Tình đời sắc đẹp vẻ hào hoa, giàu sang là thứ sống kiêu sa con khước từ, vì thầy con bỏ mọi riêng tư, chọn thầy làm chủ và là tình quân. Có lẽ tình yêu làm người ta trở nên gần nhau hơn và tình yêu bắt nguồn từ hai phía, và niềm vui ấy sẽ nên trọn vẹn hơn khi ta trở thành người tình bé nhỏ của Thầy Chí Thánh.

Ai rồi cũng có lúc tình yêu mãnh liệt lại dâng lên cao vút, lại có đôi khi âm thầm lặng lẽ, nhẹ nhàng như làn nước mát dịu êm. Và chắc hẳn dù ở trong vị trí nào, thì trong lòng mỗi người chúng ta luôn cuốn hút và tươi mới bởi tiếng gọi thì thầm bên tai và sự đáp trả đó tùy thuộc vào từng người chúng ta đây. Nếu sự đáp trả tiếng gọi thân thương đó một cách quảng đại và vui tươi, thì cuộc sống của chúng ta sẽ chuyển sang một bước ngoặc mới mẻ và kì diệu biết bao. Đức Thánh Cha Phanxico đã nhắn nhủ các tu sĩ trong năm Đời Sống Thánh Hiến rằng tu sĩ phải là người của niềm vui: vui trong dâng hiến, vui trong phục vụ, vui vì được trở thành người của Chúa và của mọi người. Thật vậy, người tình Giesu đến để đem tình yêu, hơi thở ấm áp và sự dịu nhẹ, Ngài đã trao ban tình yêu ấy cho con người một cách nhưng không qua sách sáng thế đã nói lên điều đó: Thiên Chúa ban phúc lành cho họ, và Thiên Chúa phán với họ : “Hãy sinh sôi nảy nở thật nhiều, cho đầy mặt đất, và thống trị mặt đất. Hãy làm bá chủ cá biển, chim trời, và mọi giống vật bò trên mặt đất”.  Thiên Chúa phán : “Đây Ta ban cho các ngươi mọi thứ cỏ mang hạt giống trên khắp mặt đất, và mọi thứ cây có trái mang hạt giống, để làm lương thực cho các ngươi. Còn đối với mọi dã thú, chim trời và mọi vật bò dưới đất mà có sinh khí, thì Ta ban cho chúng mọi thứ cỏ xanh tươi để làm lương thực”(St1, 28-30).

Tuy nhiên, trong đời dâng hiến cũng vậy, không phải niềm vui nào cũng giống nhau, niềm vui sâu thẳm bên trong chính là dâng cả cuộc đời cho Thiên Chúa, được yêu mến Chúa và được Chúa yêu thương. Càng đi sâu vào bên trong, chúng ta càng thấy một sự trả giá rất lớn, nhưng nhận lại một ý nghĩa cũng rất lớn. Con đường đi theo Chúa đòi hỏi phải có một sự từ bỏ và sự liều lĩnh. Chúa Giesu cũng đã chấp nhận cho công trình của Thiên Chúa được hoàn thành, vâng lời ở trong cung lòng Đức Trinh Nữ Maria, sống kiếp phàm nhân, để yêu thương và cứu chuộc nhân loại: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời”(Ga3,16). Niềm vui của tình yêu là niềm vui của tâm hồn, phải chăng người tình ấy là người như thế nào, có vị trí nào trong lòng chúng ta, lại làm cho chúng ta nhung nhớ đêm ngày. Và chắc hẳn, người tình đó rất cao quý, thiêng liêng mà ai cũng mong có được.

Tình yêu là thế, người tình ấy cũng vậy, là cội nguồn của tình yêu thật nhiệm mầu và lớn lao biết chừng nào, Người dạy ta sống luật yêu thương là giới răn mến Chúa và yêu người. Một tình yêu vừa đón nhận, vừa dâng trao, dâng mãi và dâng một cách sáng tạo, làm hao mòn đi một chút của bản thân mình để có một tâm hồn nội tâm là tình yêu của Chúa được lớn lên trong chính mình và nơi mọi người. Chỉ khi sống trọn vẹn ta mới cảm nhận được mùi vị của tình yêu và sự sung sướng của niềm vui, niềm hạnh phúc. Sự bắt đầu của hai tình yêu đó là sự nối kết tình yêu của người tình qua tình yêu cứu chuộc. Nhìn về thập giá và sự len lỏi bên trong tâm hồn, ta lại càng thấy sâu thẳm bên trong về tình yêu mầu nhiệm này, sự hy sinh quên mình đến giây phút cuối cùng, chết phải nằm trần treo trên cây Thánh giá. Vì khi yêu con người ta mới dám nghĩ, dám làm và trên cả sự tuyệt vời đó nữa là hy sinh tính mạng vì người mình yêu: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình”(Ga15,13).

