Đức Thánh Cha giải thích người có tinh thần nghèo khó ý thức về sự nghèo khó của mình và dựa vào Thiên Chúa. Họ ý thức về sự mỏng dòn yếu đuối của mình, chấp nhận những sai lỗi và xin tha thứ. Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu chấp nhận sự nghèo khó trong bản thể của mình để có sự tự do đích thực và dâng hiến cuộc sống để phục vụ tha nhân với tình yêu thương.
 
 

Hồng Thủy - Vatican

Trong buổi tiếp kiến chung dành cho khoảng 7000 tín hữu hiện diện tại đại thính đường Phaolô VI vào sáng thứ Tư 05/02, Đức Thánh Cha Phanxicô đã giải thích về mối Phúc thứ nhất:  “Phúc cho ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.” 

Đức Thánh Cha bắt đầu bài giáo lý như sau:

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Hôm nay chúng ta học hỏi mối Phúc đầu tiên trong các Mối Phúc được trình bày trong Tin Mừng thánh Mátthêu. Chúa Giêsu bắt đầu công bố con đường hạnh phúc của Ngài bằng một lời tuyên bố nghịch lý: "Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ" (5,3). Một con đường tuyệt vời, và một mục tiêu hạnh phúc kỳ lạ, đó là sự nghèo khó.

Chúng ta phải tự hỏi: "người nghèo" trong câu nói này có nghĩa là gì? Nếu thánh Mátthêu chỉ sử dụng từ này thôi, thì đơn giản là nó chỉ có ý nghĩa kinh tế, nghĩa là nó nói đến những người có ít hoặc không có phương tiện sinh sống và cần sự giúp đỡ của người khác.

Cảm nhận sự nghèo khó trong bản thể của mình

Nhưng Tin Mừng thánh Mátthêu, khác với Tin Mừng thánh Luca, nói về "những người nghèo khó về tinh thần". Điều đó có nghĩa là gì? Tinh thần, theo Kinh Thánh, là hơi thở của sự sống mà Thiên Chúa đã truyền cho ông Adam; đó là chiều kích thẳm sâu nhất của chúng ta, chiều kích thiêng liêng, nhờ đó chúng ta trở thành con người, một yếu tố sâu sắc của bản thể chúng ta. Từ đó, "người nghèo về tinh thần" là những người nghèo và những người, tự trong sâu thẳm của bản thể, họ cảm nhận mình nghèo, mình là những người khất thực. Chúa Giêsu tuyên bố họ may mắn, vì Nước Trời thuộc về họ.

Không chấp nhận sự nghèo khó giới hạn thì không thể sống hạnh phúc

Đã bao lần chúng ta nghe nói ngược lại! Cần phải là một thứ gì đó trong cuộc sống, cần phải trở thành một người nào đó ... Cần phải có danh tiếng ... Từ điều này nảy sinh sự cô đơn và bất hạnh: nếu tôi phải là "một ai đó", tôi sẽ cạnh tranh với những người khác và sống trong nỗi lo lắng ám ảnh bởi cái tôi của tôi. Nếu tôi không chấp nhận mình nghèo khó, tôi ghét mọi thứ khiến tôi nhớ đến sự mong manh của mình. Bởi vì sự mong manh này ngăn cản tôi trở thành một người quan trọng, một người giàu có - không chỉ về tiền bạc mà cả về danh tiếng, về mọi thứ.

Tất cả mọi người, tự xem xét lòng mình, đều biết rõ rằng, dù cố gắng đến đâu, mình vẫn hoàn toàn không hoàn thiện và dễ bị tổn thương. Không có cách trang điểm nào có thể che dấu sự dễ tổn thương này. Mỗi người chúng ta đều dễ bị tổn thương từ nội tâm. Nhưng chúng ta không thể sống tốt nếu chúng ta từ chối nhìn nhận giới hạn của mình! Chúng ta sống không hạnh phúc vì chúng ta không chấp nhận những giới hạn và chúng cứ còn đó. Những người kiêu ngạo không yêu cầu được giúp đỡ, không thể yêu cầu giúp đỡ bởi vì họ phải tỏ ra mình có khả năng tự lo tốt cho mình. Bao nhiêu người trong họ cần sự giúp đỡ nhưng sự kiêu ngạo ngăn họ cầu xin giúp đỡ. Và thật khó khăn để thừa nhận một sai lầm và yêu cầu sự tha thứ!

