Tôi,  một đứa con gái với hai mảnh đời. Thoạt nghe, chắc ai cũng thấy vô lý nhưng với tôi đó là hai cuộc đời mà tôi đã từng sống. Thế giới quan của tôi đã thay đổi khi sống qua hai thời kỳ đó, và cuối cùng tôi cũng đã tìm ra hạnh phúc đích thực của đời mình.

Mảnh đời đầu tiên của tôi thuộc về thế gian. Tôi đã có một khoảng thời gian cho rằng thế gian và những gì thuộc về thế gian rất đẹp, rất vui và rất hạnh phúc. Kiểu hạnh phúc này thuộc về đám đông đang lao mình về phía trước. Trên con đường đó họ sẵn sàng dẫm đạp lên nhau và bất chấp hết mọi thứ để đạt được cái mình muốn và hành trình đó không bao giờ có điểm dừng!

Tuy nhiên, có một nghịch lý xảy ra là họ không biết mình đang thực sự đi đâu và cái gì đang chờ đợi họ phía trước. Tiếc thay, tôi cũng là một trong số này. Trong vòng xoáy đó, tôi chợt nhận ra khoảng trống trong tâm hồn mình mà không gì có thể lấp đầy được. Tất cả những gì thế gian mang lại chỉ là ảo giác, nó như đốm lửa của que diêm, chợt bừng sáng rồi ngay sau đó vụt tắt. Tôi chơi vơi giữa dòng đời và  bắt đầu thấy đuối. May mắn thay, Chúa đã quăng phao cho tôi, tôi chần chừ… rồi quyết định nắm lấy. Thế là mảnh đời thứ hai của tôi khởi sự.

Mảnh đời nay kỳ lắm và nó không giống hoặc có thể nói là nó đi ngược lại với thế gian. Tuy nhiên, tôi đã tìm thấy hạnh phúc thật sự ở đời tu. Phải làm sao đây...? tôi càng ngày càng yêu quý đời tu rồi. Nó hạnh phúc và bình an quá. Nơi đây, tôi đã cảm nhận được rất nhiều điều mà ngoài kia không thể có. Tôi đang sống trong tình yêu! Khi yêu con người ta có thể làm mọi thứ mà không sợ hãi gì. Tôi cũng vậy đó! Tôi cũng làm mọi thứ cho người yêu tôi. Và chính tình yêu này giúp tôi thay đổi cũng như dám mạnh dạn bước ra khỏi vỏ bọc của mình mà đến với người khác. Tôi cảm giác như mình chẳng sợ gì nữa vì có Chúa luônbên tôi. Dù trên đường đời tôi có té ngã thì Chúa sẽ tay đỡ, tay nâng tôi trên đôi tay của Người. Tôi đã luôn sống trong ân sủng nhưng chỉ có nơi đây –nhà của Chúa– tôi mới nhận ra.

Mảnh đời này của tôi không phải không sóng gió, thậm chí sóng gió còn lớn hơn. Tôi cũng biết rằng ở phía trước chắc chắn còn sóng gió đang chờ tôi. Nhưng tôi vẫn chọn đời tu vì tôi đã tìm thấy viên ngọc quý đời mình. Tôi sẽ không từ bỏ điều quý giá mà tôi đã rất khó nhọc để tìm thấy. Nếu ai đó một lần trở về với cõi lòng cũng sẽ hiểu được đâu là giá trị đích thức trong cuộc  đời.

Nhìn từ bên ngoài, nhiều người sẽ nghĩ rằng đời tu gò bó vì sự ràng buộc, đòi hỏi và sự từ bỏ quá nhiều. Người ta sẽ không hạnh phúc khi bị gò bó như vậy. Cái hạnh phúc mà họ nghĩ chỉ là vỏ bọc do sự u mê, mụ mị mà tôn giáo tạo ra thôi. Đối với tôi, quan điểm này không đúng vì họ chỉ xét bề mặt mà chưa xét đến khía cạnh sâu xa  bên trong. Trước hết, nhìn bề ngoài thôi, người tu luôn vui vẻ, hòa đồng và bền bĩ dù gian khó; còn bên trong nội tâm thì vững vàng. Họ làm tất cả những điều đó không phải vì bị bắt buộc mà tự nguyện, tự do. Họ sẵn sàng bỏ mình, hy sinh và sống khác đi để đạt được giá trị cao quý là Nước Trời. Không nên dùng con mắt thiển cận để suy xét mà hãy dùng tâm hồn hướng thượng để thấu hiểu. Con người không chỉ có thân xác và nhu cầu của nó mà còn là một thụ tạo cao quý với linh hồn thánh Chúa ban. Điều này giúp tôi hiểu được rằng có những người làm việc không chỉ để phục vụ thân xác mà là để đưa linh hồn về đúng nơi nó thuộc về và việc làm này mới mang lại hạnh phúc thực sự cho con người.

