Những ngày cuối năm âm lịch luôn gợi lên nơi lòng người bao cảm xúc. Đó là thời khắc đất trời chuyển mình, là niềm vui và sự ấm áp bên gia đình và người thân. Thế nhưng, giữa bầu khí rộn ràng của mùa xuân, vẫn còn đó những mảnh đời lặng lẽ với nỗi lo cơm áo, gạo tiền. Với họ, Tết đôi khi là nỗi trăn trở nhiều hơn là niềm vui và hy vọng.
Trong tâm tình sống Năm Thánh kỷ niệm 150 năm Dòng Chúa Quan Phòng hiện diện tại Việt Nam, mỗi chị em được mời gọi trở về với Đặc Sủng mà Đấng Sáng lập đã trao ban: sống và thực thi lòng thương xót Chúa cách cụ thể giữa đời. Lòng thương xót ấy không chỉ dừng lại nơi lời cầu nguyện, nhưng được tiếp nối bằng những bước chân lên đường, những hy sinh âm thầm và những nghĩa cử sẻ chia.
Vào ngày 09 tháng 02 năm 2026, một số thành viên trong Ban Xã Hội đã cộng tác với quý Soeurs thuộc Cộng đoàn Nhà Chung Cù Lao Giêng trao 150 phần quà Tết cho các gia đình có hoàn cảnh khó khăn. Vì Cù Lao Giêng là điểm hành hương trong Năm Thánh nên trước khi nhận quà, quý Soeurs đã tiếp đón và hướng dẫn bà con vào nhà nguyện để cùng đọc kinh, cầu nguyện để được lãnh ơn toàn xá. Trong bầu khí linh thiêng và sốt sắng, những tâm hồn đơn sơ được quy tụ trước Thánh Thể Chúa, dâng lên Ngài những ưu tư, nhọc nhằn của cuộc sống. Có lẽ, chính giây phút ấy mới là món quà quý giá nhất, món quà của ân sủng và bình an. Sau giờ cầu nguyện, từng phần quà Tết được trao tận tay như dấu chỉ cụ thể của tình yêu thương. Qua những nghĩa cử nhỏ bé, chúng tôi học lại bài học của Tin Mừng: “Mỗi lần các con làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các con đã làm cho chính Ta.” (Mt, 25)
Tiếp nối hành trình yêu thương ấy, ngày 10 tháng 02 năm 2026, chúng tôi đã tháp tùng với các Soeurs tại Cộng đoàn Châu Đốc đi vào các ngõ hẽm, nhà trọ và những hộ sống trên ghe xuồng để trao tận tay khoảng100 phần quà cho những người già yều, bệnh tật, nghèo đói. Những cuộc gặp gỡ đơn sơ, những lời thăm hỏi chân tình và những nụ cười hiền hòa đã làm cho bầu khí ngày xuân thêm ấm áp. Chúng tôi nhận ra rằng đôi khi điều người nghèo cần không chỉ là sự trợ giúp vật chất, nhưng còn là một sự hiện diện biết lắng nghe và cảm thông.
Quả thực, để thực hiện những chuyến đi này giữa những ngày cận Tết âm lịch, chị em chúng tôi cũng phải hy sinh thời gian nghỉ ngơi và chấp nhận hạn chế về sức khỏe. Nhưng chính trong sự cho đi ấy, chúng tôi lại cảm nhận rõ hơn niềm vui của đời thánh hiến, khi mình được trở nên khí cụ nhỏ bé trong bàn tay Chúa Quan Phòng. Khi cúi xuống trước những phận người bé nhỏ, chúng tôi lại được nâng lên trong ân sủng và bình an của Ngài.
Mùa xuân năm nay vì thế trở nên thật ý nghĩa. Không chỉ là mùa xuân của đất trời, nhưng là mùa xuân của đức tin, của tình người và của lòng thương xót khi tôi biết đón nhận và trao ban. Ước gì, trong suốt Năm Thánh này, mỗi nữ tu Chúa Quan Phòng luôn biết sống trọn vẹn Đặc Sủng và Linh Đạo của Dòng, để tiếp tục “chia sẻ yêu thương” và mang “xuân ấm tình người” đến với mọi người, nhất là những ai nghèo khổ và bất hạnh.
Có phải năm nào bạn cũng được ăn TẾT tại quê nhà?
-Không phải thế đâu.
