Đức cha Angelo Moreschi, 67 tuổi, một nhà truyền giáo người Ý hoạt động truyền giáo tại Ethiopia, là giám mục Công giáo đầu tiên qua đời vì đại dịch virus corona.
 

Hồng Thủy - Vatican

Đức cha Angelo Moreschi qua đời ngày 25/03 vừa qua tại thành phố Brescia, ở vùng Lombardy của Ý, nơi là tâm điểm của đại dịch ở châu Âu.

Đức cha Moreschi là tu sĩ dòng Salêdiêng, bắt đầu truyền giáo tại Ethiopia từ năm 1991. Năm 2000, ngài được bổ nhiệm làm Phủ doãn của giáo phân Tông tòa Gambella, đến năm 2009 được bổ nhiệm làm Đại diện Tông tòa của cùng giáo phận này, và được tấn phong giám mục vào tháng 01/2010.

Cha Teshome Fikre, Tổng Thư ký của Hội đồng giám mục Ethiopia đã thông báo tin này trong nước và gửi lời chia buồn sâu sắc đến hàng giáo sĩ, tu sĩ, gia đình của Đức cha và các tín hữu thuộc Giám hạt Gambella. Các giám mục và toàn thể Giáo hội Ethiopia cam kết gần gũi và cầu nguyện cho các tín hữu Gambella đang đau buồn và cầu cho linh hồn Đức cha được an nghỉ.

"Cha" của người giới trẻ và người nghèo

Tại Ethiopia, Đức cha Moreschi được biết đến với hoạt động mục vụ phục vụ giới trẻ và người nghèo. Họ gọi ngài là “Abba”, nghĩa là “Cha”.

Thông cáo của dòng Salêdiêng viết: “Trong sứ vụ của mình với tư cách là Phủ doãn và sau đó là Đại diện Tông tòa, ngài đã tiếp tục thể hiện ưu tiên của dòng Salêdiêng trong việc giúp đỡ trẻ em, đồng hành với các em bằng tinh thần thực hành và lòng nhiệt thành tông đồ mạnh mẽ của mình, trong việc giúp đỡ trẻ em, đồng hành với chúng bằng tinh thần thực hành và lòng nhiệt thành tông đồ mạnh mẽ của mình.”

Thông cáo của dòng cho biết Đức cha qua đời “sau khi đã phục vụ người trẻ, người nghèo và các linh hồn trong đàn chiên của mình như một tu sĩ Salêdiêng trong 46 năm, như một linh mục trong 38 năm và như một giám mục trong hơn 10 năm.” 

 

26 tháng ba 2020, 10:56
Nguồn: https://www.vaticannews.va/vi
Write comment (0 Comments)

Nhằm ngày 03-05-2020

Những lời của ơn gọi

Anh chị em thân mến,

Vào ngày 4 tháng 8 năm ngoái, nhân kỷ niệm 160 năm ngày mất của linh mục Gioan Vianney, cha đã viết một lá thư gửi tất cả những linh mục là những người hàng ngày cống hiến cuộc đời của họ, để phục vụ dân Chúa trong việc đáp lại lời gọi của Thiên Chúa.

Nhân dịp đó, cha đã chọn bốn từ chính yếu: nỗi đau, lòng biết ơn, sự khích lệ và khen ngợi, như là cách để cảm ơn các linh mục và hỗ trợ sứ vụ của họ. Tôi tin vào Ngày thế giới cầu nguyện cho ơn gọi lần thứ 57 này, những lời đó có thể được gửi đến toàn thể dân Chúa. Đó là những lời nhằm phản ánh lại bối cảnh đoạn Tin Mừng kể cho chúng ta kinh nghiệm đáng chú ý về Chúa Giêsu và thánh Phêrô trong một đêm giông bão tại biển hồ Galilê (x. Mt 14,22-33).

