Cuộc sống vui tươi, hạnh phúc là gì nếu không phải là những cố gắng, từ bỏ và hy vọng mà nhiều lần tôi mơ ước điều kì diệu xuất hiện làm thay đổi cuộc đời tôi.  Để một lúc nào đó tôi ngồi lại giữa không gian vắng lặng và cảm thấy hạnh phúc với chỉ một nhúm những khát khao thành hiện thực. Đó là những món quà cuộc sống mà Ngài đã trao ban cho tôi từng ngày qua những người yêu thương tôi, những món quà ấy ngay giây phút này tôi đang có và cảm nhận được. 

Không ai có thể trả lời cuộc sống là gì cho đến khi người ta cảm thấy mình đang mất nó. Gia đình tôi thực sự thiếu thốn và khó khăn, khó khăn đến độ Chúa đã bù lại cho các thành viên trong gia đình tôi “sự vô tư” khi đối mặt với thực tế. Có lẽ nhờ thế mà chúng tôi có thể vượt qua được những khó khăn trong cuộc sống mà đôi lúc tưởng chừng như bế tắc. 6 tháng trước, bố tôi bị té và bị tai biến phải nằm một chỗ. Bố tôi hiện đang sống trong một thế giới đau đớn về bệnh tật thể xác và tinh thần, bố không thể nói, không thể đi lại hay tự lo cho bản thân mình, có lẽ không ai có thể biết được suy nghĩ thực sự của bố, hay bố muốn gì? Nhìn từ một góc độ là người con tôi cảm nhận rằng có thể Chúa đã chọn điều tốt nhất cho bố tôi…. Mẹ trong mắt tôi không phải là người mẹ tuyệt vời nhất nhưng là người rất quý giá và quan trọng trong cuộc đời tôi.  48 tuổi đáng lẽ mẹ đã có một nghề nghiệp ổn định và một gia đình đầm ấm, nhưng không, trên vai mẹ còn nhiều gánh nặng, nhiều lo toan vất vả, mẹ không thể làm điều mẹ muốn vì ngày ngày mẹ phải chăm sóc bố và ông bà. Các em tôi còn nhỏ, đứa đi làm, đứa đi học mỗi người sống  một môi trường  khác nhau. Tôi vẫn luôn tạ ơn Chúa về gia đình của tôi dù rằng cuộc sống của gia đình tôi vẫn luôn khó khăn, bố mẹ tôi không tài giỏi, thánh thiện như người khác nhưng từ gia đình này, từ người bố, người mẹ hiện tại mới có tôi ngày hôm nay. Đối với tôi đó là món quà vô giá Người đã dành cho tôi. Nghĩ như thế lòng tôi lại dâng trào cảm xúc biết ơn.

Tôi sống trong sự khó khăn nhưng lại không khó khăn, sống trong thiếu thốn nhưng lại không thiếu thốn bởi Người luôn gởi cho tôi những món quà từ những người yêu thương tôi. Tôi lớn lên trong sự bao bọc của bố mẹ, đặc biệt là ông bà nội, những người dạy tôi trong hành trình đức tin và nhân bản. Cũng từ môi trường gia đình ấy dần dần hình thành ước muốn dấn thân trong đời sống tu trì của tôi. Tôi đã từng nhiều lần chia sẻ về cảm nhận của tôi về “tình yêu” mà Thiên Chúa đã dành cho tôi, qua công trình sáng tạo cho tôi diễm phúc được làm con Chúa và hơn nữa Ngài đã chọn tôi trong ơn gọi tận hiến. Ý thức được những gì mình đã nhận được, tôi tự nhủ lòng mình phải cố gắng hơn, nghị lực hơn và đặc biệt phải luôn sống tâm tình biết ơn Chúa, Hội Dòng và tất cả những người đã yêu thương tôi.

Hành trình năm năm của một đệ tử sinh viên, tôi học được nhiều bài học cho bản thân, tôi đang tập sống  sự “từ bỏ” từng ngày, thế nhưng nhìn lại quãng thời gian qua tôi nhận được nhiều hơn những gì tôi đã từ bỏ. Chúa chẳng bỏ rơi tôi bao giờ, Ngài dẫn dắt cuộc đời tôi kì diệu đến lạ. Chúa đã vẽ nhưng nét thẳng trên những nét cong về gia đình và cuộc đời tôi.  Kể cả ngôi nhà là mái ấm nhỏ của gia đình tôi, cũng được Nhà Dòng quan tâm giúp đỡ, Dì Têrêsa và mọi người chung tay góp công góp sức để sửa chữa lại cho ấm cúng. Tôi cũng cảm nhận được mọi người yêu thương và muốn giúp tôi an tâm hơn trên con đường tu trì của mình. 5 năm tìm hiểu về đời tu và Hội Dòng đủ để giúp tôi hiểu và nhận ra sự quan tâm chăm sóc của Hội Dòng và chị em dành cho tôi. Ngoài những lời kinh nguyện dâng lên Chúa thì tôi chẳng có gì báo đáp lại ân tình của tất cả mọi người và quý ân nhân đã yêu thương và giúp đỡ tôi.

 Tôi cảm thấy vui và hạnh phúc đối với cuộc sống hiện tại, sự yêu thương, chăm sóc cách đặc biệt từ Qúy Soeurs và tất cả mọi người là một phần trong cuộc đời tôi. Tôi vẫn gọi đó là “Món quà cuộc sống” Người dành tặng cho tôi. Tôi sẽ can đảm bước tiếp trên con đường tôi đã chọn dù rằng những khó khăn vẫn đầy ắp trên gia đình tôi nhưng tôi tin Ngài vẫn song hành cùng tôi trên mọi nẻo đường, Ngài sẽ thay tôi chăm sóc bố mẹ và các em. Tôi vẫn mãi là người may mắn luôn giang tay đón nhận món quà cuộc sống với lòng biết ơn.

