Biết bao nhiêu điều tốt đẹp đang ở quanh ta, mà dường như chúng ta ít để ý đến. Cuộc sống là muôn vàn những biến chuyển, mỗi người chúng ta đều có một đôi tai để lắng nghe và học hỏi, một đôi mắt để nhìn, quan sát, khám phá những thế giới còn đang ẩn chứa những điều bí ẩn, một đôi tay để đón nhận, chia sẻ, nối kết vòng tay yêu thương và một đôi chân để bước đi, tiến bước đến những vùng xa xôi, ngoại biên, đến với những ai mà bạn muốn đến và có cả nhịp đập của con tim, để chia sẻ sự yêu thương và có cả những ước mơ, những hoài bão, những mục tiêu cần hướng tới…lúc chợt nhận ra, hạnh phúc không chỉ là những điều cao siêu đó, mà chỉ là những điều tầm thường nhỏ nhoi, không tên mà thôi, đó là những nốt lặng trong cuộc đời của mỗi người, dù nó chẳng là gì, cũng không thể gọi tên, nhưng đối với chúng ta là những nốt với những cung bậc cảm xúc khác nhau.

Cuộc sống của chúng ta cũng giống như nốt lặng trên khuông nhạc, không có nốt lặng đó, tác phẩm âm nhạc chỉ trở nên một tác phẩm trải dài không hồi kết, lại tạo cảm giác trở nên mệt mỏi hơn mà thôi. Tưởng chứng nếu chỉ nghe những bản nhạc như vậy, thử hỏi còn mấy ai cảm nhận được điệu hay của nó, cũng giống như con tim đang bị ai đó bóp nghẹt, không thể thở được và cũng như người đàn ấy không còn chỗ ngừng nghỉ cho họ. Biết rằng cuộc sống mang đến bao nhiêu là điều kỳ thú, nhưng đừng mãi miệt mài trong một đống hỗn độn ấy mà quên đi mọi thứ đang diễn ra xung quanh bạn. Hãy dùng chính con người bạn để cảm nhận, hãy dành thời gian cho chính mình, gia đình, bạn bè, những người xung quanh bạn, kể cả những người mà bạn thương mến, trân quý. Đừng cố ép mình vào một điều gì đó để rồi trở nên chán nản, nhưng hãy sáng tạo cuộc sống của mình trở nên thú vị, bởi bao điều trước mắt còn đang đợi, còn đang hướng chúng ta đến một tương lai tươi sáng rộng mở.

Cũng vậy, nốt lặng không đơn thuần là ngừng nghỉ, nhưng là một điều gì đó có vẻ rất thú vị cho những người soạn nhạc và niềm đam mê của họ, Tuy nhiên, đó cũng là lúc để bạn nhìn lại, dành thời gian quan tâm đến những gì gần gũi chính là sự yêu thương, sẻ chia với mọi người, ngay cả những gì nhỏ bé mà lâu nay bạn vẫn chưa để ý đến. Ngay lúc này đây, hãy làm những điều mà bạn dự tính, loại bỏ và thoát ra những gì còn đang làm bạn mệt mỏi, hãy để mầm non ấy lớn lên, bỗng dưng một ngày lớn lên, đủ mạnh sẽ chịu đựng được tất cả và hãy thêm vào đó những bản nhạc dịu êm của cuộc đời mình bằng những nốt lặng đầy ý nghĩa và tròn đầy nhé!…

(Hình ảnh: Internet)

Anna Tuyết Nhung

Tiền Tập - TDCù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Nếu gia đình là cái nôi nuôi tôi không lớn, thêu dệt bao mơ ước tuổi thơ, gây dựng bao hoài bão của tuổi trẻ, thì mái nhà La Sơn lại là bầu trời trong xanh cho tôi được bay thỏa thích trong gió. Chính nơi đây tôi được là cánh diều mơ ước mà tự mình vẽ lên từ thuở ấu thơ, đã cho tôi được khám phá nhiều điều mới mẻ trong cuộc sống. 