 Vâng, tình yêu của Thiên Chúa lớn hơn tội lỗi của nhân loại, tình yêu đó được diễn tả một cách trọn vẹn qua trái tim của Người. Trái tim yêu thương đó đã dành trọn vẹn cho nhân loại, và đặc biệt cho người tình bé nhỏ của mình. Chỉ qua bài hát của cô Lệ Quyên nói về tình yêu nam nữ thôi, nhưng đối với mỗi người chúng ta thì đó giống như tình cảm giữa người tình Giesu với con người, mà ta cảm thấy rằng vẫn còn đâu đó ta đã bỏ qua người tình Giesu này trong cuộc sống của chúng ta, nhưng đối với người tình Giesu thì vẫn không thay đổi, yêu và yêu, đắm chìm trong tình yêu:

Thôi rồi còn chi đâu anh ơi
Có còn lại chăng dư âm thôi
Trong cơn thương đau men đắng môi
Yêu rồi tình yêu sao chua cay
Men nào bằng men thương đau đây
Hỡi người bỏ ta trong mưa bay

Phương trời mình đi xa thêm xa
Nghe vạn mùa thu sau lưng ta
Anh ơi, anh ơi! Thu thiết tha
Ơi người vì ta qua phong ba
Có còn gì sâu trong tâm tư
Mắt lệ mờ hoen dư âm xưa

Một vầng trăng vỡ đã thôi không theo nhau
Cuộc tình đã lỡ với bao nhiêu thương đau
Hết rồi thôi đã không còn gì thật rồi
Chỉ còn hiu hắt cơn sầu không nguôi

Con đường mình đi sao chông gai
Bước vào đời nhau qua bao nay
Anh ơi, anh ơi! Sao đắng cay
Thôi đành vùi sâu tâm tư thôi
Hết rồi còn chi đâu anh ơi

Thánh Augustino cũng từng nói: “ Cứ yêu đi rồi muốn làm gì thì làm”. Xin cho mỗi người chúng ta cũng biết đắm chìm trong tình yêu Giesu, để cảm nhận ra được tình yêu thương của Người. Đem sự dấn thân phục vụ mà chia sẻ trên muôn nẻo đường mà ta đi để cuộc đời rộn lên niềm hạnh phúc tin yêu, đó là hạnh phúc  được sinh hoa kết trái trong yêu thương giữa lòng cuộc sống và cũng đừng bao giờ lỡ tình với Tình Yêu Giesu.

 

Anna Tuyết Nhung

Tiền Tập – TD Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Cuộc sống là một bản nhạc!  Mỗi người là một nghệ sĩ viết và trình tấu bản nhạc của cuộc đời mình. Có lẽ, có những lúc lặng để ở lại với chính mình, lặng để được thẩm thấu, hiểu những điều bình thường nhưng lại không muốn hiểu, đối diện với những gì từ lâu đã tránh né. Ai rồi cũng có sự riêng tư của chính mình, có nhiều thứ dồn nén trong đầu làm ta trở nên điên dại theo nó. Phải chăng ai cũng có những nút thắt trong lòng mình, cố tình hay vô ý để điều ấy xảy ra với những thầm kín bên trong lại vỡ òa ra với những nét bên ngoài. Không có gì là tốt đẹp, hoàn hảo và trọn vẹn cả, con người ai rồi cũng yếu đuối như nhau, vui buồn là chuyện bình thường. Tạị sao lý do nào chúng ta không thể đón nhận trong tức khắc, có phải chúng ta đang tự khép kín con người của mình hay là một yếu tố bên ngoài ảnh hưởng.  Đôi lúc có những điều chúng ta nên nói, cũng có những điều chúng ta cũng không thể nói ra, cũng không thể chia sẻ với ai, vì mỗi người có những nút thắt trong lòng không thể giống nhau như: giàu- nghèo, tốt- xấu, giỏi- dỡ, hạnh phúc - đau thương…

