Như đã hẹn, tôi và một người bạn đến thăm trường Mẫu Giáo Phương Thảo tại trung tâm thành phố Long xuyên vào một buổi tối, vì vào giờ này tôi mới được tiếp cận từ những ngạc nhiên này đến bất ngờ khác. Từ học viên đến những người giảng viên. Từ những thành phần tham dự đến những phương cách giảng dạy. Nhìn, nghe, suy gẫm mới thấu hiểu và cảm thông được với những vất vả, khó khăn, vui buồn và cả tình yêu được trải dài trên môi trường khá đặc biệt này.

 Khi bước vào tôi được một Soeur giới thiệu nơi học tập, những giảng viên trẻ vui tính, những sinh hoạt cơ bản của những lớp học xóa mù chữ giữa một thành phố văn minh tưởng như không thể có hiện tượng này. Mỗi lớp gồm nhiều thành phần, lớn bé đều cho vô một lớp. Vì thế mà mỗi lớp có nhiều bạn sinh viên đồng hành. Những lớp này được quy tụ lại để nhằm dạy cho các em cái chữ. Ban ngày các em phải lặn lội bươn chải với cuộc sống bằng việc đi bán từng tờ vé số. Khi đi ngang qua trường mẫu giáo, các em chỉ dám đứng ngoài đường ngó vô xem các bạn cùng trang lứa đang ê a đọc bài, ca hát, múa nhảy khiến những dòng nước mắt ao ước được như vậy đang dần chảy ra. Lòng khát khao đến trường của các em gần như bị đánh mất. Các em đứng xem mà quên cả lối về, quên cả việc đi kiếm miếng cơm manh áo. Nhìn những khuôn mặt tươi tắn trộn lẫn với những vết sạm đen do nắng, ánh mắt long lanh, quần áo chỗ lành chỗ rách, các Soeur với trái tim của người môn đệ Chúa đã chạn lòng trắc ẩn mà quy tụ các em lại vào những buổi tối. Đến học miễn phí. Học xong còn cho bánh kẹo ăn mang về. Các em như bắt được cái phao giữa dòng nước mênh mông.

Các em phấn khởi vui cười khi tưởng giấc mơ bị đánh cắp giờ đây như có phép mầu của ông tiên bà bụt ban cho mình. Đến lớp học. Vui biết chừng nào. Giấc mơ đã thành hiện thực mà chính các nữ tu mang lại cho các em. Ở đây các Soeur dạy không chỉ bằng phương pháp của nghề giáo mà dạy bằng cả một tình thương của người mẹ. Quan tâm, hỏi han, chăm sóc như người mẹ chăm sóc con cái mình. Vì số lượng đông nên các Soeur nhờ những em sinh viên đến dạy phụ. Nhìn những khuôn mặt đang tuổi ăn học, ham chơi, giờ đây bỏ lại sau lưng những cuộc hẹn, cuộc hò với bạn bè với người yêu để dành thời gian đến cho các em cái chữ, con số. Thật đáng khâm phục. Giữa dòng đời vẫn còn đó những đứa trẻ giống như vậy. Sinh ra trong một gia đình không mấy hạnh phúc. Cha mẹ đường ai nấy đi. Cái nghèo đeo bám thì chuyện mưu sinh hằng ngày là điều dễ hiểu, lấy đâu ra chuyện đến trường đến lớp. Nhìn những đứa trẻ cặm cụi với cuốn tập cây viết tôi thầm cảm ơn Chúa vì tôi đã được Chúa yêu thương, được ba mẹ quan tâm, được thầy cô bảo dạy tôi tới bây giờ. Điều ngạc nhiên hơn nữa, ở đây mấy Soeur không chỉ dạy những đứa trẻ bình thường mà cả những đứa trẻ được coi là không bình thường, chậm phát triển, dạy mười hiểu một. Thế nhưng các Soeur vẫn kiên trì nắn nót chỉ từng ly từng tí. Ôi! một tình yêu vĩ đại khiến tôi phải học hỏi. Trong xã hội ngày nay không thiếu những trường mẫu giáo mọc lên. Nhưng cũng chỉ vì lợi ích cho bản thân mà cách dạy, cách giáo dục, cách truyền đạt theo kiểu dạy hết giờ lãnh lương. Mà quên đi cái tâm của nghề nằm trong đó. Bạn và tôi vẫn thấy đâu đây, chỗ này chỗ kia nổi lên bạo hành trẻ em. Cũng do cái tâm của người dạy trẻ. Dạy với một tâm hồn, một tình yêu thật sự thì sẽ giúp cho những đứa trẻ tiếp thu không chi những kiến thức cơ bản mà còn đón nhận và cảm nhận được một tình yêu thương của người dạy. Còn dạy chỉ với cái bụng cần ăn, cần tiền thì lại khác. Cho nên chuyện đánh đập trẻ em được cho là phá phách, lỳ lợm là chuyện dễ xảy ra.

