Nếu có ai đó hỏi tôi rằng tôi thích viết về chủ đề gì nhất, có lẽ tôi sẽ trả lời ngay một câu trả lời duy nhất đó là “Tình yêu”!

Tình yêu, sự cô đơn, sự nổi loạn của tuổi trẻ... có lẽ là những chủ đề nóng bỏng, dễ gây xôn xao dư luận hơn hết, với nhiều cảm xúc dâng trào, với hàng loạt ý tưởng cứ thế xuôi dòng. Hôm nay, tôi chợt nhớ về mẹ. Lạ thay, tình mẹ cũng là một chủ đề về Tình yêu, thế nhưng sao tôi lại rất ít khi nghĩ đến và viết lên. Có lẽ vì có quá nhiều điều tôi muốn viết nhưng lại loay hoay bởi không biết phải bắt đầu từ đâu!

Chọn Mẹ làm chủ đề để tôi bộc bạch và suy nghĩ cho ngày hôm nay, giữa một cuộc sống ồn ào, tấp nập xen lẫn những khoảng lặng bình yên làm cho tôi có nhiều dư âm, cảm xúc khi nhớ về ngày xưa, ngày tôi còn được ở trong vòng tay yêu thương của mẹ và sự bao bọc của gia đình.

Mẹ - Tiếng gọi tha thiết, trìu mến và thiêng liêng làm sao, tiếng gọi đó đã gói trọn cả chuỗi ngày sống của cuộc đời tôi. Đã có biết bao nhiêu bút mực viết về mẹ, thế nhưng chẳng bút mực nào có thể diễn tả được hết nghĩa tình của một người mẹ. Bởi nghĩa mẹ được ví như “nước trong nguồn chảy ra”. Nước nguồn là nước trong suốt, tinh khiết, tươi mát, chẳng bao giờ vơi cạn. Nguồn nước là cả nguồn sống tưới mát cho những vùng nắng nóng khô hạn để mang lại cả một vùng trời hạnh phúc, bình yên và tràn trề sức sống. Với tôi, mẹ là cả nguồn sống, cả nguồn hạnh phúc cho đời tôi, là mẫu gương để tôi theo học suốt cả đời.

Mẹ tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo cùng với bốn anh chị em. Mẹ đã từng mơ ước trở thành một giáo viên dạy học. Nhưng cũng vì hoàn cảnh gia đình nghèo khó mà mẹ tôi không thể thực hiện được ước mơ của mình. Vốn là một người thông minh và nhanh nhẹn, cùng với sự may mắn được thụ hưởng sự giáo dục khá tốt của ông bà ngoại nên dường như mọi thứ đối với mẹ tôi thật dễ dàng và nhanh chóng. Tôi thầm cám ơn ông bà ngoại vì giờ đây tôi có một người mẹ gương mẫu cả về đời sống đạo cũng như đời. Giờ đây, mẹ tôi cũng đã là Mẹ của cả chục đứa con và là bà ngoại, bà nội gương mẫu của nhiều đứa cháu.

Gia đình tôi cũng không khá giả hơn ai, nhưng tôi luôn muốn cám ơn mẹ và tự hào vì mẹ luôn cho gia đình tôi một cuộc sống ấm êm, hạnh phúc. Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ mẹ để cho một trong những anh chị em chúng tôi phải lo nghĩ về cơm áo gạo tiền khi chúng tôi còn trong độ tuổi đến trường. Mẹ cùng với cha tôi đã lo lắng và nuôi nấng cho tất cả anh chị em chúng tôi được ăn học. Tôi luôn nhớ câu nói của mẹ rằng: “Phải lo học thôi con, học bao nhiêu cũng chưa đủ đâu con ạ”!


Những anh chị lớn của tôi học hết chương trình phổ cập rồi đi làm để phụ giúp cha mẹ tôi nuôi các em ăn học. Nay các anh chị đã xây dựng gia đình riêng, có người vẫn còn đang đi làm việc kiếm sống. Nhà còn ba chị em tôi sau này may mắn hơn, được học tập, theo đuổi và thực hiện mơ ước của chính mình. Đó cũng chính là ước mơ Mẹ tôi đã từng ấp ủ và bị bỏ dở. Nay gia đình tôi đã có ba người theo nghề sư phạm. Tôi biết mẹ có nhiều điều lo lắng cho chúng tôi, nhưng Mẹ cũng đã rất vui và hạnh phúc vì ước mơ mà Mẹ ấp ủ đã lâu nay được thực hiện bởi những đứa con của mình.

Riêng tôi, ký ức về mẹ quá nhiều, khiến tôi luôn nhớ Mẹ và thấy nhương Mẹ. Nhất là khoảng thời gian tôi bước vào tuổi trưởng thành, tôi nghĩ tôi có thể tự mình bay cao bay xa, vượt ra khỏi khung trời chật hẹp của làng quê yên bình để chinh phục ước mơ nơi miền đất thành phố ồn ào tấp nập. Thế nhưng chũng chính khoảng thời gian đó, qua vài lần vấp ngã tôi đã bắt đầu chùn bước, chỉ muốn được quay về sà vào lòng Mẹ để được Mẹ an ủi và chở che.