Vì mưu sinh nên việc về quê đón Tết là điều gì đó xa xỉ. Có khi ngày Tết vẫn đi làm bình thường từ sáng sớm đến tối khuya. Buồn lắm chứ, cô đơn lắm chứ! Nhưng để cha mẹ, con cái...có cái Tết ấm no, nụ cười thêm rạng rỡ nên phải đánh đổi.
Tết tây thì không có bầu khí, Tết ta thì xa quê, nên chẳng cái Tết nào trọn vẹn. Cảm giác đón tết vẫn thiếu thiếu điều gì đó, mặc dù cũng có những món ăn mang đậm hương vị quê nhà.
Những ai lần đầu đón Tết xa nhà chắc có lẽ sẽ buồn nhiều, còn ai đã đôi lần kinh nghiệm chắc một khoảnh khắc nào đó cũng nghẹn lòng. Bố mẹ ngóng trông, con cái đợi chờ...
Tết đoàn viên, Tết sum họp, Tết là dịp gặp gỡ người thân, cùng nhau đón năm mới với những lời cầu chúc tốt đẹp...
Ai may mắn được cùng ăn Tết với gia đình thì quả thật nên trân trọng, vì đó không chỉ là niềm vui cho riêng mình bạn, nhưng còn cho tất cả những người thương yêu bạn nữa.
Còn ai chưa may mắn quây quần với gia đình vào dịp Tết thì cũng đừng buồn.
Ngoài Tết, ta còn rất nhiều dịp để sum họp. Và cứ mỗi lần sum họp như vậy chẳng phải là ta đang tạo ra cái Tết rất riêng đó sao?
Ở đâu cũng là nhà nếu trái tim ta mở ra để đón nhận và đem niềm vui cho mọi người xung quanh! Và ở đâu có niềm vui, ở đâu có sum họp là ở đó có Tết.
Chúc tất cả mọi người một cái TẾT thật ý nghĩa dù đón TẾT TÂY, hay TẾT TA,
nhiều niềm vui dù cô đơn một mình hay sum họp bên gia đình.
Sr. Lucia Ánh Thy, SPP
"Cờ tới tay thì phất đi"- chắc chắn đôi lần bạn và ta đều nghe được lời khuyên ấy khi lãnh trách nhiệm một nhóm, một lớp, một cộng đoàn...
Người đã quen thì chắc có kinh nghiệm phất cờ. Còn ta, vai trò mới toanh trong cộng đoàn nên ta chẳng biết phải làm gì ngoài cảm giác mất hết tự do, mất hết niềm vui...Thế là từ nay ta phải đeo gông vào cổ rồi, nhưng vì công bằng với chị em, chẳng thể nào từ chối. Nhận trong tinh thần chia sẻ trách nhiệm với nhau- Đó cũng là bác ái. Ta nghĩ đơn giản chỉ có vậy nên đã đồng ý.
Thôi thì phất được tới đâu hay tới đó. Vì dù sao ta đâu phải phất một mình, còn có Chúa "bảo kê" hoàn toàn, có các chị em nâng đỡ hết sức...
Ta không hề sợ những khó khăn sẽ đến, vì ta hiểu rằng: bất cứ nhóm, hội, cộng đoàn...nào cũng có khó khăn, và ta luôn trong tâm thế sẵn sàng ứng phó.
Chẳng biết có phải Chúa ban ơn, hay ta đang ở trong tình trạng: "điếc không sợ súng" mà ta thấy rất bình an. Và ta bắt đầu cầm cờ trong tay- tượng trưng cho quyền lực to nhất trong cộng đoàn.
Ta thấy, chị em trong cộng đoàn sống sứ mạng giống như đang cùng ngồi trên một chiếc thuyền, tất cả đều phải chèo phải chống. Cái khó là làm sao để mọi người trên thuyền hiệp lòng, hiệp ý buông chèo nhịp nhàng. Chứ người mạnh, người yếu, người chèo ngược, kẻ chèo xuôi,...thuyền sẽ quay vòng vòng không tiến xa.
Đôi khi, ta cầm cờ chưa phất được cái nào đã bị gió vả mặt liên tục. Ta thấy hình như vai trò cầm cờ có vẻ dư thừa. Điều chị em cần không phải người chỉ ngồi đó cầm cờ mà là người cầm mái chèo để cùng chèo với chị em.
Thêm nữa, tay ta phất có khi phất tầm bậy, phất theo ý mình thì chị em khổ, chính mình cũng kiệt sức vì mệt mỏi. Đôi khi chị em cũng chẳng thèm nhìn cờ trên tay ta nữa kìa. Mỗi người một cách, một hướng, một dự định, một chương trình riêng...mình phất khác chi như con rối?
