Cuộc đời của mỗi người chúng ta đứng trước muôn vàn sự lựa chọn. Có những sự lựa chọn thật quá ư là dễ dàng nhưng không đem lại hoa trái nào. Nhưng cũng có những sự lựa chọn thật sự khó khăn nhưng lại đưa đến những kết quả mà ta không ngờ. Phải chăng Thiên Chúa đã ban cho tất cả mọi người đều có quyền tự do lựa chọn những gì mình thích và những gì mình không thích, và đã bao lần bạn tự đặt câu hỏi cho chính mình: Tôi có thật sự tự do hay không?Ở đây tôi muốn nói đến sự tự do gắn liền với trách nhiệm, hạnh phúc, trách nhiệm về sự lựa chọn của mình trước bản thân mình và trước tất cả mọi người, biết được sự tự do của mình và sử dụng tự do để nhận ra chính mình, vì thế, sự tự do thực sự là giá trị cao quý của con người. Thế nhưng, hãy nhớ rằng: sự lựa chọn của bạn bao giờ cũng đi trước lý do. Hãy thể hiện sự tự do của bạn một cách đúng nghĩa nhất để hướng tới sự thiện hay điều tốt lành.

Con người đang sống trong một cuộc sống với lối văn minh và tiến bộ của xã hội, con người luôn khát khao, luôn có ý tưởng cao đẹp và phẩm gía đích thực. Hãy trở về với thực tại, với con người của chính mình, cũng đừng dùng sự tự do đó mà áp đặt lên người khác. Lựa chọn chính là đưa đến hạnh phúc, đưa đến những con đường đi đúng, mà mấy ai có thể cảm nhận được điều đó, hạnh phúc cũng không thể nào mua được, cũng không thể nào cân đo đông đếm được.

Mỗi người chúng ta có nhiều giai đoạn để lựa chọn, mà mỗi giai đoạn đó điều tốt đẹp và thay đổi theo thời gian từ lớp 1 đến lớp 5 là một lối suy nghĩ khác, lớp 6 đến lớp 9 là một lối suy nghĩ khác nữa và hành trình giai đoạn lớn hơn một chút là lớp 10 đến lớp 12 là một lối suy nghĩ của một người trưởng thành lại càng không giống như lối suy nghĩ như thuở ban đầu. Hành trình nào, giao đoạn nào, hay một suy nghĩ, lựa chọn nào đi nữa thì nó vẫn đâu đó ẩn chứa sâu thẫm bên trong nỗi dằn vật của một con người. Và chắc hẳn “ Có một con đường mà Chúa muốn con đi, một con đường mà Chúa đã đi qua, một con đường mang tên Thập Giá” đó cũng là lời bài hát “Đường Thập Giá”. Và chắc hẳn không có con đường hay lựa chọn nào là tốt đẹp, dễ dàng mà để chúng ta bước đi, nhưng cũng có những con đường với những sự lựa chọn luôn đầy những chông gai và nước mắt, đó là điều mà không bao giờ bạn và tôi tránh khỏi trong cuộc sống này. Với những hành trình và cả những giai đoạn đó là những bật từng bước từng bước để tôi cũng như bạn trưởng thành hơn, hãm dẹp những cái tôi ích kỷ và cả những lời nói không hay. Hành trình dài hạn chính là hành trình phải vượt  qua những thử thách hiểm nguy trong cuộc đời và kể cả những hy sinh to lớn, đây chính là khẳng định sự lớn lên của mỗi người chúng ta, của tôi và của bạn.

