“Với gói hành trang tôi vào đời tìm Chúa Kitô..

Với gói hành trang tôi lang thang tìm Con Thiên Chúa…”

Thế là một tháng mục vụ hè đã bắt đầu, trước đó 2 tháng chị em lớp Thần học Lâm Bích chúng tôi đã được Cha Giám học cho biết địa điểm để đi thực tập Tông Đồ mùa hè. Và ngày đầu tiên của tháng 6, chị em Học viện chúng tôi vác ba lô lên và “đi vào đời tìm Chúa Kitô.” Khác với những lần trước, lần này tôi được đi cùng một Sr khác Dòng, tuy vậy hai chị em luôn vui vẻ, làm việc hết mình và nâng đỡ nhau trong mọi mặt. Hai chị em chúng tôi được sai đến với họ đạo “Cái Cấm” – một họ đạo vùng quê của tỉnh Cà Mau.

  •   Con đi Tri Tôn nhé! Cha Giám học nói.
  •   Dạ. Tôi trả lời

   Vậy là lên đường.

Nhóm chúng tôi có 06 chị em và 04 chị em dòng khác, chúng tôi cùng cộng tác với nhau để hoàn thành sứ vụ hè. Khi đến nơi, Cha đề ra các lớp giáo lý và chúng tôi chia nhau đảm nhận là chiên con, Rước lễ, Thêm Sức và Bao Đồng. Tôi cảm thấy lo lắng vì tôi chưa bao giờ dạy Giáo lý nên tôi và một chị khác vào lớp chiên con.

Tôi còn nhớ hè năm rồi cũng là lần đầu tiên tôi đi giúp liên dòng, đến một nơi không có cộng đoàn, đi với một sơ không cùng dòng, đảm nhận một công việc tôi chưa bao giờ làm đó là chia sẻ một số vấn đề về nhân bản, về bí tích Thêm Sức và sinh hoạt với các em, tôi cũng được tiếp cận với các em lớp rước lễ qua việc trả kinh cho các em. Tôi cảm thấy ơn Chúa luôn tuôn đổ trên tôi khiến tôi dám làm những việc mà tôi nghĩ rằng mình không làm được.

Và năm nay, tôi đảm nhận lớp chiên con cùng với một sơ có kinh nghiệm hơn. Các em từ 02 đến 08 tuổi, với độ tuổi này, tôi chỉ tiếp xúc với các cháu của tôi ở nhà mà thôi. Tôi còn nhớ ngày đầu tiên đến lớp có nhiều em khóc làm tôi bối rối lắm, tôi chỉ biết nói nhẹ nhàng, vỗ về và rồi các em cũng nín để tôi có thể bắt đầu tiết học. Đến giờ cơm trưa, có nhiều em cần phải đút mới ăn, chúng tôi đã nhờ cả các chị trong nhà ra đút cho các em. Vài ngày sau, các em đã quen với việc đi học và quen bạn nên cũng ít khóc hơn nhưng chuyển sang giai đoạn tám chuyện trong lớp “sơ nói, con cũng nói hay là méc nhau liên tục”, cũng có những em đang học thì nôn hay đi trong quần chúng tôi phải dừng lại việc dạy để xử lý. Có ngày những chuyện đó đến dồn dập trong một buổi, cộng thêm sự ồn ào của các em làm tôi rất mệt, tôi im lặng và bất lực. Tôi đã dùng cây gõ xuống đất để tập trung sự chú ý của các em và giúp các em trật tự hơn trong việc xếp hàng và di chuyển vào Nhà Thờ, nhưng chính sự việc ấy làm tôi bị một số em ngoài lớp bảo rằng “sơ ác quá” và tôi cũng nhận được phản ánh từ một vài sơ khác. Tôi cảm thấy rất buồn. Tôi tự hỏi tại sao tôi lại ở đây ? Tại sao tôi phải chịu như thế này ? Tôi đến trước Thánh Thể Chúa và đã khóc với Ngài, chính nơi Ngài đã cho tôi sự bình an, lòng nhiệt huyết để tôi vượt qua và tiếp tục dấn thân.

Mặt khác, tôi cũng cảm nhận được các em rất dễ thương, đơn sơ như một thiên thần. Có những lúc vì các em ồn quá nên tôi đã lớn tiếng với các em để các em im lặng, tôi cứ nghĩ các em sẽ giận mình hay sợ mình lắm nhưng khi hỏi con có sợ, có giận dì không ? Các em cười và nói : dạ không, làm tôi rất cảm động. Những lúc các em được thưởng kẹo trông các em rất vui, một sự vui vẻ, hồn nhiên không âu lo. Tôi nghĩ rằng mỗi ngày các em có điều kiện được đến với Nhà Thờ có các Cha, các Thầy các Dì và được chơi với nhau chắc hẳn đó là một môi trường lành mạnh giúp các em phát triển nhân cách tốt hơn, lành mạnh hơn. Đó là niềm ao ước và thao thức của tôi.