Tôi đang theo một Giêsu. Đó là một con người tuyệt vời. Người luôn bên tôi, dù tôi như thế nào và ra sao, Người vẫn yêu tôi. Người đã chọn gọi tôi bước vào đời tu để tôi được hạnh phúc. Hạnh phúc của tôi không nhằm ở chỗ “tôi có” mà là “tôi là”. Nhận rõ thân phận mình, tôi đón nhận với một tấm lòng biết ơn Đấng đã ban cho tôi quá nhiều thư. Tôi an tâm tuyệt đối trao vào tay Ngài cuộc đời tôi. Nhờ đó, tôi luôn được bình an giữa trăm chiều thử thách. Người đem lại cho tôi những tư tưởng cao đẹp, giúp tôi đứng vững giữa cuộc đời đầy bão táp này. Người cho tôi biết rằng, tôi không thuộc về thế gian này nhưng quê hương đích thực là nơi trời cao, bên Ngài. Tuy nhiên, Giêsu của tôi không đi con đường đầy hoa hồng nhưng phủ đầy gai và sỏi đá và Người vẫn vui đón nhận. Còn tôi, Người cũng không miễn trừ khổ những đau khổ của cuộc đời. Tôi vẫn bị thử thách cuộc sống làm cho khốn đốn. Mặc dù vậy, tôi tin rằng Người ban sức  đủ cho tôi để vượt thắng mọi trở ngại. Tôi còn phải bận tâm gì nữa, khi bên tôi Người luôn che chở phù trì. Chính Người là sức mạnh, là động lực và cũng là bến đỗ của tôi. Người đã từng nói: “Ai mang gánh nặng nề hãy đến cùng tôi. Tôi sẽ cho nghỉ ngơi, bồi dưỡng”. Một câu nói mang lại sự ấm áp và bình an cho những ai theo Người. Còn gì phải bất an, có Chúa là đủ cho tôi.

Đời tu là một lựa chọn! Và tôi đã thấy sự lựa chọn của mình là đúng đắn. Bởi con đường này mang lại cho tôi hạnh phúc và bình an thật sự. Điều này không phải là sự bồng bột mà là cả một quá trình tôi đã sống và chiêm niệm. Tôi xác tín và quyết định trong niềm tin yêu và tín thác vào Người_ Giêsu, Đấng đã yêu thương tôi trước và tôi muốn đeo đuổi con đường này, con đường mang tên Giêsu và cùng đi với Người cho dù phía trước có gì đi chăng nữa… Tôi sẽ vui vẻ đón nhận trong hạnh phúc.

Marie- Julie Lan Duyên_ Nhà Tập

TD Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)

Toàn nước không có tiệc rượu nào không tàn, trong chớp mắt, bốn năm đại học rực rỡ, năm tháng nhanh đến thời gian hoàn tất. Ngoảnh lại bốn năm, tôi thấy nó không dài so với dòng chảy của thời gian, của cuộc đời, nhưng chừng đó thôi cũng đủ để lại cho tôi những kỉ niệm, những bài học cuộc sống mà tôi đã trải qua.

“Ai đã từng, khoác lên áo sinh viên

Chắc sẽ chẳng thể nào quên kỉ niệm

Của một thời bao buồn vui hòa quyện

Nơi giảng đường, nhiều hoài bão mộng mơ.”

Từ nhỏ tôi đã mong ước được khoác lên chiếc áo cử nhân trong ngày tôi tốt nghiệp. Hình ảnh người anh được nhận bằng tốt nghiệp, cứ trong tôi mãi. Ước mơ ấy như ngọn nến đang thắp sáng, soi đường cho tôi, để tôi không ngừng cố gắng hơn. Sau bao gian khổ miệt mài học tập, thì cái ngày mà tôi mong ước cũng đến, tôi chính thức tốt nghiệp Đại học.

