Theo thông lệ hằng năm, các em đệ tử là những em nhỏ nhất trong Tu Viện, do vậy Tết Trung Thu các em cũng có phần đóng góp niềm vui cho quý soeurs và các chị trong Tu Viện. Các em làm thành đội lân và đi đến các cộng đoàn trong tu viện để góp vui cho mọi người. Quý Soeurs và các chị cũng chuẩn bị sẵn quà bánh cho các em. Đi múa hết một vòng trong nhà, rồi các em tụ họp lại cùng nhau vui chơi, ca hát, thả đèn...

Các em luôn là những bông hoa nhỏ mang lại niềm vui, sự tươi trẻ, chúc các em luôn vui vẻ và hăng say như thế trên con đường theo Chúa nhé.

Hình ảnh các em trong ngày vui trung thu 2020

Write comment (0 Comments)

Cuộc sống vui tươi, hạnh phúc là gì nếu không phải là những cố gắng, từ bỏ và hy vọng mà nhiều lần tôi mơ ước điều kì diệu xuất hiện làm thay đổi cuộc đời tôi.  Để một lúc nào đó tôi ngồi lại giữa không gian vắng lặng và cảm thấy hạnh phúc với chỉ một nhúm những khát khao thành hiện thực. Đó là những món quà cuộc sống mà Ngài đã trao ban cho tôi từng ngày qua những người yêu thương tôi, những món quà ấy ngay giây phút này tôi đang có và cảm nhận được. 

Không ai có thể trả lời cuộc sống là gì cho đến khi người ta cảm thấy mình đang mất nó. Gia đình tôi thực sự thiếu thốn và khó khăn, khó khăn đến độ Chúa đã bù lại cho các thành viên trong gia đình tôi “sự vô tư” khi đối mặt với thực tế. Có lẽ nhờ thế mà chúng tôi có thể vượt qua được những khó khăn trong cuộc sống mà đôi lúc tưởng chừng như bế tắc. 6 tháng trước, bố tôi bị té và bị tai biến phải nằm một chỗ. Bố tôi hiện đang sống trong một thế giới đau đớn về bệnh tật thể xác và tinh thần, bố không thể nói, không thể đi lại hay tự lo cho bản thân mình, có lẽ không ai có thể biết được suy nghĩ thực sự của bố, hay bố muốn gì? Nhìn từ một góc độ là người con tôi cảm nhận rằng có thể Chúa đã chọn điều tốt nhất cho bố tôi…. Mẹ trong mắt tôi không phải là người mẹ tuyệt vời nhất nhưng là người rất quý giá và

Write comment (0 Comments)

Mỗi người đều được mời gọi vào đời với một ơn gọi khác nhau. Người làm công việc này, kẻ làm công việc nọ, có người là kĩ sư, là bác sĩ, nông dân,..cũng như có kẻ giàu hay người nghèo. Nhìn từ trong gia đình ra ngoài xã hội, ta thấy người thì dựng vợ gả chồng, người thì sống độc thân, và cũng có những con người hiến thân để sống đời sống phục vụ,…Dù sống trong bậc sống nào, thì đó đều là ơn gọi Chúa mời gọi mỗi người cộng tác vào công trình tạo dựng của Chúa. Và bạn ạ, hôm nay tôi muốn nói bạn về ơn gọi dâng hiến- ơn gọi mà tôi vừa mới chập chững bước đi. Một ơn gọi mà tôi cảm thấy vừa thiêng liêng vừa đặc biệt.

Nếu bạn hỏi tôi: “ơn gọi đi tu là gì?” thì tôi cũng không biết trả lời bạn ra sao nữa. Vì chính bản thân tôi cũng không hình dung được nó như thế nào, bởi vì ơn gọi không được hình dung bằng hình dáng nhưng là bằng ‘tiếng gọi’ bạn ạ. Một lời mời gọi bí ẩn và riêng tư mà Thiên Chúa- Đấng tạo dựng nên bạn và tôi đang kêu mời ở chỗ sâu thẳm nhất trong cõi lòng mỗi người chúng ta. Để xem nào, tôi cũng không thể nói cho bạn rõ là tiếng gọi đó to hay nhỏ được, vì Chúa gọi mỗi người theo từng cách khác nhau : đó có thể là tiếng nói thì thầm như của hai người bạn đang tâm sự, cũng có thể là tiếng nói vang vọng trong tâm hồn. Để cho bạn rõ hơn, tôi xin kể lại về ơn gọi của tôi cho bạn nghe, biết đâu bạn cũng đã nghe tiếng Chúa mời gọi bạn mà bạn không nhận ra.