Hãy nhớ rằng những lúc bạn đang phân vân trên con đường mà bạn đi, đừng ngần ngại hãy đến với Chúa, Người chỉ cho ta biết phải làm gì, nơi Người ta được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Mỗi con đường đi là một hành trình dài hạn, nó tốt đẹp, dễ đi khi bạn thích nó, và ngược lại nếu bạn không thích thì đừng ép mình đi con đường đó, vào một khuôn khổ nhất định nào đó, luôn hãy rẽ sang một bước ngoặt mới để bạn luôn cảm thấy yêu đời, vì đường đời còn rất dài để bạn lựa chọn cho thích hợp, không ai có thể lựa chọn thay bạn được cả và tất cả sẽ không là muộn màng, nó luôn đẹp, hãy trân quý điều đó bạn nhé! Tuy nhiên cũng đừng quên rằng, tất cả mọi người đều có công trong công việc lựa chọn này kể cả tôi, bạn và những người người xung quanh, đặc biệt bạn hãy tạ ơn Thiên Chúa vì Người vẫn còn yêu thương, chăm sóc, dạy dỗ bạn, ban cho bạn những gì mà bạn cầu xin Người, Người không ban giờ từ chối những gì con cái nài xin. Hai chữ cảm ơn tuy ngắn ngủi, đơn sơ, nhưng luôn chứa đựng một sự sâu thẳm bên trong, với một lòng biết ơn, yêu quý bạn sẽ nói ra lời đó một cách quá ư dễ dàng, nhưng sẽ luôn khó khăn đối với nhiều người và trong nhiều hoàn cảnh khác nhau nữa. Hãy cảm ơn người ở gần bạn, những người thân xung quanh bạn, những người luôn nhớ đến bạn, kể cả những người mà hy sinh cho bạn cả cuộc đời này đó chính là cha mẹ và đặc biệt hãy tạ ơn Thiên Chúa vì Người tạo dựng nên bạn, cho bạn cuộc sống này, để bạn cảm nhận niềm vui, hạnh phúc, sự bình an trong tình yêu và sự Quan Phòng của Ba Ngôi Thiên Chúa.

Cuộc sống là một chuỗi những lựa chọn không giới hạn, và cuộc sống chỉ thực sự thú vị khi bạn dám đối mặt với những khó khăn trong đời. Thế nên, hãy lựa chọn, hãy quyết định cho chính bản thân của mình, đừng ngần ngại và sợ hãi, hãy chấp nhận những rủi ro và đón nhận những trải nghiệm mới trong đời bạn nhé, bằng cách lựa chọn bạn sẽ lớn lên trong từng ngày.

Anna Tuyết Nhung

Đệ Tử SV-TD Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Nhìn lại quãng đường con vừa đi qua, bốn năm đại học, thời gian không quá dài cũng không quá ngắn, nhưng đủ để con hoàn thành một ngành học – GIÁO DỤC MẦM NON. Nói đến ngành này, có người thì nghĩ mầm non mà cũng phải học, học Mầm non thì học Đại học làm gì, Cao Đẳng hay Trung Cấp là được rồi... và nhiều dư luận khác. Nhưng đó là suy nghĩ của những người chưa học Mầm Non bao giờ, còn đối với những người đã học, đặc biệt là các soeurs trong Hội Dòng cũng từng học, thì mọi người sẽ cảm nhận được học Mầm Non rất hay, và cũng cực kỳ khó khi áp dụng vào thực tế, vào những đứa trẻ với tâm hồn trong sáng, thắc mắc đủ mọi thứ trên đời.

Trong buổi tĩnh tâm tháng 4 hôm nay, là lần tĩnh tâm cuối cùng của bốn chị em chúng con trong môi trường này. Đây là thời gian chúng con ngồi nhìn lại quãng đường vừa qua và với những điểm được cha gợi ý (Lc24,13 – 35) và (Ga 21, 1 – 14), con thấy được rằng những người môn đệ sau những ngày Chúa chết họ trở thành những con người hoang mang và thất vọng. Tại sao họ lại như vậy? Vì họ thấy một nghịch lý là một Đấng quyền năng nhưng lại bị loại trừ,họ luôn đặt ra những câu hỏi tại sao nhưng họ lại không đối diện với hiện tại của mình. Họ không nhận ra rằng chính họ đã loại trừ Chúa, Giuđa thì bán Chúa, Phêrô thì chối Thầy. Chúng con là những đệ tử sinh viên và chúng con bước vào môi trường học tập với nhiều thành phần tôn giáo khác nhau, có những quan điểm riêng, chúng con phải học tập và làm việc cùng nhau, những lúc như vậy thì không tránh khỏi những mâu thuẫn, chúng con bất lực và chán nản. Chúng con chiếm số lượng ít trong lớp nên đôi khi chúng con không có tiếng nói, chúng con là những con người non nớt chưa kết hợp với Chúa thân tình nên chúng con gặp nhiều khó khăn khi học năm đầu tiên. Nghĩ tới đây con thấy mình giống các môn đệ xưa, có hai người trong nhóm môn đệ đã rời bỏ và về quê. Chúng con cũng vậy, chúng con buồn chán và muốn từ bỏ việc học, vì thực ra nó cũng không phải ngành nghề yêu thích. Và vì chúng con có những hạn chế so với các bạn khác ở ngoài về giờ giấc, những quy định của cộng đoàn nên đôi lúc khó sắp xếp với các hoạt động riêng của nhóm, nhiều lúc phải nói dối Dì để đi đây đi đó với nhóm, với những lý do giả dối đó chúng con đánh mất mình để đổi lấy tinh thần nhóm.