Bốn năm học trôi qua hệt như một giấc mơ, chắc hẳn mỗi bạn sinh viên đều nhớ như in ngày nhập trường. Khi đó tôi cũng không khác các bạn ấy. Tôi như con nai vàng ngơ ngác, bỡ ngỡ trước những điều mới mẻ lạ lùng của một tân sinh viên. Những năm vừa qua, cũng đủ để tôi có được những thành quả nhất định: đó là kiến thức, là nghị lực, là sự tự tin và bản lĩnh để có thể vững bước vào cuộc sống mới. Để đạt được những kết quả như ngày hôm nay, bên cạnh sự nỗ lực phấn đấu của bản thân, công ơn của cha mẹ, sự quan tâm chỉ bảm của thầy cô, sự giúp đỡ của bạn bè tôi mới thành công.

Nhớ biết bao kỷ niệm cùng thầy cô, bạn bè và những người đã đồng hành với tôi trong suốt hành trình qua. Những lúc ngủ gật trong giờ học được gọi tên, giờ học thể dục đi trễ được lên thục dầu, những giây phút bạn bè quây quần bên nhau chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Tất cả được lưu giữ thành kí ức lưu luyến trong tôi. Làm sao quên được những giờ thảo luận, phải làm các bài thuyết trình mà giảng viên đã phân công. Lúc ấy thật sôi nổi vì bao ý kiến đưa ra, những nhận định chủ quan của từng người. Nhưng có cả giây phút trầm lắng, vì không ai biết nói gì nữa.

Nhiều, có thể nói là rất nhiều kỷ niệm, những tình huống dở khóc dở cười của chúng tôi. Những bài học, lời thân thương, những người bạn, những nơi quen thuộc, ghế đá, gốc phượng vĩ, …. Giờ phải xa rồi, ai mà không ngậm ngùi thương nhớ?

Có một loại tốt đẹp mang tên Thanh Xuân, có một loại chia ly mang tên Tốt nghiệp. Bốn năm thanh xuân trôi qua chóng vánh nhưng đổi lại cho tôi một trái tim kỉ niệm. những năm tháng cắp sách đến trường có hai lời khó nói nhất. đó là lời chào làm quen lần đầu gặp mặt. Và lời tạm biệt trong phút cuối cùng của buổi lễ tốt nghiệp khó quên. Ngày hôm nay đã là ngày cuối chúng tôi bên nhau, có thể sau này chúng tôi sẽ gặp lại nhau, nhưng cũng có thể sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa. Chợt thấy khóe mi cay xè.

Chia tay, dù không ai muốn nhắc thì vẫn là sự thật. Giờ đây tôi xin tạm biệt giảng đường, tạm biệt những tháng năm của thời sinh viên mơ mộng. Rồi đây những người bạn thời đại học hôm nay cũng sẽ rẽ trăm hướng, về trăm nẻo, sẽ bay đến những ước mơ của riêng mình, xin giữ lại cho nhau những gì đẹp nhất, hãy tha thứ lỗi lầm, những giận hờn, xin khắc lại nỗi niềm chưa nói với những người bạn tôi yêu quý. Giây phút này đây tôi xin được cảm ơn cha mẹ đã nuôi dưỡng tôi, cảm ơn thầy cô đã giảng dạy tôi, cảm ơn những người bạn đã đồng hành cùng tôi và cảm ơn tất cả những ai đã đi qua cuộc đời tôi trong suốt quãng đường đại học. cảm ơn những con người đã cho tôi một quãng thời gian đẹp mà tôi muốn trân trọng gọi bằng hai tiếng “Sinh viên”.

Tiền Tập - TD Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Guồng quay của thời gian, danh vọng, hạnh phúc riêng tư, tiền bạc,..đã cuốn ta vào, làm ta quên đi biết bao điều về tình cảm gia đình, đó là quên mất Đấng sinh thành ra ta. Dùng hết cuộc đời này cũng chẳng thể nào đáp đền nổi.

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha”

Cha mẹ là người đã nuôi chúng ta từ khi lọt lòng đến lúc trưởng thành, cho đến khi biết bước đi trên chính đôi chân của chính mình. Luôn luôn là người che chở cũng như dõi theo ta. Khi vấp ngã cũng sẵn sàng sẻ chia, khi thàng công cũng thấy được sự trưởng thành và còn rất đỗi vui mừng và tự hào về con. Ba mẹ vẫn yêu thương và đồng thành với ta từng giây phút. Tình yêu ấy là niềm tin, là điểm tựa vững chắc cho đời ta.