 

Maria Nguyễn Thị Thu Nga

Bình Minh Sinh Viên Mai Khôi - Ban Mê Thuột

TD Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)

Mỗi người đều được mời gọi vào đời với một ơn gọi khác nhau. Người làm công việc này, kẻ làm công việc nọ, có người là kĩ sư, là bác sĩ, nông dân,..cũng như có kẻ giàu hay người nghèo. Nhìn từ trong gia đình ra ngoài xã hội, ta thấy người thì dựng vợ gả chồng, người thì sống độc thân, và cũng có những con người hiến thân để sống đời sống phục vụ,…Dù sống trong bậc sống nào, thì đó đều là ơn gọi Chúa mời gọi mỗi người cộng tác vào công trình tạo dựng của Chúa. Và bạn ạ, hôm nay tôi muốn nói bạn về ơn gọi dâng hiến- ơn gọi mà tôi vừa mới chập chững bước đi. Một ơn gọi mà tôi cảm thấy vừa thiêng liêng vừa đặc biệt.

Nếu bạn hỏi tôi: “ơn gọi đi tu là gì?” thì tôi cũng không biết trả lời bạn ra sao nữa. Vì chính bản thân tôi cũng không hình dung được nó như thế nào, bởi vì ơn gọi không được hình dung bằng hình dáng nhưng là bằng ‘tiếng gọi’ bạn ạ. Một lời mời gọi bí ẩn và riêng tư mà Thiên Chúa- Đấng tạo dựng nên bạn và tôi đang kêu mời ở chỗ sâu thẳm nhất trong cõi lòng mỗi người chúng ta. Để xem nào, tôi cũng không thể nói cho bạn rõ là tiếng gọi đó to hay nhỏ được, vì Chúa gọi mỗi người theo từng cách khác nhau : đó có thể là tiếng nói thì thầm như của hai người bạn đang tâm sự, cũng có thể là tiếng nói vang vọng trong tâm hồn. Để cho bạn rõ hơn, tôi xin kể lại về ơn gọi của tôi cho bạn nghe, biết đâu bạn cũng đã nghe tiếng Chúa mời gọi bạn mà bạn không nhận ra.

"Được sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông anh chị em với một nền đạo đức truyền thống từ xa xưa, tôi được biết và được học về Chúa ngay từ lúc tóc còn ‘để chỏm’. Qua các giờ học giáo lý, qua việc tham dự Thánh Lễ dù lúc đó còn chưa hiểu gì, hay qua các giờ kinh của gia đình,..tôi đã biết đến Chúa nhiều hơn. Và khi hai chị gái đầu của tôi học xong cấp 3 và bước vào đời tu, thì tôi lúc đó vẫn là một đứa con nít bắt đầu được bố mẹ bồi dưỡng ơn gọi đi tu như hai chị : phải siêng năng đọc kinh, đi lễ, ăn mặc chỉnh tề,…nói tóm lại tất cả những việc đạo đức và nề nếp mà một đứa trẻ không biết làm thế để được ích gì và cảm thấy bị gò bó quá chừng. Nếu chỉ trải qua thời gian tuổi thơ thì không nói, nhưng càng lớn tôi càng cảm thấy khó chịu và nhàm chán. Và nhất là lúc tôi lên cấp 3, khi mà cái tuổi mới lớn làm tôi bắt đầu biết khám phá và biết điệu đà, thích sống mơ mộng thì tôi bắt đầu cảm thấy ghét nếp sống buồn tẻ ấy, tôi không thích đi tu và cũng không nghĩ là mình sẽ đi tu. Cho đến khi bước vào cuộc sống tự lập với cánh cửa đại học, khi sống xa gia đình tôi bắt đầu thay đổi chính mình : cởi mở hơn, sống nhiệt huyết hơn, tham gia các sinh hoạt tông đồ nhiều hơn, hát vu vơ yêu đời hơn,..Tóm lại là tất cả những việc mà trước đó tôi đã không được làm (vì bố mẹ tôi không thích con gái mà biết nhảy múa, hát hò). Tôi bắt đầu khát vọng về một tương lai tươi sáng phía trước : mình sẽ làm công việc gì, yêu người như thế nào…. Tuổi trẻ có quyền mơ ước vì nó không mất tiền mà, tất cả đều bay bổng và rực sáng bạn ạ. Nhưng, tất cả đã thay đổi vào mùa hè năm ấy, một mùa hè đặc biệt ghi dấu ấn vào linh hồn tôi.

Mùa hè năm 2 đại học, tôi có dịp được trải nghiệm cuộc sống với các em dân tộc thiểu số vùng Ba-na tại một trường nội trú của các Sơ Dòng Chúa Quan Phòng ở Kontum. Tôi ở đó để giúp dạy các em một số kiến thức. Lúc mới đến, tôi cảm thấy không quen vì tôi không biết ngôn ngữ cũng như văn hóa ở đây. Nhưng sau một thời gian ngắn, tôi thích ứng được và cảm thấy thích thú hơn. Cuộc sống của những ngày hè vẫn vui vẻ trôi đi cùng những tiếng ve kêu rả rích, mỗi ngày tôi lại học hỏi được nhiều điều hơn cùng với những con người ở nơi đây. Cho đến một ngày, khi tôi đang vui vẻ cười đùa cùng các em nấu ăn quanh bếp lửa, có một em đã đến ôm tôi, em đã khóc và kể cho tôi nghe chuyện buồn mà lúc đó em gặp phải. Nhìn thấy em nức nở, tôi không biết làm gì hết mà chỉ biết vỗ về an ủi em thôi. Nhưng chính lúc ấy nước mắt tôi cũng chảy ra. Tôi thấy xót xa và đau quá, tôi bất lực trước nỗi buồn và những nỗi đau mà các em gặp phải. Tôi buồn ! buồn vì những con người còn đang bất hạnh, buồn vì các em nhỏ không được hưởng niềm vui trọn vẹn mà đáng lẽ ra ở cái tuổi các em phải được hưởng. Một nỗi niềm yêu thương và đồng cảm tràn ngập lòng tôi, tôi muốn được ở các em, được chia sẻ với những vui buồn của các em. Và trong thời khắc ấy, tôi nhận ra rằng: những thách đố, những khó khăn thử thách, những chông gai mà tôi đã trải qua trước đó chẳng phải là một trải nghiệm để giờ đây tôi biết đồng cảm với những mảnh đời còn đang bất hạnh sao ? Chẳng phải Chúa cho tôi nếm thử trước để giờ đây tôi được trải nghiệm nỗi buồn của con người nơi đây sao , và Ngài đã dùng tay tôi mà xoa dịu vỗ về họ sao ? Tôi nghe như thấy Chúa đang mời gọi tôi hãy đến ở với họ. Và ước mơ đi tu của tôi nảy mầm từ lúc ấy : ước muốn trở thành một nữ tu của Chúa, đem tình yêu và sự chữa lành của Chúa đến cho những con người còn đang bất hạnh, còn đang mong chờ Chúa. Tôi đã nhận ra ơn gọi của tôi từ lúc ấy. 