Một tháng trôi qua thật nhanh chúng tôi đã hoàn thành sứ vụ của mình. Tôi đã tập được sự kiên nhẫn hơn và đặc biệt là nhìn thấy ơn Chúa luôn đổ xuống trên tôi và chỉ trong Chúa tôi mới có đủ nghị lực, tình yêu, niềm vui, hạnh phúc đích thực trong đời dâng hiến.

Một vài hình ảnh

Sr. Marie - Mathilde Bảo Ngân

Kinh Sinh - TD.Cần Thơ

 

Đã nhiều lần tôi ngẫm nghĩ đến điều Chúa nói: “Phần con, hãy theo Thầy...!” và dần theo năm tháng dường như tôi được ngộ thêm một chút. Ngộ để rồi tâm mãi khắc ghi, ngộ để rồi mưa nắng chẳng phiền, ngộ để cảm nhận, để trân trọng, để yêu thương, để nâng niu… và ngộ để sống phó thác, sống lòng biết ơn từng ngày sống Chúa đã ban cho tôi.

Một trong những quà tặng cao quý Chúa ban cho tôi là quỹ thời gian, và chính trong quỹ thời gian này tôi đã cảm nghiệm, cảm nghiệm thêm và thêm một chút với chữ: “phần con…” Vâng! phần của riêng tôi trong ơn gọi làm người, phần của riêng tôi trên nẻo đường dấn thân phục vụ, phần của riêng tôi trong việc bổn phận, trong sứ mệnh và cho đến hơi thở cuối đời… mãi mãi là phần của riêng tôi.

Tạ ơn Chúa đã cho tôi nhận ra đời tôi là một chuỗi yêu thương trong huyền nhiệm của tình Chúa Quan Phòng. Hành trình đời tôi được đan xen bởi sợi nắng và hạt mưa… nắng đủ ấm để cánh hoa khoe sắc, mưa đong đầy cho hạt giống mọc lên; niềm vui dệt với nỗi buồn, ý chí vượt thắng gian truân… Trên hành trình này tôi cũng nhận ra những yếu đuối, giới hạn trong thân phận người. Như các tông đồ, tôi ngại cùng với Chúa bước trên hành trình lên Giêrusalem của riêng mình.“Đức Giêsu và các môn đệ đang trên đường lên Giêrusalem, Người dẫn đầu các ông. Các ông kinh hoàng, còn những người theo sau cũng sợ hãi.” (Mc 10,32)

Vâng! Xin cho con thêm lòng yêu mến Chúa, xin Chúa củng cố đức tin hèn yếu của con và xin cho con thêm xác tín “phần của riêng con” là: “Lạy Cha, con phó thác mình con cho Cha. Xin hãy làm nơi con mọi sự đẹp ý Cha. Cha làm chi mặc lòng, con cũng cám ơn Cha. Con sẵn sàng luôn luôn, con nhận lãnh tất cả, miễn ý Cha được trọn vẹn trong con… con phó trót mình con trong tay Cha, không do dự đắn đo song vô cùng tin cậy, vì Cha là Cha của con.” 

Người Lữ Hành, 29.05.2024

Nằm cách Cần Thơ hơn 40 km, Họ đạo Cồn Mỹ Phước thuộc hạt Đại Hải, Tỉnh Sóc Trăng và thuộc Giáo phận Cần Thơ. Nằm trơ trọi ở một vùng đất được bao quanh bởi dòng sông Hậu phù sa, với diện tích hơn 4km nhưng nơi đây lại nơi sinh sống của vài ngàn người. Họ đạo nhỏ bé hiện diện như chứng từ cho lời mời gọi của Chúa “ anh em hãy đi rao giảng tin mừng khắp nơi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ của Thầy”. Ngôi thánh đường nhỏ bé được đặt ngay trung tâm của Cồn thực sự là ngôi nhà chung của khoảng 300 giáo dân nói chung và của biết bao anh em lương dân nói riêng. Tuy ngôi thánh đường nhỏ bé và còn nhiều thiếu thốn, nhưng lại trở thành ngọn hải đăng trong tâm hồn của nhiều người dân nơi đây.

Phục Sinh năm nay tôi được dịp đến phục vụ họ đạo Cồn Mỹ Phước. Quãng đường đi không xa, thế nhưng vì tách biệt với đất liền nên tôi cảm nhận có những điều thật hay. Người dân nơi đây sinh sống bằng nghề trồng trái cây trong đó chủ lực là cây nhãn nên khi bước chân lên tới cồn, một mùi thơm nhẹ của nhãn lan tỏa trong không khí làm tôi cảm thấy thật thoải mái và thích thú. Con đường chạy quanh cồn được che rợp bởi những cành nhãn trĩu quả, khung cảnh thật sự bình yên và trong lành.