Ta nghiệm ra rằng: ta chỉ cần giơ cờ lên cao để gió thổi theo tự nhiên, để Thiên Chúa thổi tự do, và quyền năng của Ngài điều khiển cả con thuyền đang vất vả chèo chống.
Ta đã thấy
Ta không hề cô đơn trong trách nhiệm, bàn tay Chúa Quan phòng dẫn dắt ta rõ ràng từng ngày, từng ngày. Ngài sắp xếp, an bài cho ta những điều ta thấy bất lực...
Hãy luôn xác tín vào Chúa ta ơi!
Rồi ta sẽ còn thấy có nhiều điều kỳ diệu hơn nữa Chúa làm cho con thuyền cộng đoàn qua lá cờ trong tay ta.
Nữ tu nhỏ spp
Những ngày chuẩn bị Thánh Lễ Tạ ơn Chúa - khai mạc năm thánh 150 năm dấu ấn ân sủng Dòng Chúa Quan Phòng đã khai diễn tại chiếc nôi tu viện Cù Lao Giêng, lòng tôi nô nức mong chờ mặc dù tôi biết mình không thể hiện diện với chị em và cùng với mọi người ca khen, tạ ơn Thiên Chúa - Đấng làm chủ lịch sử - Đấng đã, đang và mãi mãi hướng dẫn Hội Dòng…
Nhớ về ngày 12 tháng 01 năm 1876, tôi tri ân 6 chị nữ tu người Pháp đầu tiên đã đặt chân đến vùng sông nước mênh mông của đồng bằng sông Cửu Long, cùng biết bao nữ tu Dòng Chúa Quan Phòng đã cống hiến đời mình phụng sự Thiên Chúa, phục vụ tha nhân. Khép mắt lại để nhớ về… tôi nhìn thấy gì nơi đất thánh Cù Lao Giêng? Có phải chăng đây là chốn hẹn hò cuối đời? Đây nơi an nghỉ của các nữ tu Dòng Chúa Quan Phòng sau một đời dấn thân phục vụ… Hơn thế nữa, tình yêu dâng hiến và niềm tin bền bỉ của từng lớp lớp nữ tu đã trở nên niềm cảm hứng cho tôi, cùng với tâm tình cảm phục mến yêu quý chị; và tôi, tôi cũng xin Chúa cho mình được trút hơi thở cuối đời trong nhà Chúa, được ơn bền đỗ cho đến cùng.
… Hôm nay, ngày tròn chẵn tháng, tôi đang bước đi trên lộ trình của năm Thánh. Mặc dù xa quê hương, nhưng với lòng khát khao và tin mầu nhiệm Giáo Hội thông công, tôi dâng lời cầu nguyện. Đức Thánh Cha Léon XIV đã nhân danh lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa và những kho tàng thiên quốc của Hội Thánh, rộng lòng ban ơn Ơn Toàn Xá… Tôi ví như người bệnh không thể đến nhà thờ… với lòng ước mong, tôi thực sự cảm nhận niềm an ủi thiêng liêng!
Nhìn lại chặng đường 150 năm, với những hy sinh của các nữ tu nối tiếp từ thế hệ này qua thế hệ khác trước tôi và sau tôi… Tôi chỉ là một đứa trẻ ‘sinh non’ trong Dòng. Tôi được thừa hưởng di sản thiêng liêng của Cha Sáng Lập, thừa hưởng những truyền thống tốt đẹp của Dòng, thừa hưởng những công trình các nữ tu đã gầy dựng và tôi thuộc về gia đình Dòng. Tôi được quý chị cầm tay dẫn dắt từ những ngày đầu, khi còn rất đỗi ngu ngơ… và cho đến hôm nay khi tóc đã thay màu! Tôi đọc lại lịch sử đời mình, tôi xâu chuỗi các hồng ân, những phúc lành, những sự giúp đỡ, động viên và tình thương huynh đệ của chị em dành cho tôi trong hành trình sứ vụ… Tôi tạ ơn, tạ ơn Thiên Chúa và tri ân tất cả quý chị em cũng như bạn hữu xa gần.
Thuyền đã rẽ sóng ra khơi 150 năm…
Đây chính là công trình của Thiên Chúa và đây cũng là sự cống hiến của các bậc tiền nhân.
