Write comment (0 Comments)

“Cuộc đời lắm nỗi bể dâu

Ẩn thân nhà Chúa con đâu sợ gì”

Sau thời gian tĩnh lặng bên Chúa, được Chúa huấn luyện, cắt tỉa và dạy dỗ. Giờ đây con được Chúa sai đi để thực tập sống đời sống làm người nữ tu của Chúa với hành trang là những gì Chúa đã ấp ủ con trong suốt một năm qua và sự đồng hành của Chúa. Mặc dù có chút lo sợ, nhưng con tin Chúa luôn bên con để giúp con hoàn thành tốt sứ vụ của mình, trong niềm tin ấy con đã bước chân đi cách mạnh dạn hơn.

Thắm thoát đã hai tháng trôi qua, con đã học được nhiều điều cho chính bản thân mình, mà chính những trải nghiệm thực tế đã giúp con được lớn lên. Điều hơn hết là con cảm nhận được Chúa yêu thương và dẫn dắt con từng bước đi ngang qua sự chỉ dạy của quý Dì và công việc mà con đang thực hiện.

Nơi mà con được đến để phục vụ tuy là trung tâm của thị xã, giao thông thuận lợi, đời sống vật chất tương đối khá giả, nhưng về đời sống tinh thần còn rất hạn chế. Công việc chủ yếu của con là dạy học. Được tiếp xúc với các em con cảm thấy thương các em vô cùng khi nghe các em kể về hoàn cảnh gia đình mình. Đời sống xã hội thăng tiến, nhưng con người thì lại càng xuống dốc, chỉ vì một chút nông nổi và ham vui của cha mẹ mà các em phải sống trong cảnh li tán. Cha mẹ ly dị các em sống với ông bà nên thiếu đi tình thương và sự quan tâm của cha mẹ. Còn có những em tuy sống với cha mẹ nhưng đời sống đức tin của các em bị hụt hẫng rất nhiều, một em trong lớp giáo lý chia sẻ với con: Cha em không có đạo còn mẹ thì có đạo nhưng nguội lạnh và rối, nên cha không muốn em vô đạo và không cho đi Nhà Thờ. Còn mẹ thì rất muốn cho con mình được làm con Chúa, nên lén cho em đi học giáo lý, nhưng hôm nào cha nghỉ làm về sớm là em lại phải nghỉ học ở nhà.

Cuộc sống là vậy, con người mãi lao vào vòng xoáy của xã hội mà quên đi đích đến của mình là quê trời, quê đi cuộc sống này chỉ là tạm bợ mà thôi. Khi nghe các em kể về hoàn cảnh của mình, lòng con như có gì đó se lại. Con cảm thấy buồn  vì còn nhiều người là con Chúa nhưng xa rời Chúa và lạc mất niềm tin của mình. Con cảm thấy sức mọn hèn mọn trước một thế giới bao la đầy cám dỗ. Con chỉ biết cầu nguyện, xin Chúa hoán cải tâm hồn họ để họ sớm nhận ra và mau trở về với Chúa. Còn với các em, con càng thương các em hơn, con cố gắng hết sức trong khả năng của mình để yêu thương dạy dỗ các em nên xứng đáng là con Chúa, như lời Thánh Vinh Sơn “ Tình yêu gọi sáng tạo về”. Con tin một ngày nào đó chính tình yêu Chúa sẽ biến đổi các em, để các em sẽ là những người sống và thực hành Lời Chúa.

Một điều nữa là cộng đoàn cũng tạo mọi điều kiện cho con để con phục vụ, và hơn hết là con cảm nhận được tình thương, sự cảm thông và nâng đỡ trong tình Chúa và tình người. Con cảm thấy không cò nặng nề bởi những đố kị, những nhỏ nhoi ích kỉ, xét nét và tính toán. Ngược lại, con cảm thấy mình hạnh phúc khi mọi người sống chan hòa, yêu thương và cố gắng hết mình cho công việc nhà Chúa.

Con cảm tạ Chúa vì trong hai tháng qua đã dạy con nhiều bài học quý giá. Chúa cho con thấy những hoàn cảnh khác nhau của xã hội, của cộng đoàn để rồi Chúa hun đúc tâm hồn con hăng say nhiệt thành dấn thân hơn nữa cho công cuộc truyền giáo Tin Mừng Chúa cho mọi người, để con được trở nên “hương thơm của Đức Giêsu Kitô” như lời Cha Á Thánh đã đạy.

Xin Chúa giúp con mãi trung thành với Chúa và xin cùng nắm tay con, song hành với con trên mọi bước con đi.