Con người tôi là thế, khi ở với Mẹ nơi gia đình, lắm khi tôi cằn nhằn Mẹ vì Mẹ khắt khe, nghiêm khắc với tôi. Từ việc ăn uống, đi đứng, học hành… lắm khi tôi trách Mẹ vì Mẹ không hiểu suy nghĩ của tôi. Lúc đó tôi muốn thời gian trôi đi thật nhanh để tôi khôn lớn và xa rời vòng tay của Mẹ để tôi được tự do khẳng định mình và tự lập mọi thứ.
Và rồi khi xa nhà, tôi mới thấy mình thiếu thốn và trống vắng kinh khủng. Khi gặp chuyện buồn hay khi mệt mỏi, tôi lặng lẽ một mình và như người bất thần, những ký ức về Mẹ bắt đầu hiện lên trong đầu tôi, nhìn đâu cũng thấy hình ảnh Mẹ. Nhớ lời Mẹ dạy bảo, nhớ lời Mẹ nhắc nhở và nhớ cả những lời Mẹ la rầy… Và cứ thế, nước mắt tuôn trào lúc nào không hay. Quả thật, cuộc sống của tôi luôn có Mẹ đồng hành. Chỉ khi vấp ngã, khi gặp khó khăn giữa dòng đời, tôi mới thật thấm thía những lời Mẹ khuyên dạy, mới cảm được tình thương của Mẹ và mới nhận ra rằng những điều mẹ dạy đều đúng. Tất cả những điều mẹ làm, lo toan, mệt nhọc… là mong cho những đứa con của mẹ được trưởng thành và an tâm vững bước vào đời.

Đã nhiều lần trong đời, tôi làm cho Mẹ phải lo lắng, phải buồn phiền. Đã biết bao đêm tôi khiến Mẹ rơi nước mắt. Nhớ lại, tim tôi quặn đau, chỉ muốn thương Mẹ thật nhiều để từ nay Mẹ không phải buồn phiền vì tôi nữa.

Có một điều lạ lùng làm tôi khó hiểu. Phải chăng trái tim của Mẹ tôi được làm bằng chất liệu “yêu thương”, bởi tận sâu trái tim của Mẹ là sự bao dung, tha thứ. Cứ mỗi lần tôi làm Mẹ buồn, Mẹ khóc thì cũng chính lúc đó tôi nhận được sự yêu thương tha thứ và tôi có cảm giác Mẹ yêu tôi nhiều hơn những lỗi lầm đó.

Có lần tôi hỏi Mẹ “sao Mẹ yêu con nhiều đến vậy”? Và câu trả lời của Mẹ luôn là “vì Mẹ yêu con.” Đúng là tôi không thể hỏi gì thêm vì Mẹ trả lời chừng đó đã làm tôi thỏa mãn rồi. Mẹ yêu tôi, không phải vì tôi ngoan, tôi giỏi, tôi đẹp, … hay vì điều gì khác nhưng Mẹ yêu tôi vì tôi là con của Mẹ. Đúng là chỉ có tình mẫu tử thiêng liêng, cao quý mới làm được như vậy. Mẹ đã hy sinh cả cuộc đời để nuôi dưỡng hạnh phúc gia đình, cuộc đời Mẹ được gọi tên bằng hai chữ yêu thương. Sẽ không có gì có thể cân đong đo đếm trọn vẹn tình thương của Mẹ dành cho gia đình tôi và cho tôi.

Thời gian trôi nhanh làm sao, giờ đây những đứa con của Mẹ đều đã trưởng thành, đã có những hướng đi riêng, thế nhưng tất cả đều có chung một nơi để quay về đó chính là gia đình. Về với mái ấm, về với tình thương ấm áp của Mẹ.

Giờ đây, mắt Mẹ đã nhòe đi một ít, da Mẹ đen sạm và đã có nhiều nếp nhăn nhưng trong mắt tôi Mẹ vẫn luôn là người đẹp nhất. Đôi mắt của Mẹ vẫn luôn sáng ngời với ánh nhìn yêu thương, làn da với những nếp nhăn đó là những hy sinh của Mẹ cho đời tôi.
Cám ơn Mẹ đã cho tôi cuộc sống này, cũng chính Mẹ là nguồn động lực để tôi sống can đảm, mạnh mẽ trong cuộc sống đầy sóng gió này. Nhờ Mẹ mà tôi có mặt trên cõi đời này và là tôi của ngày hôm nay. Tôi sẽ chia sẻ với học trò hay với những người bạn của tôi rằng tình yêu của người Mẹ lớn lao biết chừng nào. Và dù thế nào đi nữa thì Mẹ vẫn là người tuyệt vời nhất, vẫn luôn quan tâm, lo lắng cho chúng ta.