Thời gian cứ trôi, chúng con vẫn cứ chạy theo sự vần xoay của cuộc sống, chúng con vẫn cứ đi học, đi học nhóm, đi chơi cùng các bạn, chúng con chẳng còn để ý mình đang ở đâu nữa, chúng con phấn đấu để không thua thiệt các bạn trong lớp trong nhóm, mặc kệ có thích hay không, chúng con lao đầu vào học như con thiêu thân. Giờ chung của cộng đoàn chúng con vẫn giữ,chúng con không còn nghĩ đến chuyện từ bỏ nữa mà thay vào đó chúng con đã nỗ lực nhưng trái lại chúng con lại không có phương hướng nhất định chỉ là làm cho xong mà thôi. Các môn đệ khi không còn Chúa, họ chẳng biết làm gì, Phêrô thì buột miệng nói “Tôi đi đánh cá đây” vì đó là nghề trước đây của ông, các môn đệ khác thấy vậy cũng đi theo chứ ngồi đó chẳng biết làm gì. Các tông đồ làm một loạt những hành động khác nhau, như chỉ là để xóa đi một điều gì đó, để giết thời gian chứ không phải là làm việc với một ý định cụ thể. Chúng con cũng vậy chúng con lao đầu vào học vì sợ không qua môn, sợ thi lại nên học bất chấp chứ không phải học lấy kiến thức.

Bây giờ ngồi tĩnh tâm và ngẫm lại con thấy mình thật bất công với Chúa, chúng con cứ lao đầu vào việc học và chạy theo thành tích. Con đã để Chúa sang một bên. Vậy mà Chúa chẳng bao giờ bỏ con. Ngài vẫn ngồi đó, bên con và chờ đợi con. Ngài âm thầm ban cho con nhiều món quà bất ngờ, cứ ngỡ là do bản thân cố gắng, nhưng giờ nghĩ lại nếu Chúa không cho thì có cố gắng cũng bằng không. Chúa vẫn luôn âm thầm giúp đỡ con qua người chị em, nhờ chị con biết cảm giác được học bổng là như thế nào, điểm rèn luyện của là của chị ấy giúp đỡ nên mới có, và nhiều điều khác nữa, có chị làm bạn thật là một món quà đặc biết Chúa đã tặng con. Nhờ có chị con có niềm vui, có tiếng cười, có đồ ăn...và có cả Chúa nữa. Những lúc học bài nhiều con làm biếng, chính chị đã giục con đi soạn gẫm chỉ bằng một câu nói mà con không thể từ chối “Mày soạn gẫm chưa?” , học về trễ mà chưa đi lễ sáng thì ghé vào đi lễ rồi tối về ăn cơm sau, chưa lần chuỗi thì nhắc “Mày lần chuỗi chưa?”....Đấy, Chúa đó! Bên cạnh đó, con còn được quý Dì quan tâm, luôn bảo ban nhắc nhở việc thiêng liêng và việc học. Dì thường nhắc “Học thì học nhưng cũng không được bỏ việc thiêng liêng nhe con!” Câu nói rất nhẹ nhang thân thương nhưng đầy ý nghĩa và sâu sắc. Mỗi sáng quý Dì vẫn cố gắng bỏ thời gian giúp chúng con gẫm, giúp chúng con cầu nguyện nhờ đó chúng con có nhiều ý tưởng hơn.