3 từ khóa hạnh phúc cho hôn nhân

Khi các đôi tân hôn hỏi tôi làm sao để hôn nhân của họ được hạnh phúc, tôi khuyên họ: “Có 3 từ kỳ diệu: xin phép, cảm ơn và xin lỗi”. Đó là những từ xuất phát từ sự khó nghèo. Đừng xâm phạm: xin phép. Bạn có thấy tốt khi làm điều này không? Đối thoại trong gia đình, chồng vợ trao đổi với nhau. “A, anh đã làm điều này cho em! Cảm ơn anh! Em cần nó”. Và rồi chúng ta luôn sai lỗi, chúng ta vấp ngã, hãy nói “xin lỗi”. Và đôi khi các đôi vợ chồng mới cưới nói với tôi: “Điều thứ ba là khó nhất”, xin lỗi, xin tha thứ. Bởi vì lòng kiêu ngạo không để chúng ta làm điều đó. Chúng ta không thể xin lỗi, chúng ta luôn có lý. Đó không phải là nghèo khó. Ngược lại, Chúa không bao giờ mệt mỏi tha thứ; thật không may là chính chúng ta lại mệt mỏi cầu xin sự tha thứ (xem Angelus ngày 17 tháng 3 năm 2013). Mệt mỏi cầu xin tha thứ là một căn bệnh tồi tệ.

Tại sao khó xin tha thứ? Bởi vì nó làm cho hình ảnh đạo đức giả của chúng ta bị hạ thấp. Tuy nhiên, sống mà cố gắng che giấu những thiếu sót của chính mình thì thật mệt mỏi và đau khổ. Chúa Giêsu Kitô nói với chúng ta: nghèo khó là cơ hội cho ân sủng; và chỉ cho chúng ta cách thoát khỏi sự mệt mỏi này. Chúng ta được trao quyền nghèo khó về tinh thần, vì đây là con đường của Nước Thiên Chúa.

Tình trạng của con người: nghèo trong tinh thần

Nhưng có một điều cơ bản cần nhắc lại: chúng ta không cần biến đổi bản thân để trở nên nghèo khó về tinh thần, bởi vì chúng ta đã như vậy! Chúng ta là những người nghèo, hay nói rõ hơn, chúng ta là những người nghèo, trong tinh thần! Chúng ta cần tất cả mọi thứ. Tất cả chúng ta đều nghèo về tinh thần, những người khất thực. Đó là tình trạng của con người.

Tấm khăn liệm thì không có túi

Vương quốc của Thiên Chúa thuộc về người có tinh thần nghèo khó. Có những người có vương quốc của thế giới này: họ có của cải và tiện nghi. Nhưng đó là vương quốc sẽ có hồi kết thúc. Quyền lực của con người, ngay cả những đế quốc vĩ đại nhất, sẽ qua đi và biến mất. Nhưng nhiều lần chúng ta thấy trên báo chí những chính phủ mạnh mẽ, quyền lực, chính phủ đó …sụp đổ: hôm qua nó còn, hôm nay nó mất. Sự giàu có của thế gian này  qua đi, cả tiền bạc cũng thế. Những người cao niên dạy chúng ta rằng tấm khăn liệm thì không có túi. Đúng như vậy. Tôi không bao giờ thấy chiếc xe tải chở đồ di chuyển nhà theo sau đoàn xe tang: người ta không mang theo được thứ gì. Sự giàu có này nằm lại ở đây.

Người cai trị là người yêu quý điều tốt đẹp

Nước Chúa  thuộc về những người có tinh thần nghèo khó. Có những người có vương quốc tại thế gian này: họ có của cải và tiện nghi. Nhưng chúng ta biết rằng những thứ này rồi sẽ hết. Người thực sự trị vì là người biết yêu quý những điều tốt đẹp: người này có sức mạnh thiêng liêng! Họ biết yêu quý điều thiện ích thật sự hơn chính bản thân họ.

Sức mạnh của Chúa Giêsu

Chúa Kitô đã thể hiện sự mạnh mẽ của Ngài thế nào? Bởi vì Ngài đã có thể làm những điều mà các vị vua của trần gian không làm: mang lại sự sống con người. Đây là sức mạnh thực sự. Sức mạnh của tình huynh đệ, của lòng bác ái, của tình yêu, của sự khiêm nhường. Chúa Kitô đã làm điều này.

Sự tự do của trái tim

Trong việc này có sự tự do thực sự. Ai có sức mạnh của khiêm hạ, của phục vụ, của tình huynh đệ thì tự do. Phục vụ cho sự tự do này là sự nghèo khó được các Mối Phúc ca ngợi.

Bởi vì có một sự nghèo khó mà chúng ta phải chấp nhận, đó là sự nghèo nàn của bản thể chúng ta và một sự nghèo khó mà chúng ta phải tìm kiếm, một sự nghèo khó cụ thể, từ những của cải của thế giới này, để được tự do và có thể yêu thương. Hãy luôn tìm kiếm sự tự do của trái tim, nó có nguồn gốc từ sự nghèo khó của chúng ta.

