Hàng năm, bắt đầu tháng 12 bầu khí Giáng Sinh lại ùa về qua những trang trí bên ngoài của các cửa hàng, các nhà thờ và các gia đình công giáo với những điệu nhạc Noel quen thuộc. Để chuẩn bị cho ngày Đại Lễ Giánh sinh người công giáo có 4 tuần mùa vọng để chuẩn bị tâm hồn, đặc biệt là đến với bí tích hòa giải. Là người sinh viên công giáo tôi cũng tham gia một ngày tĩnh tâm với giới trẻ của Giáo Phận Cần Thơ được tổ chức vào ngày 14.12 tại Nhà Thờ Chánh Tòa Cần Thơ.

Bình thường lưu xá của tôi đông lắm, có tới 100 sinh viên. Tuy nhiên, càng gần đến Giáng Sinh thì số lượng người trong lưu xá giảm dần vì các chị em thuộc trường Đại Học Cần Thơ đã kết thúc học kỳ và trở về chung vui Giáng Sinh với gia đình. Một nhóm nhỏ chúng tôi ở lại, chủ yếu là chị em thuộc ngành Y. Tối 24.12 một số chị em tham dự nghi thức rước kiệu Chúa Hài Đồng và dự Lễ cùng với quý soeurs trong tu viện, một số chị em tham dự Thánh Lễ ngoài các họ đạo. Sau Thánh lễ chúng tôi trở về lưu xá và đã có những giây phút ấm cúng bên hang đá xinh xinh của lưu xá. Chị em cùng hát khen Chúa, bốc quà Giáng Sinh và cùng vui với nhau qua bữa tiệc Reveillon đơn sơ. Bầu khí vui tươi, ấm cúng khiến tôi bớt nhớ nhà. Tôi về phòng khoảng hơn 23 giờ với tâm tình tạ ơn Chúa.

Sáng 25.12 chúng tôi làm một chuyến du hành từ cổng nhà Dòng đến bến Ninh Kiều để chia sẻ quà Giáng Sinh cho bất cứ đối tượng nghèo nào chúng tôi gặp trên đường đi. Tuy món quà không quá lớn lao nhưng tôi cảm nhận một niềm vui nho nhỏ khi mình có thể đến gần với người nghèo, đem niềm vui đến cho họ. Tạ ơn Chúa về những ngày Lễ Giáng Sinh ý nghĩa này.

Hình ảnh các em vui Giáng Sinh

Sinh viên Lưu xá  Chúa Quan Phòng Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Kính thưa Quý Ông Bà và Anh Chị Em,

Trước hết, chúng ta ngợi khen cảm tạ Chúa đã qui tụ chúng ta lại bên Máng Cỏ Giáo xứ Nam Tây hôm nay để cùng mọi người khắp nơi trên thế giới mừng lễ Chúa Giáng Sinh. 

  1. Nhưng Chúng Ta Đã Chuẩn Bị Đón Chúa Giáng Sinh Thế Nào?

Vào đầu Mùa Vọng năm nay, ĐTC Phanxicô, vị cha chung của thế giới công giáo, đã viết bức thư tựa đề là DẤU CHỈ TUYỆT VỜI khuyến khích mọi người làm hang đá, tại nhà thờ, trong gia đình và cả ở nơi làm việc, trong trường học, bệnh viện, nhà tù, công viên. Ngài nói: “Đứng trước máng cỏ, chúng ta khám phá ra tầm quan trọng của nó đối với cuộc sống quay cuồng của chúng ta, để thấy được những khoảnh khắc của thinh lặng và cầu nguyện, chiêm ngắm vẻ đẹp trên gương mặt của Hài Nhi Giêsu, Con Thiên Chúa, hạ sinh trong một hang bò lừa thấp hèn.”  

Hang đá Giáng Sinh mời gọi chúng ta cảm nhận và đụng chạm đến sự nghèo khó mà Con Thiên Chúa tự mang lấy trong mầu nhiệm Nhập Thể, âm thầm mời gọi chúng ta bước theo Chúa trên con đường khiêm hạ, nghèo khó, khởi đi từ máng cỏ Bêlem đến Thập Giá đồi Can-vê, theo gương Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người hướng dẫn. Việc dựng máng cỏ Giáng Sinh giúp chúng ta sống lại lịch sử của những gì diễn ra ở Bêlem: Thiên Chúa trở nên như một trẻ nhỏ yếu đuối và mong manh, ẩn giấu quyền năng, để chúng ta cảm nhận tình yêu thương của Chúa, đồng thời hoán cải nội tâm, gột rửa tội lỗi, canh tân đời sống bác ái với người khác, như Chúa đã yêu thương chúng ta. 

Khi chiêm ngắm mầu nhiệm Giáng sinh, chúng ta nhận ra tình yêu lớn lao của Chúa dành cho chúng ta, mời gọi chúng ta bước vào hành trình tâm linh, được cuốn hút từ sự khiêm hạ của Thiên Chúa, Đấng đã hạ sinh làm một người trong chúng ta, để gần gũi gặp gỡ mọi người, cho chúng ta có thể kết hiệp nên một với Ngài.  

