Có những chiều bước chân nơi phố vắng,miên man gợi về những cảm xúc không tên,có bình yên một kiếp người đã khuất,có chia ly nặng trĩu trong hồn,vệt nắng vô tình vắt ngang trên mộ vắng. 
Nắng có sưởi ấm được người nằm dưới mộ sâu?

Ngày nào đó tôi cũng về nơi thinh lặng...đợi gì?mong ước gì?

Đời người là mỏng manh yếu đuối...
Tình yêu Chúa ơi! Xin mãi là ánh nắng,sưởi ấm kiếp đời lạnh lẽo..xua tan lầm lỗi oán hờn...

Tình yêu như vệt nắng ấm chiếu sáng trên mộ sâu phận người...
Chiếu sáng trên tôi...

Vạt nắng nơi phố vắng

Hoàng hôn khẽ rơi trên phố vắng
Vạt nắng vắt ngang lối ai về
Khe khẽ nhịp chân tìm về lặng
Lòng ghé thăm nơi cuối phận người

Tôi gọi nơi đây như là phố
Nhà là nấm mộ đã xanh rêu
Một nơi nghỉ yên đời giông tố
Thương lắm gian trần ...rồi cũng đi

Dấu bước hôm qua giờ tìm gặp 
Khi bóng chiều loang đáy tim mình
Lặng lẽ chứng minh hay biện hộ
Một đời cố gắng được gì không?

Ngày mai tôi cũng về thinh lặng
Dưới đáy mộ sâu có mơ gì?
Chỉ tình yêu Chúa như là nắng
Xua tan lạnh giá sưởi ấm hồn

Nhân gian tôi qua thiện gắng giữ
Thánh giá là đau vẫn vác hoài
Hy sinh từng ngày thôi trách cứ
Phó thác cậy tin Chúa thương mình

Chậm lại bước chân nơi phố vắng
Lữ hành một kiếp nghỉ nơi đây
Vệt nắng còn vương như lời nhắn
Ấm áp thiên đường chính Chúa thương

Anna Anh Đào

Write comment (0 Comments)

Mùa Đông đã về,gió mang hơi lạnh toả khắp mọi ngã đường. Sức nóng của cái nắng gay gắt hằng ngày như chỉ còn một nửa. Nó ngồi bên hiên lá nhìn ra cổng hoa giấy đang dần kết thành vòng cung qua bàn tay thô sơ của nó.

Đã lâu lắm rồi nó không cầm bút viết,ấy thế mà hôm nay nó lại rảnh rỗi ngồi đây trên chiếc ghế cũ kỹ và cái bàn gỗ đã mục quá nửa chân. Mà không phải nó ngồi để làm thơ,hay viết nhật ký gì cả,bởi có bao giờ nó viết thơ trên giấy đâu. Nó chỉ đang viết giùm chị nó một tấm thiệp mà thôi. Tấm thiệp mời cho ngày trọng đại của chị nó. Ngày tuyên khấn lần đầu.

11 năm chặng đường ơn gọi chị nó đã đi qua. Giờ đây là những ngày hân hoan nhất trong đời của chị nó. Nó cảm nhận như thế khi thấy niềm vui long lanh trong mắt chị. Một niềm vui chẳng diễn tả bằng lời. Người ta thường nói Chúa gọi thì nhiều nhưng Chúa chọn thì ít, đâu ai biết con đường Chúa vẽ sẵn phía trước là gì,nhưng bấy nhiêu hạnh phúc hôm nay đã đủ ngập tràn tâm hồn của chị nó và cũng đã đền đáp lại sự mong đợi của cha mẹ.

11 năm chị chọn đường dâng hiến,chọn Chúa Giê-su làm bạn đồng hành. Ơn gọi của chị như những nụ hoa giấy chớm nở khi trời sang đông. Nó muốn uốn vòng cho giàn hoa giấy nên xinh xắn. Nó cũng mong ước cho ngày tuyên khấn lần đầu của chị nó rồi sẽ như những cành hoa giấy đan xen hoà quyện và kết chặt vào tình yêu của Chúa. Nó mong giàn hoa giấy luôn vững chãi giữa mọi phong ba bão táp. Tuy là mỏng manh nhưng luôn rực rỡ, ngày nắng hay ngày mưa thì vẫn cứ nở tươi.

Nó không muốn so sánh hoa giấy với hoa hồng. Hoa hồng đẹp,nhưng hoa giấy thì gần gũi và có sức sống mạnh mẽ hơn.

