Tháng 3 là tháng kính Thánh Giuse bổn mạng giớ Gia Trưởng cũng là kỉ niệm ngày tôi cất tiếng khóc chào đời. Đây cũng là dịp để tôi nói một vài điều về cha  mình. Có lẽ đã có nhiều tác giả, tác phẩm viết về mẹ nhưng ít khi người cha được nhắc tới. Bởi lẽ sự lặng thầm trong cách nghĩ, cách làm  khiến cho nhiều khi chúng ta bỏ quên các Ngài. Sự hy sinh âm thầm đã vun đắp cho tổ ấm trở nên hạnh phúc, cho gia đình luôn là nơi phát xuất tình yêu thương mà khi đau thương ta luôn nghĩ về. Có thể cha không hoàn hảo như ta mong muốn nhưng lại thương ta cách hoàn hảo nhất. Cha luôn dành cho con cái những điều tốt nhất, để nhận lại phần mình điều gì? Là sức khỏe ngày càng sa sút, là mai tóc ngày càng phai màu hơn. Điều đó, để thấy thời gian không chời đợi một ai. Dẫu cho rằng người đó là người chúng ta yêu thương nhất. Trong mắt mỗi người chúng ta, ấn tượng về một người cha là một người đàn ông ít nói nhưng bao dung, nghiêm khắc nhưng lại tình cảm vô cùng.

Càng trưởng thành, khoảng cách chúng ta với Cha càng xa hơn. Ngay những điều hỏi han thông thường cũng trở nên gượng gạo hay những cuộc gọi thưa thớt và vội vã dần. Rồi đến những khác biệt về tính cách , nền giáo dục hoặc cảnh môi trường sống trước và nay cũng khiến cho cha con không mấy là hiểu nhau. Con luôn trách sao cha lại thế này mà không phải là thế kia. Con mong cha giống như cha của chúng bạn con. Nhưng con sai rồi! Con chỉ nhìn bề nổi nào thấy tảng băng chìm. Tình Cha bao là khôn ví, lúc còn bé cha vẫn mong con từng ngày khôn lớn. Để đến khi lớn rồi con lại càng xa cha nhiều hơn.

Ước mơ tung cánh bay vào đời luôn ấp ủ trong con, mặc dù cha biết rời xa vòng tay cha con sẽ phải khổ nhiều. Nhưng cha thương con nên cho con tự đi, đi để trải nghiệm và khám phá cuộc đời bằng chính đôi chân con mà  ngày thơ bé cha vẫn luôn dìu dắt con từng bước. Và rồi giữa cuộc đời ngoài kia đầy bon chen và nghịch cảnh, con mới thấy vòng tay cha là bến bờ bình yên. Khi con nhận ra điều này có lẽ mái tóc cha đã lấm tấm những sợi tóc bạc vì sương gió, nhưng đâu phải là quá muộn khi ta biết bắt đầu bây giờ. Sợ lắm một ngày không còn cha bên con, sợ lắm không còn những lời khuyên con nên người, những lần đi học về trễ cha trông đứng trông ngồi….Ngay lúc này con rất muốn về nhà để gặp cha, để thấy cha còn đó là con đủ hạnh phúc rồi. Con sẽ lấy hết can đảm để nói với cha: “Con yêu  Cha”.

Tạ ơn Chúa vì đã mang cha đến cho con, trong đời con và cho con được làm con cha. Xin Thánh Giuse bổn mạng các gia trưởng ban muôn ơn lành trên tất cả các người cha trên thế giới để qua các Ngài tình yêu Chúa được lan tràn.

 

Maria Nguyễn Thị Thùy My

Đệ Tử SV – TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

 

Tình Yêu – hai tiếng gọi mời

Con nghe thánh thót tuyệt vời bên tai.

Vì yêu chẳng ngại đúng – sai

Gia đình, làng xóm chia tay nghẹn ngào.

Tình đầu đẹp đẽ làm sao!

Đáp tình muôn thuở, dâng trao cho Người.

Nhập dòng lúc tuổi đôi mươi,

“Tập tu” ở tuổi xinh tươi ngỡ ngàng.

Bao phen yếu đuối hoang mang

Khiến con chùn bước bất an cõi lòng.

Thiết tha tình Chúa chờ mong

Gọi con từ giữa hư không cuộc đời.

“Xin Vâng” – hai tiếng đáp lời,

Đơn sơ dâng trọn Vua Trời tình thơ.

Con còn nhớ như in cái ngày mà con phải xa gia đình để đến với ngôi nhà “Đệ Tử Sinh Viên” hay còn gọi là “Dự Tu Chúa Quan Phòng”. Ngày đó, con đã rất lo lắng vì con không biết mình sẽ như thế nào khi phải xa gia đình, người thân. Nhưng rồi Chúa Quan Phòng đã sắp đặ sẵn mọi thứ cho con, Chúa gửi đến cho con những người mẹ và những người chị em có cùng  chung lý tưởng.