Cuộc sống sinh viên của những đệ tử, thỉnh sinh nhỏ bé như chúng con thất rất dễ sa ngã, chúng con vẫn còn ham vui của tuổi trẻ, chúng con thích những gì các bạn đồng trang lứa ở ngoài thích, nhiều thứ lắm, nhìn thấy gì cũng muốn mua, muốn ăn, muốn chơi, muốn đi cho biết, nhưng có lúc” uống thuốc liều” thì việc gì cũng dám làm, nhưng cũng có lúc “sợ” nên thôi không làm đâu. Cứ lặp lại giữa hai suy nghĩ ấy, nếu không có chị em, quý Dì giữ đầu quay lại chắc là chúng con đã đi quá đà. Chúa vẫn luôn hiện diện qua những người chị em một cách thân thiện để nhắc nhở, Chúa chăm sóc chúng con như chăm sóc các môn đệ. Chúa chuẩn bị sẵn cá nướng và bánh để cho các môn đệ đánh cá xong lên ăn, họ trò chuyện thân mật như chưa có chuyện gì.

Ước mong khi trở lại nhà dòng sau 4 năm học, chúng con vẫn luôn cháy lửa nhiệt tình của tuổi trẻ vào những công việc chung và không ngừng trao dồi cho mình những hành trang cần thiết của một người nữ tu Chúa Quan Phòng.

Đệ Tử Sinh Viên

TD Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

“Mẹ ơi con hằng trông lên Mẹ là mẫu mực luôn lắng nghe và thi hành ý Chúa. Dẫu nhiều khi ôi Nhiệm Mầu là ý Chúa ôi Nhiệm Mầu không hiểu thấu. Nhưng Mẹ nguyện xin vâng và phó thác trong vòng tay Chúa Trời. Xin dạy con Mẹ ơi xin dạy con hằng xin vâng như Mẹ, hằng tin yêu và phó thác như Mẹ. Xin giữ gìn con khỏi lạc xa tình Chúa. Mẹ ơi đưa con về nép trong vòng tay của Mẹ yêu…” bài hát nghe thoáng qua chúng ta cũng biết là sẽ nói đến ai, chắc hẳn mỗi người chúng ta đều được sinh ra, được nuôi dưỡng trong một gia đình có cả cha lẫn mẹ trong nơi dương thế này. Cám ơn Thượng Đế đã cho ta làm người. Cám ơn mẹ cha đã đón nhận chúng ta. Cám ơn cuộc đời đã cho ta niềm vui. Nhưng, xem ra chúng ta ít cám ơn về món quà sự sống mà Thượng Đế và mẹ cha đã ban tặng cho chúng ta. Có mấy ai đã một lần cám ơn mẹ cha đã sinh ra chúng ta? Và nhưng nhìn một cách khác chúng ta hãy hướng lòng mình về người Mẹ ở trên trời hằng ngày, đêm ngày dõi mắt theo chúng ta, ban bình an, sự che chở và lời chuyển cầu của ta lên trước Tôn Nhan Thiên Chúa. Qua đó, chúng ta xác tín rằng, Mẹ là người như thế nào, có vị trí nào trong cuộc đời của chúng ta, và có giống người mẹ nơi trần thế này hay không? hay một huyền nhiệm bí ẩn nào đó. Từ đó, xin mượn lời bài hát của Cha Nguyên Lam sáng tác để nói lên điều này.

         Thiên Chúa đã và đang yêu thương chúng ta, Ngài đến để mời gọi một con người và chờ đợi. Hình ảnh Thiên Chúa, một Đấng quyền năng trên hết mọi sự và có quyền làm mọi sự, Ngài đã đến để hỏi mời một người tham dự vào chương trình cứu chuộc loài người. Khi bà Êlisabeth có thai được sáu tháng, người đó đã thành hôn với một người tên là Giuse, thuộc dòng dõi vua Đavit, đó chính là Mẹ Maria đã được sứ thần truyền tin: “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” Và được thể hiện qua ba điểm sau đây: 

