Mùa Chay năm nay thật là ý nghĩa với chị em Tiền Tập chúng con, vì chúng con có cơ hội được đến thăm và chia sẻ một chút gì đó cho các trẻ em và bà con trong hai buôn làng Amo và Pết 1. Hai làng nằm cách thành phố Pleiku khoảng 25-30km, thuộc Xã Bờ Ngoong - Huyện Chư sê - Tỉnh Gialai. Để chuẩn bị cho chuyến đi này, quý Ân Nhân đã trao cho chúng con một số tiền để mua quà cho các trẻ em. Trước đó vài ngày, chúng con đã mua bánh kẹo, bao bì để chia ra từng phần quà nhỏ. Phần quà đơn sơ nhưng gói ghém chữ “Tình đậm đà”: quần áo ấm cho các em, xà bông tắm, tập vở và một số bánh kẹo...  Cùng đi với chúng con trong chuyến này, có sự đồng hành của Thầy Công, Dòng Tên, là thầy dạy và cũng là người đã giới thiệu cho chúng con đến với làng và cả Dì Giáo của chúng con nữa. 

Vào lúc 13g ngày 17/3 (CN II MC), xe bắt đầu khởi hành từ La Sơn, con đường đi vào làng vừa nhỏ vừa gồ ghề khiến lòng chúng con băn khoăn khi biết bà con đã phải vất vả lưu thông hằng ngày trên con đường này như thế nào. Hơn 14g chúng con đến nơi. Vừa xuống xe, ông câu đã vui vẻ ra đón tiếp chúng con. Thấy các trẻ em và bà con đã háo hức ngồi chờ chúng con. Thật vui khi nhìn thấy được nụ cười chờ đợi của các em nhỏ, điều đó làm cho chúng con quên đi đoạn đường khó khăn, bụi bặm vừa đi qua. 

Không khí bắt đầu vui hơn khi mọi người cùng nhau chuyển những phần quà từ trên xe xuống, khuôn mặt ai cũng đầy rạng rỡ và vui tươi. Chúng con cho các em nhỏ xếp hàng và trao quà cho từng em một. Ban đầu các em còn có vẻ hơi rụt rè khi tiếp xúc, nhưng dần dần, niềm vui biểu lộ trên những khuôn mặt lem luốc làm chúng con cũng cảm thấy gần gũi, ấm áp và thương các em hơn. Chúng con rất thích khi nghe các em cảm ơn bằng tiếng địa phương “Bơ ni” kèm theo nụ cười đơn sơ, bẽn lẽn. 

Sau khi các em đã nhận quà xong, chúng con tiếp tục trao những phần quà đến cho những cụ già. Trên khuôn mặt rám nắng cùng nụ cười móm mém, chúng con cảm nhận các cụ rất vui, dù chỉ nhận được một ít bánh kẹo. Niềm vui của các bé và các cụ làm cho chúng con có nhiều suy nghĩ về cách chúng con sử dụng thức ăn, tiền bạc… Trong lúc trò chuyện, chúng con được biết ngôi làng này có hơn 200 hộ gia đình nhưng chỉ có gần 20 hộ là Công Giáo. Nhưng các phần quà thì được trao gửi đến hầu hết tất cả mọi người. Chúng con học thêm được bài học “tình thương của Chúa dành cho tất cả mọi người, không phân biệt tôn giáo”.

Sau khi chia tay mọi người ở làng Amo, chúng con tiếp tục đến với làng Pết 1, cách đó khoảng 10km. Đến đây thì người ra đón chúng con lại là một bà cụ rất nhanh nhẹn, cụ vui vẻ bắt tay từng người một trong đoàn. Khoảng 10 phút sau mọi người tập trung, người cao niên và trẻ em xếp hàng chờ đến lượt mình để nhận quà. Chúng con lại tiếp tục trao quà cho từng người một. Làng ở đây ít người hơn nên việc phát quà diễn ra nhanh chóng. 