Với con, những ngày sống tại đây là món quà mà Chúa đã thương ban tặng cho con. Chính nơi đây đã in sâu vào lòng con những kỉ niệm, vui có, buồn có, hạnh phúc có và cũng không ít lần con chán chường, thất vọng. Khi bước chân vào gia đình Dự tu này, con mới cảm nhận và thấm thía hết chữ “Tình” – cái tình của quý Dì đối với chúng con, cái tình của những người chị em cùng sống với con. Quý Dì – những người mẹ thứ hai của con đã tận tình chăm sóc, dạy dỗ và giúp đỡ con về đời sống nhân bản cũng như đời sống thiêng liêng. Quý Dì luôn sẵn sàng dành tình thương để lắng nghe và chia sẻ với con những lúc con gặp khó khăn trong cuộc sống. Mầm ơn gọi trong con từ đó được vun trồng, lý tưởng của con từ đó được phát triển. Chúa còn ban cho con những người chị, người em dễ thương dể học cùng con, chơi cùng con, nhờ đó mà ngôi nhà Dự tu luôn tràn ngập tiếng cười. Chúng con giúp đỡ nhau trong học tập và trong công tác hằng ngày.

Theo thời gian, con càng hiểu nhiều hơn về ơn gọi, về đời tu. Con cảm nhận được những ân huệ thiêng liêng mà Chúa ban cho con. Chúa luôn dõi bước với con trong hành trình tìm hiểu đời dâng hiến, Chúa nâng đỡ con mỗi khi con yếu đuối, vấp ngã. Nhờ đó, tugwf ngày con càng xác tín hơn về Ơn gọi của mình. Xin Chúa giúp con cố gắng mỗi ngày, để từng phút sống trong đời con đều là lời thưa “Xin Vâng”.

 

Đệ Tử Sinh Viên TD Cần Thơ

 Lan Vy và Hồng Lũy

Write comment (0 Comments)

Thời gian trôi rất nhanh như chiếc đồng hồ cát, thấm thoát mới đây đã hơn bốn năm con ở trong môi trường huấn luyệ, với những điều mới mẻ của những ngày tập sống đời tu coi mình thật sự có ơn gọi hay không. Có những điều làm con rất lo: lo về gia đình, lo về môi trường mới mình có thích nghi được không, nhưng rồi một ngày, hai ngày trôi qua con cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc của những ngày đầu tiên. Hôm nay con được nhìn lại như một cuốn phim tua chậm về cuộc đời của mình trong hành trình ơn gọi mà Chúa đã chọn và gọi con giữa muôn ngàn người. Thời gian tuy không phải là dài như một thế kỉ nhưng cũng không ngắn như những bước chân. Con nhìn thấy mình được thay đổi rất nhiều... nhưng quan trọng hơn là con được lớn lên và học hỏi nhiều hơn trong đời sống ơn gọi ngang qua đời sống nhân bản, đời sống thiêng liêng và đời sống cộng đoàn. Cách đây hai tháng con được chuyển sang một giai đoạn huấn luyện hoàn toàn mới mẻ trong môi trường này con được mặt giáp mặt, diện đối diện với người mà con chọn là “Đấng Tình Quân” và kết hiệp nhiều hơn nữa với Chúa đó là môi trường Tập Viện. Ở môi trường này đòi hỏi con phải sống đoạn giao với tất cả bên ngoài vì năm hồng ân này chỉ vỏn vẹn được có một năm, muốn thêm cũng không được. Và nơi đây cho con tập sống và cọ xát hơn nữa với đời sống cộng đoàn. Biết quên đi chính mình, nhìn đến chị em và hiểu được nhu cầu của chị em, nhưng cũng không tránh khỏi những va chạm hằng ngày. Như thế rồi cũng bỏ qua lấy đó làm bài học kinh nghiệm cho mình và đồng thời cũng hiểu nhau nhiều hơn. Chúa đã cho chúng con sống gần nhau để hỗ trợ cho nhau trong thời gian huấn luyện này. Qua đó con thấy Chúa mời gọi con sống tốt hơn trong sự yêu mến Chúa ngang qua tha nhân.

Chúa đã chọn và Chúa đã gọi con trong tình thương của Chúa, nhưng với con người thấp hèn nên nhiều lúc con không cảm nghiệm được tình yêu của Chúa, nhưng con vẫn tin rằng một khi Chúa đã chọn và gọi thì Chúa sẽ không bỏ mặc con bao giờ.