Cám ơn gương sống của Mẹ đã làm hành trang cho tôi trên mỗi bước đường đời. Ước mong Mẹ luôn được sống bình an, hạnh phúc trong sự che chở của Ơn Trên.
Ngay lúc này, tự đáy lòng tôi muốn nói với Mẹ rằng: “Con yêu Mẹ nhiều lắm”!

Sau nữa, tôi xin chia sẻ một chút tâm tình với những ai còn Mẹ. Chắc hẳn nơi mỗi người Mẹ đều chẳng mong ước nhận điều gì từ con cái nhưng chỉ mong cho con cái được an vui, hạnh phúc. Những ai còn Mẹ, xin đừng làm Mẹ buồn, hãy cố gắng giữ mãi tình cảm thiêng liêng, bền vững và ngọt ngào ấy, đừng để bị phai mờ. Những ai không còn Mẹ nữa, đừng quá buồn phiền, hãy sống thật tốt và tin tưởng rằng ở nơi nào đó Mẹ vẫn luôn hướng về ta, vẫn âm thầm dõi theo cuộc sống của ta và mong cho ta được sống hạnh phúc trong cuộc đời. 

Với tôi, Mẹ sẽ mãi là người Mẹ tuyệt vời nhất, là niềm vui, là ý chí và là niềm tin cho tôi. Chỉ cần nghĩ về Mẹ, nghĩ về tình yêu thương của Mẹ, tôi đủ nghị lực để vượt qua mọi khó khăn của cuộc đời.

Một lần nữa tôi muốn gửi ngàn lời cám ơn tới người Mẹ kính yêu của tôi. Cám ơn Mẹ đã cho tôi có mặt trong cuộc sống này. Cám ơn Thượng Đế đã ban cho tôi có Mẹ trong đời. Ước mong Mẹ sẽ luôn được mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc trong sự che chở của Ơn Trên.

 

Saint Laurent Phan Thị Nhật

Tập sinh năm I-TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Ngày xưa khi con thơ bé

Thương những bài ca của mẹ hát nghe

Những khi đang giữa trưa hè

Tiếng ca hòa với tiếng ve bên thềm

Qua bao năm tháng êm đềm

Lớn khôn trong sự ấm êm gia đình

Một đời vất vả hy sinh

Trái tim người mẹ hết tình vì con

Tấm thân gầy guộc hao mòn

Chăm lo thắp sáng cho con vào đời

Đôi mắt mẹ chẳng sáng ngời

Nhưng nhìn con với bao lời yêu thương

Những đêm trời lạnh thấu xương

Vòng tay mẹ ẵm yêu thương vỗ về

Tình cờ sau những cơn mê

Giật mình thấy mẹ vẫn kề bên con

Mong cho con mãi vuông tròn

Đáp tình của mẹ thương con đậm đà

Nay con ở nơi phương xa

Nhớ về tình mẹ bao là thương yêu

Và con muốn nói bao điều

Thấu tình người mẹ mến yêu con nhiều

Hy sinh lo lắng sớm chiều

Nuôi con khôn lớn nhiều điều trông mong

Con đây nguyện ước trong lòng

Cuộc đời gió cuốn theo dòng thời gian

Chỉ mong mẹ mãi bình an

Trong sự che chở muôn vàn Ơn Trên.

 

Saint Laurent

Tập sinh – TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

 “Đừng sợ! Hãy mở rộng cửa cho Đức Ki-tô”.

Mượn lời của Đức cố Giáo hoàng Gioan Phao-lô II tại quảng trường thánh Phê-rô để ta tự trấn an mình trong những lần ta rơi vào những nỗi sợ hãi, hoang mang, lo lắng.
Lo sợ có lẽ là tâm trạng chung của nhiều người khi đại dịch Covid 19 hoành hành trên khắp thế giới và có tác động mạnh mẽ đến nhiều mặt ảnh hưởng đến đời sống của con người.

Thực tế thì đại dịch Covid 19 quả đúng là điều đáng để mỗi người chúng ta lo sợ. Nỗi lo sợ đó cũng không ngoại trừ các tín hữu trong Giáo Hội, trong Hội Dòng, cách riêng từng Tập sinh chúng con. Cũng chính nhờ nỗi lo sợ này mà mỗi người chúng con biết sống tín thác trọn vẹn hơn vào Thiên Chúa giàu lòng xót thương.

Đang sống trong giai đoạn Tập viện, giai đoạn của sự đoạn giao, mỗi ngày chúng con được biết đến những thông tin của thế giới qua giờ xem tin tức mỗi buổi tối. Nhìn thấy bối cảnh của thế giới đang phải đối diện với dịch bệnh, mỗi chúng con có những cảm nghiệm sâu sắc hơn về tình yêu thương và sự quan phòng của Chúa cho từng người chúng con.