Chúng ta không thể nào cảm nghiệm được rằng những nút thắt trong lòng của mỗi người được nếu chúng ta không trải qua, không ở lại trong tình trạng giống họ. Chỉ những người bước đi dấn thân vào cuộc sống mới hiểu được lý lẽ kỳ diệu của cuộc sống này. Chỉ những người nào bước chân trên chuyến hành trình mới hiểu được những thôi thúc mãnh liệt trong từng nhịp chân bước. Nút thắt là ở trong trái tim mỗi người, tháo gỡ cũng chính là mỗi người chúng ta, nhanh hay chậm cũng cần phải có thời gian, không phải lúc nào cũng dễ dàng suông sẻ cũng giống như cầm vật gì trong tay, hay trên bàn tay chưa chắc nó đã thuộc về mình cả đâu, hay cát giữa lòng bàn tay cũng vậy, càng nắm càng chặt, chúng ta càng làm cho nắm cát ấy tuột trôi qua lòng bàn tay mình và biến mất một cách nhanh chóng mà thôi.

Những lúc thả hồn, thinh lặng là những lúc không phải không muốn nói chuyện với người khác, hay không thích họ…chỉ là muốn bản thân mình hiểu hơn về cuộc sống này, những gì còn chứa đựng trong tim mà không có con đường nào giải thoát. Cuộc sống là thế, giữa bao vần xoay biến đổi, giữa bao sóng gió thăng trầm, thì nút thắt vẫn còn đâu đó, vẫn diễn tiến như một dòng chảy bất tận.  Chỉ những ai dám đi đến cùng chặng đường hành trình sống mới tìm thấy giá trị và ý nghĩa nút thắt trong chính cuộc đời của mình. Chỉ những ai dám đảm nhận trọn vẹn sứ mạng, mới được hưởng nếm niềm vui và ánh sáng. Bởi những gì trong trái tim đang bị thắt chặt, nó cũng giống như một gam màu tối cũng cần được yêu và trân trọng, vậy tại sao không yêu và đón nhận một phần con người thật của mình giống như một họa sĩ luôn có lý do của riêng mình để trân trọng và yêu những gam màu tối trong bức tranh của mình…

 