  1. Đức Maria là con người của niềm tin

Đối với Mẹ một lời chào quá ư là bất ngờ, bối rối, ngạc nhiên, lại càng không hiểu vì sao chuyện đó đến với mình, lại càng không hiểu hơn khi người con đó lại gọi là Đấng Tối Cao, có cả ngai vàng của vua Đavit, và triều đại sẽ vô cùng vô tận. Một hình ảnh, một con người tầm thường như bao người khác mà giờ đây lại là Mẹ của con Thiên Chúa. Nói đến đây, dù không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình, thực hư ra sao, nhưng Mẹ vẫn tin nơi Chúa sẽ làm nơi Mẹ những điều tốt đẹp nhất. Mẹ sẵn sàng đồng ý nhưng không phải là phải chấp nhận, nhưng đón nhận bằng cả trái tim cả ý thức của mình. Mẹ không chỉ gật đầu trong mọi hoàn cảnh mà không tìm hiểu gì, chính phút ưng nhận chính là phút Mẹ có ý thức, có trách nhiệm. Chắc hẳn những lúc cúi đầu đáp hai tiếng “Xin vâng” chính là lúc Đức Mẹ để cho kế hoạch của Thiên Chúa thay đổi tất cả mọi dự định của cuộc đời Mẹ. . Đáp lại lòng tin chân thành, trong sáng và mạnh mẽ ấy của Mẹ, sứ thần sẵn lòng trao tiếp cho Mẹ một chân lý bởi trời, chân lý ấy đã trở nên sức mạnh, niềm vui, an ủi và hạnh phúc của Mẹ. Chân lý ấy là: “Đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được” (Lc 1, 37). Vui mừng trước tình yêu thương xót Thiên Chúa dành cho mình, Mẹ đã thốt lên: “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói” (Lc 1,38).

2.Đức Maria là con người hay quên

Khi nghe sứ thần nói, Mẹ đã bỏ tất cả mọi sự lên đường đi đến với người chị họ của mình, mà quên đi cả bản thân của chính mình, quên đi những khó khăn, thân phận của một con người. Mẹ được sinh ra vốn dĩ đã là người biết yêu thương và cả được yêu thương, Mẹ là một mẫu gương hy sinh quên mình, luôn lưu tâm, để ý, chăm sóc người khác. Vì thế, sau hai tiếng ngắn gọn “Xin Vâng”, Đức Mẹ quyết sống trọn vẹn đức tin của mình: đức tin này không hề bị lay chuyển khi bị thánh Giuse hiểu lầm, khi bị hất hủi tại Bêlem, khi sinh con lạnh lẽo trong hang đá khó hèn, khi đứng lặng trên Núi Sọ dưới chân thập giá treo xác con mình. Dù không thấy gì bên ngoài, nhưng bên trong Mẹ vẫn một niềm tin tưởng, phó thác một cách triệt để, dù không hiểu gì trong trí, nhưng vẫn tin mạnh mẽ trong tâm hồn, và khi thấy những điều hoàn toàn trái ngược, nhưng Mẹ vẫn tin mạnh mẽ trong lòng rằng  Chúa sẽ làm được tất cả mọi sự.

3.Đức Maria một con người mang Chúa đến cho người khác

Khi nghe người chị họ của mình mang thai, Mẹ đã vội vã lên đường, băng qua những con đường trắc trở để được đến nơi. Sự chào hỏi của Mẹ đối với bà Elisabeth thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vì vui sướng và kêu lớn tiếng : “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc.” Đối với cuộc đời Mẹ, Mẹ chỉ biết là đến giúp người chị họ của mình, Mẹ không hề nghĩ rằng mình đem đến niềm vui, sự hạnh phúc cho người khác, càng lại không nghĩ mình là Mẹ của Đấng Tối Cao đem Chúa đến cho người khác. Mẹ đã tin nơi Chúa một cách trọn vẹn, phó thác cách triệt để,Mẹ luôn sống cho, sống cùng, và sống với người khác vì lòng mến Chúa và yêu tha nhân, Mẹ vui và hạnh phúc vì Mẹ biết rằng dù chỉ là phận nữ tỳ hèn mọn, nhưng Mẹ đã được Đấng là Vua Trời Đất đoái nhìn và thương xót, tuyển chọn và trao phó sứ mạng lớn lao, là trở nên “Mẹ Thiên Chúa”.

