Thế là thêm một đêm trong số những đêm dài liên tiếp tôi không ngủ để trò chuyện đêm khuya cùng người bạn của mình. Một bàn tay năm ngón đếm đã đầy…

Người bạn này của tôi có cái tên thật là kiêu nhưng cũng thật khó chịu và có khi chẳng ai thích và tuyệt đối không muốn người bạn này đến viếng thăm:  “BỆNH”. Có thể nói, Bệnh là người bạn hết sức trung thành và nhiệt tình. Dù tôi có chối bỏ như thế nào thì bạn ấy vẫn tìm đến với tôi những khi tôi gặp trục trặc về sức khỏe hay sức đề kháng của tôi giảm sút. Người bạn này của tôi có muôn hình vạn trạng và đến một cách bất ngờ, không bao giờ lặp lại chính mình. Có khi bạn ấy đến với tôi qua cơn sốt, qua cảm mạo,…nói chung, tôi khá là thụ động được bạn ấy viếng thăm. Mỗi lần như vậy, bạn ấy đến thăm tôi với thời gian không xác định, dài ngắn tùy theo tôi có mau chóng khỏe mạnh hay không. Nếu tôi khỏe, bạn ấy sẽ yên tâm ra đi, nhưng đi về đâu thì tôi thật sự không biết. Có thể đến một nơi nào đó chơi hay chăm sóc một người bạn nào đó của bạn ấy chăng? Nhưng thôi, dù sao đó cũng là chuyện riêng của bạn ấy, tôi không bàn nhiều, chỉ nói về tôi thôi.

Thực tế thì không ai thích bệnh bao giờ. Tôi cũng thế. Thế nhưng, bệnh lại chính là hồi chuông cảnh báo gióng lên để mỗi người biết sức khỏe của mình đang bất ổn. Việc cần làm ngay là xem lại bất ổn ở đâu và tìm cách chữa trị. Lúc ấy, tôi mới hiểu tầm quan trọng của sức khỏe như thế nào. Bởi lẽ, khi cơ thể khỏe mạnh, tôi thấy mọi thứ chẳng có gì đáng quan tâm, chúng thật bình thường, bình thường đến nỗi đương nhiên.

Cũng có nhiều lần tôi đã bệnh và khỏi cách nhẹ nhàng nên tôi vẫn luôn chủ quan về sức khỏe của mình và chẳng bao giờ mảy may nghĩ đến hay bận tâm về nó. Thế nhưng lần này thì khác, tôi bệnh dai dẳng không hết dù đã cố gắng rất nhiều để chữa trị. Tôi ngồi lại và tự hỏi mình: “Chúa nói gì với tôi qua căn bệnh này?”

Không khí – khí oxy – tôi được Chúa ban cho một cách nhưng không nên tôi không thấy có gì quan trọng. Khi tôi không thể hít thở được vì thiếu oxy, tôi mới biết nó quan trọng với sự sống của tôi dường nào. Một phút chốc thôi, không có không khí để thở, tôi sẽ chết. Điều đó làm tôi thức tỉnh và ý thức tạ ơn Chúa hơn không chỉ nguồn khí thở mà cả những ơn thường hằng khác Chúa ban  mà trước đây tôi đã từng cho là tất nhiên. Tôi hiểu (theo cái nhìn của tôi), Chúa quan phòng là như thế đó. Chúa quan tâm đến từng chi tiết chi li bé nhỏ, thậm chí có khi tôi chẳng quan tâm tới: nhịp tim tôi thở, co bóp của dạ dày, dòng máu nuôi cơ thể vẫn ấm nóng ở nhiệt độ cố định để duy trì sự sống cho tôi, … Chúa vẫn luôn luôn âm thầm làm tất cả mọi sự, chăm chút cho tôi được sống và sống khỏe mạnh từng giây phút. Thế nhưng có mấy khi tôi biết nhìn ra và tạ ơn Chúa.