Sau khi hóa bánh ra nhiều khiến đám đông kinh ngạc, Chúa Giêsu bảo các môn đệ xuống thuyền để sang bờ bên kia, trong lúc đó, Chúa Giêsu rời khỏi đám đông. Hình ảnh các môn đệ băng qua hồ có thể gợi lên hành trình sống của chúng ta. Thật vậy, con thuyền cuộc đời chúng ta từ từ tiến lên, không ngừng tìm kiếm một nơi trú ẩn an toàn, và chuẩn bị đối mặt với những hiểm họa và hứa hẹn của biển cả. Đồng thời, chúng ta tin rằng người lái con thuyền cuối cùng sẽ giữ cho chúng ta đi đúng hướng. Tuy vậy, đôi khi con thuyền có thể trôi dạt, lạc lối bởi mộng ảo (mirages). Ảo mộng đó không phải là ngọn hải đăng dẫn thuyền về đến bờ, và bị nhấn chìm trong bão tố của khó khăn, nghi ngờ và sợ hãi.

Điều ấy cách nào đó cũng diễn ra tương tự trong trái tim mỗi người. Họ được kêu gọi đi theo Thầy Giêsu Nazareth. Họ phải thực hiện một chuyến vượt biển và rời bỏ nơi an toàn để trở thành môn đệ của Chúa. Theo đó, rủi ro là có thật: màn đêm buông xuống, những cơn gió lốc, con thuyền bị sóng đánh và nỗi sợ thất bại, không đáp lại đủ lời mời gọi. Những điều ấy có thể đe dọa đến áp đảo họ.

Tuy nhiên, Tin Mừng cho chúng ta biết rằng giữa cuộc hành trình đầy thử thách này, chúng ta không cô đơn. Như tia sáng đầu tiên giữa màn đêm, Chúa đi trên mặt nước để đến chỗ giông bão cùng các môn đệ. Chúa mời Phêrô đi trên nước để đến với Ngài, để cứu thánh nhân khi Ngài thấy ông đang chìm. Khi lên thuyền, sóng gió cũng qua đi.

Từ đầu tiên của ơn gọi là lòng biết ơn. Để đi vào con đường đúng đắn không phải là điều gì đó tự chúng ta có thể chọn được. Đó cũng không phải là con đường mà chúng ta chọn để bước đi. Làm thế nào để chúng ta tìm thấy cuộc sống tròn đầy hơn là một quyết định mà chúng ta lựa chọn với tư cách là những cá nhân. Trên hết, đó phải là phản ảnh từ một tiếng gọi trên cao. Chúa chỉ cho chúng ta điểm đến ở bên kia biển hồ. Ngài ban cho chúng ta lòng can đảm để lên thuyền. Khi gọi chúng ta, Chúa trở thành thuyền trưởng. Ngài đồng hành và hướng dẫn chúng ta. Ngài giúp chúng ta tránh khỏi những bãi cát của do dự, và thậm chí cho phép chúng ta đi trên sóng nước.

Mọi ơn gọi đều phát sinh từ ánh mắt yêu thương mà Chúa đến gặp gỡ chúng ta; có lẽ ngay cả khi thuyền của chúng ta đang gặp bão táp. “Ơn gọi, hơn những lựa chọn của chúng ta, là một lời đáp trả trước tiếng gọi cao vời của Chúa. (Thư gửi các linh mục, ngày 4 tháng 8 năm 2019). Chúng ta sẽ thành công khi khám phá và ôm lấy ơn gọi của mình. Một lần nữa chúng ta mở lòng với tâm hồn biết ơn và nhận thức về những lần Chúa đi ngang qua đời ta.

Khi nhìn thấy Chúa Giêsu đi trên biển tiến về phía họ, trước tiên các môn đệ nghĩ Ngài là ma và ngập tràn sợ hãi. Chúa Giêsu lập tức trấn an họ. Ngài luôn nói những lời nhịp theo cuộc sống và hành trình ơn gọi của chúng ta: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14,27). Sau đó là lời Chúa muốn trao cho bạn: can đảm lên.