Chập chững những bước chân đầu tiên trên mảnh đất Gia Lai là vào một buổi chiều mưa gió. Ông mặt trời cũng không buồn ló dạng, một màu đen nghịt che phủ cả bầu trời, những trận mưa ào ào như thác đổ, gió quật mạnh vào thân cây cao su làm lay động cả khu rừng, tiếng sấm sét cứ thay nhau chớp lóe từng đợt. Trời cũng đã nhá nhem tối, không gian bỗng trở nên hoang vu và lạnh lẽo hơn khiến lòng tôi càng âm u, sợ hãi. Một chút gió lạnh cũng đủ làm tôi rùng mình. Những suy nghĩ mông lung cứ lờn vờn trong tâm trí tôi. Và rồi, mọi lo lắng, bồn chồn chợt biến mất khi tôi bắt gặp nụ cười thân thiện của Soeur phụ trách và hình ảnh của chú tài xế vừa nhanh nhẹn vừa tươi cười nét mặt. Họ tiến lại gần tôi để đón tôi về nhà. Bỗng chốc chiếc xe “con cóc” đã đưa tôi cập bến an toàn. Tôi cố gắng thu dọn hành lý trước giờ cơm tối và chủ động làm quen với chị em, cảm giác vừa gần gũi vừa xa lạ, vừa vui khi gặp lại người bạn cũ nhưng cũng không khỏi ngỡ ngàng khi mọi thứ còn mới lạ. 

Thời gian thấm thoát trôi qua, tôi hòa mình với cuộc sống nơi đây. Đời sống thiêng liêng của tôi cũng ngày càng được thăng tiến hơn. Cứ như thế, qua từng ngày sống tôi được Qúy Dì và chị em nâng đỡ, hướng dẫn tôi trong học tâp cũng như trong mọi sinh hoạt hằng ngày. Chị em chúng tôi bắt đầu bước chập chững bước đi trên nẻo đường thánh hiến, các buổi học tập chia sẻ Lời Chúa, các giờ cầu nguyện, những công việc ở nhà chưa từng làm và còn pha thêm những trò nghịch nghợm dễ thương. Tình chị em cũng từ đó được lan tỏa, niềm vui và nỗi buồn được san sẻ cho nhau. 

Mùa hè tới, tiếng ve râm ran khắp khu vườn, tiếng ríu rít của bầy chim sẻ đuổi nhau từng đàn, mặt trời chiếu sáng qua từng phiến lá nhỏ, muôn hoa khoe sắc dưới bầu trời quang đãng. Các đường ống dẫn nước cũng đã sẵn sàng cho việc tưới cà, chị em thay phiên nhau vừa cuốc bồn vừa chuyển đường ống tới gốc cây. Tưới cà bắt dế cũng đã trở thành niềm vui cho tôi, khi bồn cà phê đầy nước thì những chú dế từ đất ngoi lên. Con nào con nấy đều mập mạp, béo tốt. Tôi rình chờ nó như một bác thợ săn chuyên nghiệp. Thế là trưa nay cộng đoàn có bữa ăn ngon. Niềm vui càng được nhân lên khi mùa thu hoạch cà tới. Những chùm cà phê chín mọng và thơm phức, đan xen là những cành lá sum sêu đang vươn mình lên để hứng ánh mặt trời. Tiếng hò dô “hai-ba!” vang dội cả khu vườn. Ai nấy vừa mệt vừa vui, cùng nhau kéo bạt trong tiếng cười giòn dã rồi lăn đùng ra gốc cà phê… 

Khi ánh nắng mặt trời đã nhạt đi, thì cũng là lúc lớp chúng tôi tan học, hội “liên hiệp quốc” bắt đầu ra quân. Xới cỏ trồng rau, tưới hoa, xếp củi cũng đủ làm cho mỗi chị em phơi phới sau một ngày học căng thẳng. Tôi thích được đá banh cùng với chị em, vì lúc đó tôi được lăn xả hết mình, được là chính tôi và được thưởng thức những cú bóng hết sức điêu luyện của các cầu thủ nghiệp dư, kết hợp với chiến thuật “ruồi bu” khiến tôi không thể nhịn cười. Chơi UNO cũng đã trở thành một chủ đề nổi cộm trong cộng đoàn La Sơn, chắc hẳn ai đã từng chơi lá bài này sẽ rất thích thú và hấp dẫn, phải tỉnh thức khi gặp anh số 1, chụp lấy cơ hội khi gặp chị số 0, nhanh miệng khi còn mỗi một lá bài trên tay. Cứ thế, mỗi giờ giải trí vào dịp cuối tuần lại vang lên tiếng cười rộn rã của mọi người. 