Mặc dù công danh, sự nghiệp, đối với ta cũng rất quan trọng. Ta đánh đổi sức khỏe, thời gian, tuổi trẻ,.. để có được một sự nghiệp rạng rỡ. Nhưng nếu một ngày nào đó ba mẹ không còn bên ta nữa, lúc ấy liệu ta còn có thể đứng vững được không? Hay chỉ một câu nói: “Giá như”. Bởi khi ấy mọi hối hận đều đã trở thành muộn màng. Có những thứ đã qua rồi thì không bao giờ lấy lại được.

Giờ đây, ta hãy dành ít phút để suy nghĩ thử xem, ta đã dành bao nhiêu thời gian cho gia đình, bao nhiêu yêu thương cho ba mẹ? Ta có thấy là ta quá thất bại trong tình yêu hay không? Ba mẹ là người thân thiết nhất của ta, là người ta yêu nhất mà ta cũng không dám nói rằng: “Con yêu ba mẹ”.

  

 

 Thời gian vẫn cứ trôi, vạn vật cứ thay đổi, ai rồi cũng khác. Nhưng ba mẹ vẫn ở đó, tình yêu của ba mẹ dành cho ta vẫn không thay đổi. Người ta thường nói: “quen quá hóa nhàm”, quen đến mức xem đó là điều tất nhiên và không còn quan tâm đến gia đình nữa. Ta quên nói những lời yêu thương, quên đi sự trân trọng, để rồi khi mất đi, mới nhận ra nó vô cùng ý nghĩa. Lúc ấy hối hận muốn sửa chữa lại chẳng thể nào được nữa. Người ta vẫn hay nói: “chỉ cần 3 giây để nói lời yêu thương, nhưng phải mất cả đời để thực hiện điều đó.

Tình yêu thương của ba mẹ tồn tại mãi mãi, bởi nó thuộc về thế giới tinh thần những gì cao quý, bền vững nhất. Nó sẽ chẳng bao giờ biến mất khi ta biết trân trọng và nâng niu nó. Gia đình là mái ấm, là ngôi nhà, là nơi dừng chân, là nơi cho ta sự an ủi, niềm tin, sự hy vọng để vượt qua thử thách khó khăn một cách dễ dàng.

Như J.H.Pane đã nói: “Dù nơi đó có tồi tàn đi chăng nữa nhưng không có nơi nào sánh bằng gia đình”. Và Eripides đã từng bộc bạch :”Duy chỉ có gia đình, người ta mới tìm được chỗ nương thân chống lại những tai ương của số phận”. Đúng thế, gia đình là món quà tuyệt vời nhất mà Thượng Đế ban tặng cho con người.

Ta không phải lúc nào cũng có ai đó để yêu thương, để quan tâm, để trò chuyện. Bởi cuộc sống vô thường, mỗi chúng ta đều không biết ngày mai sẽ ra sao, kẻ ở người đi chỉ trong khoảnh khắc…. Vậy nên, xin hãy yêu thương ba mẹ mình, quan tâm mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi giây, mỗi khoảnh khắc. Đừng đợi đến “1 dịp đặc biệt nào đó” mới thể hiện mình yêu ba mẹ. Bởi với những ai còn ba mẹ, còn được yêu thương thì mỗi ngày trôi qua đều là một ngày đặc biệt rồi.

Hãy nói với những người thân đang còn bên cạnh là bạn rất yêu thương và trân trọng họ thế nào. Ta sẽ không bao giờ  thực sự biết khi nào là lần cuối ta nhìn thấy họ. Sinh mệnh đời người thật ngắn ngủi và mong manh, không biết mỗi người còn có thể nói lời yêu thương bao nhiêu lần nữa. Hãy đứng lên và hành động, chứ đừng nói những lý thuyết suông. Hãy nói yêu thương khi còn có thể, đừng để đến lúc tất cả đã ra đi, ghi lời yêu thương lên bia đá, đá vô tri nào có nghĩa gì.   

 

Lãng Tử

Tiền Tập - TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Mùa Chay năm nay thật là ý nghĩa với chị em Tiền Tập chúng con, vì chúng con có cơ hội được đến thăm và chia sẻ một chút gì đó cho các trẻ em và bà con trong hai buôn làng Amo và Pết 1. Hai làng nằm cách thành phố Pleiku khoảng 25-30km, thuộc Xã Bờ Ngoong - Huyện Chư sê - Tỉnh Gialai. Để chuẩn bị cho chuyến đi này, quý Ân Nhân đã trao cho chúng con một số tiền để mua quà cho các trẻ em. Trước đó vài ngày, chúng con đã mua bánh kẹo, bao bì để chia ra từng phần quà nhỏ. Phần quà đơn sơ nhưng gói ghém chữ “Tình đậm đà”: quần áo ấm cho các em, xà bông tắm, tập vở và một số bánh kẹo...  Cùng đi với chúng con trong chuyến này, có sự đồng hành của Thầy Công, Dòng Tên, là thầy dạy và cũng là người đã giới thiệu cho chúng con đến với làng và cả Dì Giáo của chúng con nữa. 