Thường thì có những cản trở hành trình của ta, sự triển nở của ta, việc lựa chọn của ta trên con đường Thiên Chúa đang vạch ra cho chúng ta. Đó hẳn là những“bóng ma” phiền toái trong tâm hồn ta. Khi chúng ta được kêu gọi để rời khỏi bờ biển an toàn và đón lấy bậc sống, chẳn hạn: hôn nhân, chức linh mục tư tế, đời thánh hiến, phản ứng đầu tiên của chúng ta thường đến từ “bóng ma của bất tín”. Chắc chắn, ơn gọi này không dành cho tôi! Điều này có thực sự là con đường đúng không? Chúa có thực sự yêu cầu tôi làm điều này không?

Những suy tính đó có thể tiếp tục lớn dần. Những biện minh và toan tính cho thấy nhiệt huyết của chúng ta, rồi khiến ta do dự và bất lực trên bờ biển nơi chúng ta bắt đầu. Chúng ta nghĩ mình có thể sai, chẳng thể vượt qua thách thức, hoặc chỉ đơn giản là để bóng ma ấy mê hoặc.

Chúa biết rằng một lựa chọn cuộc sống cơ bản luôn mời gọi lòng can đảm, chẳng hạn như đời sống hôn nhân, sống phục vụ tận hiến. Ngài biết những vấn đề, nghi ngại và khó khăn vốn nhấn chìm con thuyền lòng ta. Vì vậy, Ngài trấn an ta: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Trong đức tin, chúng ta biết Chúa luôn hiện diện và đến gặp gỡ ta. Do đó Ngài luôn ở bên cạnh chúng ta, ngay cả giữa những phong ba bão táp. Chính ý thức này giúp chúng ta thoát khỏi sự thờ ơ, mà tôi gọi là nỗi đau ngọt ngào (Thư gửi linh mục, ngày 4 tháng 8 năm 2019); một tâm hồn phiền muộn khiến chúng ta không thể nghiệm thấy vẻ đẹp của ơn gọi nơi mình.

Trong Thư gửi linh mục, tôi cũng đã nói về nỗi đau, nhưng ở đây tôi muốn dịch từ này một cách khác: sự mệt mỏi. Mỗi ơn gọi đều kéo theo trách nhiệm. Chúa kêu gọi chúng ta vì Ngài muốn cho phép chúng ta, như Phêrô, đi trên mặt nước. Nói cách khác, Chúa gọi để ta đón lấy nhiệm vụ trong cuộc sống của ta và dành đời ta để phục vụ Tin Mừng, theo những cách cụ thể hàng ngày mà Ngài chỉ cho chúng ta, đặc biệt trong những hình thức khác nhau của ơn gọi giáo dân, linh mục và thánh hiến. Tuy nhiên, giống Phêrô, khao khát và nhiệt huyết của chúng ta cùng tồn tại với những thất bại và nỗi sợ hãi của ta.

Nếu chúng ta để mình bị ám ảnh bởi những trách nhiệm đang chờ đợi ta, dù trong đời sống hôn nhân hay chức vụ linh mục, hay bởi lòng nhiều phiền muộn, thì chúng ta sẽ sớm khước từ ánh mắt của Chúa Giêsu. Và như Phêrô, chúng ta sẽ bắt đầu chìm. Dù yếu đuối và nghèo khó, đức tin cho phép chúng ta bước về phía Chúa Phục Sinh, và vượt qua mọi giông bão. Bất cứ khi nào mệt mỏi, hoặc sợ hãi làm cho chúng ta bắt đầu chìm xuống, Chúa Giêsu đều đưa tay đón lấy ta. Ngài ban cho chúng ta sự nhiệt huyết mà chúng ta cần, để sống ơn gọi của mình với niềm vui và lòng hăng say.