Khi tôi ngã xuống vì không thở được, với chút ý thức còn sót lại, tôi mới hiểu: sự sống tôi mong manh như thế nào. Giây phút ấy, tôi mới thực sự chân nhận về mình: một sự bất lực và hèn yếu đến dường nào. Lúc ấy, mọi thứ: tiền tài, danh vọng, ước mơ, khao khát,…đối với tôi đã không còn quan trọng nữa. Điều duy nhất tôi cần là chỉ một hơi thở để mình có thể sống. Tôi mới thấy mình khao khát sống đến mức độ nào. Tôi nhớ đến Lời Chúa dạy: “Nào thân xác không hơn của ăn và mạng sống không hơn áo mặc sao?” ( Mt 6,25b ). Quả thật, phấn đấu cả đời để đạt được tất cả liệu có ý nghĩa gì không một khi mình nằm xuống? Chẳng phải “ba tấc đất mới thật là nhà” ( TV 49,12 ) sao? Vậy mục tiêu và cùng đích mà tôi hướng tới cho cuộc đời này là gì?

****

Tôi nhận ra mình khao khát được sống một cách cháy bỏng và tạ ơn Chúa vì vẫn cho tôi cơ hội được sống. Càng khao khát sống bao nhiêu, tôi càng sợ chết bấy nhiêu. Nhờ đó, tôi cũng hiểu được chút xíu gì đó càm giác của những người đang đếm từng chút một thời gian đề đi dần về cõi chết. Nếu không có đức tin, đối với con người, giây phút ấy thật hãi hùng và kinh hoàng khủng khiếp. Giây phút ấy chỉ có bản thân mình tranh đấu với tử thần. Thật bất hạnh biết bao nếu không có bàn tay Chúa trợ giúp vì chỉ có một mình Chúa mới có thể làm được mà thôi. Đến lúc này mới nhớ đến Chúa và cầu xin Chúa liệu có muộn không? Liệu có công bằng với Chúa không? Và một câu hỏi khác đặt ra: Tôi xem Chúa là gì, là nhịp cầu, là cứu cánh để tôi vượt qua ải cái chết chăng?

Khi tôi “ngã” xuống, tôi không thể làm gì được cho chính mình, thì lúc đó, bàn tay chị em chìa ra nâng đỡ tôi, giúp tôi vượt qua. Tôi hiểu: tôi cần chị em tôi. Tôi không thể làm được tất cả như tôi vẫn thường nghĩ, hay nói đúng hơn là ảo tưởng tôi vẽ ra để che giấu sự tự ti trong tôi, che giấu yếu đuối, khiếm khuyết và bất toàn nơi tôi? Là tôi không cần ai đó giúp tôi hay sự thật là tôi không thể thiết lập được tương quan đủ sâu và khi tôi cần sẽ có người sẵn sàng giúp đỡ chị em mình khi họ cần tôi không? Nhất là tôi đặt Chúa ở đâu trong mối tương quan giữa tôi với chị em. Nếu tôi đặt Chúa ở giữa và ý thức Chúa đang ở trong tâm hồn, trong con người chị em mình, có lẽ mọi cách cư xử, hành vi, suy nghĩ của tôi sẽ khác. Tôi sẽ dễ dàng đến với chị em mình, dễ dàng đón nhận những khác biệt của nhau, sẽ yêu quý, trân trọng, quan tâm, giúp đỡ và xây dựng cho nhau trong tình bác ái. Nếu tôi để Chúa ban ơn giúp sức, Chúa biến đổi, làm tâm hồn tôi trở nên mềm mại, dễ uốn nắn theo ý Chúa thì thật tuyệt vời vì Chúa sẽ vui lòng và tôi cũng như chị em mình sẽ hạnh phúc. Tôi nghĩ: “Tha nhân là quà tặng của Thiên Chúa” quả là không sai. Vì không phải tôi chọn nhưng là Chúa chọn và đặt để chúng tôi ở cùng nhau. Có người hợp tính hợp tình, nhưng cũng có người trái tính trái nết. Nhưng không sao. Điều đó không quan trọng. Quan trọng là Chúa muốn như thế để huấn luyện chúng tôi và để chúng tôi giúp đỡ cho nhau hầu cả hai cùng lớn lên như lòng Chúa mong ước.