Với đôi dòng suy tư của một cuộc gặp gỡ đã để lại cho tôi một ấn tượng khó quên. Từ những khuôn mặt ngây thơ, dễ thương của những đứa trẻ đang khao khát một tương lai tốt đẹp hơn đến những bàn tay, những nét chữ của những môn đệ Chúa, cùng các bạn trẻ đã tận tâm, tận tình, tận lực cho một thế hệ tương lai đã, đang và sẽ tạo nên một khung trời với bao điều tốt đẹp. Bạn và tôi hãy chung tay góp sức để giữa dòng đời trong một xã hội mà bạn và tôi đang sống sẽ bớt đi những đứa trẻ mà ngày đêm vẫn phải cặm cụi đi từ xóm này đến nơi kia để mưu sinh, mà không có thời gian, không có điều kiện để đến trường đến lớp tìm kiếm cái chữ, con số. Các em cũng là một sinh linh của Chúa, bạn và tôi hãy tôn trọng và tạo mọi điều kiện để các em vui sống, để các em cũng được đến trường đến lớp như các bạn cùng trang lứa. Thầm cám ơn quý Soeur, các bạn trẻ sinh viên đã dang rộng bàn tay đón nhận các em, không phân biệt tuổi tác, không đánh giá giầu nghèo, không khinh biệt tật nguyền hay lành lặn, nhưng tất cả đều là những đứa học trò đang kháo khát được đến lớp. Kính chúc quý Soeur, các bạn trẻ luôn đầy nghị lực, tình yêu và lòng hăng say dấn thân bằng nhiều cách, miễn sao danh Chúa được vinh quang, và làm cho xã hội, Giáo hội tràn đầy tình yêu và có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

 

Vs Lê Đình

Write comment (0 Comments)

Hàng năm, bắt đầu tháng 12 bầu khí Giáng Sinh lại ùa về qua những trang trí bên ngoài của các cửa hàng, các nhà thờ và các gia đình công giáo với những điệu nhạc Noel quen thuộc. Để chuẩn bị cho ngày Đại Lễ Giánh sinh người công giáo có 4 tuần mùa vọng để chuẩn bị tâm hồn, đặc biệt là đến với bí tích hòa giải. Là người sinh viên công giáo tôi cũng tham gia một ngày tĩnh tâm với giới trẻ của Giáo Phận Cần Thơ được tổ chức vào ngày 14.12 tại Nhà Thờ Chánh Tòa Cần Thơ.

Bình thường lưu xá của tôi đông lắm, có tới 100 sinh viên. Tuy nhiên, càng gần đến Giáng Sinh thì số lượng người trong lưu xá giảm dần vì các chị em thuộc trường Đại Học Cần Thơ đã kết thúc học kỳ và trở về chung vui Giáng Sinh với gia đình. Một nhóm nhỏ chúng tôi ở lại, chủ yếu là chị em thuộc ngành Y. Tối 24.12 một số chị em tham dự nghi thức rước kiệu Chúa Hài Đồng và dự Lễ cùng với quý soeurs trong tu viện, một số chị em tham dự Thánh Lễ ngoài các họ đạo. Sau Thánh lễ chúng tôi trở về lưu xá và đã có những giây phút ấm cúng bên hang đá xinh xinh của lưu xá. Chị em cùng hát khen Chúa, bốc quà Giáng Sinh và cùng vui với nhau qua bữa tiệc Reveillon đơn sơ. Bầu khí vui tươi, ấm cúng khiến tôi bớt nhớ nhà. Tôi về phòng khoảng hơn 23 giờ với tâm tình tạ ơn Chúa.

Sáng 25.12 chúng tôi làm một chuyến du hành từ cổng nhà Dòng đến bến Ninh Kiều để chia sẻ quà Giáng Sinh cho bất cứ đối tượng nghèo nào chúng tôi gặp trên đường đi. Tuy món quà không quá lớn lao nhưng tôi cảm nhận một niềm vui nho nhỏ khi mình có thể đến gần với người nghèo, đem niềm vui đến cho họ. Tạ ơn Chúa về những ngày Lễ Giáng Sinh ý nghĩa này.

Hình ảnh các em vui Giáng Sinh

Sinh viên Lưu xá  Chúa Quan Phòng Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Kính thưa Quý Ông Bà và Anh Chị Em,

Trước hết, chúng ta ngợi khen cảm tạ Chúa đã qui tụ chúng ta lại bên Máng Cỏ Giáo xứ Nam Tây hôm nay để cùng mọi người khắp nơi trên thế giới mừng lễ Chúa Giáng Sinh. 