Trong bối cảnh xã hội Việt Nam hôm nay, chị em Chúa Quan Phòng chúng ta tiếp tục chèo con thuyền của Dòng tại Việt Nam. Tôi nguyện xin và ước mong sao tất cả mái chèo đồng một lòng nhịp nhàng rẽ sóng vượt trùng dương với vị lãnh đạo tối cao là Chúa Giêsu, nương theo làn gió của Thánh Thần cùng với tinh thần của Dòng, thuyền sẽ lướt qua những con sóng chập chùng của biển cả mênh mông…
Ngày tròn chẵn tháng tôi lại nghe: “Kìa, đồng lúa chín vàng chờ tay người thợ gặt!” Chúa ơi, xin thêm vào tâm hồn con và gieo vào tâm hồn các thiếu nữ thiện chí lòng yêu mến tinh thần Dòng… và xin Chúa gửi thêm những thợ gặt lành nghề đến Hội Dòng để cùng với chị em nữ tu chúng con nhiệt tâm dấn thân thi hành sứ vụ trên mọi nẻo đường Chúa muốn.
Sr. Marie Chantal
Transua ngày 12 tháng 02 năm 2026
Những ngày tôi được sai đến đất nước Côte d’ivoire thật là ngắn ngủi, vậy là tôi chuẩn bị rời giáo xứ Transua, nơi tôi đã phục vụ 6 tháng vừa qua. Tôi lấy thời gian dừng lại trong tĩnh lặng, tôi đọc lại hành trình sứ vụ tại đây, nơi mà tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình có cơ hội đến đó.
- Tạ ơn Chúa đã dành cho con khoảng thời gian và không gian này để con cảm nghiệm sâu sắc hơn ơn “quan phòng” của Thiên Chúa. Nơi đâu Chúa đặt để con người sinh sống, Chúa hiện diện, ban cho con người có điều kiện thuận lợi để sinh tồn và phát triển theo như khí hậu và vùng đất tại đó, dẫu có cơ cực, vất vả…
- Cám ơn Bề trên đã cho em cơ hội khám phá đất nước và văn hóa Côte d’ivoire. Thật sự em chỉ nhìn thấy và hiểu một chút loanh quanh trong làng thôi, đối với ngàn ngàn điều chưa từng biết đến bao giờ!
- Cám ơn quý sơ đang phục vụ tại Transua đã cho em những cơ hội sống cùng, được gặp gỡ, cùng đi thăm viếng, đưa Mình Thánh Chúa cho những người cao niên đau bệnh không đến nhà thờ được, cũng như thăm chào một số gia đình trong giáo xứ Transua và tham dự thánh lễ tại các làng xa thuộc giáo xứ; và cộng đoàn Bondoukou cũng đã dành cho em thời gian sống với và thăm viếng nơi các sơ làm việc
- Cám ơn người dân Côte d’ivoire người lớn cũng như em nhỏ đã dành cho tôi cái bắt tay nồng ấm, nụ cười thân thiện, lòng hiếu khách và ánh mắt sáng đầy nghị lực, kiên cường mà tôi học được từ người dân tại đất nước này. Kiên cường không thách thức với khó khăn nhưng vượt qua những gian truân cách anh hùng. Khó khăn luôn chờ ta!
Nhắc đến Côte d’ivoire điều gì mà tôi còn nhớ đến?
- Có phải chăng đó là một quốc gia Tây Phi có đường bờ biển dài hơn 500km, đất nước nổi tiếng là nhà sản xuất ca cao lớn nhất nhì thế giới, hay là đất nước có nền văn hóa phong phú với nhiều nhóm dân tộc nói tiếng địa phương khác nhau và trang phục nhiều màu sắc…
- Không! Điều tôi nhớ mãi là ánh mắt của những người dân “đầu đội trời, chân đạp đất.” Họ đi rẫy từ sáng sớm, chiều về mỗi người đội củi, đội chuối, khoai mì hay khoai ngọt (khoai mỡ) trên đầu. Vất vả cả ngày nhưng ánh mắt sáng của họ phản ánh niềm tin, nghị lực phi thường dường như đã được tôi luyện qua thời gian, dẫu cho đất cằn khô sỏi đá và thời tiết đôi khi rất khắc nghiệt.
- Hằng ngày các phụ nữ và cả những em nhỏ đi lấy nước về dùng… họ đội những can, thau nước lớn trên đầu. Họ không than vãn, có nước để sử dụng là mừng rồi! Từ đó tôi hiểu hơn tại sao cần tiết kiệm nước, nhất là trong mùa khô hạn như hiện nay.