  1. Ý Nghĩa của Các Nhân Vật Máng Cỏ

ĐTC giải thích cho chúng ta ý nghĩa tượng trưng về mặt tâm linh, đàng sau mỗi hình tượng nhân vật trong hang đá Giáng sinh. 

Write comment (0 Comments)

Kính thưa Quý Ông Bà và Anh Chị Em, 

Chiều hôm nay chúng ta tưng bừng tổ chức bắt quà, chợ quê, xổ số, để tăng thêm niềm vui mừng lễ Giáng Sinh. ĐTC mời gọi chúng ta đừng chỉ chú trọng cái bên ngoài, mà hãy đi vào nội tâm thiêng liêng. Đây không chỉ là việc kỷ niệm ngày sinh của Chúa Giêsu, như một chuyện cổ tích, nhưng là mầu nhiệm nhập thể tiếp tục ghi dấu trong lịch sử nhân loại: Thiên Chúa đã đến cư ngụ giữa chúng ta bằng việc trở thành một người trong chúng ta, cho chúng ta khả năng nhìn nhận và đón tiếp Ngài, cũng như nhìn nhận và đón tiếp nhau, nhất là nhìn nhận và đón tiếp những người kém may mắn hơn chúng ta. Chúng ta cùng dừng lại ít phút để suy tư: 

  1. Chúa Giêsu đã giáng sinh mà nhiều người không nhận ra và đón tiếp Ngài: Máng Cỏ Giáng Sinh nói lên một thực tế không thể chối cãi là Thiên Chúa Nhập Thể Làm Người đã bị khước từ, như Phúc Âm thánh Gioan vừa công bố: Người đến ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng thế gian lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng thân thuộc chẳng chịu đón nhận.” Quả thế, vì nghèo hèn, lại bụng mang dạ chửa, Đức Mẹ và thánh Giuse không tìm được chỗ trong nhà trọ, dù nhà trọ là để đón tiếp khách lữ hành, người đi lỡ đường lỡ sá... khiến hai ông bà đành phải lủi thủi ra ngoài đồng vắng, trú ngụ trong hang bò lừa và sinh con tại đó. 

    Write comment (0 Comments)

     Một chiều cuối tháng mười một, gió thổi mát rượi, cái không khí se lạnh của mùa đông đang bước những bước chân đầu tiên vào thành phố, và nhất là chúng đang bước  vào tâm hồn tôi. Cầm ly sữa nóng trên tay, tôi miên man với những sự việc đã xảy ra trong tháng này. Một cơn gió lạnh thổi qua làm thức tỉnh tâm hồn tôi. Tôi bất giác nhận ra mình đã quên đi cái gì đó rất quan trọng. Ngẫm nghĩ hồi lâu, tôi biết được rằng tôi đã lâu không xưng tội. Tôi vội chạy đến nhà thờ, quỳ trước Chúa với những lời thú tội sau đây:

     Chúa ơi, con đã phạm một tội tày đình, đó là con đã quên mất Ngài - Thiên Chúa của con. Càng trưởng thành con nhận ra mình đi lễ ít hơn, xưng tội ít hơn và rước lễ ít hơn. Con xin lỗi Chúa thật nhiều, Ngài đừng giận con nhé! Giữa vầng hào quang chói lóa, tôi thấy Chúa cười với tôi, Ngài phán: “Ta không giận nhé bé con, hãy ăn năn và quay về cùng Ta”.

     Tôi mừng vui khôn tả, tôi bước ra về nhưng bên tai lại vang vọng tiếng ai đó réo gọi, giật mình quay lại, tôi nhận ra trong đám người mặc áo trắng đang gọi tôi có ông bà tôi, anh chị tôi, bạn hữu tôi, có người tôi đã không còn nhớ tên họ nữa. Họ là các linh hồn đang phải chịu thanh luyện nơi luyện ngục. Họ nói với tôi người trên trần gian đang quên lãng họ, trong tháng 11 có người chẳng đi lễ, có người đi được 3 ngày, có người đi được 8 ngày rồi cũng biệt tăm biệt tích. Nghe xong những lời đó, tôi lặng người. Và, tôi nhận ra rằng, TRONG ĐÓ CÓ CHÍNH TÔI. Linh hồn người bạn thân mách tôi rằng nếu không có các linh hồn cầu nguyện cùng Chúa thì hôm qua tôi đã chẳng thể về nhà bình an rồi, các ngài luôn cầu cùng Chúa giúp đỡ con người nhưng con người lại quên họ.

