Tháng 11 lại về, bầu trời như có chút u buồn, cái buồn của trời lập đông mau tối nồng thêm cái không khí se lạnh làm cho người ta cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ về cuộc đời, nghĩ về người cha, người mẹ đã không còn. Nghĩ về cuộc đời thật chóng qua như loài hoa sớm nở chiều tàn. Nghĩ về những người cha người mẹ mà công đức của họ quá cao vời khiến chúng ta ngậm ngùi tưởng nhớ và mong làm một chút việc gì đó có ích cho mẹ cha.

Thật chạnh lòng khi nhớ về những người đã khuất. Thật nuối tiếc về tình yêu mẹ cha dành cho ta nay đã không còn, chỉ đọng lại trong ta một nỗi buồn miên man.

Có một bạn trẻ hồi ức về tuổi thơ của mình. Một tuổi thơ mất mẹ khi còn quá nhỏ nên chẳng hiểu hết  nỗi đau. Chỉ thấy vắng mẹ rồi đơn sơ hỏi cha rằng:

“Một ngày hỏi mẹ ta đâu?
Cha buồn cố nén giọt sầu hôn con
Bảo rằng mẹ đã lên non
Suối vàng ở đó nhặt xong mẹ về

Write comment (0 Comments)

Cũng là Chúa nhật nhưng của một tuần trước. Có lẽ giờ này mình và các chị, các bạn vừa đến nhà. Kết thúc một chuyến thăm viếng đơn sơ nhưng thật nhiều cảm xúc.

Một buổi trưa vô tình gặp sơ Lưu và được sơ nhờ rủ một vài chị em đi cầu nguyện cho một người tân tòng mới mất.

 Một hoàn cảnh buồn.

Cuối cùng cũng rủ được 7 người đi. Thật là mừng

Chiếc cub tàn, mưa cứ thất thường mà hạt nặng hạt nhẹ, tuyến đường cứ nghĩ không quá xa nhưng thực tế dài hơn 10 cây số mà lởm chởm đầy ổ gà, cây cầu cao, làn đường có khi dài bằng một cánh tay dang, cứ đi được một đoạn lại tấp vào hỏi: “ cô ơi, cho dì hỏi chợ Phú Thứ có phải đi đường này không? “ “ chú ơi, có biết nhà bà Chín gần tiệm tạp hoá ở đâu không? “ không biết bao nhiêu lần như vậy, relaxed:

Ghé vào nhà, và thăm hỏi gia đình. Từ trong lòng, tôi thấy thật khâm phục đức tin của bà chín. Lội bộ 10km để đi lễ Chúa nhật, nhưng không bỏ một buổi lễ nào. Dẫn dắt gia đình 9 người con, nhà nào cũng có 1-2 người vào đạo.

Vào đạo để được cái gì? Biết Chúa thì có khác gì không biết Chúa?

Khác rất nhiều đó chứ. Nếu thật sự tìm hiểu nghiêm túc, chứ không phải một cách hời hợt. Bạn biết rằng mình có một người Cha dịu hiền vô cùng, hằng luôn quan tâm chăm sóc, dõi theo và đỡ đần những gánh nặng trong cuộc đời cùng bạn.

Dầu cho con đường ấy có dài hơn, dầu cho phải lội nước, dầu cho vất vả hơn. Nhưng chút sức mình có thể thêm một chút dầu cho ngọn đèn đức tin, thêm một chút cổ vũ cho hành trình thiêng liêng của một ai đó. Thì điều đó xứng đáng để chúng ta bỏ công.

Rồi cuộc đời của những người tân tòng quả cảm và sốt sắng ấy sẽ đong đầy hy vọng trong Chúa bao nhiêu? Và nếu như những phận đời hẳn vẫn còn trong đêm tối, giữa những long đong phận người được biết đến Chúa và tình thương hải hà của Người thì sẽ như thế nào đây? Có lẽ là họ sẽ được đến một chân trời tuy còn mù mờ, nhưng được linh cảm sẽ tốt hơn hiện tại.

Con đường truyền giáo còn trải dài biết bao, và những ghồ ghề hay ổ gà chắc là đếm mãi không xuể. Nhưng vì thế rất cần những đôi chân dám dấn thân, dám bước, ta như người thợ làm vườn- dù chẳng biết hạt có nở hay không nhưng vẫn cứ chuyên tâm gieo trồng, biết đâu trong số ấy, có một hạt được lớn lên, và ra trái. Như vậy đã quá hạnh phúc rồi.

Cảm ơn chị Mai, chị Trang, Trinh, Uyên, Thảo Ngọc, Thu, Dung đã nhận lời đi với em/ mình, chuyến đi xa hơn lời em nói. 🥰

 

Lưu Xá Sinh Viên Chúa Quan Phòng Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

“Rằm tháng tám ánh trăng là trăng đầy trời.
Trăng soi niềm vui cho mọi người, trăng sáng cả tuổi thơ chúng con.
Một vầng trăng sáng đêm thu đẹp tình thương.
Chúa nay tặng ban cho mười phương, xin tạ ơn Chúa miên trường.”

