Một ngày con bất chợt hỏi Chúa

Hạnh phúc là gì vậy Chúa ơi?

Bước vào đời tu con mới hiểu

Hạnh phúc nào theo kiểu thế gian!

 

Giêsu dạy con Chân – Thiện – Mỹ

Tám Mối Phúc nghe lạ lắm thay

Khó Nghèo, Khiết Tịnh và Vâng Phục

Của cải thể gian chẳng nên màng

 

Hạnh phúc không chỉ là vui hưởng

Nhưng là vững vàng vượt gian nan

Sẵn sàng đón nhận dù đau khổ

Chung phần thánh giá đến vinh quang.

 

Vâng theo ý Chúa đâu phải dễ

Con chỉ là hữu thể thế gian

Nhưng tin có Chúa ban sức mạnh

Bước  qua gian khổ vẫn bình an

 

Con có là chi xứng với Ngài

Chỉ như hạt cát ngoài biển khơi

Được Chúa yêu thương nắn nên dạng

Âu yếm nâng niu suốt cuộc đời.

 

Hạnh phúc đời tu ai hiểu thấu

Hạnh phúc chắt lọc từ nỗi đau

Như sỏi cát trong tim “Trai Biển”

Ấp ủ tháng năm hóa “Ngọc Châu”

 

Ta tìm hạnh phúc thật nơi đâu?

Hạnh phúc bên ta trong mọi lúc

Hãy sống hết mình từng phút giây

Sẽ thấy trời xanh, đất nở hoa.

 

Hạnh phúc trong mình chớ đâu xa

Cớ sao nhân thế mãi đi tìm

Đời tu, ấy cội nguồn hạnh phúc

Chỉ nơi Thiên Chúa niềm hân hoan.

 

Marie-Jeanne D’Arc Bích Chi

Nhà Tập TD Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)

Nếu bạn là một tu sĩ, có lẽ bạn cũng đã từng trải qua cảm giác của tôi. Đò là cảm giác thú vị khi mọi người, dù là Ki tô hữu hay không, dù có nói ra hay không, đều thắc mắc rằng: tại sao tôi chọn con đường đi tu? Vì theo họ đi tu đương nhiên là khổ, là mất tự do, là con đường mà chỉ một số ít, rất ít người lựa chọn. Vì vậy, qua bài viết này, tôi muốn nói lên rằng: đi tu là một con đường hạnh phúc.

Trước tiên, nói về bùa mê tôn giáo. Tôi muốn hỏi bạn: chẳng lẽ hàng triệu tu sĩ trên thế giới, từ nhiều thế kỷ rồi và cả những người học cao hiểu rộng, những nhà khoa học… họ đã sống nếp sống này, như thế họ đề là những kẻ khờ dại, ảo tưởng và bị bùa mê? Tôi xin khẳng định: không, hoàn toàn không!

Cũng có thể dưới góc nhìn của những con người bình thường, chúng tôi khờ dại, nhưng chúng tôi không khờ dại trước Thiên Chúa. Và nếu đã chạm tới Ngài trong thinh lặng, bạn sẽ nhận ra rằng Giêsu là thứ bùa mê tuyệt vời nhất, thứ bùa mê làm cho bạn muốn sống yêu thương hơn bao giờ hết. Và nếu như cái “văn hóa phản kháng”, lối sống “không giống ai” đó của những tu sĩ chúng tôi vươn tới những giá trị tuyệt đẹp của Tin Mừng, qua cuộc sống đơn sơ, khắc khổ, gần Chúa, dấn thân cho người khác, thì chẳng phải đó là một điều đáng trân trọng sao?

 Hơn nữa, chúng tôi không chỉ ngồi đó sống an nhiên trong ảo tưởng thiên đàng, chúng tôi tìm kiếmThiên Chúa trong lao động, trong cầu nguyện, trong tha nhân và nhất là trong gặp gỡ cá vị với Ngài trong những giờ tâm nguyện. Từ đó, chúng tôi có thể sống như Chúa Giêsu, đi trên con đượng tự hủy chứ không phải con đường vinh quang, quyền lực. Có thể nói rằng, người đi tu không bao giờ là kẻ bị bỏ bùa đến nỗi mất đi lý trí, nhưng là người đi trên con đường tìm vinh danh Chúa trong những công việc rất bình thường mỗi ngày.