Trên con đường dâng hiến không phải là con đường trơn tru hay là được trải thảm đỏ. Trước khi bước vào đời tu con được mọi người nói rằng: đi tu thì sung sướng và không phải cực khổ gì. Nhưng được trải qua hai năm đầu con được cảm nghiệm sâu hơn, đúng đi tu rất sung sướng và hạnh phúc nhưng chỉ hạnh phúc khi chính mình sống đúng với những điều mình chọn, sống thật với chính mình, được đến gần với tha nhân và không bị ép buộc hay lệ thuộc vào người khác.

Trong môi trường huấn luyện con được lớn lên và trưởng thành hơn trong đời sống và được củng cố niềm tin vào Chúa qua sự đồng hành thiêng liêng của quý Dì đã hướng dẫn tận tình như một người mẹ hiền dạy dỗ đứa con của mình.

Qua đó ở môi trường này để trở thành một nữ tu, cuộc sống con cũng không trơn tru hết được, cũng có nhiều biến cố, có những niềm vui, cười mà chảy cả nước mắt. Có những nỗi buồn muốn khóc mà cũng chẳng khóc được. Như thế cuộc sống con như môt bản thánh ca, càng nhiều thăng, nhiều giáng thì bản nhạc càng hay. Và cũng thế, cuộc đời con được Chúa ban nhieeuf biến cố thì làm cho con được nhiều bài học, nhiều kinh nghiệm, được lớn lên và sống tốt hơn. Nếu được như thế, “Đất sét trong tay người thợ gốm thế nào thì con cũng ở trong tay Chúa như vậy.” (Gr. 18, 6), đất sét được uốn nắn theo khuôn và được trở nên một sản phẩm đẹp vì thế Chúa cũng đang uốn nắn con từng ngày để trở thành một môn đệ trung tín và cho con có một lòng nhiệt tâm tông đồ.

Với thời gian này con được sống nọi tâm, được thinh lặng và lòng con được bình an hơn qua các giờ cầu nguyện. Vì ddaaay là nơi thánh và là nơi chính con được họa lại chính hình ảnh của Chúa, cũng để cho con nhìn lại và phân định về lời mời gọi cách đây bốn năm. Và cho đến tận bây giờ ngọn lửa say mê và yêu mến vẫn còn được cháy sáng và nung đúc hằng ngày qua những lần Viếng Thánh Thể Chúa, những lần như thế là con được xác tín hơn cho ơn gọi của mình. Trong khi xã hội ddang phát triển và chạy theo hiều xu hướng mà chính mình ở đây chạy ngược dòng với thời gian, có biết bao nhiêu đứa bạn cùng trang lứa đang được tự do và làm những điều mình muốn, còn mình ở đây thì phải theo giờ giấc, theo nội quy. Nhưng Chúa ơi! Đến thời gian và giây phút này con không hề thất vọng hay cho mình dã chọn sai con đường, con vẫn cảm thấy mình thật sự hạnh phúc cho dù người đời nói thế nào. Vì Chúa là tất cả của cuộc đời con “Lòng nhân hậu và tình thương của Chúa ấp ủ con suốt cả cuộc đời.” Chúa luôn nhân hậu đoái nhìn đến con trên bước đường và dành tất cả tình yêu cho con. Chúa không bao giờ để con thất vọng, Chúa luôn ban những ơn càn thiết cho cuộc đời của con, chỉ cần con luôn sống với giây phút hiện tại.

Thời gian trôi qua như một cơn sóng

Sóng trôi qua rồi sóng chợt dừng

Ở trong con cuộc điờ như cơn sóng

Cuộc đời trôi qua rồi chợt dừng lại

 

Dừng lại ròi để nhìn ngắm thiên nhiên

Dừng lại để thấy mình yếu đuối

Dừng lại để thấy mình sống ra sao

Dừng lại để tạ ơn Chúa chúa lành

 

Với cuộc đời con khó mà chọn lựa

Mọi sự đều đã có Chúa an bài

Để con sóng những giây phút hiện tại

Chúa cho con nếm thử đủ mùi hương

 

Mùi hương của ganh ghét, đố kỵ

Mùi hương của lòng bác ái, vị tha

Mùi hương trong chính “cái tôi” của mình

Những mùi hương được kết thành của lễ

 

Sống sao cho được đẹp lòng Chúa

Để con đây được bình an hạnh phúc

Để từng ngày con kề bên chân Chúa

Để con được ngắm nhìn Chúa mỗi ngày.

 

Đệ Tử TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Xin giới thiệu với các bạn trẻ về sinh hoạt của các em đệ tử trong một ngày sống. 