Vâng phục Thiên Chúa là hành vi đẹp nhất con người có thể làm để ca tụng và phụng thờ Thiên Chúa. Đó là hành vi diễn tả lòng hiếu thảo đáng yêu nhất của con cái dành cho Cha mình. Vâng phục Thánh Ý Thiên Chúa được kể là con đường tuyệt hảo của bình an và hạnh phúc.

Tóm lại, dù cho trong hoàn cảnh nào, người Mẹ nào đi chăng nữa, thì chúng ta cũng hãy tạ ơn Chúa vì Ngài đã ban cho chúng ta một người mẹ nơi trần gian này đã sinh ra chúng ta, mẹ đã tặng chúng ta sự sống, tình yêu, lòng quảng đại đón nhận chúng ta làm con của mẹ và đặc biệt đã cho ta cả cuộc đời này. Đồng thời, Ngài cũng không ngừng ban một người Mẹ thiêng liêng dõi mắt  bước theo ta trong suốt hành trình. Mẹ luôn tin một cách trọn vẹn, một lòng tin mạnh mẽ, một lòng tin vững vàng, và một lòng mến bền đỗ.Hơn ai hết, Mẹ luôn biểu lộ đức tin ra bên ngoài. Xin Mẹ dạy chúng con không những tin Chúa trong lòng, mà còn tuyên xưng đức tin ra bên ngoài trong lời nói, trong cử chỉ thái độ, trong cuộc sống của mình như Mẹ.

 

Anna Tuyết Nhung

Đệ Tử SV-TD Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Trong tâm tình sống Mùa Chay Thánh năm 2019 chị em Bình Minh sinh viên ở cộng đoàn An Điềm đã có một chuyến đi thiện nguyện đầy ý nghĩa. Với sự cho phép và ủng hộ từ Dì Sáu (Sr. Marie –Stéphane) và quý Soeurscộng đoàn An Điềm, chúng tôi đã chuẩn bị được khá nhiều phần quà để đến thăm các cụ già neo đơn nơi Nhà Dưỡng Lão Tình Thương Vinh Sơn.

Đây là lần đầu tiên chị em chúng tôi được đặt chân đến ngôi nhà tình thương này để trải nghiệm công việc thiện nguyện. Ngay từ sáng sớm, chị em chúng tôi đã hăng hái, vui vẻ chuẩn bị cho chuyến đi. Và theo như kế hoạch đúng 8h30’ chúng tôi bắt đầu xuất phát, từng 2 người một lên xe và nối đuôi nhau với đoàn xe honđa gồm 7 chiếc trông thật rộn ràng, đoàn kết và phấn khởi. Đường đi khá xa nhưng chúng tôi vẫn không lạc nhau và đã tới nơi bình an. Đúng là bàn tay Chúa Quan Phòng đã dẫn dắt và chúc lành cho chuyến đi này.

Và thật là mừng vui và cảm động vì Chúa đã gửi đến một Thiên Thần chỉ đường cho chúng tôi_đó là một người đàn ông xa lạ nhưng rất tốt bụng đã tận tình chỉ dẫn và rất nhiệt tình để chúng tôi có thể đi vào tận nơi khi chúng tôi còn đang loay hoay trong khu dưỡng lão khá rộng rãi này. Chúng tôi ngỡ ngàng với khung cảnh thiên nhiên nơi đây thật bình yên và tuyệt đẹp, những hàng cây đung đưa trước gió như đang chào đón chúng tôiđến với khu dưỡng lão. Một  bên là hàng câyHoàng Yến với màu vàng tươi rực rỡ, cành lá xanh tươi như đang vui cười vẫy gọi, chào đón chúng tôi như một người thân lâu ngày mới gặp lại.Còn bên kia là một hồ cá với những đàn cá đang tung tăng bơi lội, nhìn chúng thật vui vẻ thích thú  nô đùa bên nhau .

