lavie.fr, Jacques Arènes, 2017-04-19
Chuyên mục của nhà tâm lý và phân tâm Jacques Arènes trả lời độc giả trên tuần báo La Vie về các câu hỏi thuộc lãnh vực thiêng liêng hay hiện sinh.
“Chúng tôi ở trong một cộng đoàn ba người. Cuộc sống hàng ngày không dễ dàng. Tôi không muốn tiếp tục ở trong tình trạng nạn nhân, nhưng tôi cảm thấy khó sống thanh thản với người trách nhiệm cộng đoàn, họ gần như nói ngược lại một cách có hệ thống những gì chúng tôi nói. Không dễ cho tôi để trả lời bà vì tôi biết điều này sẽ không được chấp nhận: bà sẽ giận dữ và im lặng lạnh người trong nhiều ngày; một tình trạng không thể sống được. Vì thế tôi giữ im lặng, ai có thể chịu đựng những lời từ chối thường xuyên như vậy! Chắc chắn đây không phải là một giải pháp; ông có thể cho tôi giải pháp nào không? Xin cám ơn ông làm rõ vấn đề cho tôi.”
Câu trả lời của nhà tâm lý Jacques Arènes:
fr.aleteia.org, Agnès Pinard Legry, 2018-03-01
Được thành lập ở Hà Lan năm 2003, Ngày Quốc tế Khen ngợi 1 tháng 3, ngày này mong sẽ là ngày tích cực nhất năm. Nhân dịp này triết gia và văn sĩ Pháp Emmanuel Jaffelin trả lời trên báo Aleteia về chỗ đứng của sự tử tế dễ thương trong xã hội và về vai trò của lời khen trong các giao tiếp xã hội.
Ông Hans Poortvielt người Hà Lan, người có sáng kiến thành lập Ngày Quốc tế Khen ngợi khẳng định: “Một lời khen cá nhân chân thành không tốn kém gì nhưng ảnh hưởng của nó trên người nhận là vô cùng to lớn”. Nhân dịp này, triết gia và văn sĩ Pháp (tác giả sách Ca ngợi sự dễ thương, Cẩm nang nhỏ của các việc làm tử tế dễ thương, Éloge de la gentillesse, Petit cahier d’exercices de gentillesse) trả lời trên báo Aleteia về tầm quan trọng của sự tử tế dễ thương và sự cần thiết phải biết khen và biết nhận lời khen.
Aleteia: Dễ thương là một đức tính hay một khiếm khuyết?
Chuyên mục của nhà tâm lý và phân tâm Jacques Arènes trả lời độc giả trên tuần báo La Vie.
“Năm ngoái, tôi trải qua các tình huống khó khăn, một đồng nghiệp không khoan nhượng, một thực tập viên trẻ lấn át các bạn chỉ trích tôi… cụ thể là tôi bị nói xấu rất nhiều. Người ta thấy tôi chỉ trích và xét đoán quá nhiều, điều này hoàn toàn vô thức và tôi không nhận ra nó.
Tôi vừa đọc một bài báo giải thích, những người không được đánh giá cao thường có xu hướng đánh giá thấp người khác, đây có lẽ là điều đã xảy ra cho tôi…
Nhưng làm sao thoát ra khỏi tình trạng này? Đó là hình thức trả thù không phù hợp với tôi, tôi không thể tha thứ cho mình chuyện này. Và bây giờ tôi sợ tất cả các phản ứng của tôi, liệu chúng có được đón nhận không? Đồng thời, tôi không thể lúc nào cũng im lặng, nhưng nếu khi tôi diễn tả mà làm đau người khác thì đó là một chuyện rất nặng.”
Chuyên mục của nhà tâm lý và phân tâm Jacques Arènes trả lời độc giả trên tuần báo La Vie về các câu hỏi thuộc lãnh vực thiêng liêng hay hiện sinh.
Trong các cuộc tranh luận công khai, chúng ta đã nói rất nhiều về quyền lực mềm, dân chủ có tham dự, tinh thần cùng ăn chung, cùng sống chung. Một lý tưởng đẹp thường được bọc trong giấy kiếng. Nhưng, thực tế lại khác. Chúng ta có thực sự mong muốn cùng ăn chung bàn, cùng tham dự vào tình huynh đệ trong một thế giới đại đồng không? Trên thực tế, tôi rất ngạc nhiên trước sự khắc nghiệt trong tương quan của đời sống hàng ngày, một sự khắc nghiệt trồi lên ngay cả trong bí mật của văn phòng của “tâm lý gia.” Đó là sự việc đáng kinh ngạc cho những gì mà con người ngày nay “đong đưa” với các lời thóa mạ, hận thù, các tấn công thường bằng lời nói, người kia từ người gần gũi chuyển ngay qua thành kẻ thù. Điều này đúng trong các phương tiện giao thông công cộng hàng ngày – đặc biệt người Paris – và nó cũng đúng trong một vài khía cạnh của các trang mạng xã hội. Và cũng đúng ở nhà trường: các thầy cô thường nhận các e-mail “rác rưởi” của những học sinh muốn tỏ ra đặc biệt để khẳng định mình. Còn với nhân viên ngân hàng hay cơ quan hành chánh, họ không ngần ngại viết các tấm giấy nhắc không chấp nhận ngôn ngữ hung bạo,
famillechretienne.fr, Diane Gautret, 2020-09-21
Sự hướng nội mở rộng nơi trẻ em từ 7 đến 12 tuổi đòi hỏi phải dạy giáo lý nhiều hơn.
Các cha mẹ là các nhà giáo đầu tiên nói cho con cái biết về Chúa và đức tin. Nhưng việc học tập này không thể ngẫu hứng mà phải theo độ tuổi và theo sự phát triển tâm lý của trẻ em. Các chuyên gia phân biệt bốn giai đoạn rõ rệt: từ 0 đến 3 tuổi, từ 3 đến 6 tuổi, từ 7 đến 12 tuổi và từ 13 đến 17 tuổi.
Từ 0 đến 3 tuổi: nhận thức về tình yêu
Các thông tin mà đứa bé ở tuổi này nhận thức là từ cha mẹ và thế giới bên ngoài qua trực giác, qua “ý thức của tình yêu”. Tất cả phát triển thể chất, tâm lý và thiêng liêng là một tiến trình thấm nhập từ từ, sau đó là bắt chước. Bà Monique Berger, người viết nhiều sách về việc trao truyền đức tin cho trẻ con nói: “Không thay đổi bất cứ gì trong đời sống cầu nguyện của mình, các cha mẹ chỉ đơn giản ở đó với các con, ôm các con vào lòng”. Sau đó, cha mẹ có thể dần dần đưa vào các tập tục nhỏ như chúc lành trước khi ngủ, làm dấu thánh giá để quen dần với đời sống nội tâm… Ở tuổi này, nếu các chữ không làm cho các em hiểu, nhưng chúng sẽ ghi vào trí nhớ vào trái tim các cử chỉ này. Đức bé dần dần có thói quen sống dưới cái nhìn của Chúa, trong sự tiếp xúc thường xuyên với Ngài. Bà Maria Montessori nói: “Bài học duy nhất có thể nói bằng lời với các em ở tuổi chưa đến trường là nói Chúa đã tạo dựng thế giới, Ngài yêu thương và chăm sóc mỗi tạo vật”.
Page 3 of 7