Tôi còn nhận ra một điều: Xưa nay tôi chưa biết tự chăm sóc, quan tâm sức khỏe của mình cũng như chưa thực sự biết yêu thương bản thân tôi. Tôi chợt nghĩ: nếu ngay cả bản thân mình, mình không biết cách yêu thương thì làm sao yêu thương thì làm sao yêu thương người khác? Có một sơ đã nói với tôi: “ Bản thân mình còn không tự lo được thì giúp ích gì được cho ai?” Nghe thật đau nhưng đó là sự thật, một sự thật hiển nhiên mà tôi nhiều khi không để ý và cũng không phải ai cũng can đảm nói lên điều đó cho tôi giúp tôi ý thức hơn bảo vệ sức khỏe của mình. Bởi vì có sức khỏe, tôi mới có thể có đủ điều kiện cơ bản nhất để làm việc và học tập, chưa kể chi xa đến việc phục vụ và giúp đỡ người khác, thậm chí tôi còn là gánh nặng cho chị em. Hơn nữa, khi thể lý tôi khỏe mạnh, tâm lý sẽ ổn định hơn và đời sống ơn gọi, đời sống thiêng liêng sẽ được chăm chút, nuôi dưỡng nhiều hơn. Sự thật là khi tôi không khỏe, tâm lý tôi cũng bị ảnh hưởng. Điều đó dẫn đến sự khó chịu của tôi, ngột ngạt trong đời sống chung, nhất là khó sốt sắng khi tham dự các giờ kinh nguyện. Hơn nữa, không chỉ tôi bị ảnh hưởng mà người chị em tôi, mọi người xung quanh cũng bị ảnh hưởng bởi tôi. Thật là trăm hại không một lợi. Tôi chợt nảy ra ý nghĩ: “ Có phải đây cũng là lời nhắc nhở của Chúa dành cho tôi hay không?

Tạ ơn Chúa đã cho con giây phút nhìn lại biến cố xảy ra trong cuộc sống của con để con biết con cần Chúa, để con biết con và sống tốt hơn.

 

Anna Kim Xuyến

Tiền Tập-TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Chúng tôi rất may mắn khi được sống trong tu viện, nơi đó có cả những thế hệ đã đi trước. Tu viện chúng tôi ngoài khối huấn luyện được gọi là mầm non của Hội Dòng thì không thể thiếu những cây cổ thụ chính là những Soeur đã về hưu cũng tịnh dưỡng nơi đây mà chúng tôi thường gọi là những bà ngoại yêu quý.

Tu viện chúng tôi thật sự rất sinh động. Không chỉ có những giây phút cầu nguyện trầm lắng mà pha lẫn vào đó là chút ồn ào cuả lớp trẻ chúng tôi. Mỗi sáng Chúa nhật, sau giờ công tác xong,  chúng tôi được đến thăm các ngoại. Đối với bản thân tôi, tôi nhìn thấy được đâu đó một niềm vui, niềm an ủi khi các ngoại nhìn thấy chúng tôi đến thăm. Các ngoại không chỉ đem đến cho chúng tôi những món quà tinh thần mà còn có những món quà về vật chất nữa: đó là những viên kẹo thật ngon, là những chiếc bánh đong  đầy yêu thương mà các ngoại luôn dành cho chúng  tôi.

Đến với các ngoại, chúng tôi đóng vai trò là một người lắng nghe để các ngoại có thể bộc lộ những nỗi niềm hay có ngoại thì kể cho chúng tôi nghe về một thời tuổi trẻ trong đời dâng hiến của các ngoại. Chính những câu chuyện ấy lại là những kinh nghiệm, động lực để chúng tôi thêm tiến bước. Khi chúng tôi xin các ngoại cầu nguyện cho mình để được ơn bền đỗ thì có một câu nói của một ngoại khiến tôi phải luôn thao thức và suy gẫm đó là: “ Bền đỗ hay không là ở con”, Chúa là người dẫn con đến đây nhưng ở lại hay không là do con.