Khi Chúa Giêsu ở cuối con thuyền, mọi sóng gió im hơi lặng tiếng. Ở đây chúng ta có một hình ảnh đẹp về những gì Chúa có thể làm vào những lúc hỗn loạn và bão tố trong cuộc sống của chúng ta. Ngài dẹp tan sóng gió này, để những thế lực xấu xa, sợ hãi và buông xuôi không còn sức mạnh đương đầu với chúng ta nữa.

Khi chúng ta sống theo ơn gọi cụ thể của mình, những đầu sóng ngọn gió đó có thể làm chúng ta mất năng lượng. Ở đây cha nghĩ về tất cả những người có trách nhiệm quan trọng với xã hội dân sự, với đôi hôn phối mà cha muốn đề cập, xin không nêu lý do, như là “người can đảm”, và trong cách thế đặc biệt, họ là những người đã chấp nhận cuộc sống tận hiến hoặc chức tư tế. Cha ý thức được công việc khó khăn của bạn, cảm giác cô đơn đôi khi có thể đè nặng lên trái tim các bạn, nguy cơ rơi vào một lối mòn có thể dần khiến ngọn lửa hăng hái trong ơn gọi của chúng ta tắt ngấm, gánh nặng của điều không chắc chắn và bất an về thời đại, và lo lắng về tương lai. Cứ yên tâm, đừng sợ!” Chúa Giêsu ở bên cạnh chúng ta, và nếu chúng ta chân nhận Ngài là Chúa của đời ta, Ngài sẽ đưa tay nắm lấy và cứu chúng ta.

Ngay cả giữa vùng tâm bão, sau đó cuộc sống của chúng ta trở nên cởi mở để ngợi ca. Đây là lời cuối cùng trong ơn gọi của chúng ta. Và đó là một lời mời gọi để vun trồng đời sống nội tâm của Đức Trinh Nữ Maria. Biết ơn vì Chúa đã chăm chú đoái nhìn đến Mẹ, trung thành giữa nỗi sợ hãi và hỗn loạn, Mẹ can đảm đón nhận ơn gọi của mình, và biến đời mình thành một bài ca tán dương Thiên Chúa muôn đời.

Các bạn thân mến,

Vào ngày đặc biệt này, cũng là trong đời sống mục vụ bình thường nơi các cộng đoàn, cha đề nghị Giáo Hội tiếp tục cổ võ các ơn gọi. Xin Mẹ Maria chạm đến trái tim của các tín hữu, và giúp mỗi người trong số họ, để khám phá với lòng biết ơn lời mời gọi của Chúa trong cuộc sống của họ, để tìm được sự can đảm nhằm nói tiếng “xin vâng” với Thiên Chúa, để vượt qua mọi mệt nhọc, nhờ đức tin vào Chúa Kitô, và hãy làm cho cuộc sống của họ thành khúc ca ngợi khen Chúa, cho anh chị em của họ và cho cả thế giới. Xin Đức Trinh Nữ Maria đồng hành và cầu thay nguyện giúp cho chúng ta.

Rôma, Đền Thánh Gioan Laterano, ngày 8 tháng 3 năm 2020, Chủ nhật thứ hai Mùa Chay

Phanxicô

Chuyển từ Anh ngữ : Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

Nguồn: https://dongten.net/

Write comment (0 Comments)

Ngọc Yến - Vatican

Tại Pháp: Mở cửa sổ và thắp một ngọn nến như một cử chỉ hiệp thông và tình huynh đệ, để tưởng nhớ các nạn nhân Covid-19 và nhớ đến tất cả những người đã làm việc để trao ban niềm hy vọng và làm cho cuộc sống của đất nước tốt đẹp hơn. Đó là một dấu chỉ lớn của tình liên đới dân tộc mà các giám mục Pháp mời gọi không chỉ đối với người Công giáo mà còn đối với tất cả mọi công dân Pháp, người tin và không tin.

Như thế, trong một thông điệp, các giám mục mời mọi người vào lúc 19:30 thứ Tư ngày 25/03, ngày Giáo hội Công giáo mừng lễ Truyền Tin: chuông của tất cả các nhà thờ của Pháp sẽ vang lên trong mười phút và mọi người được mời mở cửa sổ và thắp một ngọn nến.