 

Nguồn: https://www.vaticannews.va

Write comment (0 Comments)
Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu xin ơn biết sầu khổ vì tội lỗi của mình và mở tâm hồn đón nhận ơn chữa lành của Chúa Thánh Thần để chúng ta có thể an ủi người khác với cùng sự an ủi mà chính chúng ta đã lãnh nhận.
 
 

Hồng Thủy - Vatican

Trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ Tư 12/02, Đức Thánh Cha Phanxicô tiếp tục loạt bài giáo lý về các Mối Phúc mà ngài đã bắt đầu hai tuần trước. Ngài diễn giải mối phúc thứ hai: Phúc cho ai khóc lóc… Các Giáo phụ ẩn tu gọi đây là sự đau khổ thật sự, sự sầu khổ nội tâm, là điều có thể giúp chúng ta đi đến tương quan đích thực với Thiên Chúa và tha nhân. Kinh Thánh nói về hai sự sầu khổ: thứ nhất là khi đứng trước đau khổ hay sự qua đời của người thân và thứ hai là sầu khổ vì tội lỗi, như thánh Phêrô thống hối về sai lỗi của mình. 

Đức Thánh Cha bắt đầu bài giáo lý như sau:

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Chúng ta đã bắt đầu hành trình học hỏi các Mối Phúc và hôm nay chúng ta tập trung vào Mối Phúc thứ hai: Ai khóc lóc, ấy là phúc thật, vì chưng sẽ được yên ủi vậy.

Nỗi đau nội tâm

Trong tiếng Hy Lạp mà Tin Mừng được viết, Mối Phúc này được diễn tả bằng một động từ không ở thể thụ động - thực tế, những người được chúc phúc không phải chịu đựng sự than khóc này - nhưng động từ ở thể chủ động: "họ than khóc". Họ than khóc, nhưng trong lòng. Đó là một thái độ đã trở thành trung tâm trong linh đạo Kitô giáo và các giáo phụ ẩn tu gọi là "penthos", nghĩa là một nỗi đau nội tâm, nó mở ra một tương quan với Chúa và với tha nhân, một tương quan được canh tân với Chúa và với tha nhân.

Sự khóc lóc này, trong Kinh Thánh, có thể có hai khía cạnh: thứ nhất là vì cái chết hoặc đau khổ của ai đó. Thứ hai là nước mắt của tội lỗi, vì chính tội lỗi của mình, khi trái tim rỉ máu vì nỗi đau đã xúc phạm đến Chúa và người lân cận.

Nước mắt của tình yêu tha nhân

Do đó, chúng ta nói đến việc yêu thương người khác theo cách ràng buộc chúng ta với người đó đến mức chia sẻ nỗi đau của người đó. Có những người tiếp tục đứng xa, lùi lại một bước; đúng ra, điều quan trọng là đánh động tâm hồn chúng ta.

Tôi thường nói về món quà của nước mắt, và nó quý giá biết bao. Chúng ta có thể yêu một cách lạnh lùng không? Chúng ta có thể yêu vì chức năng, vì nghĩa vụ không? Có những người phiền muộn cần được an ủi, nhưng đôi khi cũng có những người đã được an ủi nhưng cần gây phiền muộn cho họ, cần thức tỉnh họ, những người có trái tim sắt đá và đã không học than khóc, và đánh thức những người không biết cảm động trước nỗi đau của người khác.

Tang chế là một con đường cay đắng, nhưng nó có thể hữu ích để mở mắt nhìn thấy cuộc sống và nhận ra giá trị thiêng liêng và không thể thay thế của mỗi người, và ngay lúc đó chúng ta nhận ra thời gian ngắn ngủi như thế nào.

Nước mắt tội lỗi

Đức Thánh Cha nói tiếp: Có một ý nghĩa thứ hai của mối phúc nghịch lý này: khóc vì tội lỗi.

Khóc vì đã không yêu thương

Ở đây cần phân biệt: có những người tức giận vì họ đã phạm sai lầm. Nhưng đây là kiêu ngạo. Ngược lại, có những người than khóc vì điều xấu họ đã làm, vì những điều tốt đẹp bị bỏ qua và vì sự phản bội trong mối quan hệ với Thiên Chúa. Đây là tiếng khóc vì đã không yêu thương, tuôn tràn từ việc quan tâm quý trọng cuộc sống của người khác. Ở đây chúng ta than khóc vì chúng ta không xứng với Chúa, Đấng yêu thương chúng ta rất nhiều, và chúng ta rất buồn khi nghĩ về những điều tốt đẹp mình đã không thực hiện; đây là cảm xúc của tội lỗi. Người đó nói: "Tôi đã làm tổn thương người tôi yêu" và điều này khiến họ đau đớn phát khóc. Thiên Chúa được chúc tụng nếu chúng ta có những giọt nước mắt này!