Qua một thời gian sống trong tu viện. Tôi dần dần thấm nhuần và hiểu ra ý nghĩa của câu nói ấy. Khi trải qua nhiều biến cố và thử thách trong cuộc sống, có những lúc dường như tôi đã muốn từ bỏ bậc sống này nhưg chính câu nói “ Bền đỗ hay không là ở con”, lại tiếp tục ẩn hiện trong tâm trí tôi, từ đó giúp tôi cố gắng vượt qua và tiếp tục với ơn gọi của mình. Quả thật là thế, con người chúng ta chính là người muốn buông tay Chúa trước. Còn Thiên Chúa thì không, Ngài vẫn ở đấy, vẫn chờ đợi chúng ta và yêu thương ta như thưở ban đầu như trong kinh thánh có câu: “Ta vẫn yêu ngươi bằng mối tình muôn thưở”. ( Gr 31,3).

 

Maria Châu Thị Tường Vi

Tiền tập-TD Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Hôm nay, khi qùy trước Thánh Thể Chúa với bầu khí trầm lắng trong nhà nguyện, tâm hồn tôi bỗng nhiên được lắng đọng một cách lạ lùng. Mới ngày nào biết bao điều trong tâm trí tôi vẽ nên một đời sống ơn gọi chỉ toàn màu hồng nhưng sau một thời gian được sống và trải nghiệm tôi chợt nhận ra rằng con đường theo Chúa không thiếu những nghịch cảnh và thách đố!

Trong đời sống ơn gọi có rất nhiều thách đố. Đôi lúc, tôi phải đòi hỏi mình cố gắng vươn lên rất nhiều, là một con người tự nhiên ai cũng muốn mình sống tự do và được làm điều mình thích nhưng giờ đây tôi đang sống trong một môi trường huấn luyện với biết bao nguyên tắc từ việc đi đứng, ăn uống, học tập,… Tất cả mọi việc diễn ra trong ngày sống đều nằm trong một khuôn khổ. Bởi thế, tôi phải tập đón nhận và biết từ bỏ chính mình rất nhiều. Thách đố lớn nhất đối với tôi trong đời sống ơn gọi đó chính là đời sống cộng đoàn.

Khi bước vào môi trường Tiền Tập Viện, tôi phải sống chung với nhiều chị em khác, mỗi người một tính cách. Đôi lúc làm việc với nhau rất khó khăn chỉ đơn giản là vì không hiểu ý nhau. Khi tham gia vào một hoạt động nào đó cùng các chị lớn có kinh nghiệm, thường là ý kiến của tôi không được đón nhận. Nhưng tôi chợt nhìn về đời sống gia đình thì nó cũng như thế thôi. Tuy là anh chị em ruột thịt của nhau nhưng có lúc cũng xung đột với nhau huống chi là chị em chúng tôi mỗi người một gia đình với mỗi tính cách, sở thích … khác nhau. Có đôi lúc tôi cảm thấy sự nhẫn nhịn của mình đã vượt quá giới hạn nhưng tôi phải kìm hãm con người tự nhiên của mình lại và biết tập đón nhận người khác như họ là với tâm thức tôi cũng là con người chưa hoàn hảo, đôi khi người khác cũng đang phải chịu đựng tôi như vậy. Để cho mình có một tâm thức như thế không phải là chuyện dễ dàng mà tôi cần phải có ơn Chúa trợ giúp.

Đã bao lần đối diện với những điều trái ý, có khi tôi đã muốn buông xuôi và từ bỏ. Chính lúc đó tôi mới thấy được những giây phút lắng đọng bên Chúa đã giúp tôi hâm nóng lại ngọn lửa nhiệt huyết ban đầu trong tôi. Đó là một cảm giác được yêu thương, được lắng nghe và được chia sẻ. Ngài vẫn nơi đây lặng yên và chờ đợi tôi, nhất là lúc tôi buồn, Ngài luôn là động lực để tôi vượt qua. Khi tôi đã cố gắng và biết phó mặc mọi sự cho Chúa thì tôi nhận ra mình dần đươc biến đổi và ngày càng hoàn thiện hơn.