Bạn ạ, tôi không thể nói rõ cho bạn biết ơn gọi cụ thể là như thế nào, nhưng tôi đã cho bạn biết về ơn gọi vủa chính tôi rồi. Ơn gọi đó là tiếng gọi ở trên cao dội thẳng vào tâm hồn nên nó linh thiêng và đặc biệt vô cùng. Tôi không biết diễn tả thế nào nhưng nó kỳ diệu lắm bạn ạ. Tôi không biết Chúa mời gọi bằng cách nào nên tôi không thể lấy ơn gọi của tôi để định nghĩa ơn gọi của bạn. Có thể ngay lúc này, bạn cũng đang được Chúa mời gọi bạn một cách tha thiết mà bạn không nhận ra, hãy thử tìm hiểu nhé. Hoặc bạn đã nhận ra rồi nhưng lại đang phân vân do dự không biết chọn lựa con đường nào, có nên đáp trả lời mời gọi đó hay không vì chính bạn và tôi cũng không biết tương lai phía trước sẽ ra sao mà. Nhưng bạn ạ, nếu ví con đường ơn gọi là một chặng đường dài một trăm bước, thì chính Chúa Giê-su đã đi hết chín mươi chín bước để đến mời gọi bạn, và bạn có đủ can đảm bước tiếp một bước còn lại để nắm tay Ngài và để Ngài dẫn bạn đi hay không ? Nói thì dễ nhưng khi hành động thì phải quyết tâm lắm đấy. Tôi đã dám bước tới và nắm lấy tay Ngài rồi đó, dù không biết tương lai sẽ như thế nào, có khó khăn sóng gió ra sao thì tôi vẫn vui vẻ và tin tưởng vì đã có Chúa Giê-su cùng đi với tôi rồi. Tôi đã chọn một câu nói của một Sơ dạy tôi để làm kim chỉ nam cho mình : ‘dù cho cả thế giới có loại trừ con đi chăng nữa, thì con vẫn tin vào Ngài, lạy Chúa’. Chính câu nói này đã giúp tôi có động lực rất nhiều và tôi sẽ không còn sợ hãi bất cứ cái gì nữa. Dù con đường phía trước có sỏi đá gập ghềnh, có đầy thử thách gian nan, hay lắm khi có cả những chông gai làm chân ta chảy máu thì tôi vẫn hân hoan bước tới vì tôi tin rằng Chúa luôn ở bên và nâng đỡ tôi bước tiếp. Hơn nữa, niềm hân hoan đó tăng lên gấp bội khi tôi biết tôi đang bước đi trên con đường mà Chúa Giê-su đã đi, con đường hy sinh để đem lại niềm vui và tình yêu cho người khác. Tuyệt lắm bạn ạ. Mượn lời nói của Linh mục Nguyền Tầm Thường đã nói để giúp tôi có ý chí hơn trên con đường dâng hiến :‘Tôi không chọn đi trên con đường có hoa thơm cỏ đẹp. Tôi muốn làm nở hoa bất cứ con đường nào tôi đi tới’.

Bạn ạ, ơn gọi là thế đấy, nó không phát xuất từ con người nhưng là ở trên cao. Nếu bạn đã tìm và đã nghe, hãy can đảm đáp lại, hãy gạt bỏ mọi lo lắng sau lưng rồi nắm lấy tay Chúa để Ngài dẫn bạn đi. Chúa Giê-su đang đứng cuối con đường chờ bạn đấy, bạn tin không ?. còn Tôi thì tin đấy. Chúc bạn thành công trên con đường phía trước nhé !.

 

Maria Đinh Thị Hiền -  Bình Minh 2019

TD Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)

Tôi rất thích nghe lịch sử ơn gọi của người khác vì tôi thấy đó là những câu chuyện thật bí ẩn, là một huyền nhiệm mà không ai có thể lý giải được. Có những câu chuyện là cho tôi ngưỡng mộ, làm tôi khâm phục, làm tôi phải thốt lên: ‘Đúng là ơn gọi’. Thế rồi tôi cũng ngồi và nghĩ về hành trình ơn gọi của mình.

Tôi nhớ mùa hè năm lớp 5 ở xứ tôi có một Sơ Dòng Mến Thánh Giá về giúp xứ, cũng không  biết vì sao lúc đó Sơ lại rất thương tôi, đi đâu Sơ cũng dắt tôi đi theo: đi chơi, đi tập hát…thích nhất là những lần đến nhà thờ, mọi người thì quỳ ở phía dưới, còn tôi được cùng Sơ quỳ ở phía trên gần cung thánh. Suốt mùa hè năm đó tôi được sống gần Sơ tôi rất thích.Thích sự hiền lành, thánh thiện của Sơ và tôi cũng muốn giống như Sơ.

Một ngày kia tôi nghe được cuộc nói chuyện giữa với Sơ với mẹ. Sơ nói chờ tôi học hết lớp 10 Sơ sẽ về đưa tôi đi với Sơ. Lúc đó tôi vui như tết và cứ mong cho đến khi được đi cùng Sơ thôi. Mùa hè kết thúc Sơ quay lại nhà dòng, tôi bắt đầu năm học mới. Thời gian cứ thế trôi đi và điều tôi mong chờ từ bấy lâu nay cũng đã tới. Bây giờ tôi đã là học sinh lớp 10, đã lớn, quan trọng là điều tôi mong chờ Sơ đến đưa tôi đi cũng sắp thành hiện thực. Nhưng sao chờ mãi cũng không thấy Sơ, tôi liền hỏi mẹ: “ Mẹ ơi, sao Sơ chưa đến để đưa con đi?”. Mẹ chỉ trả lời đúng một câu: “ không ở đó nữa”. Tôi hỏi mẹ: ‘Sơ không ở đó nữa là sao?’. Không có câu trả lời, chỉ một câu nói đó đã làm tôi hụt hẫng, rất buồn. Tôi đã đợi ngày này từ lâu mà bây giờ chỉ nhận được một câu nói mơ màng.