Tôi yêu những giờ cầu nguyện. Mọi người tụ họp nơi ngôi nhà nguyện nhỏ để cầu nguyện, tiếng hát ngân vang tạo nên một khung cảnh linh thiêng, huyền diệu. Mỗi người đều dâng lên Chúa những tâm tình tạ ơn, những giọt lệ thống hối, những khúc mắc cũng được tháo gỡ nhờ ơn Chúa. Trời về đêm, chỉ còn lại ánh trăng vằng vặc trên đỉnh đồi, cùng với muôn ánh sao lấp lánh trên bầu trời, ánh đèn dưới chân nhà tạm vẫn ngày đêm cháy sáng và mọi người đi vào giấc ngủ an lành sau giờ kinh tối. 

Khác với sự rạo rực, tươi mới của mùa hè thì mùa đông La Sơn lại toát lên một vẻ đẹp giản dị, nhẹ nhàng làm cho không gian bổng trở nên bình yên đến lạ. Những chiếc lá lác đác rơi xuống nền nhà, tiếng gió vi vu trên đồi thông như đưa tôi đến một cõi phúc thiên đường. Vệt khói nhà bếp vắt ngang trời, thỉnh thoảng mùi thơm cá khô lại phảng phất trong gió chiều. Những hạt mưa rơi tí tách bên khung cửa, thêm vào đó là chút gió lạnh của mùa đông… Cảnh vật La Sơn đưa tôi về với miền ký ức tuổi thơ, êm đềm và bình dị. Dù tiết trời trở nên lạnh buốt, tê tái nhưng chị em vẫn thướt tha trong bộ áo dài, khoác lên mình chiếc áo ấm dày cộm, giữ ấm cho cơ thể để đến nhà thờ tham dự thánh lễ. Thỉnh thoảng vào dịp lễ, mọi người cùng nhau ngồi bên ánh lửa đang rực cháy, được thưởng thức những món ăn có xuất xứ từ nhiều vùng miền khác nhau. Chị em ai nấy chúm chím đồng tiền, cùng ngân nga những bài hát thánh ca. Chính những niềm vui, nụ cười và hạnh phúc đã làm vơi đi cái buốt giá của mùa đông.   

Thời gian dẫu có nhạt nhòa, chị em chúng tôi từng bước như chim non tập chuyền cành và tung bay khỏi tổ ấm nhưng những kỷ niệm đẹp, những bài học quý giá và những lời dạy dỗ của Qúy Dì sẽ vẫn luôn khắc trong tim tôi. Nó sẽ là hành trang cho tôi bước vào đời, bước vào sứ mạng mới. Tôi sẽ chẳng thể nào quên được những ký ức khi mới chập chững đi tu. La Sơn, nơi đã chắp cho cánh diều đời tôi đôi cánh để tôi có thể vươn vai bay vào khoảng trời xanh lồng lộng Thiên Chúa đã dành cho tôi, cho chị em chúng tôi. La Sơn! Mái nhà yêu mến của tôi!

 

Têrêsa Phạm Thị Thanh Tâm

Tiền tập 2019 - TD Tây Nguyên

Write comment (1 Comment)

Tôi được sinh ra và lớn lên tại vùng đất thôn quê, bạt ngàn cà phê và đầy hương thơm của lúa. Tôi được nuôi nấng, chăm sóc, được ba mẹ dạy dỗ rồi đến một ngày tôi phải rời xa ngôi nhà nhỏ bé, vùng đất thôn quê để đi theo lời mời gọi thực hiện sứ vụ mới.

Tôi còn nhớ ngày tôi đi, chiếc xe lăn bánh giữa trời mưa, chú tài xế hỏi tôi đi đâu, tôi chỉ biết trả lời là cháu đi lên La Sơn, còn La Sơn ở đâu, nó là nơi như thế nào thì tôi không có một chút hiểu biết nào. Vì chính sự hiểu biết ít ỏi đó mà tôi đã bị lạc đường, tôi không biết nơi tôi đang đứng là ở đâu, nhưng may mắn tôi được một chú qua đường giúp đỡ cho tôi biết địa điểm nơi tôi đang đứng nên tôi đã gọi cho sơ nhờ sơ ra đón.