Vào lúc 13g ngày 17/3 (CN II MC), xe bắt đầu khởi hành từ La Sơn, con đường đi vào làng vừa nhỏ vừa gồ ghề khiến lòng chúng con băn khoăn khi biết bà con đã phải vất vả lưu thông hằng ngày trên con đường này như thế nào. Hơn 14g chúng con đến nơi. Vừa xuống xe, ông câu đã vui vẻ ra đón tiếp chúng con. Thấy các trẻ em và bà con đã háo hức ngồi chờ chúng con. Thật vui khi nhìn thấy được nụ cười chờ đợi của các em nhỏ, điều đó làm cho chúng con quên đi đoạn đường khó khăn, bụi bặm vừa đi qua. 

Không khí bắt đầu vui hơn khi mọi người cùng nhau chuyển những phần quà từ trên xe xuống, khuôn mặt ai cũng đầy rạng rỡ và vui tươi. Chúng con cho các em nhỏ xếp hàng và trao quà cho từng em một. Ban đầu các em còn có vẻ hơi rụt rè khi tiếp xúc, nhưng dần dần, niềm vui biểu lộ trên những khuôn mặt lem luốc làm chúng con cũng cảm thấy gần gũi, ấm áp và thương các em hơn. Chúng con rất thích khi nghe các em cảm ơn bằng tiếng địa phương “Bơ ni” kèm theo nụ cười đơn sơ, bẽn lẽn. 

Sau khi các em đã nhận quà xong, chúng con tiếp tục trao những phần quà đến cho những cụ già. Trên khuôn mặt rám nắng cùng nụ cười móm mém, chúng con cảm nhận các cụ rất vui, dù chỉ nhận được một ít bánh kẹo. Niềm vui của các bé và các cụ làm cho chúng con có nhiều suy nghĩ về cách chúng con sử dụng thức ăn, tiền bạc… Trong lúc trò chuyện, chúng con được biết ngôi làng này có hơn 200 hộ gia đình nhưng chỉ có gần 20 hộ là Công Giáo. Nhưng các phần quà thì được trao gửi đến hầu hết tất cả mọi người. Chúng con học thêm được bài học “tình thương của Chúa dành cho tất cả mọi người, không phân biệt tôn giáo”.

Sau khi chia tay mọi người ở làng Amo, chúng con tiếp tục đến với làng Pết 1, cách đó khoảng 10km. Đến đây thì người ra đón chúng con lại là một bà cụ rất nhanh nhẹn, cụ vui vẻ bắt tay từng người một trong đoàn. Khoảng 10 phút sau mọi người tập trung, người cao niên và trẻ em xếp hàng chờ đến lượt mình để nhận quà. Chúng con lại tiếp tục trao quà cho từng người một. Làng ở đây ít người hơn nên việc phát quà diễn ra nhanh chóng. 

Công việc xong chúng con lên xe trở về cộng đoàn, lòng lâng lâng niềm vui xen lẫn những trăn trở và ước mong: Ước gì các trẻ em được sạch sẽ hơn, tự tin hơn, ước gì các em được học hành tử tế, ước gì thêm nhiều người nơi đây tin Chúa. Ước gì có nhà nguyện trong các làng này cho dân làng tụ họp đọc kinh, cầu nguyện; ước gì chúng con có thêm nhiều cơ hội và các món quà vật chất thiết thực để trở lại với họ. Ước gì và ước gì… Ôi rất nhiều nhiều mong ước! Chúng con xin dâng những ước nguyện của chúng con cũng như trao phó các ông bà, các em nhỏ trong vùng sâu này cho tình thương Chúa Quan Phòng. Xin Chúa đồng hành  với họ, ban cho họ cảm nhận được niềm vui có Chúa trong cuộc đời. Xin Chúa gởi nhiều tông đồ nhiệt thành và nhiều tâm hồn hảo tâm, quảng đại đến giúp đỡ họ để các em nhỏ được học hành, mọi người được no cơm, ấm áo…

Một Mùa Chay thật ý nghĩa và đáng nhớ!

 

  Chúng con: Tiền tập Thánh Linh – La Sơn.

Mùa chay 2019.

Write comment (0 Comments)