Cuộc sống sẽ thực sự là màu hồng khi mình biến mọi thứ trở nên màu hồng trong mắt mình, nó còn là khi mình dám can đảm đón nhận những mảng tối của cuộc đời mình nữa. Thử thách, khó khăn sẽ không làm cho con người chết đi về mặt thể lý nhưng làm cho con người trở nên trưởng thành hơn về mặt thiêng liêng. Như Chúa đã từng nói: “ Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục.” ( Mt 10,28)

 

Maria Châu Thị Tường Vi

Tiền Tập-TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

“ Tôi là một NGỌN NẾN. Sứ mạng của tôi là THẮP SÁNG.”

          Tôi sinh ra đã là một ngọn nến. Tôi không biết tôi được sinh ra như thế nào. Tôi cũng không biết mình được sinh ra để làm gì. Tôi vẫn luôn thắc mắc và mãi hoài đi tìm câu trả lời cho đời mình. Chắc chắn một điều rằng: tôi không hề vô dụng, sẽ có một lý do gì đó mà tôi được sinh ra. Tôi sẽ khám phá ra điều đó …

Đó là tư tưởng của tôi lúc bấy giờ thôi. Nhưng nay, sau những năm tháng dài của đời tôi trôi qua hờ hững, nhiệt huyết tuổi trẻ tôi cạn dần đi, sự bồng bột cũng mất, không để lại dấu vết gì. Tôi kéo lê đời mình trong mệt mỏi, chán chường với những tháng ngày dài lê thê bất tận. Thời gian vẫn cứ trôi, êm đềm, lặng lẽ nhưng vô tình không dừng lại, chỉ có tôi vẫn mãi đứng yên tại chỗ, cũng đồng nghĩa là tôi bị bỏ lại phía sau. Thời gian bào mòn đi tất cả …Tôi dần bị bỏ quên trong một xó xỉnh nào đó. Lớp bụi thời gian phủ lấp thân tôi hay phủ lấp cuộc đời tôi ? Tôi không biết đối với tôi tất cả như đi vào quên lãng ngay cả tôi cũng dần lãng quên chính mình …

Bất chợt, lúc tôi đang ngủ vùi trong những bất lực của mình, tôi được một bàn tay dịu dàng nâng lên khỏi xó xỉnh tối tăm đó. Bàn tay ấy nhẹ nhàng dùng mảnh vải nhung lau sạch những bụi bẩn trên thân tôi. Cũng vẫn bàn tay ấy đặt tôi vào một tủ kính chứa rất nhiều cây nến khác. Thế đấy, mọi thứ vẫn diễn ra trong êm ái tuyệt vời nhưng tuyệt nhiên không một lời nói, tất cả chỉ là sự im lặng, một sự im lặng yên bình và thanh thản …

Sau khi chìm vào những cảm xúc tuyệt vời ấy, tôi vẫn phải trở về, đối mặt với thực tế nơi tôi được đặt để vào. Đó là một tủ kính xinh đẹp, sạch sẽ, chứa toàn những cây nến. Biết bao cây nến khác nhau đủ loại kích cỡ, hình thù, màu sắc, muôn màu, muôn vẻ, muôn hình vạn trạng,…Tắt một đều: Trông họ thật tuyệt vời.

