóp có một đời sống sung túc, được Chúa và những người khác yêu mến. Đâu là bài học? Chúa của sự sống thật sự có đứng về phía người làm những chuyện này không?
Tác giả Buechner xây dựng câu trả lời của mình bằng cách chuyển từ thực dụng và tầm ngắn hạn qua thiêng liêng và tầm dài hạn.
Ronald Rolheiser, 2020-06-15
Cuốn phim Cô Gái Triệu Đô (Million Dollar Baby) kể câu chuyện một phụ nữ trẻ trở thành võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp. Trẻ trung, mạnh mẽ, thể chất hấp dẫn, cô chiếm được trái tim của khán giả, ngoài tất cả mong chờ, cô lên được đỉnh cao trong môn thể thao của mình. Nhưng câu chuyện lại trở nên bi thảm, cô bị đối thủ tấn công không đúng, cuối cùng cô bị liệt, cơ thể cùng với sức khỏe, sức hấp dẫn tan nát. Cô chọn cách kết thúc đời mình bằng an tử.
Tôi đi xem phim này với một cặp vợ chồng trẻ, cả hai có đời sống gắn kết với đức tin và với giáo xứ. Cả hai rất xúc động cách mà phụ nữ này chọn để chết. Có lẽ đó là cảm xúc của chính họ nhiều hơn khi họ biện minh cho cách chết của người phụ nữ này: “Nhưng cô ấy còn quá trẻ và đẹp! Sẽ không công bằng nếu cuộc đời còn lại của cô phải sống trong tình trạng khủng khiếp này!” Dưới đôi mắt tuổi trẻ của họ, tình trạng suy nhược này đã lấy đi tất cả nhân phẩm cần thiết của người phụ nữ.
Nhân phẩm là gì? Khi nào và làm thế nào mà nhân phẩm bị mất?
Nhân phẩm là thuật ngữ gây nhiều khó hiểu, nó thường xuyên mất đi các nghĩa khác nhau. Đó cũng là một thuật ngữ ngầm. Đôi khi nó không còn có nghĩa như những gì nó đã từng có nghĩa, và có phải ngày nay thuật ngữ này không còn đúng khi áp dụng cho “chết có nhân phẩm” không? Điều gì định nghĩa cho cái chết trong nhân phẩm?
Ngay sau cái chết bằng an tử của Brittany Maynard trong một vụ thu hút sự chú ý của dư luận, nhà báo Jessica Keating viết một bài trên tạp chí America lượng định cái chết này dưới nhiều góc cạnh khác nhau. Đến một thời điểm, bà đưa ra câu hỏi về phẩm giá và viết: “Việc dùng từ nhân phẩm để mô tả cái chết này đã tạo ra một vấn đề sâu sắc, vì nó che giấu thực tế của sự sợ hãi và đồng hóa nhân phẩm chỉ nhắm vào sự tự lập, sự lựa chọn và khả năng nhận thức triệt để. Kết quả là một hàm ý không tế nhị, rằng người chọn sự bất lực và sự đau đớn, họ chết một cách không đúng nhân phẩm.” (America, 16 tháng 3 – 2015)
fr.aleteia.org, The Catholic Gentleman, 2016-06-03
“Khiêm tốn là nền tảng của tất cả các nhân đức khác.” Thánh Âugutinô
Các thánh nói rõ, lòng khiêm nhường là nền tảng của mọi con đường tăng trưởng thiêng liêng. Nếu chúng ta không khiêm nhường, chúng ta không phải là thánh. Đơn giản là như vậy. Nhưng đơn giản là phải biết, chúng ta phải khiêm nhường, không phải lúc nào cũng dễ để rèn luyện đức tính này. Sau đây là sáu cách để trau dồi nhân đức khiêm nhường.
1. Cầu nguyện xin ơn để được nhân đức khiêm nhường
Mọi nhân đức được hình thành trong tâm hồn chúng ta đều do liên lỉ cầu nguyện. Nếu chúng ta thực sự muốn được khiêm nhường thì chúng ta phải cầu nguyện xin ơn này mỗi ngày. Cầu xin Chúa giúp chúng ta vượt lên được lòng tự ái. Như Thánh Cha xứ Ars đã dạy.
Mỗi ngày chúng ta phải hết lòng xin ơn khiêm nhường và xin ơn để hiểu tự chính mình chúng ta chẳng là gì và bình an thể xác cũng như tinh thần đều từ Chúa mà đến.
Với mục đích này, tôi xin mạnh mẽ đề nghị các bạn đọc Kinh Cầu khiêm nhường.
2. Chấp nhận các sỉ nhục
Có lẽ điều đau đớn nhất, nhưng cũng hiệu quả nhất để học đức khiêm nhường, đó là chấp nhận nhục nhã và xấu hổ. Linh mục Gabriel Thánh Maria-Mađalêna giải thích: Nhiều linh hồn yêu thích khiêm tốn, nhưng ít người trong số họ khát khao bị sỉ nhục. Nhiều người xin Chúa để được ơn sống khiêm nhường, họ sốt sắng cầu nguyện xin ơn, nhưng rất ít người muốn bị sỉ nhục. Tuy nhiên, không thể có được khiêm nhường mà không bị sỉ nhục; vì qua các nghiên cứu cho biết, chính qua con đường sỉ nhục mà chúng ta có thể có được lòng khiêm nhường.
Vào một buổi sáng, lúc xe bus đến trạm dừng, có một cậu bé trên người rất bẩn, đeo một chiếc túi trên lưng đi theo một người đàn ông bước lên xe. Xe bus vào buổi sáng thường đông chật cứng người. Nhìn bộ dạng có vẻ như họ là công nhân xây dựng, vừa lúc có một người xuống xe, cậu bé liền ngồi vào chỗ đó còn người đàn ông thì đứng ở bên cạnh.