Ơn hiểu được tội lỗi

Đây là chủ đề của những sai lầm phải đối mặt, khó khăn nhưng quan trọng. Chúng ta hãy nghĩ đến việc thánh Phêrô khóc, điều sẽ đưa ngài đến một tình yêu mới và chân thật hơn. Đó là sự than khóc thanh tẩy, canh tân. Thánh Phêrô nhìn Chúa Giêsu và ngài khóc. Trái tim ngài được đổi mới. Ngược lại, sự than khóc của  Giuđa, người không chấp nhận mình đã sai lỗi, thật đáng thương, ông đã tự tử. Chỉ tự sức mình chúng ta không thể hiểu được tội lỗi. Đó là một ơn mà chúng ta cần cầu xin. Lạy Chúa, xin cho con hiểu điều xấu con đã làm hay có thể làm. Đây là một ơn lớn lao và sau khi đã hiểu điều này, người ta than khóc vì ăn năn hối hận.  

Vẻ đẹp của nước mắt

Một trong những đan sĩ tiên khởi, Ephrem người Syria nói rằng một khuôn mặt được rửa sạch bởi nước mắt thì đẹp tuyệt vời (x. Discorso ascetico). Vẻ đẹp của thống hối, vẻ đẹp của nước mắt, vẻ đẹp của ăn năn. Cuộc sống Kitô hữu luôn luôn diễn tả tốt nhất trong lòng thương xót. Thật là khôn ngoan và có phúc người chấp nhận nỗi đau liên quan đến tình yêu, bởi vì họ sẽ nhận được sự an ủi của Chúa Thánh Thần, Đấng là sự dịu dàng của Thiên Chúa, Đấng tha thứ và sửa chữa.

Thiên Chúa luôn yêu thương tha thứ

Đừng quên rằng Thiên Chúa luôn tha thứ. Chúng ta đừng quên điều này. Thiên Chúa luôn tha thứ, ngay cả những tội xấu xa nhất. Luôn luôn. Vấn đề là ở chúng ta, chúng ta mỏi mệt khi xin ngài tha thứ. Vấn đề là khi một người khép kín lòng mình và không xin tha thứ. Chúa luôn ở đó để tha thứ.

Xin biết yêu thương thật nhiều

Nếu chúng ta luôn luôn nhớ rằng Thiên Chúa "không cứ tội ta mà xét xử và không trả báo ta xứng với lỗi lầm" (Tv 103,10), chúng ta sống trong lòng thương xót và từ bi, và tình yêu xuất hiện trong chúng ta. Xin Chúa ban cho chúng ta biết yêu thương thật nhiều, yêu thương với nụ cười, bằng sự gần gũi, qua việc phục vụ và với cả khóc lóc.

Cầu nguyện cho Siria và Trung Quốc

Kết thúc bài giáo lý, Đức Thánh Cha đã chào các tín hữu thuộc các nhóm ngôn ngữ khác nhau. Đức Thánh Cha mời gọi tất cả cầu nguyện cho nước Siria yêu dấu và thống khổ: Nhiều gia đình, nhiều người già, trẻ em, phải chạy trốn chiến tranh. Siria bị đẫm máu từ nhiều năm. Chúng ta cầu nguyện cho Siria.”

Đức Thánh Cha cũng mời gọi cầu nguyện cho các anh chị em Trung Quốc đang đau khổ vì căn bệnh tàn khốc. Xin cho họ tìm được cách chữa lành sớm nhất có thể.

 

Write comment (0 Comments)
Đức Thánh Cha giải thích người có tinh thần nghèo khó ý thức về sự nghèo khó của mình và dựa vào Thiên Chúa. Họ ý thức về sự mỏng dòn yếu đuối của mình, chấp nhận những sai lỗi và xin tha thứ. Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu chấp nhận sự nghèo khó trong bản thể của mình để có sự tự do đích thực và dâng hiến cuộc sống để phục vụ tha nhân với tình yêu thương.
 

Hồng Thủy - Vatican

Trong buổi tiếp kiến chung dành cho khoảng 7000 tín hữu hiện diện tại đại thính đường Phaolô VI vào sáng thứ Tư 05/02, Đức Thánh Cha Phanxicô đã giải thích về mối Phúc thứ nhất:  “Phúc cho ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.” 