Chúng con thật hạnh phúc, thật may mắn khi được sống trong môt trường an toàn như thế này. Điều hạnh phúc nhất là được tham dự thánh lễ mỗi ngày, được lãnh nhận các Bí tích và được tham gia các sinh hoạt một cách bình thường. Ý thức được những hồng ân đó là do Chúa ban, mỗi chị em chúng con gia tăng lời cầu nguyện và cầu mong thế giới mau qua khỏi cơn đại dịch này để tất cả được trở lại với những sinh hoạt thường ngày và cũng được hưởng niềm hạnh phúc mỗi ngày được tham dự Thánh Lễ.

Cộng đoàn Tập viện dưới sự đồng hành, dẫn dắt của quý Soeurs phụ trách đã cùng gợi lên những việc làm cụ thể để hiệp thông với Giáo hội cầu nguyện cho thế giới, cho cơn đại dịch mau chấm dứt. Ban đầu chỉ là những gợi ý nhỏ cho chúng con thử nghiệm, nhưng khi thực hiện thì quả thật có những điều xúc động và mang một ý nghĩa quan trọng cho từng người chúng con.

Mỗi buổi chiều trước giờ học, cả cộng đoàn họp nhau viếng Thánh Thể và cùng nhau lần chuỗi thương xót, suốt tháng Năm thì lần chuỗi Mân Côi và trong từng ngày sống thì mỗi người cố gắng làm những việc hy sinh để cùng hiệp ý cầu nguyện. Cũng trong mỗi giờ đó, những ý nguyện được dâng lên để mỗi người ý thức hơn, cầu nguyện sốt sắng hơn. Xoay quanh ý hướng cầu nguyện trong cơn đại dịch, với những lời nguyện đơn sơ, chân thành nhưng thắm đượm tình Chúa tình người. Và ý nguyện mỗi ngày là với niềm tín thác vào Chúa, nguyện xin Ba Ngôi Thiên Chúa xót thương nhìn đến nỗi thống khổ của đoàn con cái Chúa trên khắp thế giới, đặc biệt tại những nơi dịch bệnh đang hoành hành. Xin Chúa chữa lành các bệnh nhân, ban sức mạnh để họ có thể vượt qua thời gian khó khăn thử thách này.

Thứ đến, cầu xin Chúa ban ơn soi sáng cho các vị hữu trách và những người có trách nhiệm để họ sớm tìm ra phương thuốc chữa trị dịch bệnh. Xin cho các bác sĩ, y tá, nhân viên phục vụ trong các bệnh viện có trái tim yêu thương, lòng nhiệt thành quảng đại để họ luôn tận tâm tận lực phục vụ các bệnh nhân.

Và lời cầu nguyện không thể thiếu đó là cầu cho sự bình an cho Giáo hội, cho Hội Dòng, cho Tỉnh Dòng, cho Cộng Đoàn. Cách riêng, chúng con cũng cầu nguyện cho gia đình của từng thành viên trong cộng đoàn luôn được bình an, không bị nhiễm bệnh. Có một số gia đình của các chị em trong cộng đoàn ở xa, cách cả nửa vòng trái đất, có những chị em có người thân đang sinh sống và làm việc tại các nơi có dịch bệnh thì thấy được nỗi lo và nét đượm buồn nơi các chị và cũng qua đó lời cầu nguyện của các chị ngày càng gia tăng hơn. Có chị đã phải nấc lên, đã phải nghẹn lời trong khi cầu nguyện tự phát khi nhắc tới gia đình. Các chị cũng lo lắng, không biết lúc này gia đình mình thế nào, có được mạnh khỏe cả không? Chắc hẳn ở gia đình cũng đang chống chọi với dịch bệnh như những nơi khác các chị được nhìn thấy qua truyền hình…nhưng với niềm tín thác vào Chúa, các chị đã dâng những nỗi lo lắng đó vào tay Chúa với xác tín Chúa Quan Phòng sẽ lo liệu tất cả. Đó cũng là tâm trạng của hầu hết các chị em trong cộng đoàn. Cũng qua đó mỗi người càng gắn kết với nhau hơn và không ngừng cầu nguyện, làm những việc hy sinh nhỏ bé để mong gia đình luôn được bình an.

Những lúc thế này có lẽ tâm hồn chúng con được lắng đọng nhất và bình an nhất bởi cũng mùa này chúng con nghe được lời mời gọi của Chúa: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”! (Ga 14, 1). Lời mời gọi đó không cất được những khó khăn lo âu khỏi chúng con nhưng cho chúng con thêm nghị lực để chúng con an tâm hơn, vì Chúa nói: “Ơn Thầy đủ cho con”! (2Cr 12, 9).

Từng ngày, từng ngày, trước Thánh Thể Chúa, với những lời kinh, những tiếng hát, những ý nguyện của chúng con dâng lên Chúa như là tiếng lòng của chúng con với niềm xác tín Chúa luôn hiện diện luôn lắng nghe những lời cầu khẩn của chúng con. Chúng con chỉ biết cầu nguyện, tin tưởng và phó thác vào lòng thương xót Chúa mà thôi.