Lần đầu tiên đặt chân tới ngôi nhà Thánh Linh (La Sơn) tôi ngạc nhiên bởi ngôi nhà quá nhiều cửa, tôi được dẫn đi tham quan trong nhà một lúc thì tôi không nhận biết được đâu là cửa ra. Thế rồi tôi có được một chổ ở lý tưởng và có thể nhìn thấy được tất cả mọi thứ xung quanh. Những ngày đầu ở đây, trời mưa liên miên không biết mặt trời ở hướng nào, làm tôi thấy nhớ nhà, nhớ hương thơm của cánh đồng lúa. Rồi đến một ngày tôi thấy rất nhiều chị đến cộng đoàn, các chị đi ngang qua chổ tôi đứng thì nghe loáng thoáng là các chị đó năm nay ở đây. Những ngày đâu các chị đang làm quen với công việc như phụng vụ, nấu ăn, làm vườn, hôm nào cũng thấy các chị chạy đua với thời gian để kịp giờ học vì các chị chưa quen, vậy mà các chị luôn vui vẻ không thấy ai than lời nào. Nhìn các chị vui đùa trong những giờ công tác chung, người nhổ cỏ, người tưới hoa, trồng cây vừa làm vừa ca hát thấy vui làm sao, tôi muốn chạy ra cùng tham gia nhưng không thể được vì tôi chỉ là một viên ngói, không thể làm được gì ngoài việc che mưa, che nắng cho ngôi nhà. Có những hôm các chị đi hái cà phê mà tôi cứ nghĩ các chị đang đi trẫy hội. Ai ai cũng háo hức làm, người hái, người kéo bạt, tôi nghĩ các chị sẽ mệt lắm thế nhưng trên khuôn mặt của mỗi người đều rạng rỡ, vui vẻ và không thấy chút mệt mỏi nào. Nhìn các chị thật vô tư, yêu đời và thoải mái.

Bỗng một ngày cộng đoàn trở nên vắng lặng, không một tiếng nói, không còn rộn ràng như mọi ngày, tôi tò mò thắc mắc không biết vì sao lại yên lặng đến thế, tôi đang cố gắng xem có chuyện gì thì thấy các chị đang tập trung tại phòng học và được sơ giáo hướng dẫn lấy điểm cầu nguyện. Ồ! Hóa ra hôm nay các chị có một ngày sa mạc, nên yên tĩnh như vậy, tôi bèn nghĩ chắc các chị khó chịu lắm vì không được nói chuyện, ca hát như thường ngày. Nhưng không như tôi nghỉ, tôi lại thấy trên khuôn mặt của các chị rất tươi, nhìn thật háo hức như là ngày hẹn hò đặc biệt với người yêu vậy. Và cứ mỗi tháng các chị lại có một ngày hẹn hò đặc biệt đó. Thật hạnh phúc biết bao!

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, các chị cũng bị cuốn theo thời gian bởi học tập và những sinh hoạt thường ngày. Bỗng dưng một ngày kia, tôi nghe tin cộng đoàn làm nhà nguyện, tôi mừng vô cùng vì tôi sắp được sử dụng. Nhưng vì tôi đã ở ngoài trời quá lâu làm cho thân hình tôi không còn được đẹp như thuở ban đầu nên các chị đã ra công thanh tẩy cho tôi. Các chị hì hục làm, thật vất vả, người chà, người cọ, ai ai cũng tích cực làm để tôi được đẹp hơn. Mỗi lần bị cọ sát tôi lại đau nhói, đôi khi tôi còn bị đập làm đôi để cho vừa với những góc cạnh của mái nhà. Để có được một mái nhà hoàn chỉnh thì tôi phải hy sinh, chịu đau đớn của sự ma sát, sự cắt tỉa, gọt giũa cho viên ngói đẹp hơn nhưng dù đau đến đâu tôi cũng hạnh phúc vì tôi có ích, tôi được sử dụng để tô điểm cho ngôi nhà. Khi tôi được lắp ráp trên ngôi nhà thì tôi cũng có cơ hội nhìn ngắm mọi vật xung quanh và tận hưởng hạnh phúc của riêng mình.