- Làm sao tôi quên các Thánh Lễ tràn đầy tiếng vỗ tay nhún nhảy ngay từ đầu lễ. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy các em nhỏ đội rỗ cà chua hoặc hành tây, người lớn đội quầy chuối, bịch gạo khoảng 5kg hoặc một “bloc” 6 chai nước khoáng lớn vừa múa hát lên dâng của lễ. Họ rất “thảo ăn.” Lòng hiếu thảo, sự quảng đại của họ nhắc nhở tôi bài học của Chúa Giêsu khi xưa: “Cũng có một bà goá nghèo đến bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm… Đức Giêsu liền gọi các môn đệ lại và nói: “Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết.” (Mc 12,42-43). Có phải chăng sự giàu có không nằm ở những gì ta nắm giữ, mà ở cách ta cho đi?
Điều khiến tôi xúc động khi sống tại Transua, là niềm tin của dân làng vào Thiên Chúa được thể hiện rất đỗi mộc mạc, đơn sơ. Tôi được tham dự thánh lễ ngày 25/12/2025 tại nhà thờ Saint Joseph Souromani gồm 3 làng; vì thế công bố Tin Mừng bằng 3 ngôn ngữ. Lễ Noël nhà thờ được trang trí một ít dây kim tuyến, bong bóng và dưới tượng thánh giá nhỏ treo trên cao sát tường là hình “ông già Noël”- chỉ có vậy thôi; nhưng niềm hân hoan vui mừng lễ ngày Ngôi Lời Nhập Thể được biểu hiện cách sống động qua từng nhịp múa, từng lời ca, người lớn cũng như em nhỏ, múa hát vang trời… Vâng! hơn 2000 năm trước các thiên thần cũng đã báo tin vui cho những mục đồng đơn sơ, chất phác như thế!
Thời gian tôi sống tại đây rất ngắn, thế nhưng trong tôi không chỉ là một thoáng nhớ về… mà còn là nỗi trăn trở, là ước mơ và cách riêng là lời cầu nguyện ngày nối tiếp ngày cùng với các nữ tu tông đồ Chúa Quan Phòng tại Côte d’ivoire: Tương lai nào cho sứ vụ của Dòng? Tương lai nào cho các trẻ em, cho các thiếu nữ mà tôi từng gặp gỡ nơi đây?
Chúa ơi, bông hoa nhỏ mọc giữa sa mạc đất khô nứt nẻ, Chúa vẫn chăm sóc để nó được đơm bông và toả hương… Con dâng lên Chúa ước mơ về sứ vụ, ước mơ về ơn gọi của nữ tu Chúa Quan Phòng tại đây; cũng như những thiếu nhi và thanh nữ mà Chúa trao phó cho chúng con qua sứ vụ giáo dục. Lời Cha Á Thánh hơn 260 năm vẫn còn vang vọng như một lời chúc phúc cho chúng con hôm nay: “Nguyện ơn Chúa luôn ở với các con. Cha ước ao các con nhiệt thành dạy dỗ các thiếu nữ. Chính do một ơn đặc biệt mà Chúa gọi các con vào công trình này. Cha xin các con hãy trung thành góp sức vào những dự định của Người và làm theo ý Người.” (HD trg. 285)
Tôi rời nơi đây với tâm tình cảm tạ cùng với lòng biết ơn. Biết ơn vì đã được sống giữa chị em ở nơi đây, biết ơn vì có cơ hội sống cùng những con người phi thường, biết ơn vì khi sống nơi đây tôi ý thức sâu xa hơn tình liên đới với mọi người bằng tấm lòng chạnh thương. … “Trong cộng đoàn tông đồ, cùng chung trách nhiệm về DỰ ÁN của Hội Dòng. Linh đạo tông đồ của cha Gioan Martinô MOYË biến chúng ta thành những người “tỉnh thức”. Linh đạo này làm cho ta trở thành những dụng cụ của “Kế hoạch của lòng thương xót Thiên Chúa trên cả vũ trụ” (Eph.1) mà Đức Kitô Giêsu thành Nazareth đã đảm nhận và biến đổi cái thực tại cách sung mãn trong mầu nhiệm Nhập Thể của Ngài.” (Trích lời giới thiệu sách Hiến Pháp của Bề trên Tổng quyền - soeur Marie Claude FAURE.)
Tất cả là ơn ban, tôi tin tưởng trao phó mọi sự trong tay Thiên Chúa Quan Phòng yêu thương và tôi ngân nga bài hát rất quen thuộc: “Chúa Quan Phòng, người thương xót luôn ban muôn ơn cho những ai tin cậy mến…”
Transua ngày 03 tháng 02 năm 2026
Sr. Marie Chantal BTK Loan