Anna Tuyết Nhung

Tiền Tập – TD. Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình “đạo gốc” nhưng tôi không hề biết Thiên Chúa là ai? Cho mãi đến khi tôi lớn lên, khi đó tôi mới hiểu rằng lý do tôi không được vào đạo chỉ vì ba mẹ tôi ly hôn. Từ khi tôi có trí khôn, tôi vẫn không hiểu sao trong sâu thẳm tâm hồn mình, tôi lại nghe một tiếng gọi cứ luôn thôi thúc mãi và tôi không biết được tiếng gọi ấy xuất phát từ đâu? Nhưng lòng tôi luôn khao khát được đáp trả tiếng gọi ấy… Đối vối bản thân, tôi không hề biết Thiên Chúa là ai? Nhưng với Thiên Chúa, tôi tin Ngài biết tôi rất rõ, Ngài luôn bên cạnh tôi, Ngài không hề vô hình mà Ngài luôn hiện hữu trong từng giây phút của cuộc đời tôi. Điều đó lại càng rõ hơn qua biến cố năm tôi mười sáu tuổi, tôi mắc một căn bệnh cần phải phẫu thuật nhưng vì ngày thi đã cận kề nên bác sĩ không chịu thực hiện ca phẫu thuật, chỉ cho tôi uống thuốc để cầm cự, đến khi cuộc thi kết thúc tôi sẽ trở lại bệnh viện. Trong thời gian về nhà, bà tôi đã nói với tôi rằng: “con hãy xin Chúa chữa lành cho con”. Nếu thực sự hết bệnh, bà tôi sẽ xin phép cho tôi học đạo. Phép lạ đã thực sự diễn ra trên con người của tôi, chính Thiên Chúa đã chữa lành cho tôi! Đến bác sĩ điều trị cho tôi cũng phải bắt ngờ vì giờ đây tôi không còn dấu hiệu nào của bệnh cả. Chính biến cố tưởng chừng như không may đối với tôi nhưng đó lại là chất xúc tác để tôi được gần Chúa hơn. Thế là tôi đã được học đạo và chính thức trở thành Kitô hữu qua bí tích Thánh Tẩy. Chẳng hiểu và cũng không thể xác định được tận sâu thẳm lòng tôi luôn vang lên một tiếng gọi, tiếng gọi ấy rất đơn sơ và dường như vô tình mà tôi nhận được từ một soeur khi nói với tôi: “Con đi tu nhé!”. Câu nói đó làm tôi xao xuyến mãi và luôn ẩn hiện trong tâm trí tôi… Sau khi tốt nghiệp lớp 12, tôi quyết định tiềm hiểu và gia nhập tu viện CHÚA QUAN PHÒNG Cù Lao Giêng. Ngày 15/09/2018 tôi gia nhập Đệ Tử Viện tu viện CQP- CLG. Sau một năm được tìm hiểu và sống đời sống ơn gọi tiếng gọi ấy trong tôi giờ đây lại càng thôi thúc mãnh liệt hơn. Đúng vào ngày 08/09/2019 với ơn Chúa tôi chính thức được nhận vào Tiền Tập Viện, đây cũng là một dấu ấn sâu sắc về bước đầu của đời sống ơn gọi mà có lẽ không bao giờ tôi có thể quên được, cái cảm giác ấy: Với chiếc áo dài trắng tôi đã tiến lên cung thánh lãnh nhận cây thánh giá bằng bạc mang ý nghĩa sức mạnh và quyền năng của Thiên Chúa sẽ giúp tôi chiến thắng con người cũng của mình. Khi tôi được đeo thánh giá một cảm giác thiêng liêng đến bất tận đang chiếm lấy con người tôi, cảm giác vui sướng trong tôi như đang vỡ òa! Nhưng đồng thời lại kèm theo đó là chút lo lắng, liệu rằng tôi có thể sống tốt đời sống ơn gọi của mình không?... Ngay giờ phút này, tôi xác tính được rằng tiếng gọi thôi thúc tôi mãi đó là tiếng gọi của Đức Kitô. Ngài đã gọi chính tên tôi, Ngài mời gọi tôi qua soeur phụ trách, tôi nhớ mãi cảm giác tôi được xướng tên để tiến lên cung thánh. Tôi có thề nói như Thánh Phaolo: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi.” Gl (2,20)

 

Maria Châu Thị Tường Vy

Tiền Tập - TD Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Hôm nay Đấng Cứu Thế đã giáng sinh cho nhân loại, Người là Đức Kitô, Người là Chúa chúng ta”. Vâng, ngày lễ trọng đại đã đến giữa chúng ta, một niềm vui như được lan tỏa khắp mọi nơi, niềm vui này không dành cho riêng một ai cũng không phải cho riêng cho một nhóm người nào nhưng cho tất cả mọi người.

  1. Noel ngày lễ của tình yêu

Sống ở cuộc đời này, ai trong chúng ta cũng muốn yêu và được yêu. Tình yêu xuất phát từ hai phía, khi nhìn về ngày lễ này, đi trên đường, đâu đâu cũng thấy hình ảnh mỗi người đan tay nhau. Có thể đây là tình yêu của đôi nam nữ, nhưng cũng có thể là tình yêu giữa những người thân trong gia đình hay bạn bè…nhưng bậc cao hơn là bởi tất cả chúng ta đã được yêu bằng tình yêu cao cả, bằng chứng là “ Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con một Người”. ( Ga 3, 16)

Dù là hình ảnh nào, hang đá hay cảnh Belem, đứng trước sự sống động của muôn vàn ánh đèn lấp lánh, gợi cho chúng ta cảm giác chính chúng ta đang đối diện với cảnh vật và con người của thế hệ trước, cách đây đã xa, chính cảm giác này, Ngôi Hai đã xuống thế làm người, một tình yêu vô biên, cao cả, được Thiên Chúa ban tặng cho con người. Còn bạn thì sao? Ấn tượng gì còn đọng lại trong bạn qua những hình ảnh đó? Hay là những lần cứ để nó trôi qua theo thời gian, vu vơ theo gió bay đi?