Chị nó không phải là đoá hồng kiêu sa, không phải cô công chúa thích được nuông chiều. Chị yêu Chúa từ những sáng phải dậy sớm theo nội đi dự lễ Mi sa. Ở đâu có nội là ở đấy có chị. Những ngày mùa chị cũng ra ruộng theo cha mẹ,cũng biết chằm lá và làm việc nhà. Chị dễ thương hơn nó nhiều. Từ nhỏ chị nó luôn bị nó ăn hiếp. Cho đến ngày chị đi tu nó mới thấy thương chị nó nhiều hơn.

Nó thích chị nó đơn sơ và dễ chịu như hoa giấy. 
Nó thích cả câu Kinh Thánh mà chị chọn cho mình Phận Nữ Tỳ Hèn Mọn Người Đoái Thương Nhìn Tới. Chị nó chỉ là nữ tỳ, nhưng là nữ tỳ của Chúa. Ngày đêm nó vẫn nguyện cầu cho chị được bình an vui vẻ,luôn là một nữ tỳ biết nói tiếng xin vâng với Chúa dù lời xin vâng đó có hợp với ý mình hay không. Luôn biết phục vụ trong khiêm tốn yêu thương dù đôi khi mệt mỏi lắm .

Nó biết đời tu cũng là những chuỗi ngày vui,buồn ,sướng,khổ. Nhưng niềm vui của đời tu bình dị và thanh cao lắm,nỗi buồn của đời tu nhiều khi da diết lắm,nhưng cái da diết đó bao giờ cũng mang trong mình chất liệu của sáp thơm đã chảy tan ra để ngọn nến tình yêu được toả sáng.

Nó ngồi và viết sắp xong những tấm thiệp trên chiếc bàn tròn cũ kỹ,đã mục quá nửa chân . Chiếc bàn tròn mà thuở nhỏ chị vẫn ngồi học,và nó vẫn chọc phá chị nó. Nó đang nghĩ về tương lai của chị nó. Rồi đây trên đường dâng hiến chị sẽ gặp biết bao những tâm hồn mục nát về niềm tin,tình yêu và cả niềm hy vọng vào Chúa, không biết chị có đủ kiên nhẫn để dùng đời tu của mình giúp đỡ cho những tâm hồn đó hay không. Ngày mai này có rất nhiều chông gai và thử thách đợi chờ chị. Nó mong chị sẽ luôn kiên vững và mạnh mẽ. Nó muốn chị luôn mang theo ký ức về ơn gọi tuổi thơ. Mang theo tình yêu hoa giấy để kết dệt nên khung trời tình yêu dâng hiến.

Nó muốn nói chị à! Hãy thật hạnh phúc nhé!
Hãy mang niềm vui góp thành quà tặng. Mang tình yêu dệt sắc hương hoa. Nếu có một ngày thấy mình buồn bã hay mệt mỏi. Hãy nhìn cây hoa giấy đang vươn cao sức sống mạnh mẽ mà hiên ngang bước tiếp. Hãy biết vươn cao trong tình yêu thiện hảo. Biết cúi đầu vâng phục ý Chúa trao. Biết uốn mình về đúng chỗ để tất cả những cánh hoa đều nở tươi xinh đẹp theo ý Chúa .

Thiệp đã viết xong. Nó nhớ ra lời chị nó nói với cha hôm trước. Cha ráng khỏe để đi dự lễ khấn của con nghen Cha!

Nó nhìn Cha rồi hỏi? Cha tính sao có đi không? Cha nhìn vào chiếc xe lăn mới tự chế rồi trả lời... mong ngày đó mau đến. Nó mỉm cười...ừ thì ngày vui đang đến.

Anna Anh Đào

Write comment (0 Comments)

Chúng tôi đến thăm em vào những ngày gần cuối thu với những cơn mưa bất chợt, lúclớn lúc nhỏ, lúc mạnh lúc yếu...Thiên nhiên cũng như muốn than thở, nuối tiếc cho số phận và cuộc đời em! 

 Em nằm đó bình yên, nhưng em có biết cha mẹ em, em gái em đang đau khổ, có biết thân nhân, lối xóm của em đang chạy khắp nơi để lo cho tang lễ của em.“ Tại sao lại ra nông nỗi này?!” Đây là câu hỏi trên môi của tất cả những ai đến dự tang lễ. 

Em rất ít nói, hầu như không có bạn bè, không biết đua đòi là gì. Vừa mới tốt nghiệp đại học, em không kiếm được việc làm. Về nhà, em đi học may nhưng ngại tiếp xúc với mọi người, em luôn mặc cảm về bản thân, luôn cho mình là đứa kém cỏi, vô dụng, em không muốn chia sẻ, em không tìm được ai để chia sẻ, rồi những thất bại cứ dồn dập đến với em. Em bị dồn nén, không được giải tỏa, nói đúng hơn là không thể giải tỏa, rồi…  một ngày nào đó người ta nói…  em nhảy cầu Mỹ Thanh tự tử.