Cứ mỗi độ thu về, những ca từ trong bài hát Như Một Vầng Trăng của Lm. Nguyễn Duy này lại vang lên trong lòng tôi. Bởi lẽ khi hồi tưởng về quá khứ, cái thời còn là một cô bé ca viên của ca đoàn thiếu nhi Maria Goretti nơi quê nhà, thì đây chính là ca khúc không thể thiếu trong thánh lễ mừng Tết Trung Thu. Thời trẻ thơ ngây ngô đó, Trung Thu đối với tôi là một dịp thật đặc biệt, được xúng xính trong bộ váy búp bê, được thưởng thức những loại bánh thơm ngon, và đặc biệt là được đi rước đèn với đám bạn trong xóm. Đó thật sự là khoảng thời gian khi nhớ về thì thấy nó thật tươi đẹp đến lạ lùng-khi cứ vô lo vô nghĩ, cứ ung dung mà ngắm trăng, mà rước đèn, thế thôi! Nhưng thời gian chẳng đợi bất cứ ai bao giờ, quay đi ngoảnh lại thì tôi bây giờ đã là một cô thiếu nữ ở cái độ tuổi đẹp nhất-tuổi 20. Trung Thu bây giờ đối với tôi không còn quan trọng như xưa, bởi lẽ tôi không còn đặt nặng vấn đề là có được đi chơi Trung Thu hay không? Nhưng tôi lại muốn làm điều ý nghĩa gì đó để chia sẻ niềm vui Trung Thu với các bé thiếu nhi hơn. May mắn trong cuộc đời tôi khi được là một thành viên của Lưu xá sinh viên Chúa Quan Phòng-Cần Thơ. Thật vậy, mùa Trung Thu năm nay thật tròn đầy ý nghĩa khi quý Soeur phụ trách lưu xá đã tạo điều kiện cho sinh viên chúng tôi được gặp gỡ và phát quà trung thu cho một số trẻ em đường phố. Khi được tiếp cận với các em, tôi thấy bản thân mình phần nào đồng cảm được với hoàn cảnh mà các em đang phải đối mặt, đa phần các em tôi gặp đều đã nghỉ học và đang sống với ông bà. Có lẽ Tết Trung Thu, các em cũng mong muốn mình được đi chơi như các bạn đồng trang lứa , nhưng sao khó quá..! Khi nhận quà, các em vui lắm rồi còn cảm ơn tôi ríu rít. Tôi thấy chạnh lòng, vì xã hội hôm nay vẫn còn rất nhiều “mầm non” đang cần nhận được sự nuôi dưỡng và quan tâm. Niềm vui Tết Trung Thu sẽ càng được trọn vẹn khi tất cả các em đều được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình, của xã hội. Ngày Tết Trung Thu rồi cũng sẽ qua đi, nhưng niềm vui sẻ chia thì sẽ sống động suốt đời.

“Tạ ơn Chúa đã ban cho trần gian ánh trăng sáng,
Khấn xin Ngài ban muôn phúc lành trên tất cả các em thiếu nhi.”

 

Ter.Hà Ly

Sinh viên lưu xá Chúa Quan Phòng Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Có một bé gái giữa dòng xe tấp nập, em ngồi bên lề đường với đôi mắt buồn bã. Khuôn mặt ngây thơ và lấm lem. Em nhìn vô hồn vào tiếng xe inh ỏi trên đường dọc ngang. Đôi mắt em buồn không vì hôm nay có nhiều bài tập phải làm, vì không được chơi điện thoại, hay không được mua váy công chúa để diện đến trường ăn trung thu.Cái buồn của em là xấp vé số vẫn còn nhiều, là hai chữ mưu sinh nhẹ viết nhưng thật nặng trên đôi vai. Tuổi hồng của em phải là hồn nhiên và mộc mạc, nhưng nhìn vào đó, sao chỉ thấy nỗi buồn và thiếu thốn. Sao chỉ thấy đau lòng và đáng thương?

Liệu em có được đến trường không? Và tương lai em sẽ như thế nào? Ai sẽ dắt em đến những cuộc sống tốt đẹp hơn mà lẽ ra em có thể vươn tới, nhưng bởi vì em còn nhỏ và bên em chẳng có ai dạy  những điều đó, nên ngày của em trôi qua chỉ là tiếng rao: Vé số đây, ai mua vé số không? Ai sẽ nói cho em biết, đừng nghỉ học nhé, giáo dục là con đường tốt nhất cho em một cuộc đời tươi sáng hơn?

Ai sẽ nói em biết?

Một cơ hội.

Một cuộc đời.

Write comment (0 Comments)

"Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"

Cha ơi ! Câu ca dao ấy con đã thuộc từ thời tấm bé. Câu ca dao ấy đã ghi sâu trong tâm thức con qua giấc ngủ có tiếng ru à ơi của mẹ. Qua suốt tuổi thơ được bao bọc trong vòng tay cha. Để giờ đây khi con đã khôn lớn,câu ca dao ấy vẫn như lời mời gọi thiết tha. Nhắc con luôn nhớ về nhà mỗi khi đi xa.....

Cha ơi..! Không phải ai cũng có diễm phúc được gọi tiếng cha ơi trong cuộc đời này.. Không phải ai cũng được sà vào lòng cha khi vấp ngã.. Không phải ai cũng có cha để " được" rầy la sửa dạy... Cha!.. Cha là cây cột nhà vững chắc. Mẹ là mái lá đơn sơ dịu hiền. Tháng năm che chở đời con ấm êm!
Cha! Thời gian đã in hằn dấu vết trên trán cha nhọc nhằn. Cha của con giờ đây không còn khỏe như trước. Con bây giờ không còn vòi vĩnh kẹo bánh. Không còn đòi mua nhiều quần áo mới. Nếu có được một điều ước ,con chỉ ước rằng cha sẽ luôn mạnh khỏe, để mãi bên con. Tình gia đình thiêng liêng lắm! Ấm áp lắm...mà khi đi xa ai cũng phải ngậm ngùi..thương lắm mẹ cha!

Write comment (0 Comments)