  1. Nhưng Chúng Ta Đã Chuẩn Bị Đón Chúa Giáng Sinh Thế Nào?

Vào đầu Mùa Vọng năm nay, ĐTC Phanxicô, vị cha chung của thế giới công giáo, đã viết bức thư tựa đề là DẤU CHỈ TUYỆT VỜI khuyến khích mọi người làm hang đá, tại nhà thờ, trong gia đình và cả ở nơi làm việc, trong trường học, bệnh viện, nhà tù, công viên. Ngài nói: “Đứng trước máng cỏ, chúng ta khám phá ra tầm quan trọng của nó đối với cuộc sống quay cuồng của chúng ta, để thấy được những khoảnh khắc của thinh lặng và cầu nguyện, chiêm ngắm vẻ đẹp trên gương mặt của Hài Nhi Giêsu, Con Thiên Chúa, hạ sinh trong một hang bò lừa thấp hèn.”  

Hang đá Giáng Sinh mời gọi chúng ta cảm nhận và đụng chạm đến sự nghèo khó mà Con Thiên Chúa tự mang lấy trong mầu nhiệm Nhập Thể, âm thầm mời gọi chúng ta bước theo Chúa trên con đường khiêm hạ, nghèo khó, khởi đi từ máng cỏ Bêlem đến Thập Giá đồi Can-vê, theo gương Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người hướng dẫn. Việc dựng máng cỏ Giáng Sinh giúp chúng ta sống lại lịch sử của những gì diễn ra ở Bêlem: Thiên Chúa trở nên như một trẻ nhỏ yếu đuối và mong manh, ẩn giấu quyền năng, để chúng ta cảm nhận tình yêu thương của Chúa, đồng thời hoán cải nội tâm, gột rửa tội lỗi, canh tân đời sống bác ái với người khác, như Chúa đã yêu thương chúng ta. 

Khi chiêm ngắm mầu nhiệm Giáng sinh, chúng ta nhận ra tình yêu lớn lao của Chúa dành cho chúng ta, mời gọi chúng ta bước vào hành trình tâm linh, được cuốn hút từ sự khiêm hạ của Thiên Chúa, Đấng đã hạ sinh làm một người trong chúng ta, để gần gũi gặp gỡ mọi người, cho chúng ta có thể kết hiệp nên một với Ngài.  

  1. Ý Nghĩa của Các Nhân Vật Máng Cỏ

ĐTC giải thích cho chúng ta ý nghĩa tượng trưng về mặt tâm linh, đàng sau mỗi hình tượng nhân vật trong hang đá Giáng sinh. 

Write comment (0 Comments)

Kính thưa Quý Ông Bà và Anh Chị Em, 

Chiều hôm nay chúng ta tưng bừng tổ chức bắt quà, chợ quê, xổ số, để tăng thêm niềm vui mừng lễ Giáng Sinh. ĐTC mời gọi chúng ta đừng chỉ chú trọng cái bên ngoài, mà hãy đi vào nội tâm thiêng liêng. Đây không chỉ là việc kỷ niệm ngày sinh của Chúa Giêsu, như một chuyện cổ tích, nhưng là mầu nhiệm nhập thể tiếp tục ghi dấu trong lịch sử nhân loại: Thiên Chúa đã đến cư ngụ giữa chúng ta bằng việc trở thành một người trong chúng ta, cho chúng ta khả năng nhìn nhận và đón tiếp Ngài, cũng như nhìn nhận và đón tiếp nhau, nhất là nhìn nhận và đón tiếp những người kém may mắn hơn chúng ta. Chúng ta cùng dừng lại ít phút để suy tư: 

  1. Chúa Giêsu đã giáng sinh mà nhiều người không nhận ra và đón tiếp Ngài: Máng Cỏ Giáng Sinh nói lên một thực tế không thể chối cãi là Thiên Chúa Nhập Thể Làm Người đã bị khước từ, như Phúc Âm thánh Gioan vừa công bố: Người đến ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng thế gian lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng thân thuộc chẳng chịu đón nhận.” Quả thế, vì nghèo hèn, lại bụng mang dạ chửa, Đức Mẹ và thánh Giuse không tìm được chỗ trong nhà trọ, dù nhà trọ là để đón tiếp khách lữ hành, người đi lỡ đường lỡ sá... khiến hai ông bà đành phải lủi thủi ra ngoài đồng vắng, trú ngụ trong hang bò lừa và sinh con tại đó. 