Đức cha Éric de Moulins-Beaufort, Tổng Giám mục Reims và chủ tịch Hội đồng Giám mục Pháp viết: Đất nước chúng ta, cùng với nhiều nơi khác, đang trải qua một thử thách lớn. Người đứng đầu nhà nước mời chúng ta để sang một bên những chia rẽ và sống thời điểm này trong tình huynh đệ. Đây là lý do tại sao chúng tôi gửi thông điệp này, trước hết dành cho người Công giáo, nhưng cũng dành cho mọi người dân, không phân biệt tôn giáo. Chúng tôi muốn nói với mọi người rằng quốc gia của chúng ta sẽ đi ra mạnh mẽ hơn từ thử thách này. Vì thế, tiếng chuông của các nhà thờ sẽ vang lên trong mười phút như truyền thống của chúng ta: chuông luôn vang lên trong những giờ quan trọng nhất của lịch sử như ngày Giải phóng. Để đáp lại dấu hiệu hy vọng này, chúng tôi mời tất cả thắp một ngọn nến ở cửa sổ như một dấu hiệu của ánh sáng chiếu soi vào bóng tối.

Tại Thụy Sĩ: Trong một thông điệp chung, Hội đồng Giám mục Thụy Sĩ và Giáo hội Tin lành mời các tín hữu “thắp sáng một đại dương ánh sáng hy vọng trên khắp đất nước”. Cụ thể, các tín hữu được mời gọi vào lúc 8 giờ tối mỗi tối thứ Năm cho đến Thứ Năm Tuần Thánh thắp một ngọn nến đặt trên bệ cửa sổ và cầu nguyện cho các nạn nhân virus corona, cho tất cả nhân viên y tế và cho tất cả những người cảm thấy bị đe dọa bởi sự cô lập.

Đức Tổng Giám mục Felix Gmür nói: “Chúng ta cầu xin Chúa trợ giúp tất cả những người này và bày tỏ sự hiệp thông của chúng ta với họ theo cách này”, Đức Tổng Giám mục khẳng định “Giáo hội còn hơn một ngôi nhà, đó là một sứ vụ, đặc biệt là khi có mối đe dọa”. (Sir. 19/3/2020)
 

21 tháng ba 2020, 13:39
 
Nguồn: https://www.vaticannews.va/vi
Write comment (0 Comments)

Hiệp hội các nữ Bề trên Tổng quyền trên thế giới kêu gọi dành Chúa nhật 22/3/2020 tới đây, để cử hành ngày liên đới và cầu nguyện cho những người bị thương tổn vì dịch coronavirus.


G. Trần Đức Anh, O.P.

Trong lời kêu gọi gửi chung đến khoảng 2.000 Bề trên Tổng quyền các dòng nữ trên thế giới và được phố biến trên mạng hôm 17/3 vừa qua, Ban chấp hành Hiệp hội các nữ Bề trên viết: “Nay là lúc để mỗi người trong chúng ta phản ứng trước cuộc khủng hoảng trên toàn thế giới, qua đó chúng ta liên đới với tha nhân”.

Ngoài việc cầu nguyện, các nữ Bề trên Tổng quyền cũng kêu gọi đặc biệt liên đới với những người yếu thế nhất, cũng là những người bị thương tổn nhiều nhất trong đại dịch hiện nay. Tình liên đới này cũng được bày tỏ đối với những người đang đi hàng đầu trong việc săn sóc các bệnh nhân, những người đang nỗ lực tìm kiếm các biện pháp chữa trị và những người hàng ngày phục vụ công chúng.

Các nữ Bề trên Tổng quyền không quên kêu gọi tuân hành các chỉ dẫn của Tổ chức Sức khỏe Thế giới và các chính quyền trong việc chống lại dịch corona hiện nay.