Trong những thời gian này, Cộng đoàn chúng con cũng được đánh động bởi nhiều điều đã, đang diễn ra. Cụ thể lúc 24h ngày 27-03-2020 khi tham dự trực tuyến giờ cầu nguyện của Đức Thánh Cha Phanxicô trong bầu khí tĩnh lặng và thánh thiêng, ai cũng xúc động khi nhìn thấy Đức Thánh Cha đơn độc một mình giữa quảng trường rộng lớn không một bóng người để chầu Thánh Thể, cầu nguyện và ban phép lành “Urbi, et Orbi” cho các tín hữu và cho toàn thế giới giữa cơn đại dịch Covid 19. Chúng con đã cảm nhận được tình yêu của Chúa ngang qua trái tim của vị Mục Tử trong Giáo Hội.

Cũng trong thời gian thế giới đang chống chọi với dịch bệnh, được biết nhiều nơi đã tạm ngưng các hoạt động tôn giáo, các Kitô hữu không được đến ngôi thánh đường thân thương của mình để tham dự thánh lễ như thường lệ mà chỉ tham dự thánh lễ trực tuyến tại gia đình. Có lẽ chúng con chưa cảm nhận được sự thiếu thốn và khao khát đến với Chúa và rước Chúa vào lòng cho đến ngày Khối Huấn Luyện chúng con cùng nhau tham dự thánh lễ trực tuyến theo lời mời gọi của Đức Thánh Cha Phanxicô. Khi tham dự thánh lễ trực tuyến như vậy, chúng con mới cảm được sự khao khát đó mãnh liệt đến chừng nào. Lúc đó cộng đoàn đã thực sự trở thành một Hội thánh tại gia. Nếu như trước đây chúng con hay chia trí, hời hợt trong thánh lễ thì giờ đây sự khao khát vì không được đến nhà thờ, không được rước Chúa làm cho chúng con thêm sốt sắng và ý thức hơn trong việc thờ phượng Chúa.

Hơn bao giờ hết, thời gian này, chúng con là những Tập sinh đang tập sống đời sống của người Nữ tu Chúa Quan Phòng thì đây là lúc chúng con thấm thía nhất bài học về sự Phó Thác- một nhân đức làm nên tên gọi “Chúa Quan Phòng”. Theo gương của Đấng Sáng Lập, sự Phó Thác không có nghĩa là chúng con không lo lắng và không có trách nhiệm gì nhưng là sẵn sàng với những giây phút hiện tại. Điều quan trọng lúc này là chu toàn tốt việc bổn phận với tình yêu và phó thác cho Chúa trong ngày hôm nay, còn mọi chuyện khác thì Chúa sẽ ban dồi dào cho.

Chính Cha Á Thánh đã cảm nghiệm: “Chúa Quan Phòng cai quản mọi sự, an bài mọi sự, và chắng có gì xảy ra mà không có bàn tay Người can thiệp…” (HD 75)

Sống giữa thế giới của sự chết hôm nay, biến cố Covid 19 dường như góp phần vào việc cải hóa con người. Con người phải luôn kêu cầu tới Thiên Chúa, phải cộng tác với Chúa và cộng tác với nhau để cùng vượt qua cơn đại dịch này. Đồng thời cũng qua dấu chỉ thời đại này, mỗi người phải nhìn nhận và suy ngẫm để có thể đọc được ý Chúa hầu để canh tân lại bản thân và xây dựng thế giới của sự văn minh sự sống như lòng Chúa mong ước.

Mỗi Tập sinh chúng con, trước biến cố cơn đại dịch Covid 19, không thể làm gì khác ngoài việc gia tăng lời cầu nguyện, hiệp thông cùng toàn thể tín hữu trên thế giới và mỗi ngày làm những việc hy sinh nhỏ bé để góp phần vào việc chống dịch.

Qua biến cố này, chúng con biết mình phải có trách nhiệm với cộng đồng và mỗi người phải biết mở lòng ra với cuộc sống, phải có một trái tim đủ nóng để biết khóc, biết cười, biết lắng nghe, biết yêu thương và biết rung cảm với mọi người. Xin cho chúng con mang lấy trái tim nhân từ của Chúa, không khép kín cho riêng mình nhưng biết mở ra với Thiên Chúa và với anh chị em. Thế giới này không ai là một hòn đảo lẻ loi, vườn hoa này không có loài hoa nào lạc loài. Cuộc sống này là cuộc sống chung giữa người với người. Cũng vậy, không ai nên thánh một mình cả nhưng là cùng nhau nên thánh. Ước gì nhờ ân sủng của Chúa, mỗi chúng con cũng biết học nơi kinh nghiệm của thánh Phê-rô “Vui với người vui, khóc với người khóc” (Rm 12,14) và cố gắng sống tốt, tiếp tục cầu nguyện, làm những việc hy sinh để chung tay với thế giới chống lại những bệnh dịch thể xác cũng như tâm hồn. Ước mong mỗi chúng con sẽ biết sống trọn vẹn từng giây phút Chúa trao, cùng giúp nhau sống triển nở trong đời dâng hiến, cùng nâng đỡ nhau, giúp nhau nên thánh mỗi ngày.