“Nó có ý hướng đi tu, nhưng nó không được hướng dẫn.” Nghe đến đây thì một sự tiếc nuối tràn ngập trong lòng tất cả mỗi người chúng tôi, rồi bao nhiêu câu “ phải chi”  cứ ùa về trong niềm nuối tiếc.

“ Phải chi mình biết em”

“ Phải chi mình đến thăm em sớm hơn”

“ Phải chi mình biết sớm ước mơ của em”

“ Phải chi mình có thể tìm hiểu, chia sẻ với em những nỗi niềm”…

“ Phải chi”, “ phải chi”, “ phải chi”. Vâng! Và tất cả cũng chỉ còn là “ phải chi”... 

 Em đã mãi mãi ra đi để lại cho những người ở lại một niềm thương cảm, một niềm nuối tiếc khôn nguôi. Chỉ mong ước một điều là em có thể sống vui tươi hạnh phúc trong tình yêu Thiên Chúa.

Sr.Marie Gemma  Mai Khanh

TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Nó sinh ra trong một gia đình đông con,sinh sống nơi làng quê bé nhỏ. Nơi mà quanh năm người dân gắn liền với ruộng nương,với nghề chằm lá mướn...

Nhà nó cũng không ngoại lệ,chỉ khác là nhà nó có cả một bưng lá. Ngày ngày Cha nó đi đốn lá ,chẻ hom ,còn Mẹ nó thì chằm lá. Cuộc sống tuy khó khăn vất vả nhưng so ra nhà nó vẫn còn đủ cái ăn cái mặc...

Mẹ nó kể năm nó lên năm tuổi một lần theo Cha đi đốn lá,nó thấy Cha nó bó một bó lá to rồi dựng đứng bó lá lên,lúc đó nó chạy lại ,ghé vai định vác bó lá,nhưng nó thì làm sao vác nổi cơ chứ...thế là gắng mãi cũng không được,nó có vẻ quê quê....bèn đứng lên phủi tay và nói : Thôi đợi con lớn chút nữa con sẽ vác cho Cha...

Chiều nay ngồi ôn lại kỷ niệm,nó chợt thấy khóe mắt cay xè,nó chưa lớn,nó chưa vác nổi cho Cha bó lá thì nó ra đi theo ước mơ của nó từ khi còn học lớp 8 . Ước mơ trở thành một Nữ Tu.

Ngày nó theo ơn gọi cũng đặc biệt hơn một chút. Đợt ấy nhà Dòng gửi thư về các họ đạo, thư mời gọi các em tìm hiểu và sống đời dâng hiến. Mặc dù trước đó gia đình chẳng hề nghe nó nói gì về việc nó muốn đi tu cả. Đùng một cái nó nghe tin đi lên nhà dòng để tìm hiểu ơn gọi,thế là nó đi,bỏ lại nửa tấm lá nó còn chằm dang dở...bỏ lại câu nói sau này sẽ vác lá tiếp Cha!

Thấm thoắt đã 10 năm trôi qua, nó giờ đã là một nữ tu của Chúa. Thỉnh thoảng nó được về thăm nhà. Và nó cũng ngồi chằm lá với Mẹ nó như hồi trước. Nhưng bây giờ mọi thứ đã khác xưa, ít ra là khác trong lòng nó. Ngày trước nó hay chằm lá đua với Mẹ ,ngày nay nó cũng chằm,nhưng với một ý niệm khác,ý niệm của người nhà tu.

Khi chằm lá bao giờ mảnh lá to cũng nằm phía trên mảnh lá nhỏ. Nó ví von Chúa như là mảnh lá to che chắn cho cuộc đời nó. Còn nó là mảnh lá nhỏ kết chặt vào mảnh lá to.

Để có thể gắn chặt hai mảnh lá khắn khít với nhau,người chằm sẽ dùng lẹm có xỏ dây đâm thấu qua hai mảnh lá. Cả hai mảnh lá đều đau đớn. Cũng như khi nó theo Chúa là chấp nhận gánh lấy nỗi đau của Chúa khi xưa. Nhưng nó vẫn luôn hạnh phúc bởi vì nó biết Chúa đã gánh hết đau thương của nó. Chúa là mảnh lá to cơ mà!