Công việc xong chúng con lên xe trở về cộng đoàn, lòng lâng lâng niềm vui xen lẫn những trăn trở và ước mong: Ước gì các trẻ em được sạch sẽ hơn, tự tin hơn, ước gì các em được học hành tử tế, ước gì thêm nhiều người nơi đây tin Chúa. Ước gì có nhà nguyện trong các làng này cho dân làng tụ họp đọc kinh, cầu nguyện; ước gì chúng con có thêm nhiều cơ hội và các món quà vật chất thiết thực để trở lại với họ. Ước gì và ước gì… Ôi rất nhiều nhiều mong ước! Chúng con xin dâng những ước nguyện của chúng con cũng như trao phó các ông bà, các em nhỏ trong vùng sâu này cho tình thương Chúa Quan Phòng. Xin Chúa đồng hành  với họ, ban cho họ cảm nhận được niềm vui có Chúa trong cuộc đời. Xin Chúa gởi nhiều tông đồ nhiệt thành và nhiều tâm hồn hảo tâm, quảng đại đến giúp đỡ họ để các em nhỏ được học hành, mọi người được no cơm, ấm áo…

Một Mùa Chay thật ý nghĩa và đáng nhớ!

 

  Chúng con: Tiền tập Thánh Linh – La Sơn.

Mùa chay 2019.

Write comment (0 Comments)

Tôi ý thức được mùa xuân của đời tôi là sự tha thứ, tha thứ làm cho mối dây liên kết giữa tôi với mọi người. Mỗi ngày quanh tôi là những tiếng than khóc, khổ cực vì nghèo túng, dằn vặt của hận thù, thất bại của làm ăn, chuyện gia đình, chuyện tình cảm.Nhưng đối với tôi đắng cay nhất là thiếu vắng niềm thông cảm, một trái tim phải mang hận thù. Khi tôi ghét ai thì tâm hồn tôi không còn phẳng lặng nữa, khi tôi bị người khác ghét, tôi sống trong sợ hãi, lo toan. Cả hai đối với tôi điều là địa ngục. Vì thế, yêu thương là con đường duy nhất tạo bình an cho tôi. “ Này đây Ta ban cho các con một giới răn mới: các con hãy thương mến nhau”(Yn 13:33). Vì  người ta chẳng thể yêu thật nếu không tha thứ, vì tha thứ đem hai người lại gần nhau hơn.

              Đã nhiều lần tôi đoan hứa với Chúa, nhưng mỗi lần tôi đoan hứa thì tôi lại sai phạm. Tôi đoan hứa hoài mà tôi cứ thất hứa với Chúa mãi, nhưng chưa bao giờ Ngài nói với tôi rằng Ngài quá mệt mỏi vì tha thứ cho tôi. Nếu Chúa không tha thứ cho tôi thì tôi cũng không có cơ hội để yêu Ngài được, bởi vì tha thứ mà Chúa đã mời gọi tôi sống đời dâng hiến.

               Nhìn vào cách tha thứ Chúa dành cho tôi, tôi có thể tha thứ cho ai xúc phạm tôi không ?  Bởi vì Chúa là tình yêu vô biên nên Ngài mới tha thứ được, còn tôi tôi chỉ là con người thì làm sao tha thứ như Ngài được, nhưng nếu tôi chịu lắng nghe cõi lòng mình thì câu trả lời chẳng có gì không thể cả ?..

               Lý do đơn giản mà tôi phải tha thứ là tôi cần được tha thứ. Tôi là một người đầy khuyết điểm, tôi không thể chối bỏ điều đó. Còn đối với tha nhân, tôi không thông cảm đủ, không hiểu rõ họ thì làm sao tránh xúc phạm họ.

               Chỉ có kẻ nào không lỗi lầm thì mới không cần tha thứ. Nếu tôi tự cho mình chẳng tội lỗi, lúc nào cũng công chính, tôi chẳng cần ai tha thứ, thì chính là tôi kiêu ngạo cách đáng thương.

