imagesMột trong những tật xấu của con người là thích nhận định, nói xấu người khác trong khi những nhận định ấy thường thiếu khách quan trung thực. Chính vì thế, Đức Giêsu trong Tin mừng hôm nay đã dặn dò các môn đệ đừng xét đoán, hãy đối xử rộng rãi với tha nhân, hãy khiêm tốn lấy cái đà trong mắt mình trước khi lấy cái rác trong mắt tha nhân.

Đừng xét đoán để không bị Thiên Chúa xét đoán, vì ta đoán xét thế nào, thì Thiên Chúa cũng đoán xét ta như vậy. Con người thường dễ chủ quan khi đoán xét người khác, nhất là vì muốn tự phụ, đưa mình lên mà hạ người khác xuống. Do đó, xét đoán là việc không tốt, thiếu công tâm, dễ tạo ra sự chia rẽ trong các mối quan hệ. Đức Giêsu không muốn các môn đệ xét đoán, nhưng muốn để Thiên Chúa tự do thực hiện quyền xét xử, bởi Ngài luôn xét xử dựa trên chuẩn mực yêu thương.

Hãy đối xử rộng rãi với tha nhân để được Thiên Chúa ban thưởng rộng rãi: Anh em đong đấu nào, Thiên Chúa sẽ đong đấu ấy cho anh em. Nếu ta không xét đoán anh em, Thiên Chúa sẽ không xét đoán ta. Nếu ta đối xử rộng rãi với tha nhân, Thiên chúa sẽ đối xử rộng lượng với Ta: Ngài đong cho ta đấu đã dằn đã lắc mà đổ đầy vào vạt áo của ta. Ta cho anh em bát nước lã vì Chúa thì không phải anh em trả lại cho ta, nhưng Thiên Chúa không để chúng ta mất phần thưởng Nước Trời.

Hãy chân thành nhìn nhận sự thật bản thân mình và khiêm tốn sửa mình trước khi sửa lỗi cho anh em: Lấy cài đà ra khỏi mắt mình trước đã, rồi ta sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt người anh em. Sự thật vẫn là thế: ta dễ thông cảm bỏ qua cho mình, nhưng lại khắt khe với người khác. Lỗi của ta có khi thật to, ta lại tự cho nó nhỏ lại, còn lỗi của anh em nhỏ, ta lại thổi phồng lên, để rồi kết án anh em. Làm thế là không công tâm, nhất là thiếu tình thương yêu chân thành.

Thẳng thắn với mình, chân thành và rộng lượng với tha nhân là nét đẹp căn bản của đời sống đức tin công giáo. Nói cách khác, không xét đoán bất công cho anh em, không đòi lấy cái rác trong mắt anh em trước khi lấy cái đà trong mắt mình, là nguyên tắc sống căn bản của các tín hữu Chúa Kitô. Làm thế là ta đã tín thác phó dâng cuộc đời đầy giới hạn của ta cho lòng nhân từ của Chúa. Nguyện xin Chúa ban cho ta đôi mắt của Chúa để nhìn anh em khách quan, trung thực và rộng lượng. Amen!
 
Thứ Hai tuần XII
St 12,1-9; Mt 7,1-5
 

Tác giả bài viết: Lm. Giuse Nguyễn Văn Toanh

Nguồn: http://gpbuichu.org

Write comment (0 Comments)

Bài viết dưới đây được khai triển trong ánh sáng của: Tông Huấn “Chúa Kitô sống” số 86-88

Hầu hết người trẻ đều có điện thoại thông minh. Họ hoàn toàn không còn xa lạ với môi trường kỹ thuật số. Đó là sân chơi hấp dẫn, nhưng cũng nhiều cạm bẫy. Hấp dẫn vì mọi thông tin dường như đều dễ dàng tìm thấy trên Internet. Nếu biết một ngôn ngữ mới, lượng kiến thức người trẻ có thể tiếp cận tăng lên gấp bội. Nếu thiếu điện thoại, cắt Internet, thử hỏi mấy người trẻ cảm thấy thoải mái. Môi trường kỹ thuật số như hình với bóng nơi người trẻ, đến độ nhiều người không thể thoát ra.

Trước thực tế thay đổi chóng mặt đó, người trẻ công giáo cũng không ngoại lệ. Họ cũng như biết bao người trẻ lao vào sân chơi ấy. Ít người thành công, hạnh phúc; lắm người thất bại, bất an khi bước vào môi trường kỹ thuật số. Trước tình cảnh đó, khi quan tâm đến người trẻ, Giáo Hội công giáo dành rất nhiều giờ để cùng nhau bàn về vấn đề này. Hy vọng, Giáo Hội đồng hành với người trẻ để môi trường kỹ thuật số thực sự sinh hoa trái, vì đó là “món quà đến từ Thiên Chúa”. (x. Ý cầu nguyện tháng 6 năm 2018 của Đức Thánh Cha Phanxicô).