 

Phụng Hiệp ngày 10 tháng 11 năm 2019

Tập Sinh Marie Josephine Nguyễn Thị Hồng Ân

Write comment (0 Comments)

Thời gian trôi nhanh, thế là con rời mái nhà tập viện cũng nhiều ngày rồi. Để được huấn luyện và trưởng thành hơn khi tập sống đời sống Nữ tu Chúa Quan Phòng, con đã được sai đến cộng đoàn Bảo Lộc ( Cà Mau) Trong môi trường mới này, con có thể kiểm tra khả năng dấn thân của con vào những hoạt động của một nữ tu Chúa Quan Phòng, cũng như khả năng dấn thân vào đời sống cộng đoàn của chính con.

Những ngày tháng vừa qua, con thầm tạ ơn Chúa, biết ơn Hội Dòng và cảm mến quý Dì trong cộng đoàn thực tế, cùng hết mọi người trong giáo xứ con được sai đến. Con cảm nhận được tình yêu Chúa qua sự nâng đỡ, chỉ dạy, sự hy sinh, cầu nguyện và bằng cách này hay cách khác mà mọi người dành cho con trong thời gian con đi thí điểm này. Chính nhờ ân tình Chúa và mọi người, con đã tập sống và cảm nghiệm được: kết hiệp với Thiên Chúa là phương cách cần thiết và hữu hiệu  nhất để con sống đời phục vụ anh chị em trong tình yêu mến, và thắng vượt những yếu đuối của bản thân để nên tốt hơn, cùng có được khả năng thích nghi hơn với môi trường sống. Mỗi ngày qua đi là một niềm vui , và niềm vui tuy có những lúc thật khác nhau, nhưng đó thật sự là niềm vui bình an trong Chúa. Chính trong mái nhà Bảo Lộc, con được tạo điều kiện thuận lợi để cọ sát thực tế, giúp con hiểu rõ hơn và thực tập nhũng gì con đã được chỉ dạy nơi mái nhà tập viện, cùng có thêm những kinh nghiệm quý báu trong công tác mục vụ. Con cũng rút ra một kinh nghiệm sâu sắc trong đời sống cộng đoàn là: khi mỗi thành viên trong cộng đoàn có Chúa, thì cộng đoàn mới có Chúa hiện diện thật sự, và khi có Chúa cộng đoàn sẽ bình an, hạnh phúc, như lời Cha Moye nói: “ Chỉ có đức thương yêu sẽ khiến các con hành động trong mọi sự và ở khắp nơi.” (HD 91). Bổn phận của con là sống yêu thương và phục vụ, chỉ có như thế con mới trở nên “hương thơm của Đức Kito” (HD 243) và tỏa lan hương thơm ấy cho anh chị em sống chung quanh con.

Thực tế đã dạy cho con biết lắng nghe và phân định tiếng Chúa trong những hoàn cảnh cụ thể đang diễn ra quanh con. Điều này rất cần con có ước muốn làm theo thánh ý Chúa, cởi mở với Ngài và hiểu biết Ngài. Mỗi ngày con càng xác tín hơn về tình yêu của Thiên Chúa và ơn gọi của con trong Hội Dòng Chúa Quan Phòng.

Nhìn đến tương lai, con phó thác trọn vẹn chuỗi ngày sống của con trong tay Mẹ Maria, để nhờ Mẹ giữ gìn, dẫn lối và nâng đỡ con  trên đường đến với Giêsu Con Mẹ, là Thiên Chúa hằng yêu thương và quan phòng chăm sóc con mỗi ngày trong vườn ươm của Hội Dòng Chúa Quan Phòng.

 

 Marie – Julienne Tuyết Anh

Tập sinh - TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Nơi  nào thiếu vắng tình yêu, hãy đặt tình yêu vào đó, và bạn sẽ gặt hái được tình yêu.” ( Thánh Gioan Thánh Giá) 

Dưới mái trường của Chúa Giêsu, học yêu mến thật hoàn toàn đơn giản. Nhưng điều hết sức đơn giản này lại quá ư khó khăn đối với thân phận yếu đuối tội lỗi của chúng ta. Vì chưng, ma quỷ luôn tìm cách lam ta nản lòng, bỏ cuộc và mất niềm vui dù ta cố gắng yêu thương. Chúng rất tinh vi bày cách cho ta chú ý đến muôn vàn điều tiêu cực nơi cộng đoàn ta đang sống: thái độ bất công của người lãnh đạo hay tha nhân, kể cả những sai lầm và sự thiếu nhiệt tình của họ…Điều đó làm ta bất an, buồn sầu, lo lắng và dần dần làm ta nguội lạnh trên con đường thăng tiến thiêng liêng, ta chẳng giải quyết được gì và chỉ làm sự việc ngày càng thêm xấu đi. Chúng còn bày ra nhiều cớ khác nữa để ta vấp phạm và quên đi cùng đích phải đạt được là yêu như Thiên Chúa yêu. 