               Gia đình tôi bất toàn, người yêu tôi không hoàn hảo, thầy dạy tôi cũng bất toàn, và tôi cũng bất toàn, và vì bất toàn nên mới lỗi lầm. Nếu tôi từ chối tha thứ cho họ, đóng cửa tâm hồn tôi lại thì kẻ muốn làm hòa với tôi phải đau khổ vì bị tôi từ chối, lúc đó tự tôi xây cho mình bức tường ngăn cách. Nhưng điều đó với Ơn Gọi của tôi làm tôi lạc lối hơn và cô đơn hơn thôi.

               Nếu Chúa Giêsu không tha thứ cho Phêrô thì Phêrô chắc hẳn chẳng sống chết với sứ mạng của Chúa, sau khi lỗi phạm và được Chúa tha thứ, tình yêu đối với Đấng Kitô của Phêrô đã bừng cháy. Và tôi cũng thế, tôi yếu đuối, nên tôi cần tha nhân tha thứ và người khác cũng cần tôi tha thứ cho họ.

 

Maria Nguyễn Thị Thảo

Tiền Tập – TD Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Cao nguyên đã se lạnh, những ánh nến được thắp lên làm cho phòng cầu nguyện của cộng đoàn Thánh Linh_Tiền Tập thêm lung linh, ấm áp. Thế là một năm đã trôi qua, thời gian: 365 ngày, 8.760 giờ, 525.600 phút và 31.536.000 giây, chúng tôi được hưởng nếm vô vàn hồng ân của Chúa; giờ đây, bên nhau, chúng tôi dâng lên Chúa tâm tình Tạ ơn, thống hối và phó thác năm mới trong tay Chúa. 

Mỗi người trong chúng tôi được Chúa ban khác nhau về sức khỏe, trí thông minh, tài năng… nhưng chúng tôi có một vốn liếng như nhau đó là Thời Gian_ Sâu xa hơn đó là hồng ân sự sống, là con cái Chúa và được lớn lên trong bầu khí của đức Tin, đức Cậy và đức Mến. Cho dẫu niềm tin vẫn còn mong manh chúng tôi vẫn nhận ra vốn liếng Chúa tin tưởng ủy thác cho chúng ta đã bắt đầu có những cái nụ xinh xinh. 

Giờ phút cuối năm này bên nhau và trước sự hiện diện của Chúa chúng tôi đã xét xem mình đã sử dụng nén bạc Chúa trao như thế nào: chuyên cần, trung thành hoặc tồi tệ, biếng nhác? Cuộc sống của chúng tôi liệu có đáp lại lòng tốt và sự tín nhiệm của Chúa khi Ngài trao các nén bạc cho chúng tôi không và chúng tôi có làm theo ý Chúa không??? … Lời tạ ơn và xin lỗi Chúa đã được dâng lên từ tấm lòng yêu mến của chúng tôi; đồng thời chúng tôi viết những quyết tâm trong năm mới dâng lên Chúa, để xin Ngài thánh hóa và chuẩn nhận cho ước nguyện của từng người trong chúng tôi. 

Giờ cầu nguyện đã diễn ra trong bầu khí linh thiêng, ấm áp; chúng tôi đã dâng lên Chúa tương lai của Hội Dòng, Tỉnh Dòng, từng cộng đoàn… và từng người trong cộng đoàn Thánh Linh cho Chúa, cả những ước mơ nơi con tim bé nhỏ của chúng tôi và nhất là chúng tôi dâng lên Chúa cha mẹ, anh chị em trong gia đình cũng như bạn bè thân thuộc xa gần… 

Khép lại giờ kinh nguyện tạ ơn trong niềm vui với bài hát: “Chúng con xin tạ ơn Chúa uy quyền toàn năng…” chúng tôi đã chụp chung với nhau vài tấm hình và chờ Chúa “lì xì” tuổi mới!