Nguyện xin Chúa luôn đồng hành, hướng dẫn và gìn giữ từng người chúng con.

Tập Sinh - TD Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Một cô bé và người Cha cùng đi ngang qua một cây cầu nhỏ chông chênh, gập ghềnh. Người Cha trấn tĩnh cô gái nhỏ và nói: “ con yêu, hãy nắm lấy tay Cha để con khỏi rơi xuống sông.”

Cô bé đáp: “ Không! Cha ơi! Cha nắm tay con đi.”

“ Như vậy có khác gì đâu con? – người Cha lúng túng hỏi

“Rất khác đó Cha.!” – Cô bé đáp. Nếu con nắm tay Cha và có điều gì đó xảy ra với con, rất có thể là con sẽ thả tay Cha ra, nhưng nếu Cha nắm tay con, con biết là dù bất cứ điều gì xảy ra, Cha sẽ không bao giờ buông tay con.”

 Câu chuyện trên được trích trong sách “ Chút gì với Chúa” của tác giả Nguyễn Thị Anh Thư mà con rất thích và đọc đi đọc lại nhiều lần. Văn sĩ Gilliéron có câu: “ Cuộc sống vốn nhiều đau thương và u uẩn nhưng luôn có một thứ hằng chiếu tỏa và biến đổi tất cả, đó là tình yêu thương.” Trong cuộc sống, con luôn cảm nghiệm được rằng tình yêu thương của Chúa luôn hiện diện trên cuộc đời con, tình thương Chúa như người Cha nhân từ yêu thương trong từng bước đi của con, trong cái nắm tay dẫn con đi, nâng con dậy khi con té ngã trên đường đời. Qua đó Chúa cũng ban cho con có được đặc ân tuyệt vời là có một người Chá nơi trần gian này và Chúa cũng hiện diện cách yêu thương nơi người cha này để yêu thương và dạy dỗ con tiến bước trên đường đời.

Ba, một người mà con luôn yêu mến và kính trọng hết lòng. Ngay lúc còn nhỏ, lúc nào con cũng ở bên Ba và quấn quít bên Ba và Ba rất cưng chiều con. Con thường theo Ba ra đồng bắt cua, giăng lưới, con thì hay ngồi trên xuồng hái bông điên điển về cho Mẹ nấu canh. Hay những buổi chiều lộng gió Ba con mình lại đi thả diều trên đồng. Ôi! Vui làm sao Ba nhỉ? Kỷ niệm này con nhớ hoài không quên Ba ơi! Sau này khi lớn lên và đi xa nhà, con cảm thấy quý giá làm sao khoảnh khắc ấy và luôn nhớ về Ba của con. Những lời bảo ban dạy dỗ, lúc hiền hòa hay cả lúc nóng giận nữa, con gái vẫn nhớ Ba à. Có lúc con giận dỗi Ba nhiều nhưng sau này con mới nghiệm được, chỉ vì yêu thương và chỉ có Ba Mẹ mới dám dạy dỗ thật để con lớn khôn và nên người. Ba ơi! Ba thứ lỗi cho con nhé! Bao lần vì cứng đầu, con làm cho Ba buồn lòng. Những lúc con va vấp trong cuộc sống làm Ba thất vọng nữa. Con xin lỗi Ba nhiều lắm!

Con thấy được sự hy sinh lớn lao và “ cái nắm tay” của Ba trên cuộc đời con. Những lúc con bệnh tật, Ba luôn chăm sóc cho con, con thấy được nỗi lo lắng trên khuôn mặt của Ba, khi con gặp khó khăn trên con đường ơn gọi, Ba cũng là người “nắm tay con”, nâng con đứng dậy và tiếp tục đi, mặc dù con ít chia sẻ cho Ba về đời sống ơn gọi nhưng Ba lại hiểu rất rõ và luôn có những lời khuyên làm con cảm thấy bất ngờ!

Cám ơn Chúa đã cho con có được người Cha luôn yêu thương con và hy sinh cho con tất cả trong cuộc sống, không quản ngại khó khăn, luôn sẵn sáng để con được hạnh phúc. Chúa ơi! Con cám ơn tình Chúa đã yêu thương con qua người Cha nơi trần gian này. Xin giúp con biết sống xứng đáng để đáp đền tình Cha cao quý trong đời của con.