(KNA 19-3-2020)

Nguồn: http://vietnamese.rvasia.org/

Write comment (0 Comments)
Đức Thánh Cha mời gọi ta tỉnh thức chống lại ma quỷ, đặc biệt là đối với những con quỷ được giáo dục, những kẻ đi vào linh hồn mà không ai để ý.
 

Trần Đỉnh, SJ

Bản chất của ma quỷ là phá huỷ hoặc trực tiếp với những thói xấu, chiến tranh hoặc cố gắng làm điều đó cách “có giáo dục, tinh tế,” trong khi đưa đến lối sống theo “tinh thần thế gian.” Đây là trọng tâm trong bài giảng của Đức Thánh Cha trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện thánh Marta. Ngài suy tư xoay quanh Tin Mừng thánh Luca 11,15-25 hôm nay.

Chúng ta đang ở trong cuộc chiến: nơi mỗi người có một cuộc chiến giữa Chúa Giêsu và ma quỷ

“Ma quỷ, một khi chiếm được tâm hồn của một ai đó, nó sẽ ở đó, như là nhà của nó và không muốn rời đi.” Trong những lần Chúa Giêsu trừ quỷ, chúng đã cố gắng phá huỷ, tiêu diệt người ấy, làm hại thậm chí là thể xác. Rất nhiều lần Chúa Giêsu đã trừ quỷ, kẻ thù đích thực của Ngài và của chúng ta. Đôi lần, “cuộc chiến giữa thiện và ác” dường như quá trừu tượng. Cuộc chiến đích thật là cuộc chiến đầu tiên giữa Thiên Chúa và con rắn xưa, giữa Chúa Giêsu và ma quỷ. Và cuộc chiến này lại ở trong chính chúng ta. Mỗi chúng ta đều ở trong cuộc chiến, có thể ta không biết, nhưng thực sự ta ở trong cuộc chiến. Tin Mừng hôm nay bắt đầu với việc một số người cáo buộc Chúa Giêsu trừ quỷ nhờ Beelzebul. Luôn có những “lời nói xấu”. Cuộc nói chuyện giữa Chúa Giêsu và những người này không bao giờ dừng lại.

Công việc của ma quỷ là phá huỷ công trình của Thiên Chúa

Bản chất của ma quỷ là phá hoại. Công việc của nó là phá huỷ công trình của Thiên Chúa. Thế nhưng, nguy hiểm là khi chỉ nghĩ như những đứa bé vẫn còn mút tay; Họ cho rằng không có điều đó, rằng những thứ đó chỉ là do mấy ông cha vẽ ra. Ngược lại, ma quỷ phá huỷ và “khi nó không thể phá huỷ” mặt đối mặt, bởi nó gặp phải sức mạnh của Thiên Chúa Đấng bảo vệ con người, thì khi đó nó “xảo quyệt và khôn hơn con cáo,” nó tìm cách lấy lại quyền khống chế, làm chủ người ấy.

Ma quỷ phá hoại với thói xấu và chiến tranh, hoặc đưa đến lối sống tầm thường

Phần cuối của đoạn Tn Mừng, khi thần ô uế ra khỏi người đó, nó lang thang ngoài hoang mạc để tìm chỗ náu thân. Không tìm được, nó mới nói: “ta sẽ trở về nhà ta – là nơi nó đã bị Chúa Giêsu đuổi đi – nơi mà ta đã đi ra.” Thậm chí, trong cách nói nó tự giới thiệu cách có giáo dục, tế nhị, rằng nó đã đi ra, thay vì nói nó bị đá ra, bị đuổi ra. Khi đến nơi, nó thấy nơi đó được quét dọn sạch sẽ. Và vì thế, nó gọi thêm bảy thần ô uế khác, chúng vào và ở đó, và tình trạng của người đó trở nên tồi tệ hơn trước. Một khi ma quỷ không muốn phá huỷ một người bằng những thói xấu, hoặc một dân tộc với chiến tranh và bách hại, nó sẽ nghĩ ra những chiến thuật khác, chiến thuật mà chúng sử dụng với tất cả chúng ta.