Điều này cũng làm tôi mất niềm tin vào một ai đó, rồi mọi sự cũng qua đi, tôi vẫn tiếp tục cuộc sống của mình và mẹ vẫn nuôi dưỡng ơn gọi cho tôi bằng những lời kinh, tiếng hát, lời cầu nguyện, những việc đạo đức bình dân.

Học xong cấp 3, tôi bắt đầu xa nhà đi học ở Huế, dù học xa nhà nhưng tôi vẫn luôn ôm ấp việc đi tu, chưa bao giờ tôi bỏ bê những việc đạo đức mà mẹ đã dạy. Cuộc sống của tôi vẫn vui vẻ, bình an cho đến những ngày sắp ra trường. Tôi đã bị dao động, bao nhiêu câu hỏi cứ đến trong đầu tôi: “Học xong bây giờ tôi làm gì đây?”. Gia đình lúc đó còn khó khăn, mẹ thì hay đau ốm, bố thì bị tai nạn trước đó nên bây giờ cũng không khỏe, còn tôi là chị cả trong gia đình, sau tôi còn bốn đứa em. Nếu bây giờ đi tu thì vất vả cho bố mẹ quá, nhìn cảnh gia đình như thế tôi cũng buồn và thương bố mẹ.Tôi bối rối và cũng không biết phải làm gì nữa. Ngày tôi tạm biệt Huế để về quê thì vừa về tới nhà bố đã chở tôi đến với một Cha già mà bố thân thiết, Cha rất đạo đức, thánh thiện.

Bố nói với Cha: “Cha ơi, con Tiên muốn đi tu mà chưa biết đi dòng nào cả”.

Cha nói: “Con đi tu dòng Saledieng nhé, dòng có nhiều vị Thánh trẻ”.

Lúc đó tôi có biết gì đâu, tôi cũng “ dạ” vì ấn tượng câu “ dòng đó có nhiều vị Thánh trẻ”. Thế rồi, Cha liên hệ với nhà dòng và dòng hẹn ngày 24 tháng 3 đến nhập dòng.

Đúng ngày 24 tháng 3, bố chở tôi đi ra Vinh nhập dòng, lúc đó tôi cũng vui vẻ đi mà chưa kịp suy nghĩ gì. Mọi ưu tư, lo lắng của tôi đã được bố dập tắt hết bằng việc dẫn tôi đi nhập dòng.

Đọc đến đây mới thấy ơn gọi của tôi cũng khá nhanh và cũng bình thường, vì khi vào dòng rồi thì sống cuộc sống trong dòng cũng đọc kinh, cầu nguyện, làm việc giống các chị em khác. Nhưng điều tôi chưa bao giờ nghĩ tới thì đã xảy ra, ở trong dòng hơn 3 năm tôi vẫn luôn sống vui vẻ, bình an, hạnh phúc. Bỗng qua một đêm ngủ khi sáng mai lúc thức dậy tôi không thể dậy được, đó là một dấu hiệu chẳng lành. Tôi được nhà dòng cho đi khám thì bác sĩ nói tôi bị thoái hóa cột sống, không còn sự lựa chọn nào ngoài việc tôi phải về nhà để chữa bệnh. Thời gian ở nhà chữa bệnh là thời gian tôi được nếm thử nhiều cung bậc cảm xúc: vui, buồn, hoang mang, lo lắng vì không biết tương lai sẽ ra sao. Bối rối hơn khi gặp tôi ai cũng hỏi khi nào quay lại dòng? Những lúc đó tôi chỉ biết cười. Bôn ba cuộc sống ở ngoài gần hai năm, tôi lại bắt đầu hành trình tìm hiểu ơn gọi, nhưng hành trình lần này thì khó khăn hơn lần trước vì lần này tôi đã lớn và tôi phải tự mình mò mẫm bước đi.Vì tôi nói là tôi đau lưng nên khi tôi tìm hiểu các dòng đều từ chối. Cảm giác bị từ chối thật không tốt tí nào, hè năm đó tôi đã đến cộng đoàn dòng Saledieng ở Vinh để giúp dạy hè, rồi tôi quen với một chị, chị đó có chị gái ở Dòng Chúa Quan Phòng và chị đã giới thiệu tôi với Sơ đó. Sơ đã giúp tôi được dự khóa tìm hiểu ơn gọi và cũng từ đây tôi bắt đầu một ơn gọi mới.

Cho đến khi tôi nhìn lại hành trình ơn gọi của mình tôi mới ngỡ ngàng mà thốt lên: “Ơn gọi đúng thật rất huyền nhiệm”. Khi nhìn lại tất cả mọi biến cố, tôi chỉ biết thưa với Chúa: “Lạy Chúa, tất cả là hồng ân”. Người ta thường nói: “Chúa đã chọn thì Chúa sẽ dùng mọi cách để lôi kéo”, và tôi tin điều đó. Thiên Chúa dẫn dắt cuộc đời mỗi người bằng các biến cố, quan trọng là mình có nhận ra sự đồng hành của Chúa hay không. Cầu mong cho tất cả những ai đang khao khát tìm thánh ý Chúa cũng gặp được điều mình đang tìm kiếm và mau mắn sống điều mình được mời gọi vì không ai biết trước tương lai sẽ ra sao nhưng chỉ cần sống đúng với Thánh Ý Chúa bạn sẽ hạnh phúc.

 

Têrêsa Phan Thị Thùy Tiên - Bình minh 2019

TD Tây Nguyên 

Write comment (0 Comments)

Khi tôi là cô gái tuổi 22 vừa ra trường hơn một năm đang có công việc tương đối ổn định. Tôi cũng là một giáo lý viên nơi giáo xứ tôi đang ở, vì công tác mục vụ tôi bắt đầu tiếp xúc với các Cha và các Sơ nhiều hơn.

Tháng 11 năm 2018 một bước ngoặc mới cả cuộc đời tôi, khi mà tôi được giao nhiệm vụ cộng tác với các Sơ để chuẩn bị cho lễ khánh thành nhà thờ. Sau khi tiếp xúc nhiều mối tương quan giữa tôi và các Sơ trở nên thân thiết hơn, các Sơ là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong công việc cũng như trong cuộc sống. Sáng chủ nhật hôm ấy, khi đang chuẩn bị trang phục cho các em diễn văn nghệ, thì Sơ có nói với tôi một câu làm tôi suy nghĩ nhiều, cũng là câu thay đổi cuộc đời tôi:

  • Sơ thấy con rất thích hợp đi tu đó’.