 Mục vụ ở đây cũng không nhiều, chủ yếu là đi thăm viếng những gia đình nguội lạnh và gần gũi với các em thiếu nhi. Người dân nơi đây rất đơn sơ và tốt bụng, họ luôn dành những điều tốt nhất cho quý cha và quý sơ. Các em thiếu nhi thì rất thân thiện và gần gũi. Cuộc sống nơi đây còn nghèo là vì giao thông đi lại còn khó khăn, các em nghỉ học sớm vì trường học xa và khó đi lại tốn kém chi phí, nguồn thu nhập chính là trái cây, nhưng với thị trường bấp bênh được mùa, giá được, giá mất cứ xoay vần nên đa số người dân chỉ đủ ăn, thậm chí còn có nhiều gia đình bỏ xứ đi làm xa vì không còn cách nào mưu sinh. Dù cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn nhưng nụ cười lạc quan vui tươi vẫn nở trên môi của nhưng người con Cồn Mỹ Phước. Đôi khi đó cũng là sự động viên cho tôi khi đến những nơi thiếu thốn nghèo nàn và khó khăn này. Nhờ họ tôi biết còn có rất nhiều người cần đến sự hiện diện của tôi dù ngắn ngủi và ít ỏi nhưng họ cảm nhận được sự quan tâm và lắng nghe. Và cũng nhờ họ mà tôi nhận ra: dù cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn nhưng bám vào Chúa thì đời vẫn luôn bình an.

Sr. Martine  Hoàng Thị Thu Anh

Kinh Sinh TD. Cần Thơ

Tiếng chuông điện thoại reo, tôi bắt máy và thật “ngỡ ngàng” nghe bên kia đầu giây là giọng nói của một người bạn học cùng lớp cách đây gần 20 năm. Một lần thất bại trong đời khi bắt đầu khởi nghiệp tôi trở về nhà như đứa con hoang đàng về với Cha, tôi “ngỡ ngàng” khi nghe ba nói: “không sao đâu con, vạn sự khởi đầu nan.” Và như thế, tôi đã xâu chuỗi lại rất nhiều “ngỡ ngàng” trong cuộc đời mà gia đình, bạn bè liên hệ gần xa đã dành cho tôi… Nhưng chúng con viết lên dòng tâm tư của sự “NGỠ NGÀNG” hôm nay để quý Soeurs trong gia đình Dòng Chúa Quan Phòng Portieux cùng với chúng con là những tập sinh của Tỉnh Dòng Tây Nguyên cất cao lời tạ ơn Chúa và xin tiếp tục cầu nguyện cho con.

Chúng con rất “NGỠ NGÀNG” với một dấu chỉ bề ngoài nhưng đã để lại một ấn tượng sâu sắc của tình yêu trong ngày chúng con nhận chiếc lúp trắng của 1 Tập sinh. Dòng tâm tư của chúng con xin được mượn lời của nhạc sĩ Ngọc Kôn trong ca khúc Ca Dao Tình Chúa để thưa lên với Chúa: “Bao la tình Chúa yêu con, bao la tình Chúa yêu con tựa như bể cả, bể cả mỏi mòn tăm hơi. Yêu con từ thưở muôn đời, yêu con từ thuở muôn đời, từ khi là khi chưa có mặt trời là mặt trăng. Yêu con gánh chịu bao lần, bao nhiêu là nhiêu đổ vỡ, vong ân đổ vỡ, vong ân tội tình. Vì yêu, vì yêu Chúa chịu lặng thinh, mang bao nỗi khổ quên mình, là mình vì con…”

Vâng! Chúng con cảm thấy mình rất vui, cảm động và rưng rưng nước mắt khi nhận chiếc lúp; đằng khác chúng con lại cảm thấy mình bất xứng trước tình yêu cao cả Chúa dành cho chúng con. Chúng con nhận thấy mình là nữ tỳ thấp hèn, cần sống khiêm tốn hơn, như là thiên thần áo trắng với đầy những bất toàn, yếu đuối và mong manh. Vì thế chúng con cần phải sống gắn bó với Chúa để trở nên tốt hơn và ước ao trở nên môn đệ trung tín của Chúa Giêsu.

Khi đeo lúp tự nhiên chúng con cảm thấy là lạ, đau tai và dường như nghe không được rõ. Nhưng chiếc lúp che mái tóc của chúng con như là biểu tượng mình đã “thuộc về” Giêsu, thầy chí thánh và là bạn của chúng con. Chiếc lúp dường như cũng nhắc nhở chúng con cần nghe điều phải nghe và tránh những điều không tốt.

Đường vạn lý… còn cả ngàn dặm xa… Chúng con dâng lên Chúa tương lai của chúng con, xin cho chúng con tràn ngập tình yêu Giêsu và hân hoan bước đi trên đường Chúa đi xưa với ân sủng của Chúa và sự nâng đỡ của quý Soeurs đã bước theo Ngài trước chúng con. Một lần nữa xin quý Soeurs cầu nguyện cho chúng con là những người em “sinh non” trong Hội dòng.

 

Truyền thông TD Tây Nguyên tổng hợp