   Tuy không giận nhưng trên gương mặt các ngài lộ rõ vẻ buồn rầu. Là người công giáo, chúng ta biết rằng tháng 11 là tháng các các ngài vui nhất vì sẽ có nhiều linh hồn được về với Chúa. Các ngài mong mỏi lời cầu nguyện, những hi sinh, những thánh lễ của chúng ta. Nhưng chúng ta, những người trẻ đang làm gì ? Chúng ta đã ở đâu khi các linh hồn đang chờ đợi chúng ta ? Cái gì đã làm chúng ta quên đi người đã từng giúp đỡ ta, đã từng cho ta ly nước khi ta khát, đã từng giúp ta khi ta túng quẫn, đã từng chăm sóc ta khi ta bệnh và đã hy sinh cả cuộc đời mình để đổi lấy cho ta những tháng ngày hạnh phúc…Giờ đây, các ngài không giúp mình được nữa rồi, các ngài mong chờ chúng ta nhớ đến nhưng chúng ta đang làm gì với thế giới hỗn độn ngoài kia, ta quan tâm đến người này người kia lấy vợ lấy chồng, đám cưới được tổ chức như thế nào, vàng bạc cho bao nhiêu, ta quan tâm chàng ca sĩ này, cô người mẫu nọ vừa mới li hôn hay chia tay người yêu…dường như ta không bỏ sót một cái gì cả, vậy mà đau đớn thay ta lại bỏ qua, làm ngơ, ghẻ lạnh người ta từng mang ơn.

    Lạy Chúa, trước nhan Chúa con xin thú nhận tội lỗi của con. Chúa ơi, giữa biển đời mênh mông, hằng ngày con nhận được bao tin dữ, một cô gái 19 tuổi Đại học Ngoại thương bị ung thư, 39 người xấu số chết ở Anh, một nữ giảng viên không may bị xe tông chết. Giữa lúc ấy, con cảm thấy sợ, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh làm sao. Xin Chúa luôn gìn giữ con, cho con biết cầu nguyện cho các linh hồn nhiều hơn, đặc biệt là trong tháng 11 này, những ngày còn lại xin cho con biết tận dụng mọi việc làm hy sinh để một ngày nọ, sợi dây nhân đức của con ngày càng dài có thể đưa các ngài lên gặp Chúa. Con mong rằng mỗi ngày sẽ có nhiều linh hồn về với Chúa để kịp mừng Giáng Sinh năm nay, như vậy sẽ thật vui và hạnh phúc phải không Chúa.

23/11/2019

Nhả Phương

Sinh Viên Lưu Xá Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

“Con gởi tấm lòng theo gió khơi

Cùng mây lơ lửng ở ven trời

Bay về quê Mẹ mang thương nhớ

Cùng tiếng ru hời Bố Mẹ ơi!”

 

 

Những cơn gió lạnh lành đầu thu không chỉ khiến cơ thể bất giác rùng mình, mà cũng làm cho lòng của đứa con lần đầu xa nhà bỗng nhiên lo sợ và lạnh lẽo. Cái cảm giác cô đơn, xa lạ ập xuống mỗi khi đêm về. 

Tuổi thơ tôi gắn liền với những tháng ngày quấn quýt bên cha mẹ và các em, mọi thứ đều phụ thuộc vào sự bảo bọc đầy tình yêu thương của cha mẹ. Tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày thực sự xa rời vòng tay bảo bọc của cha mẹ mà một mình bước vào đời. Cảm giác đơn thân độc mã chống chọi với mọi thứ, không còn được dựa dẫm hay chia sẻ, khóc cười bên cha mẹ… Tôi thực sự rất sợ: sợ bị bắt nạt, bị tổn thương, và cái sợ nhất là làm cho cha mẹ thất vọng, sợ bị cuốn theo những cám dỗ mà quên mất lời cha mẹ dặn dò. 

Thế nhưng, dù có lo sợ đến mấy thì cái gì đến cũng đến. Đầu năm học mới, tôi trọ học tại Lưu Xá Sinh Viên của Dòng Chúa Quan Phòng Cần Thơ. Những ngày đầu sống ở đây, mọi thứ đều xa lạ: môi trường, bạn bè, kỷ luật… khiến tôi nhớ cha mẹ và các em da diết. Nhưng lời cha mẹ dặn dò cứ văng vẳng bên tai: “ Con phải ra đời, phải học hỏi, phải hòa nhập, thì mới trưởng thành và nên người được.” Tự hứa với lòng sẽ cố gắng thật nhiều, nhất là dưới sự hướng dẫn và đồng hành của 2 Dì phụ trách. 

Đặc biệt, trong Thánh Lễ khai giảng năm học mới tại Nhà nguyện của Tu Viện chiều nay, tôi và các bạn đã có những giây phút gặp gỡ Sr. Bề Trên Giám Tỉnh, những lời động viên, chia sẻ thân tình đã giúp chúng tôi có một định hướng và khích lệ lớn lao trong năm học mới này: “Mỗi năm đều có những điều mới mẻ, đòi hỏi chúng con phải thay đổi và lớn lên. Càng trưởng thành,chúng con phải càng nhiệt huyết, càng phải sống thật tươi trẻ…” 

Tôi cảm thấy thật háo hức và suy nghĩ nghiêm túc cho tương lai của mình, và tự hứa với bản thân phải cố gắng sống thật vui tươi, chăm chỉ học hành để không phụ những kỳ vọng của cha mẹ cũng như những người đã đồng hành với tôi. Hít một hơi thật dài để nạp thêm năng lượng, mầm non của Lưu Xá Sinh Viên Chúa Quan Phòng chuẩn bị bước vào đời. 

 

Tuyết Trinh

Tân Sinh Viên Lưu Xá Cần Thơ

Write comment (0 Comments)