Đức Thánh Cha bắt đầu bài giáo lý như sau:

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Hôm nay chúng ta học hỏi mối Phúc đầu tiên trong các Mối Phúc được trình bày trong Tin Mừng thánh Mátthêu. Chúa Giêsu bắt đầu công bố con đường hạnh phúc của Ngài bằng một lời tuyên bố nghịch lý: "Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ" (5,3). Một con đường tuyệt vời, và một mục tiêu hạnh phúc kỳ lạ, đó là sự nghèo khó.

Chúng ta phải tự hỏi: "người nghèo" trong câu nói này có nghĩa là gì? Nếu thánh Mátthêu chỉ sử dụng từ này thôi, thì đơn giản là nó chỉ có ý nghĩa kinh tế, nghĩa là nó nói đến những người có ít hoặc không có phương tiện sinh sống và cần sự giúp đỡ của người khác.

Cảm nhận sự nghèo khó trong bản thể của mình

Nhưng Tin Mừng thánh Mátthêu, khác với Tin Mừng thánh Luca, nói về "những người nghèo khó về tinh thần". Điều đó có nghĩa là gì? Tinh thần, theo Kinh Thánh, là hơi thở của sự sống mà Thiên Chúa đã truyền cho ông Adam; đó là chiều kích thẳm sâu nhất của chúng ta, chiều kích thiêng liêng, nhờ đó chúng ta trở thành con người, một yếu tố sâu sắc của bản thể chúng ta. Từ đó, "người nghèo về tinh thần" là những người nghèo và những người, tự trong sâu thẳm của bản thể, họ cảm nhận mình nghèo, mình là những người khất thực. Chúa Giêsu tuyên bố họ may mắn, vì Nước Trời thuộc về họ.

Không chấp nhận sự nghèo khó giới hạn thì không thể sống hạnh phúc

Đã bao lần chúng ta nghe nói ngược lại! Cần phải là một thứ gì đó trong cuộc sống, cần phải trở thành một người nào đó ... Cần phải có danh tiếng ... Từ điều này nảy sinh sự cô đơn và bất hạnh: nếu tôi phải là "một ai đó", tôi sẽ cạnh tranh với những người khác và sống trong nỗi lo lắng ám ảnh bởi cái tôi của tôi. Nếu tôi không chấp nhận mình nghèo khó, tôi ghét mọi thứ khiến tôi nhớ đến sự mong manh của mình. Bởi vì sự mong manh này ngăn cản tôi trở thành một người quan trọng, một người giàu có - không chỉ về tiền bạc mà cả về danh tiếng, về mọi thứ.

Tất cả mọi người, tự xem xét lòng mình, đều biết rõ rằng, dù cố gắng đến đâu, mình vẫn hoàn toàn không hoàn thiện và dễ bị tổn thương. Không có cách trang điểm nào có thể che dấu sự dễ tổn thương này. Mỗi người chúng ta đều dễ bị tổn thương từ nội tâm. Nhưng chúng ta không thể sống tốt nếu chúng ta từ chối nhìn nhận giới hạn của mình! Chúng ta sống không hạnh phúc vì chúng ta không chấp nhận những giới hạn và chúng cứ còn đó. Những người kiêu ngạo không yêu cầu được giúp đỡ, không thể yêu cầu giúp đỡ bởi vì họ phải tỏ ra mình có khả năng tự lo tốt cho mình. Bao nhiêu người trong họ cần sự giúp đỡ nhưng sự kiêu ngạo ngăn họ cầu xin giúp đỡ. Và thật khó khăn để thừa nhận một sai lầm và yêu cầu sự tha thứ!

3 từ khóa hạnh phúc cho hôn nhân

Khi các đôi tân hôn hỏi tôi làm sao để hôn nhân của họ được hạnh phúc, tôi khuyên họ: “Có 3 từ kỳ diệu: xin phép, cảm ơn và xin lỗi”. Đó là những từ xuất phát từ sự khó nghèo. Đừng xâm phạm: xin phép. Bạn có thấy tốt khi làm điều này không? Đối thoại trong gia đình, chồng vợ trao đổi với nhau. “A, anh đã làm điều này cho em! Cảm ơn anh! Em cần nó”. Và rồi chúng ta luôn sai lỗi, chúng ta vấp ngã, hãy nói “xin lỗi”. Và đôi khi các đôi vợ chồng mới cưới nói với tôi: “Điều thứ ba là khó nhất”, xin lỗi, xin tha thứ. Bởi vì lòng kiêu ngạo không để chúng ta làm điều đó. Chúng ta không thể xin lỗi, chúng ta luôn có lý. Đó không phải là nghèo khó. Ngược lại, Chúa không bao giờ mệt mỏi tha thứ; thật không may là chính chúng ta lại mệt mỏi cầu xin sự tha thứ (xem Angelus ngày 17 tháng 3 năm 2013). Mệt mỏi cầu xin tha thứ là một căn bệnh tồi tệ.