 

Tĩnh lặng bên Chúa

Giờ cầu nguyện kết thúc

 

Cộng đoàn Thánh Linh

Tiền Tập Tỉnh Dòng Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)

Tháng mười hai, với những cơn gió thổi mang khí lạnh về báo hiệu cho tôi biết một mùa Giáng sinh nữa lại đến. Chúa Giêsu lại một lần nữa được sinh xuống trần gian này. Vậy nơi đâu là máng cỏ Chúa yêu thích nhất? Chẳng lẽ Chúa lại phân thân nằm trong hàng hà sa số những máng cỏ ở các gia đình, các giáo xứ? Suy nghĩ ấy chợt đến khiến tôi bật cười. Nói chuyện cứ như phim hoạt hình ấy. Chúa không ngự đó, không ngự trong những hang đá sang trọng, lộng lẫy, xa hoa đó. Chúa ngự trong chính những người tôi gặp gỡ, và... trong chính tâm hồn tôi.

Những hang đá lộng lẫy sắc màu, tốn nhiều tiền của thật ra chỉ là hình thức bên ngoài mà thôi. Những hang đá được dựng lên ấy chẳng qua chỉ là để chứng tỏ tiềm lực kinh tế của gia đình, mục đích phục vụ thương mại, vì lòng hiếu kỳ, xem ngày Lễ như dịp để nhận quà, đi chơi, thậm chí là đút lót, hối lộ,... mấy ai là xem nó như dấu chứng bên ngoài của một người Kitô Hữu đã dọn máng cỏ tâm hồn mình tươm tất cho Chúa ngự vào. Vậy thì Chúa đang ở đâu? Chúa đang ở bên lề của cuộc sống con người. Ngài lạnh lẽo, cô đơn, bị lãng quên ngay trong chính ngôi nhà của mình. Đáng thương thay! Đáng tủi thân thay! Một vị Thiên Chúa lại khiêm tốn hạ mình vì con người đến vô hạn như vậy mà lại bị chính người mình thương yêu nhất thờ ơ, lãnh đạm, chạy theo những gì là vật chất bên ngoài.

Nhìn những hang đá lộng lẫy, quy mô to lớn, và nhìn lại những mảnh đời đáng thương vẫn đang hiện diện ngay bên cạnh những hang đá đó. Tôi chợt nghĩ đến dụ ngôn ông nhà giàu và Ladaro đáng thương. Tôi trộm nghĩ nếu những chiếc hang đá lộng lẫy này thay vì tốn công sức và tiền của dựng nên thì đem đi chia sẻ với những người nghèo ấy vì tình yêu thương, lòng bác ái, Chúa chắc sẽ vui hơn. Tôi không phủ nhận một điều rằng chính những hang đá ấy là dấu chỉ bề ngoài nhắc nhở mỗi người tình yêu bao la của Thiên Chúa dành cho con người qua biến cố trọng đại này - Giáng sinh. Tuy nhiên, tôi thiết nghĩ máng cỏ tâm hồn vẫn là quan trọng hơn. Một tâm hồn khiêm tốn, khoa khát Chúa ngự đến sẽ khiến Chúa vui lòng hơn nhiều.

Xin hãy một lần mở cánh của tâm hồn mình ra để nhìn thấy và đón nhận, cảm thông, chia sẻ và thấu cảm cho tha nhân đang sống bên lề của xã hội. Chúa đang ngự trong họ và đang ngự trong tâm hồn chính mỗi người. Hãy trả lại ý nghĩa thật sự của ngày Lễ Giáng Sinh. Hãy dọn máng cỏ tâm hồn mình tươm tất để Chúa ngự vào, đó ắt hẳn là điều Chúa khao khát chờ mong hơn cả.

 

Anna Kim Xuyến

Tiền Tập –TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)