Nhìn đời sống của các chị tôi nghĩ các chị cũng như tôi, đó là những viên ngói đang được ma sát, gọt giũa bằng cách từ bỏ cái tôi của mình, những ý nghĩ sở thích riêng để trở nên một nữ tu trưởng thành, để xứng với Đấng Phu Quân của lòng mình. Đời sống của các chị cũng như những viên ngói, khi các chị bước vào đời tu cũng chính là chấp nhận xa gia đình, xa người thân, đón lấy sự từ bỏ, đón nhận sự cắt tỉa, gọt giũa đi những thứ không cần thiết của đời sống tu trì, để trở nên những viên ngói có ích. Khi những viên ngói được đưa lên lắp ráp cũng chính là lúc các chị đã trưởng thành và ra đi thực hiện sứ mạng.

Đó chính là những gì tôi đã nhận ra và cảm nghiệm trong suốt thời gian ở tại ngôi nhà Thánh Linh mến yêu này. Suốt một năm được chung sống với các chị, tuy một năm chưa phải là dài nhưng cũng đủ để tôi thấy được niềm hạnh phúc của các chị vì được bao bọc, che chở bởi bàn tay Quan Phòng của Chúa. Ngài đã dìu dắt, hướng dẫn các chị để các chị từ những viên ngói tầm thường, cũ kĩ trở thành những viên ngói sống động, những viên ngói riêng biệt của Đấng Phu Quân của mình.

Anna Cao Thị Ngọc Yến

Tiền tập 2019 - TD Tây Nguyên

Write comment (1 Comment)

Các em Tiền Tập thuộc Tỉnh Dòng Tây Nguyên vừa kết thúc giai đoạn Tiền Tập, các em có buổi cầu nguyện chung, có Thánh Lễ Tạ Ơn cùng với nhau tạ ơn Chúa đã gìn giữ và hướng dẫn các em trong giai đoạn này. 

Sau Thánh Lễ các em có những tiếc mục văn nghệ vui tươi để góp vui cùng mọi người, cũng như là sự cám ơn của các em dành cho quý Soeurs phụ trách đã luôn yêu thương đồng hành cùng các em trên chặng đường đã qua. 

Mỗi em nhận được món quà lưu  niệm từ cộng đoàn Thỉnh viện để đánh dấu một giai đoạn vừa hoàn thành. 

Kết thúc giai đoạn Tiền Tập, các em được gửi đi vào sứ mạng thực tế tại các cộng đoàn của Tỉnh Dòng, để các em có thể học hỏi, quan sát, và thực tập sống đời sống nữ tu Chúa Quan Phòng một đôi chút, làm hành trang cho các em bước vào giai đoạn Tập Viện. 

Cầu chúc các em vui tươi, hạnh phúc và hăng say tiếp bước theo tiếng gọi cho đến cùng. Xin Chúa đồng hành cùng các emm trong sứ mạng mới tại các cộng đoàn các em sẽ được gửi đến. 

Hình ảnh các em trong giờ cầu nguyện

Mọi người cùng mở quà

Văn nghệ, ăn tiệc sau giờ Thánh Lễ

Chuẩn bi hành trang lên đường

   

  

Ban Truyền Thông TD Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)

Nếu mùa hè với những bãi cát trắng trải dài, những dòng sông êm dịu, những thảm cỏ xanh tươi, cánh bướm chập chờn và muôn hoa khoe sắc dưới bầu trời đầy nắng. Thì mùa đông không còn cái rực rỡ, tươi mới như trong nắng hè, mà thay vào đó là một màu trắng xóa, bao phủ cả đất trời với những bông tuyết lạnh lẽo rơi xuống. Tiết trời mùa đông xám xịt, ảm đạm đến nỗi mặt trời cũng không buồn ló dạng. Cái lạnh buốt, tê tái của mùa đông cũng giống như cái hiu quạnh, cô đơn mà Covid đã mang đến cho con người.