Tại sao khó xin tha thứ? Bởi vì nó làm cho hình ảnh đạo đức giả của chúng ta bị hạ thấp. Tuy nhiên, sống mà cố gắng che giấu những thiếu sót của chính mình thì thật mệt mỏi và đau khổ. Chúa Giêsu Kitô nói với chúng ta: nghèo khó là cơ hội cho ân sủng; và chỉ cho chúng ta cách thoát khỏi sự mệt mỏi này. Chúng ta được trao quyền nghèo khó về tinh thần, vì đây là con đường của Nước Thiên Chúa.

Tình trạng của con người: nghèo trong tinh thần

Nhưng có một điều cơ bản cần nhắc lại: chúng ta không cần biến đổi bản thân để trở nên nghèo khó về tinh thần, bởi vì chúng ta đã như vậy! Chúng ta là những người nghèo, hay nói rõ hơn, chúng ta là những người nghèo, trong tinh thần! Chúng ta cần tất cả mọi thứ. Tất cả chúng ta đều nghèo về tinh thần, những người khất thực. Đó là tình trạng của con người.

Tấm khăn liệm thì không có túi

Vương quốc của Thiên Chúa thuộc về người có tinh thần nghèo khó. Có những người có vương quốc của thế giới này: họ có của cải và tiện nghi. Nhưng đó là vương quốc sẽ có hồi kết thúc. Quyền lực của con người, ngay cả những đế quốc vĩ đại nhất, sẽ qua đi và biến mất. Nhưng nhiều lần chúng ta thấy trên báo chí những chính phủ mạnh mẽ, quyền lực, chính phủ đó …sụp đổ: hôm qua nó còn, hôm nay nó mất. Sự giàu có của thế gian này  qua đi, cả tiền bạc cũng thế. Những người cao niên dạy chúng ta rằng tấm khăn liệm thì không có túi. Đúng như vậy. Tôi không bao giờ thấy chiếc xe tải chở đồ di chuyển nhà theo sau đoàn xe tang: người ta không mang theo được thứ gì. Sự giàu có này nằm lại ở đây.

Người cai trị là người yêu quý điều tốt đẹp

Nước Chúa  thuộc về những người có tinh thần nghèo khó. Có những người có vương quốc tại thế gian này: họ có của cải và tiện nghi. Nhưng chúng ta biết rằng những thứ này rồi sẽ hết. Người thực sự trị vì là người biết yêu quý những điều tốt đẹp: người này có sức mạnh thiêng liêng! Họ biết yêu quý điều thiện ích thật sự hơn chính bản thân họ.

Sức mạnh của Chúa Giêsu

Chúa Kitô đã thể hiện sự mạnh mẽ của Ngài thế nào? Bởi vì Ngài đã có thể làm những điều mà các vị vua của trần gian không làm: mang lại sự sống con người. Đây là sức mạnh thực sự. Sức mạnh của tình huynh đệ, của lòng bác ái, của tình yêu, của sự khiêm nhường. Chúa Kitô đã làm điều này.

Sự tự do của trái tim

Trong việc này có sự tự do thực sự. Ai có sức mạnh của khiêm hạ, của phục vụ, của tình huynh đệ thì tự do. Phục vụ cho sự tự do này là sự nghèo khó được các Mối Phúc ca ngợi.

Bởi vì có một sự nghèo khó mà chúng ta phải chấp nhận, đó là sự nghèo nàn của bản thể chúng ta và một sự nghèo khó mà chúng ta phải tìm kiếm, một sự nghèo khó cụ thể, từ những của cải của thế giới này, để được tự do và có thể yêu thương. Hãy luôn tìm kiếm sự tự do của trái tim, nó có nguồn gốc từ sự nghèo khó của chúng ta.

 

Nguồn: https://www.vaticannews.va/vi

Write comment (0 Comments)
Thứ sáu 03/01/2020, Phòng Báo chí Tòa Thánh công bố Sứ điệp của ĐTC Phanxiccô nhân Ngày Thế giới các Bệnh nhân 11/02/2020. Chủ đề sứ điệp năm nay được trích từ câu Lời Chúa: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11, 28). 

Ngọc Yến - Vatican

Mở đầu Sứ điệp, ĐTC viết: “Lời Chúa trong Tin Mừng Thánh Matthêu cho chúng ta thấy tình liên đới của Chúa Giêsu với bệnh nhân. Với bệnh nhân, Chúa Giêsu luôn đón nhận và trao ban Lòng Thương xót của Ngài và mời gọi họ sống mối tương quan với Chúa để cảm nghiệm được sự dịu dàng của Ngài”.