Write comment (0 Comments)

Tôi rất thích nghe lịch sử ơn gọi của người khác vì tôi thấy đó là những câu chuyện thật bí ẩn, là một huyền nhiệm mà không ai có thể lý giải được. Có những câu chuyện là cho tôi ngưỡng mộ, làm tôi khâm phục, làm tôi phải thốt lên: ‘Đúng là ơn gọi’. Thế rồi tôi cũng ngồi và nghĩ về hành trình ơn gọi của mình.

Tôi nhớ mùa hè năm lớp 5 ở xứ tôi có một Sơ Dòng Mến Thánh Giá về giúp xứ, cũng không  biết vì sao lúc đó Sơ lại rất thương tôi, đi đâu Sơ cũng dắt tôi đi theo: đi chơi, đi tập hát…thích nhất là những lần đến nhà thờ, mọi người thì quỳ ở phía dưới, còn tôi được cùng Sơ quỳ ở phía trên gần cung thánh. Suốt mùa hè năm đó tôi được sống gần Sơ tôi rất thích.Thích sự hiền lành, thánh thiện của Sơ và tôi cũng muốn giống như Sơ.

Một ngày kia tôi nghe được cuộc nói chuyện giữa với Sơ với mẹ. Sơ nói chờ tôi học hết lớp 10 Sơ sẽ về đưa tôi đi với Sơ. Lúc đó tôi vui như tết và cứ mong cho đến khi được đi cùng Sơ thôi. Mùa hè kết thúc Sơ quay lại nhà dòng, tôi bắt đầu năm học mới. Thời gian cứ thế trôi đi và điều tôi mong chờ từ bấy lâu nay cũng đã tới. Bây giờ tôi đã là học sinh lớp 10, đã lớn, quan trọng là điều tôi mong chờ Sơ đến đưa tôi đi cũng sắp thành hiện thực. Nhưng sao chờ mãi cũng không thấy Sơ, tôi liền hỏi mẹ: “ Mẹ ơi, sao Sơ chưa đến để đưa con đi?”. Mẹ chỉ trả lời đúng một câu: “ không ở đó nữa”. Tôi hỏi mẹ: ‘Sơ không ở đó nữa là sao?’. Không có câu trả lời, chỉ một câu nói đó đã làm tôi hụt hẫng, rất buồn. Tôi đã đợi ngày này từ lâu mà bây giờ chỉ nhận được một câu nói mơ màng.

Write comment (0 Comments)

Khi tôi là cô gái tuổi 22 vừa ra trường hơn một năm đang có công việc tương đối ổn định. Tôi cũng là một giáo lý viên nơi giáo xứ tôi đang ở, vì công tác mục vụ tôi bắt đầu tiếp xúc với các Cha và các Sơ nhiều hơn.

Tháng 11 năm 2018 một bước ngoặc mới cả cuộc đời tôi, khi mà tôi được giao nhiệm vụ cộng tác với các Sơ để chuẩn bị cho lễ khánh thành nhà thờ. Sau khi tiếp xúc nhiều mối tương quan giữa tôi và các Sơ trở nên thân thiết hơn, các Sơ là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong công việc cũng như trong cuộc sống. Sáng chủ nhật hôm ấy, khi đang chuẩn bị trang phục cho các em diễn văn nghệ, thì Sơ có nói với tôi một câu làm tôi suy nghĩ nhiều, cũng là câu thay đổi cuộc đời tôi:

  • Sơ thấy con rất thích hợp đi tu đó’.

Tôi vừa cười vừa trả lời:

  • Con thì tu hú à Sơ. Con già rồi’.
  • Già gì mà già. Ở lớp của Sơ còn có nhiều Sơ nhập dòng muộn như con vậy’.

Tôi đang băn khoăn thì Sơ nói tiếp :

  • Con về suy nghĩ về việc Sơ nói đi nha. Sơ thấy con hợp đó’.

    Write comment (0 Comments)