Do sức ảnh hưởng của môi trường kỹ thuật số, người trẻ bị, hoặc phải sống trong một nền văn hóa kỹ thuật số. Dĩ nhiên, lúc này “nó ảnh hưởng sâu rộng đến các quan niệm về thời gian và không gian, nhận thức về bản thân, về tha nhân và thế giới, phương thức giao tiếp, học hỏi, tìm hiểu và liên hệ với những người khác.” (Tông huấn Đức Kitô sống, số 86). Nó đặt ra nhiều câu hỏi không dễ trả lời. Sử dụng phương tiện ấy như thế nào? Đó có thực sự là môi trường tốt để người trẻ được thành công, hạnh phúc? Dành bao nhiêu thời gian cho mạng xã hội, đọc tin tức, học trên Internet? Tùy mỗi góc nhìn, hoàn cảnh mà ta có thể trả lời khác nhau.

Thực tế, Giáo Hội nhìn nhận cùng với người trẻ rằng: “Internet và mạng xã hội đã tạo ra một cách giao tiếp và quan hệ mới.” Người ta dễ dàng liên lạc qua Facebook, Email, Skype, WhatsApp, Zalo, v.v, dù họ ở bất cứ nơi đâu! Bất cứ lúc nào, người trẻ cũng có thể truy cập tin tức, kiến thức. Nó thực sự trao cho người dùng một cơ hội tuyệt vời để đối thoại, gặp gỡ và trao đổi. Đó còn là bối cảnh để nhiều người tham gia vào lãnh vực chính trị, xã hội và quyền công dân tích cực. Ở nhiều quốc gia, ở Việt Nam cũng thế, môi trường kỹ thuật số và mạng xã hội hiện là một nơi thiết yếu để tiếp cận và thu hút giới trẻ. Trong Giáo Hội, nhiều người, nhất là những ai làm truyền thông, luôn có nhiều sáng kiến và hoạt động mục vụ trên phương tiện kỹ thuật số này. (xem thêm số 87).

Tuy nhiên, liền sau những hiệu quả tuyệt vời trên, Giáo Hội nhắc cho người trẻ thấy những lối nguy hiểm trên Internet. Chắc ai cũng đoán ra. Đó là “môi trường kỹ thuật số cũng là một không gian của cô đơn, thao túng, bóc lột và bạo lực, đến trường hợp cực đoan của mạng lưới đen. Các phương tiện truyền thông kỹ thuật số có thể khiến mọi người có nguy cơ bị lệ thuộc, cô lập và mất liên lạc dần dần với thực tại cụ thể.” (số 88). Tiếc là không ít người đang lấn sâu vào hiểm họa đó. Để thoát khỏi những điều tiêu cực nơi Internet, để hướng về sân chơi tích cực, không dễ chút nào. Chỉ có ai đủ sáng suốt và can đảm mới không để cho Internet “dắt mũi” kéo đi!

Đã đến lúc người trẻ cần sự cân đối giữa việc dùng phương tiện truyền thông và tương quan thực tế. Nếu ai đó nói bớt sống ảo lại, cũng là hồi chuông đáng lắng nghe. Biết đâu vì quá chăm chú vào thế giới Internet, nhiều người lại phớt lờ, hoặc vụng về trong những tương quan rất quan trọng của cuộc sống hằng ngày. Giao tiếp tốt đẹp và lành mạnh ngoài đời thực, có khi là một thách đố đối với người trẻ thời @ hiện nay. Hoặc vì quá chăm chú vào điện thoại mà nhiều bạn trẻ quên mất mình đang trò chuyện, học hành. Hãy thử một lần làm chủ chiếc điện thoại, để đầu tư sức trẻ vào những ước mơ tốt lành. Khi đó, hy vọng người trẻ tìm thấy biết bao điều bổ ích trên môi trường kỹ thuật số, trong hành trình làm người.