Tiếp theo, tôi sẽ nói về hạnh phúc đời tu: Một nghệ sĩ có niềm hạnh phúc là biểu diễn nghệ thuật, phô bày cái đẹp và sự tinh tế cho mọi người. Một nhà khoa học sẽ hạnh phúc khi khám phá, phát minh được điều gì đó và ứng dụng của nó giúp ích cho cuộc sống của con người. Môt chính trị gia hạnh phúc khi tìm ra những chính sách, đường hường cải thiện mọi mặt cho quê hương, cho đồng bào mình. Một người bán rau hạnh phúc khi mỗi ngày được ra chợ, bán cho mọi người những món hàng mình có. Một em bé hạnh phúc khi sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ nó… ai ai cũng có quan niệm hạnh phúc của riêng mình. Và người tu sĩ hạnh phúc khi đước sống gần và sống với Chúa Giêsu Kitô, Đấng tuyệt vời nhất trong tâm trí họ!

Có thể thấy rằng, hạnh phúc của con người không tự nhiên mà có. Bất cứ một lựa chọn có giá trị nào, con người để phải trải qua một quá trình rèn luyện, tiếp nhận kiến thức, những khó khăn, thử thách, đổ mồ hôi nước mắt và cả máu. Có những điều đó, hạnh phúc đạt được mới thực sự có giá trị và đáng trân trọng.

Cũng vậy, người tu sĩ luôn luôn đang ở trên hành trình huấn luyện từng ngày. Nó cũng khó khăn không kém bất kỳ cuộc sống nào. Họ được đào luyện và tự đào luyện để có được những suy nghĩ và nếp sống như Chúa Giêsu. Họ đã phải ở lại trong Ngài, học với Ngài, trở nên môn đệ của Ngài trước khi lên đường... để rồi những bước chân vụng về đó được vững vàng hơn trong ân sủng của Chúa và quảng đại dấn thân hơn trong sứ vụ được trao. Vì thế, hạnh phúc đời tu hệ tại tình yêu Chúa, sự tự nguyện và thiện chí hiến dâng của từng cá nhân.

Cuối cùng, tôi muốn nói đến bản thân và hạnh phúc mà tôi cảm nhận được trong hành trình này. Tôi là người trẻ, có thể nói là khá non nớt vì tôi đi tu chưa lâu. Chính những ngày đầu tiên bước vào nhà dòng, tôi bắt đầu nhận ra mình không phải là kẻ khờ dại. Vì kẻ khờ dại không có ý thức về việc mình làm, cũng không quan tâm đến hệ lụy của những việc làm đó. Tôi đã có một hành trình không quá ngắn, và những cảm nghiệm chân thực để xác tín rằng: tôi hạnh phúc khi chọn sống đời thánh hiến.

Tôi muốn sống cuộc sống biết ơn Chúa, và vì biết ơn mà hướng tới sự hóa mình ra không như Chúa Giêsu, vượt qua những giá trị thông thường để vươn tới giá trị cao quý nhất đó là chính Chúa Giêsu và Giêsu Tin Mừng của Người.

Tóm lại, tôi tin vững vàng rằng đời tu là con đường hạnh phúc. Hạnh phúc vì có Chúa, Đấng luôn mong muốn tôi sống và bước đi theo sự thánh thiện của Ngài. Mặc dù có những cười chê, khinh khi, hiểu lầm… và đôi lúc có cả những khó khăn, máu và nước mắt; song bản thân tôi tin vào Chúa và tình yêu của Ngài.  Và giờ đây, tôi có thể tự tin mạnh dạn trả lời cho câu hỏi tại sao tôi đi tu? Bất cứ khi nào và với ai muốn đặt câu hỏi này cho tôi.

Marie-Jeanne Elisabeth Bảo Hân

Nhà Tập TD Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)

Cùng các em Nhà Tập đi chặng đàng Thánh giá để tôn kính Mầu Nhiệm Thương Khó của Chúa Giêsu. Xin ban thêm tình yêu để mỗi người hiểu được Mầu nhiệm tình yêu! Chúng ta tiếp tục cầu nguyện cho các em trong những ngày còn lại của tuần Tĩnh tâm được ở lại với Chúa một cách sâu đậm hơn và được sự bình an nội tâm.

Ban Truyền Thông TD Cù Lao Giêng

 

Write comment (0 Comments)

Con là tập sinh năm 2. Đây là lần đầu tiên con được đến môi trường họ đạo.Gần 2 tháng trôi qua, con đã quen với môi trường, với bao điều ngỡ ngàng, mới mẻ. Con cũng dần quen với công tác dạy trẻ, nhà thờ và thăm viếng. Qua những công tác đó đem lại cho con nhiều niềm vui, những bài học và nhiều suy tư. 