Nhìn lại thân tôi, tôi thấy mình thật xấu xí và vô dụng biết bao. Sự mặc cảm tự ti lên đến đỉnh điểm khi  tôi bắt gặp và bắt buộc mình phải đối mặt với bao ánh nhìn quanh mình: có cảm thông, có thân thiện, có miệt thị, có khinh khi, có ganh ghét …có thương hại và có cả sự thờ ơ, hờ hững, không quan tâm, để ý. Tất cả như một đòn nặng nề giáng xuống tâm hồn tôn. Tôi hoang mang. Tôi sợ hãi.Tôi né tránh.Tôi co cụm mình lại trong một góc tối nhỏ nhất. Có lúc, tôi ước gì mình chưa được sinh ra trên cõi đời này . Tôi thà bị chết dần chết mòn, bị lãng quên như chưa hề tồn tại. Tôi tự hỏi: ngày tôi được thấy ánh sáng mặt trời, được đưa đến đây là điều tốt hay xấu? Thậm chí có khi tôi thầm nghĩ : nếu không có ngày đó, có phải tôi sẽ không đau khổ như bây giờ chăng? Tại sao lại tôi lại được tạo thành? Chẳng lẽ tôi sinh ra là do một lầm lẫn,một sai lầm nào đó chăng? Chẳng lẽ tôi sinh ra chỉ để hứng chịu những rẻ rúng ,những vô tâm , những vô cảm của kẻ khác, sự thờ ơ, hờ hững của cuộc đời?  Nếu không, vậy tôi sinh ra để làm gì?... Những câu hỏi ấy cứ canh cánh trong lòng tôi. Tôi khắc khoải đi tìm câu trả lời cho đời mình . Tôi day dứt, đau khổ và dằn xé tâm can. Phải chăng lúc mở mắt chào đời của tôi đã định sẵn là một điều bất hảo, sai lầm? KHÔNG! Tôi không tin như thế và tôi xác tín điều đó.

Tuy rằng tôi không hiểu vì sao mình xác tính như vậy nhưng tôi đã được nghiệm chứng niềm xác tín của mình không lâu sao đó .

Đó là một buổi tối, khi thành phố đã lên đèn. Thành phố về đêm thật tuyệt. Những ngọn đèn trong đêm như những mặt trời nhỏ thi nhau chiếu  toả ánh sáng để xua đi đêm tối . Nhưng làm sao xua đi hết được khi mỗi ngọn đèn chỉ có một giới hạn nào đó thôi? Làm sao có thể tuyệt vời như ánh mặt trời kia? Làm thế nào có thể đặt ngang hàng với nhau để so sánh giữa cái hữu hạn và vô hạn? Nghĩ mãi, nghĩ mãi…tôi để cho suy nghĩ của mình bay đi nơi xa nào đó….

Bỗng một tiếng nổ vang trời làm tôi giật bắn mình, ngã về phía cửa tủ kính. Những ngọn đèn tắt phụt. Tất cả chìm vào bóng tối vô hạn, trong bóng tối, tôi cảm giác một bàn tay chạm vào tôi, nâng tôi đứng thẳng lên, đưa tôi ra khỏi tủ kính và mồi cho tôi một ngọn lửa. Ngọn lửa ấy đốt cháy tim tôi, làm tôi cảm thấy nóng lên và tôi bắt đầu tan chảy. Nhưng điêu kỳ diệu gì thế này? Điều gì đã xảy ra nơi tôi? Trong bóng tối vô hạn, một ngọn nến được thắp lên, mang đến ánh sáng và chút nhiệt độ sưởi ấm dìu dịu. Đó là ánh sáng từ nơi tôi ư? Ôi! Tuyệt vời làm sao!

Lúc này tôi mới để ý, thân tôi có một tum duy nhất. Khi tim cháy cũng là lúc tôi hao mòn đi. Tôi biết, nhưng tôi không cưỡng lại. Tôi tự nguyện cháy sáng và sáng hơn nữa. Tôi biết, nhưng tôi không cưỡng lại. Tôi tự nguyện cháy sáng và sáng hơn nữa. Tôi hiểu, để mang đến ánh sáng cho đời, tôi phải trả một cái giá: Đó là chính mạng sống mình. Thế nhưng, tôi thấy hạnh phúc vì điều đó. Bởi lễ, tôi đã tìm thấy điều mà tôi tâm niệm bấy lâu, điều mà tôi vẫn tôi vẫn luôn khát khao tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời tôi.