Chúng ta là những Kitô hữu, chúng ta đi lễ, cầu nguyện… Mọi thứ dường như ổn định. Đúng là chúng ta có những sai lầm, tội lỗi đấy, nhưng mọi thứ luôn ổn định. Và hắn hành động cách có giáo dục, tinh tế: hắn đến, hắn nhìn, hắn tìm một nhóm tốt lành, hắn gõ cửa – Xin phép? Tôi có thể cho hắn vào không? – hắn nhấn chuông. Và những con quỷ có giáo dục này xấu hơn những con trước, bởi bạn không nhận ra nó ở trong nhà bạn. Và điều này chính là tinh thần thế gian. Ma quỷ hoặc phá hoại trực tiếp với những thói xấu, hoặc với chiến tranh, hoặc với bất công hoặc phá hoại cách có giáo dục, tinh tế, thoả hiệp – cách thức mà Chúa Giêsu nói tới. Chúng không làm rùng beng, nhưng chúng kết bạn, chúng thuyết phục bạn. – Không, nó không làm gì nhiều đâu, không,… nhưng mà cho đến lúc này và ở đây, mọi thứ rất tốt. Và chúng đưa bạn tới lối sống tầm thường, chúng biến bạn thành kẻ “lãnh đạm, thờ ơ” trên những nẻo đường tầm thường.

Những con quỷ có giáo dục thuyết phục ta rằng chúng không độc hại hay kẻ thù gì ghê gớm

Vì thế, để giữ mình khỏi rơi vào tinh thần tầm thường này, vào tinh thần thế gian này, thứ làm ta hư hoại từ bên trong. Tôi sợ những con quỷ loại này hơn những con quỷ trước đó. Khi họ nói với tôi: chúng ta cần một nhà trừ quỷ, bởi vì người này bị quỷ ám. Tôi không lo lắng nhiều bằng khi tôi nhìn thấy dân chúng mở cửa đón chào những tên quỷ có giáo dục, tinh tế những kẻ thuyết phục ta từ bên trong rằng chúng không độc hại hay là kẻ thù gì ghê gớm.

Nhiều lần tôi tự hỏi: điều gì là tồi tệ nhất nơi đời sống con người? Một tội phạm rõ ràng, công khai, hay sống tinh thần thế gian? Việc ma quỷ ném bạn vào một tội – ngay cả, không phải là một, mà là hai mươi, ba mươi tội, nhưng đều rõ ràng, nếu bạn thấy xấu hổ - hoặc là ma quỷ ngồi chung bàn với bạn, và nó sống, nó ở với bạn và mọi chuyện bình thường, nhưng chính ở đó, nó ngấm ngầm nói với bạn, kiểm soát bạn với tinh thần thế gian.

Tỉnh thức và bình tâm

Tinh thần thế gian chính là: “những kẻ mang những con quỷ có giáo dục, tinh tế.” Chúng ta hãy nhớ đến lời cầu nguyện của Chúa Giêsu trong bữa tiệc ly: “xin gìn giữ họ khỏi tinh thần thế gian. Chúng ta hãy tỉnh thức và bình tâm.

Đứng trước những con quỷ tinh tế, có giáo dục này, những kẻ muốn đi vào cửa ngôi nhà như những vị khách của tiệc cưới, chúng ta nói: “tỉnh thức và bình tâm.” Tỉnh thức: đây là thông điệp của Chúa Giêsu, sự tỉnh thức Kitô giáo. Điều gì đang diễn ra nơi con tim tôi? Tại sao tôi lại sống tầm thường thế này? Tại sao tôi lại thờ ơ, nguội lạnh thế này? Có bao nhiêu con quỷ tinh tế ở trong ngôi nhà của tôi mà không trả tiền phòng?

 

Nguồn: https://www.vaticannews.va/vi

Write comment (0 Comments)