Cứ thế nó cùng Chúa chằm cho hết mảnh lá,mỗi lần chằm hai mảnh,một mảnh to,một mảnh nhỏ,như nó với Chúa sẽ luôn song hành như thế..mãi mãi suốt cuộc đời.

Mảnh lá nhỏ kết thành tấm lá. Tấm lá nhỏ kết thành một mái nhà to. Nó hiểu từng việc hy sinh nhỏ bé có thể làm cho người khác ấm lòng...từng chút, từng chút một trong cuộc sống nó sẽ dệt bằng tình yêu,niềm tin và hy vọng. Nó sẽ điểm tô bằng lời nguyện cầu và ước mong tặng cho cuộc sống một thảm tình tuyệt đẹp.

Hôm nay nó lại về thăm nhà. Cha nó giờ đã không còn đi đốn lá ,chẻ hom được nữa. Bánh xe lăn xoay vòng trong ánh mắt nó. Cha như hiểu điều bấy lâu lòng nó còn khắc khoải. Cha bảo Cha không cần con vác lá tiếp Cha đâu. Cha chỉ cần con vác lấy ước mơ của Cha thôi, con gái à! Nó thì thầm ...Cha ơi !ước mơ gì thế? Cha trả lời ước mơ của Cha là thấy con mặc tấm áo dòng và hạnh phúc trong đời dâng hiến của con . Nó lặng im, nghẹn ngào, xúc động.

Trong thâm tâm nó tự hứa sẽ vác ước mơ của Cha đi cho hết cuộc đời. Ước mơ của một hành trình ơn gọi.

Con sinh ra nơi vùng quê xứ lá
Mỗi sớm chiều Cha đốn Mẹ thì chằm
Tình yêu thương tháng năm đong đầy quá
Theo con hoài trên những chặng đường xa

Vào nhà dòng con mang hương tình lá
Chúa mảnh to con mảnh nhỏ song hành
Đời cay đắng đau thương cùng vất vả
Ngước nhìn lên Chúa gánh cả cho rồi

Gửi quê nhà từng lời kinh tha thiết
Nguyện Mẹ Cha mạnh khỏe mãi vui vầy
Con đã biết ước mơ Cha da diết
Suốt một đời con vác lấy Cha ơi!...

Xin được dùng từ Nó trong bài viết này. Vì nhân vật muốn trở lại là Nó của một thời ấu thơ bên Cha Mẹ

Anna Anh Đào

Write comment (0 Comments)

Có một thầy hỏi: với gần 5 năm đời linh mục của cha thì cha có kinh nghiệm gì trong mối tương quan giữa các linh mục với nữ tu trong việc mục vụ tại họ đạo?

Sau câu hỏi rất thực tế và chân thành, bổng tôi có nhiều đắn đo để tìm ra câu trả lời cho thầy, cũng phải thực tế (đúng sự thật) và chân thành để thầy có cái nhìn khách quan tốt lành và ích lợi sau này. Tôi dựa trên vấn đề thực tế: sự cần thiết có sự hiện diện  của các cộng đoàn nữ tu để phục vụ - Sự bất đồng trong việc phục vụ và Giải quyết vấn đề dưới ánh sáng đức tin. Tôi chia sẻ với Thầy không mang tính chất dạy đời nhưng với sự chân thành của kinh nghiệm mà tôi đã gặp

  • Sự cần thiết có sự hiện diện của các cộng đoàn nữ tu để phục vụ.

Về phương diện xã hội: “ không ai là một hòn đảo” mà phải “ sống cùng và sống với”…không ai có thể tự kiêu ngạo cho mình là tài giỏi không cần sự cộng tác của bất cứ ai. Chính vì sự có mặt của các Dì (Soeur) đưa đến nhiều thuận lợi