 

Ban Truyền Thông TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

“Ngọt ngào tốt đẹp lắm thay

Chị em được sống vui vầy bên nhau” (Tv 133,1) 

Lời thánh vịnh trên như hòa vào tâm tình mà chúng con cảm nhận được về ơn gọi tu trì  mà chúng con đang theo đuổi. Đến bây giờ chúng con vẫn cảm thấy mình may mắn khi được sống dưới mái nhà của Chúa là Hội dòng Chúa Quan Phòng. Nơi đây, chúng con được gọi với cái tên thân thương: “Bình Minh Sinh Viên”. Nơi đây, chúng con được sống dưới tình yêu thương của quý Dì và chị em. Nhưng nếu có ai đó hỏi rằng: “Đi tu có khó không, có sướng không,…” thì câu trả lời của chúng con vẫn là: “Không hẳn!” Vì mọi thứ hiện hữu trên trái đất này không có gì là hoàn hảo, là tuyệt đối cả! Mặc dù chúng con vẫn luôn cảm nhận được tất cả là hồng ân nhưng không của Thiên Chúa. Vâng! Tất cả là hồng ân. 

Chúng con vẫn luôn quan niệm rằng trên đôi bàn tay còn có ngón ngắn, ngón dài thì thử hỏi trong một cộng đoàn – nơi quy tụ các chị em từ nhiều vùng miền, nhiều dân tộc, nhiều tính cách thì chắc chắn sẽ xảy ra những va chạm, xích mích, hiểu lầm nhau,… Nhưng: “Bông lúa nặng hạt là bông lúa cúi xuống!”. Phải! Ai học được cách khiêm nhường, tự hạ thì người đó sẽ dần trưởng thành hơn trong ơn gọi và nhân đức. Ai đó đã từng nói với rằng: “Cái gì ta đặt nó lên trên thì nó sẽ lấn át tất cả mọi thứ xung quanh”. Chúng con đã từng chứng kiến các chị em của mình gặp khó khăn. Một vài người đã bỏ cuộc, có người vẫn kiên trì, miệt mài hạ mình để bước tiếp. Qua đó chúng con học được cả sự trưởng thành lẫn sự vấp ngã nơi chị em và nhận ra được sự trưởng thành hơn trong ơn gọi của mình. Dù vậy, những gì đã từng trải nghe thì đơn giản, nhẹ nhàng nhưng nó cọ xát, mài dũa và có khi làm ta đau! 

Chúng con đã từng trải qua những áp lực, khó khăn về học tập và nhiều sự chi phối khác. Tất cả những thứ đó đôi lúc chúng con cảm thấy mệt mỏi, nản lòng, thậm chí là muốn bỏ cuộc nhưng Chúa vẫn yêu thương gìn giữ chúng con trong vòng tay của Ngài… Nhiều lần nhìn các bạn cùng trang lứa được tự do làm điều mình thích, thường xuyên được về nhà, được đi chơi xa mà không phải lo lắng về giờ giấc,… Nhưng chúng con chợt nhận ra đó chỉ là những thú vui chóng qua, nó đến và sẽ đi nhanh như cách mà nó đến. Có thể là do mình tham lam, ích kỉ chỉ muốn chọn cái gì chóng qua! 

Dù biết rằng đời tu đòi hỏi chúng con bước đi trên con đường hẹp, phải từ bỏ, phải hy sinh mọi thứ: Tương lai, gia đình, của cải,… và cả sự tự do. Trong môi trường học tập nhiều người hỏi chúng con rằng: “Bạn đi vào Dòng như vậy rồi có được yêu không, có được lấy chồng không?” Chúng con nói: “Có chứ không chỉ yêu một mà còn yêu nhiều là khác...” Rất nhiều bạn tò mò và đưa ra những câu hỏi về đời tu làm chúng con phải suy nghĩ:  liệu xem mình có đủ cam đảm và nghị lực để bước trọn con đường này không. Rồi trong thing lặng cầu nguyện, chúng con nhận ra rằng: con đường này dù khó khăn thử thách nhưng chúng con không cô đơn bước đi một mình vì có Chúa vẫn đồng hành cùng chúng con.

Những dòng cảm nhận của chúng con trong giai đoạn là Bình Minh Sinh Viên (Đệ tử). Đó là những cảm xúc vui buồn lẫn lộn nhưng cũng đủ để chúng con có được những trải nghiệm tuyệt vời và cần thiết cho hành trình phía trước. 

Tất cả là hồng ân, hồng ân mà chúng con dần khám phá tiếng gọi của Thiên Chúa nơi Hội Dòng này. Các giờ học giáo lý, giờ chia sẻ cộng đoàn, cùng chơi với nhau, sinh hoạt với nhau,… mỗi ngày chúng con học được một ít về thế giới, về nhân bản, về ơn gọi giúp chúng con lớn lên. Chúng con luôn tạ ơn Thiên Chúa và biết ơn Hội Dòng, quý Dì đồng hành đã giúp chúng con cảm nhận được những niềm vui thiêng liêng trong Tình yêu Chúa Quan Phòng và trong hành trình mò mẫm bước theo Thầy Giêsu.

 

Chúng con, Bình Minh Sinh Viên

Buôn Ma Thuột ngày 03.12.2019

Write comment (0 Comments)