Nơi môi trường được huấn luyện này,từng ngày qua đi ít nhiều con luôn được thúc đẩy phải ra khỏi cái nhìn hạn hẹp, giới hạn của bản thân để nhìn nhận và sống một tình yêu tinh tuyền, vô vị lợi, một tình yêu tự do mà không bị điều kiện hay giới hạn bởi sự cho đi và phải được đáp lại cho cân  xứng. Ngài mời con hãy chiến thắng điều ác bằng cách học yêu mến: dù có xảy ra điều gì con phải luôn giữ sự nhiệt tâm của mình, cầu nguyện hết lòng, yêu mến Chúa hết tình, yêu thương tha nhân dù con thấy nơi họ vẫn còn đẫy dẫy thiếu sót và bất toàn. 

“ Hãy yêu mến kẻ thù, hãy làm ơn và cho vay mà chẳng hề hy vọng được đền trả.” (Lc 6,35) 

Học yêu mến cũng là khi chúng ta biết cho đi nhưng không và lãnh nhận nhưng không. Nếu sống trong kiểu lý luận: cho đi để được nhận lại, có qua có lại mới toại lòng nhau, hay chỉ vì quyền lợi và bổn phận….tất cả đều không thể tồn tại trong thế giới tình yêu này. Khi sống như vậy, ta không bao giờ tìm thấy hạnh phúc thật. Bởi vì đây chính là một lối sống ích kỷ chỉ thu vén và làm giàu cho chính mình. Bởi lẽ, đi tu không phải là ta đi tìm hạnh phúc nơi ta ở mà chính chúng ta làm cho môi trường mình đang sống được hạnh phúc. Chỉ khi không còn sự đối kháng giữa “của chị”, “của tôi”, khi không có gì để bảo vệ và tích trữ, chúng ta mới thật sự sống và đáp trả lời Chúa thiết tha mời gọi. 

Tạ ơn Chúa đã để tình yêu thương ngự trị và đặt vào lòng con một sự khao khát nên trọn lành như Chúa.

 

 Marie – Léonie Cẩm Phượng

      Tập sinh - TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

“ Con có muốn đi dự tu không?” Chính câu hỏi ấy đã bắt đầu cho ơn gọi của con. Lúc đó con không biết tu là gì. Trong trí tưởng tượng của cô bé 13 tuổi lúc bấy giờ chỉ nghĩ đơn sơ rằng đi tu là sống độc thân,mặc áo dài xanh đen, đội lúp xám như các dì ở quê. Thế là con đồng ý đi dự tu.

Thời gian trôi qua, con được ở trong lớp dự tu của họ đạo, năm nào cùng đi dự tu khóa hè. Tiếng gọi bước theo Chúa ngày càng mãnh liệt và rõ ràng hơn. Con lặng lẽ bước theo, quên đời với những ước mơ của tuổi mới lớn để theo đuổi một ước mơ cao đẹp hơn: phục vụ Chúa và tha nhân. “Phục vụ”: hai từ nghe sao đơn giản mà thật không dễ dàng để sống. Thời gian càng dài, con càng hiểu hơn con đường mình đi, một lý tưởng tuyệt vời, nhưng kèm theo đó là sự từ bỏ đến tận căn: từ bỏ gia đình nhỏ để được một gia đình lớn hơn là Giáo Hội, từ bỏ tình yêu đôi lứa để được một tình yêu bao la và không biên giới của Đấng đã yêu và chọn gọi con.

Cô bé ngày nào còn rong chơi giữa trưa hè với bạn bè, vô tư trong gia đình giờ đã là một tập sinh. Không còn những giờ nhảy dây, nhảy lò cò, búng thun với bạn bè nữa, thay vào đó là những giờ cầu kinh nguyện ngắm. Giai đoạn tập viện là thời gian sống đoạn giao với mọi thụ tạo để chỉ còn tương giao mật thiết với Chúa, tìm ý Chúa qua đời sống cộng đoàn và qua các giờ cầu nguyện. Theo đuổi lời mời gọi dâng mình cho Chúa để nhận ra chính mình và nhận ra ý Chúa, để chỉ sống và tìm cách làm đẹp ý Ngài. Thời gian năm tập chỉ có 365 ngày và cũng chỉ có một lần trong đời, nên con ý thức hơn để sống trọn vẹn cho Chúa.

Tuy nhiên, mang thân phận con người nên vẫn không thoát được những lời mời gọi của tính tự nhiên, cái tôi hưởng thụ, ích kỷ của người nữ. Vẫn còn đó một người bằng xương bằng thịt với những yếu đuối bất toàn của phận người mỏng manh nhưng vẫn khát mong được yêu Chúa và yêu đến cùng.

Thời gian nhà tập là cơ hội để còn rèn luyện và tự huấn luyện mình liên lỷ để học cách trở thành người nữ tu xứng đáng của Cha Moye và bạn trăm năm của Vua Chí Ái. Con đường phía trước còn dài lắm mà cũng không ít chông gai. Chúa đã gọi con thì xin Chúa cũng hãy nắm chặt tay và dìu con đi đến cuối con đường.

 

  

  Marie - Léa Ngọc Dung

TD- Cần Thơ

Write comment (0 Comments)