  • Họ đạo sẽ tươm tất hơn qua việc phục vụ cách âm thầm và khiêm tốn: cắm hoa, dọn lễ, tập hát, đánh đàn, và thăm viếng…đây là những công việc rất thích hợp với giới tính cũng như ơn gọi của các Dì.
  • Người dân trong vùng cũng sẽ được hưởng lợi: các Dì nhận giử các trẻ dạy dỗ các em về kiến thức và cả đạo đức. Giúp cho nền dân trí trong vùng cũng như con em trong giáo xứ ngày một phát triển về đạo đức và nhận thức thế giới cách lành mạnh. Cha mẹ các em sẽ yên tâm đi làm ăn vì con em họ được yêu thương và dạy dỗ cách đàng hoàng
  • Sự bất đồng trong việc phục vụ.
  • Giới tính:như người ta thường nói “đàn ông sao Hỏa, đàn bà sao Kim”, là do sự khác biệt lớn trong tính cách của hai phái. Tuy nhiên, phần lớn nữ giới có những đặc điểm về tính cách khác xa đàn ông và ngược lại: phái nam có khuynh hướng lấn át và chi phối hơn (mạnh mẽ và dễ gây hấn), cũng như ổn định về mặt tâm lý. Ngược lại, nữ lại tỏ ra nhạy cảm, ấm áp hơn (ân cần, chu đáo với người khác) và hay lo lắng.Đối với Nam thì sống thiên về sức mạnh và lý trí. Với nữ thì ngược lại.
  • Trách nhiệm: với cương vị là linh mục thì trách nhiệm khác với các nữ tu cho nên khi giải quyết sự việc chung linh mục thường phải để ý đến trách nhiệm, lợi ích các linh hồn, cũng như phong tục tập quán của họ đạo…các nữ tu thì khác hơn không phải nhận nhiều trách nhiệm chỉ với tư cách là người cộng tác
  • Cái tôi: tôi “là linh mục. Là Cha Sở, Là cha phó”đôi khi dùng đến sức mạnh của mình “phán một lời” và bắt mọi người nghe theo. Tôi “là Nữ Tu…” không lẽ bắt tôi cứ nghe lời mấy ông cha, bắt tôi giặt ủi đồ lễ, dọn nhà thờ…như là làm mọi cho họ. Từ những việc nhỏ nhặt đó đưa đến nhiều sự hiểu lầm, ganh tỵ, nói hành nói xấu, hơn thua nhau trong cuộc sống
  • Linh mục – Nữ tu: là những người gương mẫu trong họ đạo, không khéo hôm nay lại trở nên là trò cười cho giáo dân, là đề tài để giáo dân mổ sẻ trong những quán cà phê những quán ăn…nguyên nhân sâu xa là do đâu? Làm sao để giúp nhau sống tốt hơn đây?
  • Giải quyết vấn đề dưới ánh sáng đức tin: trong Tin mừng thánh Gioan: “Tôi là ánh sáng thế gian, để tất cả những ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối” (Ga12,46). Thánh Phaolô cũng diễn đạt những từ ngữ này như sau : “Thiên Chúa đã phán : “Ánh sáng hãy bừng lên từ nơi tối tăm”,ánh sáng chiếu soi lòng trí chúng tôi” (2 Cr 4,6). Con người chỉ khi thiếu ánh sáng mới cần đến ánh sáng. Với cái nhìn trung thực về đời sống nội tâm  tôi rút ra được: tôi là người dạy người khác cầu nguyện để gặp được Chúa, làm việc đạo đức để sống đạo thật tốt nhưng chính bản thân của mình đôi khi lại trống rỗng, cũng cầu nguyện, suy niệm lời Chúa nhưng hầu như Lời Chúa chưa biến đổi được tôi cụ thể qua cách sống của tôi. Quyết định sự việc còn cảm tính, theo thói quen như những người bình dân.

 Tôi đang thiếu ánh sáng của Chúa. Chính vì vậy khi cộng tác với các nữ tu và để tránh những mâu thuẫn, hiểu lầm không đáng trước tiên phải có cái nhìn đức tin mới có thể xây dựng họ đạo được:

  • Xác định ai là người chịu trách nhiệm trước Chúa – Giáo Hội – và Đức Giám Mục: đó chính là Linh mục mà trước tiên là cha sở
  • Cha Phó, Các Dì: chỉ là người cộng tác với cha sở để giúp xây dựng giáo xứ trở nên một cộng đoàn Đức Tin – Đức Ái và luôn được bình an.
  • Điều quan trọng là cả Linh Mục và nữ tu phải có tinh thần Giáo Hội. Giáo Hội mà mình được gởi đến để phục vụ là chính họ đạo mình đang sống phục vụ: phải hiểu hoàn cảnh, phong tục, tập quán và cả con người trong họ đạo để linh mục và tu sĩ cần cộng tác với nhau như thế nào rồi có phương pháp thống nhất trong việc phục vụ.
  • Dù là linh mục hay nữ tu trong vai trò và sứ vụ của mình đều được Chúa đặt để một trách nhiệm và bổn phận phải phục vụ.

Quả thật, việc tương quan với các nữ tu trong giáo xứ có thể nói đó là một việc không phải dễ cũng không phải khó, đó là một nghệ thuật. Tùy theo tính tình của từng người nữa. Và trên hết là chúng ta có đủ đạo đức để chấp nhận nhau không đó là vấn đề.

Lm Giuse  Phạm.

Write comment (0 Comments)