Tôi vừa cười vừa trả lời:

  • Con thì tu hú à Sơ. Con già rồi’.
  • Già gì mà già. Ở lớp của Sơ còn có nhiều Sơ nhập dòng muộn như con vậy’.

Tôi đang băn khoăn thì Sơ nói tiếp :

  • Con về suy nghĩ về việc Sơ nói đi nha. Sơ thấy con hợp đó’.

Tôi cười hì hì nói : ‘Dạ, để con suy nghĩ’.

Tôi tính nói cho qua, nào ngờ nó cứ hiện lên trong tâm trí tôi. Có lẽ ước mơ từ lúc nhỏ được nhen nhúm lên trong lòng tôi. Ngày nhỏ, tôi ước mơ trở thành một giáo viên dạy toán, sau đó, lên vùng cao để dạy cho các em nhỏ ở đấy, đó là ước mơ gần mà tôi hay ghi trong lưu bút hồi còn đi học. Còn ước mơ xa là trở thành một nữ tu, một bà Sơ để đem Chúa cho mọi người nhưng do điều kiện gia đình không cho phép nên tôi lại thôi, vì nghĩ mình không thể nào thực hiện được ước mơ đó. Ấy vậy mà nó cứ theo tôi, và giờ có ngọn lửa đang nhen nhúm lên thì nó cứ mãi xuất hiện trong đầu tôi với ý nghĩ: ‘Có thật mình đi tu được không ?’

Từ lúc đó trở đi, mỗi khi tôi lên chỗ Sơ chơi thì các Sơ lại trò chuyện và thúc đẩy cho ơn gọi của tôi. Sau đó, các Sơ gợi ý cho tôi khóa tìm hiểu ơn gọi bên dòng của các Sơ vào tháng 7 sắp tới. Tôi lưỡng lự, lo nghĩ nhưng rồi cuối cùng cũng đồng ý đi. Lúc đi tôi nói với các Sơ là : ‘Con đi cho vui, cho biết và bù lại những gì trước kia con không được thôi nha. Chứ con thấy mình mơ hồ lắm’. Tôi rủ thêm bé em họ cùng đăng kí đi, xứ tôi thành ra có ba người đăng kí đi khóa tìm hiểu ơn gọi. Để đi bên khóa tìm hiểu, tôi phải sắp xếp công việc và lên kế hoạch từ sớm. Tôi do dự và cũng hồi hộp, thật sự cảm xúc lúc ấy thật khó tả, vừa vui vừa lo.

Tháng 7 năm 2019, tôi tham gia khóa tìm hiểu ơn gọi ở Vũng Tàu. Tôi được Sơ Nhất ở cộng đoàn cùng một em trong xứ đi, còn em họ tôi vì lý do sức khỏe nên không đi được.

Mười ngày ở Phước Lâm, Vũng Tàu nơi diễn ra khóa ơn gọi đã giúp tôi rất nhiều. Đặc biệt qua những ngày tĩnh tâm, tôi cảm nhận được ơn Chúa trong tôi rất nhiều, tôi cảm nhận được tình yêu của Chúa dành cho tôi từ khi tôi còn là bào thai trong bụng mẹ, cảm nhận được tình chị em khi mà mỗi người từ những vùng đất khác nhau đến sum họp nơi ngôi nhà của Chúa. Tôi thấy thật diệu kì vì nếu không có Chúa làm sao chúng tôi có thể gặp nhau nơi vùng đất xa lạ này. Tôi sung sướng và cảm thấy bình an lạ thường khi được nói chuyện cùng Sơ đồng hành với tôi trong những ngày ấy. Tôi bắt đầu suy nghĩ về ơn gọi của mình, và tôi cầu nguyện cùng Chúa nhiều hơn. Ngọn lửa trong tôi bừng cháy lên khi tôi được Chúa soi sáng về ơn gọi của mình. Tôi nghe tiếng kêu trong tôi thúc dục tôi đi theo Chúa. Và thế là tôi quyết định đi tu, đi theo tiếng kêu của Chúa ‘Con hãy đi và đem Chúa đến cho các em nhỏ, đem các kiến thức mà con nhận được cho các em nhỏ nơi vùng sâu vùng xa’. Tiếng kêu ấy làm tôi xao xuyến bồi hồi và mừng vui. Tôi như thấy một trời mới đất mới.

Ngày tôi quyết định đi tu, có nhiều ý kiến trái chiều xảy ra trong gia đình tôi. Có người đồng ý , có người phản đối, gia đình nghĩ đi tu rất khó, lỡ may không tu được thì về làm gì. Với cái tuổi của tôi hiện tại, tôi ổn định về công việc và làm chủ kinh tế của bản thân vì thế gia đình lo lắng cho tôi rất nhiều. Người buồn và lo cho tôi nhiều nhất là Nội tôi. Bà sợ tôi chịu không nổi, sợ sức khỏe của tôi vì tôi có sức đề kháng yếu, sợ tôi không vào khuôn khổ của nhà Dòng được. Bao nổi lo hiện lên cho bà làm tôi mủi lòng. Tôi chia sẻ cùng các Sơ và nhờ sự giúp đỡ của các Sơ để giải thích cho bà hiểu hơn về việc đi tu. Tôi thương bà nhiều lắm và hiểu những nổi lo của bà. Bởi vì tôi cũng lo nghĩ nhiều về chuyện ấy. Các Sơ đã giúp đỡ và đã thông tư tưởng cho tôi và bà rất nhiều. Và được ơn Chúa soi sáng tôi nói với bà: ‘Tất cả mọi sự của con đều là do Chúa ban tặng, không có Ngài sao có được con. Bây giờ Chúa muốn con đi, thì Nội cứ để con đi, Chúa không chọn thì con về làm lại từ đầu theo ý Chúa’. Nói thì nói vậy thôi nhưng khi quyết định đi là đi tới cùng. Và cuối cùng thì Nội và gia đình tôi cũng đã ủng hộ cho tôi đi tu dưới sự giúp đỡ nhiệt tình của các Sơ.

Vì lý do công việc cho nên tôi nhập Dòng muộn hơn các chị cùng khóa. Tháng 2 năm 2020, tôi gia nhập Bình Minh Đà Lạt. Tôi cảm thấy mình rất may mắn và hạnh phúc vì được gia đình cùng Sơ đưa tôi đến tận nơi của khóa huấn luyện Bình Minh ở Đà Lạt.