    Write comment (0 Comments)

     Một chiều cuối tháng mười một, gió thổi mát rượi, cái không khí se lạnh của mùa đông đang bước những bước chân đầu tiên vào thành phố, và nhất là chúng đang bước  vào tâm hồn tôi. Cầm ly sữa nóng trên tay, tôi miên man với những sự việc đã xảy ra trong tháng này. Một cơn gió lạnh thổi qua làm thức tỉnh tâm hồn tôi. Tôi bất giác nhận ra mình đã quên đi cái gì đó rất quan trọng. Ngẫm nghĩ hồi lâu, tôi biết được rằng tôi đã lâu không xưng tội. Tôi vội chạy đến nhà thờ, quỳ trước Chúa với những lời thú tội sau đây:

     Chúa ơi, con đã phạm một tội tày đình, đó là con đã quên mất Ngài - Thiên Chúa của con. Càng trưởng thành con nhận ra mình đi lễ ít hơn, xưng tội ít hơn và rước lễ ít hơn. Con xin lỗi Chúa thật nhiều, Ngài đừng giận con nhé! Giữa vầng hào quang chói lóa, tôi thấy Chúa cười với tôi, Ngài phán: “Ta không giận nhé bé con, hãy ăn năn và quay về cùng Ta”.

     Tôi mừng vui khôn tả, tôi bước ra về nhưng bên tai lại vang vọng tiếng ai đó réo gọi, giật mình quay lại, tôi nhận ra trong đám người mặc áo trắng đang gọi tôi có ông bà tôi, anh chị tôi, bạn hữu tôi, có người tôi đã không còn nhớ tên họ nữa. Họ là các linh hồn đang phải chịu thanh luyện nơi luyện ngục. Họ nói với tôi người trên trần gian đang quên lãng họ, trong tháng 11 có người chẳng đi lễ, có người đi được 3 ngày, có người đi được 8 ngày rồi cũng biệt tăm biệt tích. Nghe xong những lời đó, tôi lặng người. Và, tôi nhận ra rằng, TRONG ĐÓ CÓ CHÍNH TÔI. Linh hồn người bạn thân mách tôi rằng nếu không có các linh hồn cầu nguyện cùng Chúa thì hôm qua tôi đã chẳng thể về nhà bình an rồi, các ngài luôn cầu cùng Chúa giúp đỡ con người nhưng con người lại quên họ.

   Tuy không giận nhưng trên gương mặt các ngài lộ rõ vẻ buồn rầu. Là người công giáo, chúng ta biết rằng tháng 11 là tháng các các ngài vui nhất vì sẽ có nhiều linh hồn được về với Chúa. Các ngài mong mỏi lời cầu nguyện, những hi sinh, những thánh lễ của chúng ta. Nhưng chúng ta, những người trẻ đang làm gì ? Chúng ta đã ở đâu khi các linh hồn đang chờ đợi chúng ta ? Cái gì đã làm chúng ta quên đi người đã từng giúp đỡ ta, đã từng cho ta ly nước khi ta khát, đã từng giúp ta khi ta túng quẫn, đã từng chăm sóc ta khi ta bệnh và đã hy sinh cả cuộc đời mình để đổi lấy cho ta những tháng ngày hạnh phúc…Giờ đây, các ngài không giúp mình được nữa rồi, các ngài mong chờ chúng ta nhớ đến nhưng chúng ta đang làm gì với thế giới hỗn độn ngoài kia, ta quan tâm đến người này người kia lấy vợ lấy chồng, đám cưới được tổ chức như thế nào, vàng bạc cho bao nhiêu, ta quan tâm chàng ca sĩ này, cô người mẫu nọ vừa mới li hôn hay chia tay người yêu…dường như ta không bỏ sót một cái gì cả, vậy mà đau đớn thay ta lại bỏ qua, làm ngơ, ghẻ lạnh người ta từng mang ơn.

    Lạy Chúa, trước nhan Chúa con xin thú nhận tội lỗi của con. Chúa ơi, giữa biển đời mênh mông, hằng ngày con nhận được bao tin dữ, một cô gái 19 tuổi Đại học Ngoại thương bị ung thư, 39 người xấu số chết ở Anh, một nữ giảng viên không may bị xe tông chết. Giữa lúc ấy, con cảm thấy sợ, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh làm sao. Xin Chúa luôn gìn giữ con, cho con biết cầu nguyện cho các linh hồn nhiều hơn, đặc biệt là trong tháng 11 này, những ngày còn lại xin cho con biết tận dụng mọi việc làm hy sinh để một ngày nọ, sợi dây nhân đức của con ngày càng dài có thể đưa các ngài lên gặp Chúa. Con mong rằng mỗi ngày sẽ có nhiều linh hồn về với Chúa để kịp mừng Giáng Sinh năm nay, như vậy sẽ thật vui và hạnh phúc phải không Chúa.

23/11/2019

Nhả Phương

Sinh Viên Lưu Xá Cần Thơ

Write comment (0 Comments)