“ Tôi là một NGỌN NẾN. Sứ mạng của tôi là THẮP SÁNG.”

Bỏ qua mọi ánh nhìn, bỏ qua mọi quan điểm, bỏ qua mọi suy nghĩ vẩn vơ, tôi quay về với thực tại đời tôi. Sự sống tôi dần hao mòn đi để mang lại ánh sáng cho đời. Dù bóng tối có khủng khiếp thế nào thì một ngọn nến, dù nhỏ đến mấy, một khi được thắp lên, ánh sáng đó vẫn được gặp thấy và hướng về. Cuối cùng thì tôi có thể thanh thản ra đi sau khi đã hoàn tất sứ mạng đời tôi lãnh nhận lúc được tạo thành. Tôi hân hoan trở về với cội nguồn của mình, nơi tôi phát xuất ra. Cuộc hành trình tìm được chính mình va trở về thật tuyệt với, thật viên mãn. Tôi chợt nghe vang lên trong lòng tôi những giai điệu êm ái. Tôi hòa mình với giai điệu ấy và ngân nga theo lời bài hát « ..chính lúc QUÊN MÌNH là lúc GẶP LẠI bản thân… »

 

Anna Kim Xuyến

Tiền Tập – TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

       Mùa Chay là mùa của những sự ăn năn, sám hối. Hằng năm, cùng với Giáo Hội chúng ta bước vào mùa Chay. Đây là khoảng thời gian không dài nhưng cũng không quá ngắn để chúng ta có thể nhìn lại đời sống mình...

       Mùa Chay năm nào cũng được tổ chức với một nghi thức giống nhau nhưng mỗi năm nó lại mang một tâm tình khác nhau. Không hiểu vì sao mùa Chay năm nay lại khiến lòng tôi lắng động một cách lạ thường!

 Khi bước vào mùa chay, dường như tôi cảm nghiệm được rằng Thiên Chúa mời gọi tôi nhìn ngắm lại một cách kỉ lưỡng đời sống mình với những câu hỏi luôn ẩn hiện trong tâm trí tôi: Những ngày qua tôi đã sống tâm tình nào với Thiên Chúa, với chị em và những người xung quanh. Tôi đã cư xử với họ như thế nào? Còn chính bản thân tôi, tôi đã sống đẹp lòng Chúa chưa?

     Đối với Thiên Chúa, biết bao lần tôi đã thờ ơ với Ngài chỉ vì những đam mê bên ngoài, những thú vui của cuộc sống mà tôi không nhớ rằng Chúa đang chờ đợi tôi từng giây từng phút. Với chị em và tha nhân, có những lúc họ cần đến sự giúp đỡ mà dường như sự đáp trả của tôi là những lời từ chối. khi họ cần lắng nghe thì tôi như không có đủ kiên nhẫn để lắng nghe họ, tôi đâu biết họ cũng đang chờ đợi tôi... Còn chính bản thân mình, không ít lần tôi nương theo bản thân, chỉ biết tìm sự thoải mái mà không biết hi sinh để tập nhân đức cho mình, khi ấy tôi đâu biết rằng chính mình phải thay đổi và tiến bộ. Qua đó tôi nhìn lại cuộc sống mình đã có quá nhiều thiếu sót. Nhưng tôi tin chắc rằng chỉ cần tôi biết nhận ra những sai phạm của bản thân và biết để cho ơn Chúa xuống trên tôi, chính Ngài sẽ biến đổi và cứu giúp tôi. Khi ấy tôi sẽ dần dần được hoàn thiện hơn.

     Ước mong rằng tôi sẽ biết tận dụng khoảng thời gian mùa Chay này với ơn của Thiên Chúa không chỉ riêng tôi nhưng với tất cả mọi người, chúng ta sẽ biết canh tân đời sống mình, biết ăn năn hối cải và biết yêu thương nhau nhiều hơn.

 

Maria Châu Thị Tường Vi

Tiền tập – TD.Cù Lao Giêng

 

Write comment (0 Comments)