Tuy nơi đây thuộc thành phố đông người và chật chội nhưng được mang một khung cảnh của vùng quê thứ thiệt. Chúng tôi không quên ghi lại hình những hình ảnhcủa những khoảnh khắc đáng nhớ ấy. Khi được vào thăm những nơi sinh hoạt hàng ngày của các ngoại, cho chúng tôi cảm nhận được sự chu đáo của quý Soeurs Dòng Nữ Tử Bác Ái Vinh Sơn trong việc tổ chức đời sống cho các ngoại. Đây là lần đầu tiên đến đây với các ngoại nên chị em chúng tôi còn chút bỡ ngỡ khi được gặp gỡ các ngoại tại phòng hội chung. Tuy nhiên, với sức sống, lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ và tài năng của các cô giáo mầm non tương lai nên chị em chúng tôi đã góp một bầu không khí vui nhộn với những tiết mục khá thú vị gây tiếng cười đến cho mọi người. Hoà trong những tiếng ca, điệu vũ, và nụ cười thân thương là những món quà tinh thần, chúng tôi thay nhau trao gửi đến các ngoạinhững phần quà vật chất đã được nhà tài trợ chính là Dì Sáu, và sự ủng hộ của một cô giáo và đóng góp một phần nhỏ bé được trích từ “ngân quỹ” của chị em chúng tôi nữa. Những món quà tuy nhỏ bé nhưng cũng đã đem lại niềm vui cho các ngoại. Sau phần giao lưu, đến lúc các ngoại ăn trưa, giây phút này thật là thân thương và ấm áp tình người khi chúng tôi được đến tận từng giường của các ngoại già yếu và nằm một chỗ để đút cơm cho các ngoại.  Chúng tôi còn cócơ hội được trò chuyện với các ngoại, được biết phần lớn các ngoại đều có chung một hoàn cảnh là neo đơn, không còn người thân và đến từ nhiều nơi khác nhau trên đất nước Việt Nam. Các ngoại tuy đã lớn tuổi nhưng tâm hồn rất trẻ trung và dễ thương, thích hát, thích trò chuyện và chụp hình. Cũng có ngoại rất thích kể về hoàn cảnh và bệnh tình của mình như là chia sẻ với con cháu vậy. Thời  gian được gặp gỡ các ngoạituy không được dài nhưng đã để lại trong chúng tôi những ký ức thật đẹp và cả một chuỗi tình mến thương các ngoại không giới hạn. Tất cả chị em chúng tôi đều cảm thấy thương và quý mến các ngoại nhiều lắm!........

Sau bữa trưa đầy thân tình của bà và cháu, đã đến lúc chúng tôi phải nói lời tạm biệt các ngoại để trở về cộng đoàn. Về tới cộng đoàn, chúng tôi cảm thấy thật hạnh phúc vì được quý Soeurs đã chuẩn bị sẵn một bữa thật ngon và đón chúng tôi, những tông đồ nhỏ trở về sau chuyến công tác bác ái mùa chay. Tạ ơn Chúa, cám ơn quý Soeurs, các ngoại và tất cả những ai đã hỗ trợ để chúng tôi có được những khoảnh khắc ý nghĩa của ngày Chúa Nhật Thứ Năm Mùa Chay năm nay. Quả thật, chúng tôi cảm nhận rằng mình cho đi chỉ một chút xíu thôi nhưng đã được nhận lãnh rất nhiều, tâm hồn ai ai cũng tràn ngập niềm vui và  hạnh phúc. Trong bữa chiều hôm nay chúng tôi đã quây quần bên Dì Sáu và quý Soeurs và nao nức chia sẻ niềm vui, niềm hạnh phúc chung trong cộng đoàn An Điềm thân thương này…

Ngày thăm viếng đã khép lại nhưng tầm nhìn của đôi mắt được mở ra, quả tim nhỏ bé của chúng tôi có thêm những con người khác và chuyến đi này đã để lại trong tâm hồn tôi vài dấu chấm hỏi và hy vọng cho lẽ sống tôi đang tìm kiếm.Xin Chúa đồng hành và chúc lành cho ước nguyện của chúng con!

                       Chị em Bình Minh SinhViên Sài Gòn

Một số hình ảnh chuyến đi