Con vẫn còn nhớ ngày con chuẩn bị bước lên Nhà Tập, kỳ nghỉ hè cuối cùng, Ba làm cho con những món con thích. Tuy cười nói vui vẻ nhưng trong lòng Ba vẫn đượm buồn và đến lúc Ba chở con đi, Ba ký tặng con cuốn kinh lòng thương xót và dặn dò con sớm tối nhớ lần chuỗi thương xót. Cầm cuốn sách trên tay, nước mắt con chực trào ra, nhưng con cố gắng kềm chề lại....và rồi đời sống thiêng liêng của con được Ba chăm sóc và vun trồng. Từng ngày khi cầm sâu chuỗi và cuốn sách kinh có chữ ký và lời dặn dò của Ba, con nhớ về Ba và cầu nguyện cho Ba nhiều hơn. Con chợt cất lên tâm tình:

Thương Cha vất vả sớm chiều

Gánh gồng tất cả chỉ vì thương con

Cha ơi con biết lấy gì

Đáp đền cho xứng ân tình của Cha

Con nhớ Ba trong kinh nguyện và Thánh lễ hàng ngày. Con thương Ba nhiều và không quên ý thức rằng tình yêu của Chúa luôn ở bên con, dù con là kẻ thất tín và bội bạc, dù cho con thế nào thì Chúa luôn yêu thương và nâng đỡ con qua “cái nắm tay” của Ngài. Con không biết nói gì hơn ngoài hai tiếng cám ơn. Cám ơn vì tất cà Chúa cho con trên cuộc đời này.

 

Têrêsa Trăng Khuyết

Tập sinh TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Được sinh ra trong một gia đình công giáo, mỗi năm tôi đều được nghe lại việc Chúa Giêsu chịu chết trên thập giá vì nhân loại. Cả khi được xem phim “Cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu”, tôi cũng thấy lại những hình khổ đớn đau Ngài phải chịu, tôi đã khóc nhưng chỉ là tội nghiệp và đồng cảm. Khi hết phim thì điều đó chẳng ảnh hưởng gì tới tôi, tới cuộc sống của tôi. 

Bước vào đời tu, tôi vẫn vui vẻ với niềm vui của thế gian “thích thì làm, không làm cũng không sao, chẳng ảnh hưởng tới ai, miễn là tôi vui là được!’ Tôi nào có thấy thập giá như ai đó đã từng nói với tôi “Đi tu là phải vác thập giá theo Đức Kitô”. Tôi bỏ ngoài tai lời ấy, tôi tiếp tục sống cuộc sống êm đềm của mình và những tưởng đời tu đẹp như mơ. Mỗi ngày ra vào nhà nguyện nhưng hiếm khi nhìn lên thập giá Chúa, vì dường như quen quá hóa nhàm và chẳng có chút suy tư gì cả. Cho đến một ngày, một biến cố đổ ầm xuống trên tôi. Tôi như chết đứng, tôi ấm ức, tôi không hiểu được “Tại sao người ta lại có thể làm điều đó cho tôi?” và tôi chỉ biết hỏi “Tại sao?” mà thôi. Tôi không tìm được ai để chia sẻ cả. Và tôi nhớ như in, đó là một buổi tối, trời như muốn đổ mưa, tôi đã đến nhà nguyện quỳ sụp trước thập giá Chúa và khóc. Tôi trút hết nỗi lòng với Ngài, tôi cảm như Ngài đang lắng nghe tôi. Ngài an ủi tôi bằng cách kể lại cho tôi nghe con đường Ngài đã đi qua để cứu chuộc tôi. Ngài đã chịu chết đang khi Ngài chẳng tội lỗi gì, người ta đã vì ghen tức mà lên án oan cho Ngài. Ngài đã vì tôi mà chấp nhận hy sinh mạng sống và những gì tôi chịu bây giờ so với Ngài thật nhỏ bé. Tôi chợt nhận ra mình là kẻ tội lỗi hơn là bị oan ức, vì bấy lâu này tôi đã sống vô ơn bạc nghĩa. Tôi đã quá vui với cuộc sống này mà quên đi rằng: “Chúa  đã chết cho tôi được sống” và chính lúc đó, Chúa dạy cho tôi biết đem thập giá là chính đau khổ của tôi đến với thập giá Chúa, để chính Ngài mang vác thay tôi. 

Càng lớn thì Chúa cho tôi hiểu biết hơn, Ngài cho tôi thấy thập giá đâu chỉ là đau khổ người khác gây ra cho tôi, nhưng còn là chính tội lỗi tôi tự gây ra. Tôi đã gây ra tội xúc phạm đến chính Chúa, tội lỗi đè nặng tâm hồn làm tôi ngã quỵ. Tôi thấy mình không còn đủ sức đứng dậy vác tiếp thập giá mình nữa. Tôi đã muốn nằm lì ở đó. Suốt một thời gian dài tôi bước đi trong tăm tối với nỗi dằn vặt và đau đớn tột cùng. Và rồi chính lần ngã và đứng lên của Chúa trên đường đến Đồi Sọ cho tôi một lần nữa thêm sức mạnh vực dậy, vượt qua mặc cảm tội lỗi để đứng lên vác tiếp thập giá của chính mình. Chính thập giá Ngài đã kéo tôi lên và giúp tôi biết mình được yêu cho dù tôi của tôi có lớn tới đâu đi nữa. Từ đó, tôi biết cách để vác thập giá là tội lỗi của mình bằng cách tin vào tình yêu cứu độ mà Ngài luôn dành cho tôi, cả khi tôi là một tội nhân. 