Là người công giáo, ước chi các bạn trẻ cũng tìm được cho mình câu trả lời bổ ích đối với môi trường kỹ thuật số. Đừng để nó lợi dụng, kéo vào lối nghiện mạng xã hội, và sống ảo. Trong khi đó, ngoài đời thực còn biết bao điều tốt đẹp, cần thiết hơn nhiều để người trẻ dấn thân vào. Chúng ta nhắc cho nhau cách sử dụng điện thoại sao cho ích lợi: Được cả những nhiều tốt lành trên đó, được cả những gì người trẻ đang muốn dựng xây. Ước gì mỗi người biết “Tin Mừng hóa” trong khi trò chuyện với bạn bè trên Internet, trong Facebook. Vì là mạng lưới Internet, nên nó cũng có thể giăng bẫy bất kỳ ai, phải không bạn?

Các bạn trẻ thân mến,

Chúng ta cùng cầu nguyện cho nhau. Xin Thiên Chúa cùng đồng hành, ngay cả khi chúng ta dùng điện thoại vào Internet. Là người trẻ, chúng ta cũng xin với Thiên Chúa khả năng làm chủ các giác quan. Để những gì chúng ta kiếm tìm, học hành và sử dụng, luôn giúp kiến tạo một môi trường lành mạnh, bình an và hạnh phúc. Điều ấy không dễ chút nào, đối với người trẻ. Vậy chúng ta mới xin Chúa giúp, đừng liều thả trôi cuộc đời mình trong thế giới bao la nguy hiểm ấy!

 Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

Nguồn: https://dongten.net

Write comment (0 Comments)

Bài viết dưới đây được khai triển trong ánh sáng của:

 Tông Huấn “Chúa Kitô sống” số 141-143

Nữ thần thân mến,

Chắc không ai lại không quen biết nữ thần. Ai cũng có lần than thở, trách móc và đổ lỗi cho hoàn cảnh. Trước những khó khăn của cuộc đời, thần âm thầm khiến người ta gào lên trong vô vọng. Họ thích than thở hơn là hy vọng tìm ra một hướng giải quyết khả thi. Bởi đó, biết bao người thất bại. Họ chẳng thể đứng lên để làm lại từ đầu. Họ ngồi đó ủ dột và than trời trách đất.

Tôi cũng có nhiều lần được nữ thần than thở viếng thăm. Đó là những lần tôi càm ràm về cuộc sống. Biết bao câu hỏi “tại sao?” tôi muốn gào lên. Tôi thích đổ lỗi cho hoàn cảnh hơn là dám chấp nhận bản thân. Lúc ấy, tôi tưởng “nữ thần than thở”[1] có thể giúp tôi xua tan mọi phiền muộn. Tôi đã lầm, lầm to! Thần than thở chưa bao giờ cho người ta niềm vui và hy vọng. Ngược lại, khi người ta trò chuyện với thần than thở, cuộc sống họ thường sầu não và thất vọng ê chề.

Tuổi trẻ là đối tượng thần than thở hay viếng thăm nhất. Tôi nghĩ thế, vì tôi thường thấy người trẻ hay than thở. Có người bị đặt cho biệt danh là “người sinh ở Quảng Ninh” (vì nơi đó có nhiều mỏ than!). Tuổi trẻ là thời gian dám ước mơ, dấn thân vào những chân trời mới, kế hoạch mới và mạnh mẽ lựa chọn hướng đi cho cuộc đời. Nhiều bạn trẻ đã thất bại và ngồi đó than khóc cho số phận hẩm hiu của mình. Thần đã tài tình quyến rũ được người trẻ làm như thế. Đáng lẽ, đó là những bài học thú vị, vì tuổi trẻ là thời gian dám trải nghiệm thất bại; đằng này, họ than trách đến nỗi quên mất mình phải làm gì!

Thần biết đấy, chẳng ai chịu nổi người suốt ngày than vãn cuộc đời. Đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác là trốn tránh trách nhiệm. Khổ nỗi gặp thần để than thở thì dễ hơn là nhìn vào thực tại thất bại đắng lòng. Dẫu biết thần là tà thần, là thần xấu xa, nhưng thần cũng có nhiều tài khiến không ít người ta xa vào. Thần là “liều thuốc an thần” cho những ai nhẹ dạ mà uống thử. Chúng tôi thừa biết, nếu đi theo thần, nếu than hoài sẽ bị lạc đường. Mọi thứ sẽ khựng lại và trì trệ. Thật không tốt khi vì thần than thở mà bỏ cuộc!

Người ta nói, thay vì ngồi nguyền rủa bóng đêm, thì hãy đứng dậy để thắp lên một ngọn nến. Đó là thứ ánh sáng xua tan bóng tối của than thở. Thần hay đưa người ta vào ngõ cụt. Thần thích chơi với những người yếu nhược. Ngược lại, trước những ai mạnh mẽ, can đảm và hoài bão là thần chào thua. Bởi những người ấy đủ tỉnh táo để nhận ra chiêu trò của thần:

– Than thở khiến người ta mất nhiều thời gian. Cuộc đời cứ dài lê thê đối với người tiêu cực.