Tôi bây giờ là Đệ tử của Dòng Chúa Quan Phòng , tôi thầm tạ ơn Chúa vì Ngài đã chọn tôi, yêu thương tôi, che chở cho tôi khi mà Ngài dẫn tôi vào ngôi nhà của Ngài giữa lúc thế giới đang gặp khó khăn thử thách là cơn lốc Corona xuất hiện.

 

Annê Trần Thị Kim Hoài- Bình minh 2019

TD Tây Nguyên

 

Write comment (0 Comments)

Ơn gọi là tiếng gọi thiêng liêng từ trong sâu thẳm tâm hồn mà Chúa mời gọi ta dấn thân theo sứ mạng riêng của mình. Mỗi người được gọi với cách thức và sứ mạng khác nhau. Riêng tôi, tôi được mời gọi bước theo Ngài trên con đường tận hiến. Người ta bảo rằng ngay khi Chúa bắt đầu tạo dựng một người thì Chúa đã trao cho người đó một sứ mạng, tức là Người gọi họ từ lúc họ còn là một bào thai, và Ngài có cách làm cho ơn gọi đó lớn dần lên theo năm tháng. Nhìn lại bản thân, tôi thấy hành trình ơn gọi của tôi cũng đúng như vậy. Tất cả đều nằm trong thánh ý Chúa. 

Ơn gọi thánh hiến, đây quả là hồng ân cao quý, một món quà kỳ diệu, bất ngờ và thật đặc biệt mà Thiên Chúa ưu ái dành tặng cho tôi. Trước đây, tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể đi tu được hay trở thành một Ma Soeur. Bởi vì lúc nhỏ tôi nghĩ đi tu thì phải học giỏi, tài năng lắm, còn tôi học dốt, lại kém cỏi, ngơ ngáo thế kia thì làm sao mà đi tu được; còn lớn lên một tí thì tôi thấy đi tu thật khó, tu thì sống khắc khổ, không được tự do, vui chơi hưởng đời, không được để ý anh này hay khen anh kia… Vì thế, mặc dầu thích nhưng với tôi, đi tu như một giấc mơ chỉ có thể đứng dưới nhìn lên và không thể với tới được. 

Tuy nhiên, lúc còn bé nhìn thấy các Soeurs thì tôi thích lắm vì các Soeurs trông thật đạo đức, thánh thiện và được mọi người kính trọng, yêu mến. Gia đình mà có người đi tu thật diễm phúc, đáng tự hào và được mọi người nể nang. Hơn nữa, ba mẹ đi đâu cũng được gọi là ông bà cố, nghe thật thích tai. 

Cô của tôi là một nữ tu Dòng Mến Thánh Giá Quy Nhơn. Mỗi khi có các Soeurs trong dòng về nhà chơi, các Soeurs thường hay nhủ tôi: “Lớn lên con đi tu nhé!” Hay nhiều Soeur nói: “Con có thích đi tu không? Nhìn con có vẻ hợp với đời tu đấy”. Không biết lời các Soeur thật hay giả, nhưng sao tôi thấy vui trong lòng. Những lúc như vậy, tôi đăm chiêu suy nghĩ về đời tu và tự hỏi: “Liệu mình có đi tu được không nhỉ?” Những điều này tưởng như nhỏ nhặt và rất đỗi tầm thường nhưng lại góp phần quan trọng trong việc hình thành ơn gọi trong tôi.

Tôi nhớ ngày còn bé, giáo xứ tôi được các Soeurs dòng Phaolo về giúp, có một Soeur dạy giáo lý đã nói với chúng tôi:

Mỗi khi cầu nguyện, các con hãy nói với Chúa rằng: “Lạy Chúa, nếu Chúa muốn thì xin hãy gọi con, con luôn sẵn sàng đáp lại tiếng Ngài”. Dẫu những lúc không cảm thấy gì thì các con cũng cứ xin. Chắc chắn Chúa sẽ nhận lời. 

Quả đúng như vậy, dẫu tôi không định sẽ đi tu và nhiều lúc không còn muốn đi tu nữa nhưng suốt mười mấy năm nay kể từ khi nghe lời khuyên ấy của Soeur, tôi vẫn xin Ngài đều đặn. Và đúng như Soeur nói, Chúa đã gọi tôi. Tôi nhận ra rằng, dù lúc xin cách ý thức, tức là lúc tôi khao khát thật sự, hay xin cách vô thức thì Chúa vẫn gieo vào tâm hồn tôi ước muốn tận hiến cho Chúa. Nó in sâu trong lòng tôi và lớn dần lớn dần, để đến lúc thích hợp Ngài sẽ có cách làm cho tôi nhận ra ý Chúa và sẵn sàng bước theo Ngài. Hành trình này Chúa gọi cách tiệm tiến và cả cuộc đời tôi đều là kế hoạch yêu thương của Người.

Tôi được sinh ra trong một gia đình có bốn chị em. Đối với vùng tôi sống và chương trình kế hoạch hóa hiện nay thì như vậy là đông. Khi sinh tôi được hai tháng thì mẹ tôi bị bệnh rất nặng, bệnh gì tôi không rõ nhưng đến nỗi mẹ bị mất trí nhớ. Biến cố đó làm gia đình tôi trở nên nghèo túng, nợ nần và công việc thợ may của mẹ phải dừng hẳn (sau này mẹ cũng phải chịu nhiều căn bệnh khác nữa). Lúc nhỏ không hiểu chuyện tôi thường hay nói rằng giá như mẹ không bệnh thì gia đình tôi đã không thiếu thốn, khó khăn thế này, bởi vì công việc của mẹ lúc đấy rất tốt. Nhiều người thường kể lại với sự nuối tiếc rằng khi xưa mẹ may rất đẹp, uy tín, người tứ phương đều thích đến may, mẹ lại là thầy dạy may cho nhiều người. 

