Những người tôi từng quen biết lần lượt từng người một nằm xuống, trở về với Chúa.
Cái chết đến nhẹ nhàng như một cơn gió. Chúa đến một cách bất ngờ. Cái chết của Ngoại M.Florentine làm cho tôi bất ngờ, tôi có nhiều dịp được tiếp xúc với Ngoại. Được tin Ngoại đi lúc cả nhà đang trên đường hành hương Cha Diệp về Cù Lao Giêng. Xe tôi đang đi chưa về “đích” thì Ngoại đã tới “đích “ trước rồi.

Write comment (0 Comments)

Mỗi ngày đời con là của Chúa,

Được thiêu dệt từ tình yêu của Ngài.

Khởi đầu mới là một lời ca tụng,

Của một đứa trẻ chưa biết những gì

Chỉ bập bẹ trong lời kinh bé nhỏ đơn sơ

Nhưng luôn chất chứa vị ngọt ngào đối với Chúa.

Tình yêu đó luôn triển nở dưới bàn tay Ngài,

Lại lớn lên trong bình minh ló rạng

Chính lúc này con lại đến với Ngài

Với bước chân chững chạc hơn trước kia.

Kì diệu thay, mỗi giây phút càng trưởng thành,

Write comment (0 Comments)

“ Ta đã yêu con bằng mối tình muôn thuở.” (Gr 31,3)

Tình yêu là một huyền nhiệm sâu thẳm, nên ta khó có thể định nghĩa hết được về tình yêu và cũng khó có thể hiểu hết được những điều phát xuất từ tình yêu. Quả thật, tình yêu luôn làm cho người ta trở nên mới hơn, trẻ trung hơn. Chính tình yêu làm thay đổi mọi sự, làm cho ta trở nên con người hoàn toàn khác.

Khi yêu nhau thì hai người lươn dành những gì là tốt đẹp nhất cho nhau, luôn muốn trở thành người hoàn hảo trước mặt người mình yêu. Yêu là yêu cả những khuyết điểm của nhau, để nhờ tình yêu đó mà giúp nhau nên hoàn thiện, biế những khuyết điểm thành những điều tốt. Tình yêu luôn làm cho họ nhớ đến nhau trong mọi lúc mọi nơi, nhờ đó không chỉ là nhớ hình dạng, khuôn mặt, lời nói mà còn nhớ cả ánh măt, nụ cười, những cử chỉ và tất cả những gì mà người mình yêu đã làm cho mình. Hầu như trong tâm trí của những người yêu nhau luôn luôn có hình bóng của nhau và không bao giờ phai đi hình ảnh người mình yêu. Tình yêu còn làm cho ta cảm thấy hạnh phúc và có sức mạnh để vượt thắng mọi trở ngại, khó khăn và thử thách trong đời sống, đồng thời họ tìm thấy được sự an toàn khi ở bên người mình yêu, nên họ luôn muốn được ở bên nhau và nhìn thấy nhau mọi lúc trong cuộc sống. Thật thế, tình yêu không thể nào nói hết bằng lời được, nhưng ta chỉ có thể cảm nhận tình yêu bằng cả con người và nhất là bằng trái tim của ta.

Write comment (0 Comments)

Bóng trăng trắng ngà, có cây đa to,

có thằng cuội già, ôm một mối mơ.” ( Thằng Cuội - Lê Phương)

Mỗi khi Tết trung thu về, ngân nga theo bài hát “ Thằng Cuội”, lòng tôi chợt có nhiều suy nghĩ. Cuội mơ gì mà ngập ngừng mãi không thốt nên lời? Tại sao không phải là Chú cuội mà là “ thằng cuội già”? Nghe như có gì đó mỉa mai, lại như có gì đó chua xót, đồng cảm.

“Cuội” đang mơ, “Cuội”  mơ một mái ấm gia đình vì “Cuội”  đang bơ vơ, một mình. “Cuội”  mơ về một lần được gọi tiếng Cha Mẹ, được nghe tiếng ru hời đưa “Cuội”  vào giấc ngủ say, “Cuội”  mơ một lần được cắp sách đến trường, được ê a đọc chữ, được cầm bút viết những chữ nguệch ngoạc đầu tiên, Cuội mơ về những trang sách thay cho những tờ vé số đầy mùi tiền và những giọt mồ hôi nước mắt, “Cuội” mơ về một mái nhà che mưa, mơ một chiếc chiếu lành và một chiếc chăn ấm, “Cuội”  mơ một chén cơm đầy, một ly nước lã, một ổ bánh mì, “Cuội”  mơ một chiếc cầu bắt qua con suối nối liền hai bên bờ sông, “Cuội”  mơ được một cơ thể khỏe mạnh không khiếm khuyết, mơ một lần được nhìn cuộc sống đầy màu sắc với đôi mắt của mình, mơ một lần được cảm nhận và lắng nghe âm thanh của những giai điệu rộn ràng của cuộc sống, mơ một lần được nói tiếng cám ơn Thượng Đế cho mình được sống, được có mặt trên cõi đời này,

Write comment (0 Comments)

Nhìn ngắm Chúa Giêsu, tôi suy nghĩ, tìm hiểu xem Chúa Giêsu đã khắc khoải điều gì khi Ngài đến và ném lửa vào trần gian? Ngài đã cúi xuống tận cùng của kiếp người của để rồi chia sẻ cho con người vinh quang của ngày Ngài Phục Sinh. “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải duy trì địa vị ngang hàng Thiên Chúa… Người lại còn hạ mình…” (Pl 2,6-8) Là một tập sinh đang tập tành bước theo Chúa Kitô, tôi cầu xin cho tôi được thuộc về Ngài, được sai đi thực hiện điều Chúa đang khắc khoải nơi tôi; điều Chúa muốn tôi phát huy, làm cháy lên… và cuối cùng tôi đã tìm được câu trả lời cho chính mình“Anh em hãy tự khiêm tự hạ dưới bàn tay uy quyền của Thiên Chúa.” (1 Pr5,6) 

Khiêm hạ là con đường tình yêu Chúa Giêsu đã đi. Ngài sống cuộc đời nghèo khó nay đây  mai đó, không chỗ tựa đầu. (Mt 8,20) Trong bữa tiệc ly Ngài đã để lại cho tôi một bài học sống động! và cuối cuộc đời của Ngài là bị khinh miệt, bị chống đối và bị hành hạ cho đến chết trên thập giá – hình phạt của một tội nhân! (Pl 2,7). Nhìn vào Chúa Giêsu để tôi đọc ra chính mình. Một con người kiêu hãnh, hiếu thắng như tôi; luôn coi mình hơn người và không chịu thua người khác! Tôi nhận ra Chúa và tôi không cùng một nhịp bước. Đối với riêng tôi Ngài đã ném lửa tình yêu khiêm hạ vào lòng tôi. Ngài muốn ngọn lửa đó được cháy lên. Ngài kiên nhẫn chờ đợi và tha thứ cho tính kiêu căng của tôi. Với lòng khao khát để cho tình yêu được cháy bùng lên tôi không dừng lại ở suy nghĩ và chấp nhận mức sống tầm thường. Tôi phải làm điều gì đó trước tình yêu khiêm hạ của Chúa Giêsu. Mỗi ngày sống tôi phải ý thức, cầu xin và sống cái giản đơn khiêm tốn hằng ngày; tập hạ mình xuống để người khác lớn lên. 

Write comment (0 Comments)