Chính nhờ thập giá đó, mà tôi hiểu được tình yêu vĩ đại mà Ngài dành cho tôi. Nhờ đó tôi được hồi sinh và tràn đầy sức mạnh. Tôi thêm tin tưởng nơi Ngài. Qua câu thánh vịnh mà tôi yêu thích và thấm thía “Đau khổ quả là điều hữu ích, để giúp con học biết thánh chỉ Ngài.” Tôi hiểu rằng: “Thập giá là cách thức Chúa sửa dạy tôi, giúp tôi lớn lên và đi đúng hướng để đến gần Ngài hơn.” Ngày nào còn thập giá thì ngày đó tôi tin mình vẫn đi đúng hướng và vẫn được yêu thương. 

Như lời Cha Moye đã dạy “Chúng ta phải yêu mến thánh giá. Hãy gắn bó với thánh giá Chúa Giêsu Kitô, và chỉ xa lìa thánh giá sau khi chết mà thôi” (HD 215) Điều mà cha dạy làm tôi nghĩ và hiểu rằng: Dù ở bất cứ đâu cũng sẽ có thánh giá chờ đón tôi! Chúa muốn tôi thay vì than van, trách móc thì hãy yêu và ôm nó vào lòng, để vác lấy nhẹ nhàng hơn. Bởi vì không ai tránh khỏi thập giá cả. Chúa mời gọi tôi hãy say mê thập giá vì đó là cách thức duy nhất để tôi được hạnh phúc trong những đau khổ và trái ý, và quả thực là như vậy. Kinh nghiệm trong thời gian Tập viện này, cho tôi xác tín điều đó. Thập giá mà tôi vác bây giờ là chính “cái tôi” của mình và đời sống cộng đoàn. Khi phải cùng lúc chấp nhận cả hai, tôi thật sự thấy nặng nề. Tôi như muốn co cụm lại để tìm cho mình sự an toàn. Mỗi buổi sáng thức dậy là lại phải đối đầu với chính mình và cả người khác nữa, thật mệt mỏi. Tôi đã phải ngồi trước Chúa không biết bao lâu, để xin Ngài giúp tôi làm sao để có thể đón nhận được. Ngài đã chỉ cho tôi qua người đồng hành đó là phải yêu thương thật lòng, hãy yêu từ trong trái tim với sự chân thành, rồi mọi sự sẽ thay đổi. Quả thực phép lạ đã xảy ra, khi tôi bỏ đi “cái tôi” của mình, để yêu thương, tôi thấy có sự thay đổi. Tôi dễ dàng chấp nhận người khác với những khuyết điểm của họ, đặc biệt là với người tôi chưa thương trước đây. Tôi mở lòng hơn để chia sẻ với người khác và sống thực với con người mình hơn. Tôi không còn thấy nặng nề của thập giá nữa nhưng xem đó là điểm thiết yếu cho cuộc sống của tôi và là cách thế tôi kết hợp với thập giá của Chúa.

Từ chính kinh nghiệm đó tôi hiểu thêm về mầu nhiệm thập giá Chúa, đó là “Mầu nhiệm của yêu thương”. Chúa muốn nói với tôi rằng “Con đường thập giá gian nan, khó khăn vô cùng và tôi chỉ có thể đi trọn con đường ấy bằng tình yêu chính Ngài đã đi”. Ngài mời gọi tôi bước theo Ngài trên con đường ấy vì Ngài yêu tôi và vì muốn tôi nên giống Ngài trong tình yêu cao đẹp ấy. 

Qua mầu nhiệm thập giá Chúa Giêsu, tôi xác tín hơn vào con đường tôi đã lựa chọn và bước đi, con đường ấy giúp tôi sống tình yêu cách trọn vẹn và cho tôi cảm nghiệm được hạnh phúc thực sự. Với tôi “Thập giá Chúa là sức mạnh, là niềm vui, là sự an ủi, là niềm tự hào, là động lực, là cứu cánh và là tình yêu của tôi.” Câu danh ngôn về thập giá đánh động tôi và trở nên kim chỉ nam cho tôi là: 

- “Ước chi tôi chẳng hãnh diện về điều gì, ngoài thập giá Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta.” (Gl 6,14)

 

- “Tôi đã không muốn biết đến chuyện gì khác ngoài Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vào thập giá.” (1Cr 2,2)

 

Marie-Monique Nguyễn Đỗ Giang Anh Thoại

TD Tây Nguyên - Nhà Tập năm 2019

Write comment (0 Comments)