Tuy nhiên, Chúa có cách gìn giữ riêng của Ngài. Khó khăn, đau khổ cũng là hồng ân của Thiên Chúa. Bởi đó Chúa có lý của Người khi chúc lành cho những ai có tâm hồn nghèo khó. Thiết nghĩ có biết bao nhiêu gia đình giàu có, đầy đủ vật chất nhưng họ đâu thể tìm được bình an, hạnh phúc. Nhưng từ khó khăn, đau khổ ta biết bám vào Chúa hơn, mới cảm nhận được tình yêu của Ngài và ơn Chúa đổ trên ta nhiều hơn. Mặc dầu thiếu thốn về vật chất nhưng bù lại Chúa ban cho tôi một gia đình hạnh phúc và một người ba tuyệt vời. Ba tôi là một người đạo đức, hiền lành, rất yêu thương con cái, kính sợ Chúa và siêng năng việc nhà Chúa. Từ cái nôi và nền giáo dục ấy, đức tin của tôi lớn dần theo năm tháng. Tôi ngày càng gắn bó và yêu Chúa hơn. Đó là nền móng và khởi đầu cho ơn gọi của tôi. 

Tôi nghĩ một tu sĩ thì cần có học vấn một tí. Tuy nhiên, từ nhỏ tôi vốn là đứa không biết học giỏi là gì. Suốt những năm tháng học cấp một và cấp hai, học lực của tôi chỉ dừng lại ở mức trung bình- khá. Thế nhưng lên cấp ba, mọi thứ lại thay đổi hoàn toàn, Chúa đã gửi đến những nguồn động lực giúp tôi biến đổi. 

Tôi nhớ kỳ hè lớp 9 lên 10, tôi cùng với em trai, mỗi sáng chúng tôi thức dậy lúc 4 giờ để chuẩn bị thức ăn mang theo và đạp xe 7km đến một xưởng cá đông lạnh để làm việc. Sự vất vả đó giúp tôi nhận ra giá trị của đồng tiền. Quả thật, kiếm tiền không dễ tí nào, phải đổ biết bao mồ hôi công sức. Kinh nghiệm này cộng với những khó khăn trong gia đình, thương ba mẹ cực khổ là động lực khiến tôi thay đổi. Tôi rất thương ba tôi. Mỗi lần nhìn thấy ba với đôi tay chai sạm, khuôn mặt gầy guộc là tôi lại ứa nước mắt, lại quyết tâm và hứa phải phấn đấu học giỏi để sau này kiếm tiền lo cho gia đình, để ba mẹ không vất vả nữa, và tương lai của tôi sẽ không khổ như ba mẹ bây giờ. 

Với quyết tâm ấy, tôi chạy đến cùng Chúa và Đức Mẹ để xin các Ngài giúp tôi. Sự nổ lực cố gắng cộng với những hy sinh, đi lễ thường, lần chuỗi mân côi đều đặn, xin Chúa làm Thầy dạy cho tôi, nhiều khi bận học không đi lễ chiều được, tôi cũng cố gắng dậy sớm một mình đạp xe đi lễ sáng, và quả thật, Chúa đã nhận lời tôi. Ở cấp ba, tôi học rất tốt, đạt mức khá giỏi cùng một số thành tích khác, đặc biệt môn tiếng anh, là một môn mà suốt cấp một, cấp hai tôi học rất tệ. Ước mơ đại học, tôi cũng đạt được. Sau THPT, tôi thi đậu vào trường Đại Học Ngoại Ngữ Đà Nẵng. 

Như bạn thấy, động lực Chúa gửi đến giúp tôi học tốt không phải đi tu, nhưng là nhiều cái khác. Tôi cũng không định đi tu, nhưng là mong ước kiếm tiền mưu sinh, giúp đỡ ba mẹ. Nhưng việc Chúa làm thì ta không thể hiểu hết được. Chúa dẫn dắt tôi theo cách riêng của Người. Chính trong động cơ và nổ lực đó đưa tôi đến gần Chúa hơn. Quãng thời gian đấy, tôi chỉ tìm vui lòng Chúa, tình yêu của tôi dành trọn cho Chúa, tôi thấy rất hạnh phúc và bình an.

Thế nhưng, những năm tháng đại học tôi không có được cảm giác ấy nữa. Tôi mải mê đi học, đi dạy, đi làm thêm,…Thời gian tôi dành cho Chúa rất ít. Tôi dần xa Ngài. Mãi đến năm cuối tôi mới tỉnh ngộ. Tôi nhớ, tôi thèm và tôi muốn tìm lại cảm giác bình an như xưa. Tôi cố gắng dành thời gian đi lễ thường, đọc kinh, lần chuỗi nhưng vẫn không được. Thật ra, suốt những năm tháng học tập, mặc dầu không định sẽ đi tu và chưa từng nghĩ mình sẽ đi tu được nhưng tôi luôn biết bản thân thích ơn gọi cao quý ấy. Tôi vẫn luôn làm theo lời Soeur dòng Phaolo nói lúc nhỏ. Có lẽ nhờ đó mà trong tôi tiềm ẩn sự khao khát đi tu, để rồi ơn gọi ấy dần lớn lên, và đỉnh điểm là lúc ra trường, khao khát ấy thật mãnh liệt, thúc dục, mời gọi tôi dám từ bỏ mà bước theo Ngài. 

Bấy giờ, tôi muốn đi tu vì khao khát sống đời gắn bó với Chúa, phục vụ Chúa và tha nhân chứ không còn vì lý do trẻ con lúc nhỏ nữa. Tôi nhận ra tôi chỉ hạnh phúc trong Người và với Người. Những năm tháng đại học, tôi cũng chơi bời, có người yêu,… nhưng tôi không tìm thấy niềm vui, hạnh phúc ở những điều ấy. Dường như tôi không thuộc về nơi đó. Tôi nghĩ rằng: “Liệu lúc Chúa gọi tôi về với Ngài thì những đam mê, khoái lạc, hưởng thụ trần gian và khoái lạc có đem lại ích lợi gì cho tôi chăng?” Tuy vậy, tôi quý những trải nghiệm đó, tôi coi đó như quà tặng mà Chúa gửi đến để dạy tôi biết trân trọng những phút giây gắn bó với Chúa, cũng như ân sủng của Ngài hơn.Tuy nhiên, tôi phân vân vì không biết mong muốn đó đến từ tôi hay đến từ Chúa. Tôi luôn tự hỏi “Chúa có gọi tôi không?” “Chúa có muốn tôi bước theo Ngài không?”. Bởi vì bất cứ điều gì xuất phát từ Thiên Chúa thì mới bền vững, còn do con người chắc chắn thất bại. Thế là tôi đến với linh thao để tìm câu trả lời cho đời tôi. 