– Than thở sẽ sinh ra nhiều vấn đề tâm lý tiêu cực, giết chết sự sáng tạo và động lực tốt lành.

– Than thở khiến người ta mất định hướng và bỏ lỡ biết bao điều tốt đẹp.

– Than thở tưởng người ta thương; nhưng ngược lại, chẳng ai có thể giúp người cứ than thở mà chẳng chịu hành động.

Danh sách trên đây có thể được liệt kê dài vô tận. Bởi thế, đã đến lúc người ta phải vạch mặt, chỉ tên nữ thần than thở. Một khi nghỉ chơi với thần, tâm hồn con người mới thanh thản, nhẹ nhàng và quẳng gánh lo đi mà vui sống. Tội chi mà ngồi đó than hoài, được chi? Hãy chấp nhận thực tế, lên đường và bắt đầu và lại bắt đầu.

Là người Công giáo, dĩ nhiên, Thiên Chúa không muốn người ta theo thần than thở. Thiên Chúa mời gọi người ta lên thuyền, ra khơi để bắt cá. Đức Giêsu mời gọi chúng ta lên Giêrusalem để chịu thương, chịu khó và cùng chịu chết với Ngài. Có như thế, chúng ta mới được phục sinh với Ngài. Thực vậy, một khi đi theo Giêsu, nghĩa là để lại đằng sau mọi thứ, chia tay với nữ thần than thở, và lên đường. Chúa muốn người ta thay đổi quan niệm sống: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”(Mc 6,50). Trong ý nghĩa này, có lần Đức Giáo Hoàng Phanxicô chia sẻ với người trẻ: “Đừng tính toán quá nhiều theo kiểu nhân loại, cũng đừng lo lắng thái quá về những gì đe doạ sự an toàn của chúng ta. Hãy ra khơi, hãy ra khỏi chính mình”. (Tông huấn Đức Kitô sống, số 141). 

Ước gì nữ thần than thở không đánh gục được người trẻ. Đơn giản, tuổi trẻ có hoài bão, có năng lực và nhiệt huyết để chấp nhận thực tế. Giả như có ai từng lâm vào cảnh than trời, trách đất và thương thân, trách phận, hãy bừng giấc, vì điều ấy sẽ tổn hại đến tương lai người trẻ. Hãy cảnh giác vì nữ thần than thở hay đến vào lúc người ta thất bại, chán chường. Ngay cả khi thất bại, Giáo Hội nhắc người trẻ: “Hãy gây tiếng ồn ào! Hãy xua tan những nỗi lo sợ làm tê liệt các con, để các con không trở thành những xác ướp trẻ. Hãy sống! Hãy cho mình những gì tốt nhất trong cuộc sống! Hãy mở cửa lồng và hãy bay đi! Làm ơn đừng về hưu non.” (Tông huấn Đức Kitô sống, số 143).

Chia tay thần than thở, chúng tôi muốn thiết tha cầu nguyện với Thiên Chúa:

Lạy Chúa Giêsu, chúng con chưa bao giờ thấy Chúa than thân, trách phận. Chúa chỉ tâm sự với Chúa Cha trong mối tình con thảo. Mọi sự đều theo ý Cha, chứ không theo ý ngài. Xin giúp chúng con thoát ra tình cảnh thở than hoài. Chúng con tin rằng hạnh phúc chỉ có được khi chúng con dám lên đường kiến tạo cuộc sống. Nhờ ơn Chúa, chúng con hy vọng luôn có nhiều niềm vui trong tâm hồn. Được như thế, thần than thở sẽ không có “đất sống” trong tâm hồn người trẻ chúng con. Amen.

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

[1] Đây là từ được Đức Giáo Hoàng Phanxicô dùng trong Tông Huấn Chúa Kitô sống: “Chúng ta hãy để các điều ấy lại cho những kẻ thờ ‘nữ thần than thở’!…. Đó là một tà thần: nó khiến chúng ta đi lạc đường. Khi mọi sự dường như khựng lại và trì trệ, khi các vấn đề cá nhân làm phiền chúng ta, và không thể tìm ra câu trả lời đúng cho những khó khăn của xã hội, thật không tốt khi bỏ cuộc.” (số 141)

Nguồn: https://dongten.net

Write comment (0 Comments)