  1. Noel ngày lễ của niềm hy vọng, chờ đợi

Thiên Chúa đã giáng sinh làm người, hóa thân thành một em bé, trở nên giống phàm nhân, để giải thoát con người khỏi tội lỗi, khỏi muôn điều sợ hãi, lo lắng…Nhưng vẫn còn lắm nhiều người vẫn không thể hiểu được chính hình ảnh em bé ấy tại sao có thể cứu con người khỏi tội lỗi? Chính hình ảnh em bé ấy là hiện thân của Chúa Ki tô, xác tín rằng Thiên Chúa thật và là người thật. Vì chính trong mỗi người chúng ta còn quá nhiều bóng tối bao phủ, không thoát ra được, Ngài chính là tình yêu và tình yêu biến thành ánh sáng của thần linh. Ánh sáng chiếu rọi trong tâm hồn, phản ánh vinh quang rực rỡ của Chúa Cha. Dó đó hình ảnh em bé là sự tràn ngập tin tưởng, hy vọng vào lòng thương xót của Thiên Chúa.

 

  1. Noel ngày lễ của sự sẻ chia, mùa của lòng thương xót Chúa

Hôm nay, Thiên Chúa đã xuống thế làm người và đã cư ngụ giữa chúng ta, mặc lấy thân phận con người để hoàn thành ý muốn, chương trình cứu chuộc của Thiên Chúa. Quả vậy, Thiên Chúa đã ban cho chúng ta một món quà vô cùng quý giá chính là Con Một của Người. Sinh ra trong một nơi lạnh lẽo, chính là lúc chúng ta chia sẻ cho nhau món quà của tình yêu Chúa, món quà đó có thể là món quà vật chất hay tinh thần, cũng có thể là sự cảm thông, bằng sự vị tha, bằng tiếng cười, lời nói hay trao nhau những tấm thiệp và cả cái ôm xiết chặt tình thân giữa những con người với nhau trong xã hội này.

Các bạn thân mến, cuộc sống cũng giống như bản tình ca, có lúc có những nốt thăng, nhưng đôi lúc vẫn có những nốt trầm, không phải lúc nào cũng hạnh phúc, thảm nhung, nhưng cũng có những khó khăn, chông gai, và có cả những giọt nước mắt lăn dài. Bên cạnh đó, còn lắm những con người nghèo khổ, bất công, thiếu vắng đi những tiếng cười, cần lắm chúng ta mở rộng đôi tay, nhiệt huyết của con tim để sẻ chia. Chúa luôn hiện diện trong chính mỗi người chúng ta, trong trái tim nhỏ bé, trong những lần yếu đuối và sa ngã, trong mùa giáng sinh của tình yêu này cũng là lúc để chúng ta đón nhận tha nhân một cách quảng đại và cho đi, như Chúa đã nêu gương.

Anna Tuyết Nhung

Tiền Tập-TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

“Chúa Quan Phòng cai quản mọi sự, an bài mọi sự, và chẳng có gì xảy ra mà không có bàn tay Ngài cai thiệp. Dù một cọng tóc trên đầu các con rụng xuống cũng không thể không có lệnh của Người.” (Trích Lời Cha Á Thánh ngày 19 tháng Giêng, trang 29) 

Nhìn lại đời con, đúng là có Chúa Quan Phòng cai quản, an bài tất cả, mọi sự đều có bàn tay Ngài can thiệp. 

Ngày đầu tiên con xuống Sài Gòn để nhập Bình Minh sinh viên, con lạc đường, Chúa đã chỉ đường dẫn lối con, Chúa gửi đến cho con một chú công nhân, đưa con đến tận nơi. Cái ngày xe con bị hư trên đường đi học về, Chúa cũng gửi đến cho con một anh thanh niên, giúp con sửa xe và trả tiền sữa chữa cho con. Rồi đến khi con bị mất điện thoại. Buồn ơi là buồn! nhưng Chúa cũng gửi đến cho con một chị sinh viên… và điện thoại của con được trả tận nhà. Nhìn lại một vài biến cố nhỏ trong đời, con cảm nghiệm tình thương và sự quan phòng của Chúa luôn dành cho con.

Cứ mỗi lần sự cố nhỏ xảy ra là thêm một lần con tin tưởng và phó thác cho Chúa Quan Phòng và con luôn xác tín rằng, mọi sự trong đời con đều nằm trong kế hoạch của Ngài, Ngài luôn cai quản mọi sự và an bài mọi sự. Con cám ơn Ngài và xin cho con luôn cậy trông và phó thác vào tình thương Thiên Chúa Quan Phòng.

Maria Vũ Thị Bích Thùy - TD Tây Nguyên

Tiền Tập NK 2019-2020

Write comment (0 Comments)