Không lâu sau, có một phụ nữ mang thai bước lên xe, cậu bé đứng dậy nhường chỗ và nói: “Cô ơi, cô ngồi xuống đi ạ!”
Người phụ nữ mang thai nhìn liếc qua cậu bé bẩn thỉu mà không nói lời nào. Cậu bé nhẹ nhàng đặt chiếc túi xuống đất, rồi từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay và lau qua lau lại chỗ mình đã ngồi, sau đó mỉm cười nói: “Cô ơi, con lau sạch sẽ rồi, không còn bẩn nữa đâu”. Người phụ nữ nhìn cậu bé chằm chằm rồi đỏ mặt ngồi xuống.
Cậu bé vừa cầm cái túi lên thì đột nhiên chiếc xe phanh gấp, thân hình gầy gò của cậu suýt bổ nhào về phía trước nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc túi ở trước ngực.
Một người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh âu yếm nói: “Con thật là một cậu bé ngoan!”
Cậu bé cười một cách ngây thơ rồi nói: “Bà ơi, con không phải là đứa trẻ ngoan lắm đâu, mẹ con luôn mắng con vì lúc nào cũng để ý đến người ta nói gì, nghĩ gì về mình. Nhưng hiện giờ thì con đã dũng cảm như Forrest Gump rồi!”. Người phụ nữ mang thai ngồi trên ghế cúi mặt xuống.

Forrest Gump là câu chuyện kể về một chàng trai ngây thơ và trong sáng với chỉ số IQ 75.
Sự vô tư của Forrest đã giúp anh vượt qua mọi biến cố của cuộc đời và thậm chí giúp những người khác vươn lên.
Người phụ nữ lớn tuổi kinh ngạc hỏi: “Con cũng biết Forrest Gump sao?”
“Vâng ạ, mẹ thường đọc cho con nghe”.
“Đọc Forrest Gump con học được những gì?”, bà hỏi.
Cậu bé nói rằng: “Điều con học được là, đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy sống thật tốt và đi theo con đường riêng của mình, vì mỗi người là duy nhất, là riêng biệt, họ giống như đủ loại sôcôla vậy…”
“Mẹ con làm gì?”
“Mẹ con trước đây là giáo viên ở trong làng”.

“Mẹ con trước đây là giáo viên ở trong làng”.
“Thế còn bây giờ thì sao?”
Cậu bé đỏ hoe đôi mắt nói: “Mẹ con đang ở trong cái túi này!”
Người phụ nữ lặng người, ai ai trên xe bus cũng vậy. Rồi người đàn ông đứng bên cạnh lên tiếng kể hoàn cảnh của cậu bé:
“Tôi là chú của thằng bé này, bố của nó mấy năm trước vì bị bệnh mà chết, mẹ nó một mình nuôi con, chị ấy là một giáo viên ở trong làng tôi, rất được mọi người tôn trọng. Vì muốn con có cuộc sống tốt hơn nên đã tranh thủ dịp nghỉ hè đưa thằng bé lên thành phố, còn mình thì làm thuê cho công trường xây dựng dự tính đến ngày khai giảng thì sẽ trở về, không ngờ cuối cùng một ngày đang đi làm, thì bị sắt rơi trúng vào người… trong chiếc túi mà thằng bé mang là tro cốt của mẹ nó…”
Người phụ nữ lớn tuổi nước mắt trào ra: “Con có còn đọc sách không?”
Cậu bé nói: “Con mỗi ngày đều đến hiệu sách bên cạnh công trường để đọc sách”.
Rất nhiều người trên xe đều nói trong nhà mình còn nhiều sách và muốn tặng lại cho cậu bé, cậu bé nở nụ cười…
Điều người mẹ vĩ đại này làm được là đã khiến cậu bé không vì nghèo mà cảm thấy kém cỏi, cậu dùng tâm thái lạc quan và rộng lượng để bao dung sự kỳ thị của người khác, hết thảy điều này là có quan hệ với cách giáo dục “đừng để ý ánh mắt của người khác” mà mẹ đã dạy cậu.
Sưu Tầm
Nguồn: https://happy.live/
Page 4 of 7