Covid đã đến như một cơn gió lốc, cuốn trôi tất cả đi vào một không gian vô tận, nhưng lại ra đi như một làn gió vô tình, hững hờ. Covid là ai mà có sức mạnh tàn phá như thế. Nó khiến cho bao con tim vỡ mộng, bao lòng ngươi ngổn ngang, thổn thức, bao con người bàng hoàng, lo sợ. Covid đem theo một vệ binh hùng mạnh đến để khủng bố loài người. Tôi không biết về nó, mọi người không hiểu về nó, thế giới cũng không hiểu rõ gốc gác của Covid. Nhưng khoa học đã chứng minh, Covid là một loài virus nguy hiểm và đe dọa đến tính mạng con người. Thuở ban đầu chắc nó thánh thiện, tốt lành lắm nhỉ. Vì là một vật vô tri, vô giác thì làm sao biết điều thiện, điêu ác chứ nhỉ? Thế nhưng, Covid lại có sức tàn phá đến thế. Phải chăng, con người dùng nó như một bàn đạp để tiến đến cho sự độc ác, tàn nhẫn. Con người đã biến sự lành thành sự dữ tràn lan khắp thế gian. Hay Chúa dùng đó như muốn thức tỉnh con người, dạy cho con người một bài học đắt giá. Tôi không hiểu nhưng duy chỉ một mình Thiên Chúa mới thấu suốt được mọi sự. Có lẽ, ngày giờ của Covid cũng giống như ngày giờ của đời tôi đã được ghi lại trong sổ sách của Chúa rồi nhỉ?

Kể từ ngày Covid đến với thế giới loài người, một bầu trời tang tóc bao trùm cả không gian rộng lớn. Những nỗi âu lo, chua xót gằn lên khuôn mặt mỗi người. Tiếng rên siết của sự mất mát, đau thương. Tiếng kêu la thảm thiết khi phải rời xa những người thân yêu của mình. Con người đứng trước sự bất lực, tuyệt vọng. Vẫn là covid, khiến cho các hoạt động tôn giáo phải ngưng trệ, người Kitô hữu không còn được đến nhà thờ tham dự thánh lễ nữa. Mọi người cũng không còn thong dong bách bộ ven đường, không còn tụ tập tán gẫu. Covid làm cho tất cả mọi công ty,xí nghiệp ngưng hoạt động. Cũng thiếu đi nhưng tiếng còi inh ỏi trên đường phố. Bên cạnh những hậu quả có sức tan phá mãnh liệt của Covid, tôi không thể không nhắc đến những kì tích mà Covid đã lập được trong chiến công vĩ đại này. Nó chỉ là một con virus thôi, thế mà đã làm được những việc tưởng chừng như con người bỏ tay, buông xuôi. Cũng từ ngày Covid xuất hiện, con người biết quý trọng sự sống và suy ngẫm về sự chết hơn. Không còn ùn tắc giao thông cũng như giảm đi sự ô nhiễm môi trường. Người người hết ra đường, nhậu nhoẹt. Nhà nhà được sum vầy bên  lời kinh tối thiết tha. Tôi nên mỉm cười cho những chiến công của Covid hay lắc đầu, ngán ngẫm những nguy hại đe dọa loài người.

Mặc dù vậy, nhưng ở đâu đó vẫn le lói ánh đèn hy vọng. Ở đâu đó, trong các tu viện hay cộng đoàn Kitô hữu vẫn vang lên lời kinh thánh thót nơi giáo đường linh thiêng. Những lời cầu xin vẫn âm ỉ trong mỗi tâm hồn. Những ngọn nến vẫn ngày đêm cháy sáng dưới chân nhà tạm. Tình liên đới, hiệp nhất vẫn ngày càng được dậy men, sợi dây bác ái giữa loài người được thắt chặt với nhau hơn. Một tim đèn đã tắt Chúa cũng không nỡ dập luôn làn khói đang nghi ngút cớ sao ta lại nỡ từ chối vào sự quan phòng của Thiên Chúa.

Ông trời e ấp, chờ mùa xuân để ló dạng. Chú chim non dập dìu cành cây, dáo dác nhìn một vòng rồi vội cất cánh bay đi mất. Cây cối mong mỏi xuân sang để đâm chồi nảy lộc. Muôn hoa chờ bình minh lên để được tỏa hương trong gió. Con người cũng hy vọng một ngày nào đại dịch có thể chấm dứt để họ biết trân trọng cuộc sống. Và con người được sống trong bình an và hạnh phúc.

                                                                        Têrêxa Phạm Thị Thanh Tâm

Thỉnh sinh 2019 - TD Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)