Con sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, giờ đây Chúa Quan Phòng lại dẫn đưa con đến vùng đất Cực Nam của Tổ Quốc: Cà Mau. Tuy xa xôi về khoảng cách nhưng con cảm thấy rất gần gũi trong tình người. Người dân nơi đây đơn sơ, chất phác, vui vẻ, dễ gần.  Đặc biệt, khi tiếp xúc với các em nhỏ, con có rất nhiều suy tư, có nhiều em không được sự yêu thương chăm sóc của cha mẹ, đa phần vì tình trạng ly hôn, các em phải ở với ông bà nên tính cách của các em cũng bị ảnh hưởng rất nhiều. Khi đi thăm viếng con được đánh động nhất về sự hy sinh của một em trong Ca Đoàn. Gia đình em ở trong ruộng, đường đi rất xa và khó khăn,nhưng em luôn cố gắng hoàn thành tốt công tác trong hội đoàn. Thấy hoàn cảnh của các gia đình sống trong ruộng bị giới hạn bởi phương tiện con cảm thấy rất tội nghiệp. Nhưng vì để bươn chải lo cho cuộc mưu sinh, nên họ làm đủ mọi nghề để kiếm sống ngay trong vùng quê khó khăn này. Nhìn lại ơn gọi của mình, con cảm thấy thật hạnh phúc vì Thiên Chúa yêu thương và chọn gọi con. Con khát khao được trở nên khí cụ nhỏ bé của Chúa để đem niềm vui đến cho mọi tâm hồn chưa nhận biết Chúa.

 Truyền giáo ngày hôm nay vẫn rất cần thiết và cấp bách trong một xã hội chỉ biết hưởng thụ mà đánh mất giá trị thật của con người. Vì thế,truyền giáo tuy vẫn rất cần thầy dạy, nhưng quan trọng hơn vẫn là đời sống chứng tá. Con ước mong có nhiều thợ gặt lành nghề, nhiều người Kitô hữu sống tốt, nhiều tu sĩ sống thánh thiện để mang Chúa đến mọi người. Nhờ họ mà nhiều người tin nhận và yêu mến Chúa.

M.Immaculée  Toan

Tập sinh II, TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Thời gian thật nhanh, mới đây mà đã 2 tháng rồi. Lần đầu tiên ra họ nên con mang tâm trạng lo lắng, sợ hãi, nhút nhát.  Đến cộng đoàn, mọi sự đều mới mẻ, lạ lẫm, ngỡ ngàng. Nhưng khi sống chung với quý sơ, sự yêu thương, quan tâm, gần gũi, vui vẻ, chỉ dạy tận tình, đã giúp con dần dần vơi đi nỗi sợ mà sống tình con nhà gần gũi hơn, con cũng học được nhiều điều nơi quý sơ.Con cảm nhận rằng, đời sống cộng đoàn quan trọng nhấtlà tế nhị trong cách ứng xử với nhau. Cộng đoàn có hạnh phúc hay không là do mỗi người sống như thế nào, ứng xử ra sao?

Đôi khi con cảm thấy hơi buồn, mặc cảm về chính mình, vì con chẳng có khả năng nào. Chính lối suy nghĩ này đã tự tạo ra cho con gánh nặng.  Những lúc như vậy, con  nhận ra Chúa đang nâng đỡ, giúp sức để con vươn lên và nỗ lực chiến đấu không gục ngã.  Mặc dù bản thân con rất kém cỏi, nhưng tình yêu Chúa vẫn bao phủ trên cuộc đời con, Ngài luôn đồng hành và hướng dẫn con trong từng giây phút. 

Khi tiếp xúc với các em học sinh của mình, con thấy các em thiếu vắng tình thương của gia đình: có em cha mẹ mất sớm, có đứa thì mẹ bỏ đi, nên các em không được dạy dỗ chu đáo. Đối với những em như vậy con phải quan tâm, gần gũi yêu thương các em hơn, để các em không còn thấy mặc cảm nữa. 

Cánh đồng truyền giáo đang rất cần những bước chân sẵn sàng lên đường,  không ngại hy sinh để đến với những nơi xa xôi hẻo lánh. Ước mong có nhiều người luôn biết xả thân vì Nước Chúa, để Nước Chúa ngày càng lan rộng  hơn. 

Nhìn lại hành trình của con đều là do ơn Chúa, Chúa luôn song hành và ở mãi bên con. Tạ ơn Chúa đã ban cho con cảm mến được hương vị ngọt ngào khi được phục vụ Chúa nơi môi trường họ đạo. Mặc dù con còn nhiều thiếu sót, nhưng Chúa vẫn mãi dõi bước, lắng nghe và giúp sức cho con. Xin Chúa ban cho con có một ngọn lửa nhiệt huyết để sẵn sàng đi đến với những người nghèo, đến những vùng “ngoại biên xa xôi…” như lời Đức Thánh Cha mời gọi. Muốn được như vậy, con phải có đời sống kết hợp với Chúa sâu sắc, chặt chẽ thì con mới có  được niềm hăng say, vui tươi để sẵn sàng ra đi.

Marie Idalie Mến

Nhà Tập năm II - TD  Cần Thơ

Write comment (0 Comments)