Hằng năm vào mỗi dịp hè, dòng Tên lại tổ chức những khóa linh thao một tuần dành cho sinh viên và người trẻ. Đây là thời gian cô tịch, thinh lặng nội tâm giúp ta đi vào tương quan thần linh với Thiên Chúa, gặp gỡ Ngài; nhờ đó, cuộc đời nhiều người được ơn biến đổi. Cũng như nhiều bạn trẻ, tôi đến với linh thao để phân định ơn gọi, lắng nghe tiếng Chúa nói với tôi. Sau bảy  ngày cầu nguyện, gặp gỡ Chúa, Người đã cho tôi câu trả lời, tôi xác quyết rằng Chúa đã gọi tôi. 

Chúa cho tôi nhiều dấu chỉ để biết rằng Ngài gọi tôi. Thứ nhất, trong linh thao, Chúa nói với tôi qua thao thức của lòng tôi; mà trong thao thức, khát khao đi tu, lời mời gọi đến ở với Chúa trong tôi rất mãnh liệt. Hơn nữa, khi Cha cho chúng tôi làm bảng lượng giá, so sánh về đời sống hôn nhân và thánh hiến thì kết quả của tôi nghiêng về ơn gọi thánh hiến. Thứ hai, khi nghe theo lời khuyên của Soeur đồng hành linh thao, tôi xin Chúa cho tôi một dấu chỉ để biết Ngài có gọi tôi không; tôi đã xin điều mà dù mơ tôi cũng không nghĩ nó sẽ thành; nhưng sau một tháng chờ đợi, điều lạ lùng ấy đã xảy ra đúng y như vậy. Điều này làm tôi hết sức bất ngờ và hạnh phúc. Thứ ba, khi phân vân giữa hai Dòng tu để đi, là dòng Chúa Quan Phòng và dòng khác, tôi cầu nguyện và thưa với Chúa rằng tôi sẽ bốc thăm ba lần (có ý Thiên Chúa Ba Ngôi), nếu tôi bốc trúng dòng nào nhiều hơn thì ý Chúa muốn tôi đi dòng đó. Lạ thay, cả ba lần đều trúng Dòng Chúa Quan Phòng, một dòng tôi tìm trên mạng với việc xin soi sáng của Chúa. Thứ tư, việc bốc thăm này vẫn không làm tôi tin tưởng, tôi tiếp tục xin Chúa cho tôi biết ý muốn của Ngài. Hôm ấy, khi Thánh lễ kết thúc, tôi cầu nguyện xin Chúa điều đó xong, vừa bước ra tới cửa thì có chú giúp xứ hỏi có muốn đi tu không chú giới thiệu cho dòng này. Hỏi ra mới biết Dòng Chúa Quan Phòng và giới thiệu rất nhiệt tình. Lạ lùng thật, vì nhìn vẻ bề ngoài không ai nghĩ tôi thích hay định đi tu: Một cô gái điệu đà, tóc nhuộm màu vàng sáng, môi đánh son đỏ ửng, áo quần kiểu cách,…

Bây giờ, tôi đang là đệ tử của Dòng Chúa Quan Phòng, một Dòng mà Chúa đã chọn giúp tôi, là món quà quý báu Chúa ưu ái tặng tôi. Thật ra, khi tìm hiểu trên Internet, trong số hàng trăm Dòng nhưng tôi lại để tâm và thích Dòng này là vì Dòng có Nhà Mẹ ở Pháp (nên chắc chắc sẽ cần tiếng Pháp, theo chuyên ngành của tôi là Cử Nhân Tiếng Pháp); vì tôi thích linh đạo, hoạt động của dòng, chẳng hạn như truyền giáo, giáo dục, hướng đến người nghèo, người nhỏ mọn nhất (Tôi yêu người nghèo. Phải chăng Chúa cho tôi trải nghiệm sự nghèo khó trong cuộc sống để dọn đường cho ơn gọi này chăng?); vì Dòng có từ lâu nên tôi nghĩ bền vững; và vì tôi rất thích cái tên Chúa Quan Phòng. 

Tôi đi tu trong sự bất ngờ của mọi người, gia đình, cũng như chính bản thân tôi. Tôi đi tu khi gia đình đang khó khăn, nợ nần đè nặng. Tôi đi tu khi giấc mơ còn dang dỡ, mong muốn đi làm kiếm tiền giúp gia đình, ba mẹ phải bỏ lại phía sau, tấm bằng Đại học hay tấm thẻ Hướng dẫn viên giờ vẫn cất đó như một kỷ niệm. Nhưng Chúa Quan Phòng không bao giờ thua lòng quảng đại của con người. Ta cho Chúa một thì Chúa cho ta gấp ngàn. Tôi trọn niềm phó thác và tin tưởng nơi Ngài. Tôi vẫn nhớ chính xác từng lời của ba khi tôi báo tin đi tu, như động lực cho tôi tiến bước: “Con hãy xác định lập trường cho vững, con phải luôn cầu nguyện và tạ ơn Thiên Chúa. Con có hướng như vậy là đẹp lòng ba. Vì ba cảm nhận được có Chúa luôn quan phòng gìn giữ gia đình mình nên con không bận tâm cuộc sống thế gian này. Nguyện xin Mẹ Maria, Thánh Giuse, Thánh nữ Anê cầu bầu, Thiên Chúa Ba Ngôi soi sáng và giữ gìn con.” Lạy Chúa, đời tu không phải màu hồng. Trước khi lên đường vào tu viện, ba đã hỏi con rằng: “Con đi tu để làm gì?” Con trả lời ba: “Dạ, để giúp đỡ người”. Thế nhưng ba bảo không đúng và nói: “Đi tu là để tìm gặp Chúa”. 

Thật thế, mục đích của con chỉ là Chúa, chứ không ai khác. Xin Chúa cho con luôn biết tìm và gặp được Chúa trong mọi giây phút của đời tận hiến mà Chúa đã ban cho con, để con mỗi ngày thăng tiến và luôn mạnh mẽ vượt qua mọi khó khăn, thử thách, hầu trung thành bước theo Chúa đến hơi thở sau cùng.

 

                                                                            Anê Nguyễn Thị Tú Uyên- Bình Minh 2019

TD Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)