ĐTC đặt câu hỏi: “Tại sao Chúa Giêsu có những tình cảm này?”. Thưa là vì chính Chúa cũng đã có những giây phút yếu đuối, trải qua những đau khổ của phận người. Thực vậy, chỉ những ai đã có những trải nghiệm cá nhân sẽ hiểu được nỗi đau của người khác. Khi bị bệnh, con người không chỉ bị tổn thương về thể chất mà còn cả các chiều kích khác như mối tương quan, tình cảm và tâm linh. Vì thế, ngoài các liệu pháp chữa trị, bệnh nhân cần phải được hỗ trợ, quan tâm với tình yêu.

Với người bệnh, ĐTC nhấn mạnh, bệnh nhân là những người đặc biệt trong số những người mà Chúa Giêsu nói đến trong Tin Mừng Thánh Matthêu, những người “đang vất vả và mang gánh nặng nề”, những người được Chúa đoái thương cách đặc biệt. Vì thế, trong giây phút đêm tối, cái nhìn âu yếm của Chúa làm cho người bệnh được hy vọng. Chúa mời gọi “Hãy đến”, vì trong Chúa, những lo lắng và sầu khổ của “đêm tối” thể xác và tinh thần tìm được sức mạnh.

Với các nhân viên y tế, ĐTC nhắc nhở tất cả hành động của nhân viên y tế, từ chẩn đoán, phòng ngừa, điều trị, nghiên cứu, chữa bệnh cho đến phục hồi chức năng đều phải hướng đến người bệnh, danh từ “người” phải luôn đi trước tính từ “bệnh”. Vì thế, mọi hoạt động của nhân viên y tế phải nhắm đến phẩm giá và sự sống con người, không được có bất kỳ hành vi nào gây nguy hại cho sự sống của người bệnh, ngay cả khi tình trạng của họ không thể cứu vãn. ĐTC nhấn mạnh: “Chúng ta nhớ rằng sự sống là thánh thiêng và thuộc về Thiên Chúa. Sự sống phải được đón nhận, bảo vệ, tôn trọng và phục vụ từ khi sinh ra cho đến khi chết tự nhiên”.

Với các tổ chức y tế và các vị lãnh đạo các quốc gia, ĐTC viết: “Tôi nghĩ đến nhiều anh chị em trên khắp thế giới không có cơ hội được điều trị vì điều kiện sống nghèo khổ. Tôi mời gọi các tổ chức y tế và các chính phủ ở tất cả các quốc gia trên thế giới, trong khi quan tâm đến khía cạnh kinh tế, không bỏ quên công bằng xã hội. Tôi hy vọng, cùng với các nguyên tắc của tình liên đới và bổ trợ, chúng ta sẽ hợp tác để mọi người được chăm sóc đầy đủ trong việc bảo vệ và phục hồi sức khỏe”. (CSR_22_2020)

Write comment (0 Comments)

Trong bài giảng Thánh lễ tại nhà nguyện thánh Marta, Đức Thánh Cha Phanxicô trả lời câu hỏi mà bài đọc phụng vụ hôm nay đặt ra: "Thiên Chúa an ủi và sửa dạy ta thế nào?”. Đức Thánh Cha cũng nhắc nhớ rằng Thiên Chúa là mục tử tốt lành, Người chăm sóc những ai chạy đến xin ơn tha thứ và mở ra với ơn hòa giải.

Thiên Chúa hướng dẫn dân Người, an ủi họ, nhưng cũng sửa lỗi và sửa phạt họ bằng sự dịu dàng của một người cha, của một mục tử “ấp ủ vào lòng lũ chiên con và tận tình dẫn dắt bầy chiên mẹ.” Trong bài giảng thánh lễ sáng nay, thứ ba, 10/12/2019, Đức Thánh Cha trả lời cho câu hỏi: “Đức Chúa an ủi và sửa dạy thế nào?”. Bài đọc thứ nhất trích sách Isaia nói về việc an ủi dân Israel mở đầu bằng “lời tuyên bố hy vọng”. “Hãy an ủi, an ủi dân ta, hãy ngọt ngào khuyên bảo Giê-ru-sa-lem, và hô lên cho Thành: thời phục dịch của Thành đã mãn, tội của Thành đã đền xong.”

Chúa an ủi những ai để chính mình được an ủi

"Chúa luôn an ủi chúng ta miễn là chúng ta để cho mình được an ủi". Đức Thánh Cha giải thích thêm: Thiên Chúa sửa chữa với sự an ủi, nhưng Người làm thế nào?" Và Đức Thánh Cha đọc một đoạn khác trích từ sách Isaia, đoạn nói về Thiên Chúa - Mục tử nhân lành, Đấng tập trung cả đoàn chiên dưới cánh tay, lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, bầy chiên mẹ, cũng tận tình dẫn dắt.” Đức Thánh Cha nhấn mạnh nhiều lần điều này khi thêm rằng: Đức Chúa an ủi chúng ta như thế nào? Với sự dịu dàng. Chúa sửa dạy chúng ta thế nào? Với sự dịu dàng. Chúa sửa phạt dân thế nào? Với sự dịu dàng". Bạn có thể hình dung mình ở trong lòng Thiên Chúa sau khi mình phạm tội không?

Thiên Chúa dẫn dắt dân Người và Người sửa dạy. Cũng vậy, Người sửa phạt dân cũng bằng sự dịu dàng. Đó không phải là thái độ mang tính giáo huấn hay ngoại giao: thái độ ấy đến từ bên trong, là niềm vui khi một tội nhân đến với Người. Và niềm vui ấy làm cho Người trở nên dịu dàng.

Niềm vui của Chúa trở nên dịu dàng

Trong dụ ngôn “Người con hoang đàng”, người cha "nhìn thấy" con trai mình từ đàng xa, bởi vì ông đang đợi anh. Ông lên sân thượng để xem con trai ông có trở về không. Đó là trái tim của người cha. Và khi trở về, anh bắt đầu với cả một “bài diễn văn ăn năn được dọn sẵn”. Và khi nó vừa cất lên, ông đã ngăn lại và bắt đầu tổ chức ăn mừng. Đó chính là “sự gần gũi dịu dàng của Thiên Chúa".

Trong Tin mừng, người chăn chiên chẳng phải sẽ không để lại 99 con trên núi để tìm cho bằng được con chiên đã bị mất sao? Và nếu ông tìm thấy, ông sẽ vui mừng vì con chiên đó, hơn là vì chín mươi chín con không bị lạc. Đó là niềm vui của Chúa trước tội nhân, trước mỗi người chúng ta, khi chúng ta để chính mình được tha thứ, chúng ta đến gần Người để Người tha thứ cho chúng ta. Niềm vui trở thành sự ân cần dịu dàng, và sự dịu dàng ấy an ủi chúng ta.

Đừng phàn nàn, Thiên Chúa tha thứ cho tội lỗi của chúng ta

"Nhiều lần chúng ta phàn nàn về những khó khăn chúng ta gặp phải: ma quỷ muốn chúng ta rơi vào buồn phiền, cay đắng vì cuộc sống, vì tội lỗi của chính mình". Và Đức Thánh Cha kể rằng: "Tôi biết một người đã được thánh hiến cho Thiên Chúa, và được người ta gọi là “thánh than”, bởi vì người ấy không làm gì khác hơn là than phiền và phàn nàn", và đã đạt giải Nobel về những lời than vãn".

Nhưng không biết bao lần chúng ta phàn nàn, và không ít lần chúng ta nghĩ rằng tội lỗi của chúng ta, giới hạn của chúng ta không thể được tha thứ. Và chính khi đó, tiếng Chúa vang vọng: "Ta an ủi con, Ta ở bên con", và Người đón nhận chúng ta với sự dịu dàng. Vị Thiên Chúa hùng mạnh đã tạo ra trời và đất, vị Thiên Chúa anh hùng, người anh của chúng ta, Đấng đã để chính mình vác thập giá chịu chết vì chúng ta, có thể ân cần với chúng ta và nói: Đừng khóc.

Chúng ta hãy để mình được Chúa Cha an ủi như góa phụ thành Nain

"Chúa Giêsu đã tỏ cho thấy sự dịu dàng biết mấy khi Người nói với bà góa thành Nain rằng: Đừng khóc. Có lẽ, đứng trước quan tài của đứa con trai bà, ngài đã tỏ ra sự dịu dàng ân cần trước khi nói với bà: đừng khóc. Đúng là có một thảm họa ở đó, nhưng chúng ta tin vào sự an ủi của thầy Giêsu, vì sau ấy là ơn tha thứ.

"Thưa cha, con đã phạm quá nhiều tội, con đã phạm rất nhiều sai lầm trong đời" - "Nhưng hãy để Người an ủi con" - "Nhưng ai sẽ an ủi con?" - "Là Chúa đó" - "Vậy con nên đi đâu?" - "Hãy đi xin ơn tha thứ: đi mau đi. Hãy dũng cảm lên. Hãy mở cửa! Và Người sẽ ân cần dịu dàng với con". Người sẽ đến bằng sự dịu dàng của một người cha, của một người anh: như một người mục tử chăn dắt đàn chiên và tập họp cả đoàn dưới cánh tay, ấp ủ vào lòng lũ chiên con và tận tình dẫn dắt bầy chiên mẹ. Và đó là cách Thiên Chúa an ủi chúng ta.

Write comment (0 Comments)