fr.aleteia.org, The Catholic Gentleman, 2016-06-03 

“Khiêm tốn là nền tảng của tất cả các nhân đức khác.”  Thánh Âugutinô

Các thánh nói rõ, lòng khiêm nhường là nền tảng của mọi con đường tăng trưởng thiêng liêng. Nếu chúng ta không khiêm nhường, chúng ta không phải là thánh. Đơn giản là như vậy. Nhưng đơn giản là phải biết, chúng ta phải khiêm nhường, không phải lúc nào cũng dễ để rèn luyện đức tính này. Sau đây là sáu cách để trau dồi nhân đức khiêm nhường. 

1. Cầu nguyện xin ơn để được nhân đức khiêm nhường

Mọi nhân đức được hình thành trong tâm hồn chúng ta đều do liên lỉ cầu nguyện. Nếu chúng ta thực sự muốn được khiêm nhường thì chúng ta phải cầu nguyện xin ơn này mỗi ngày. Cầu xin Chúa giúp chúng ta vượt lên được lòng tự ái. Như Thánh Cha xứ Ars đã dạy.

Mỗi ngày chúng ta phải hết lòng xin ơn khiêm nhường và xin ơn để hiểu tự chính mình chúng ta chẳng là gì và bình an thể xác cũng như tinh thần đều từ Chúa mà đến.

Với mục đích này, tôi xin mạnh mẽ đề nghị các bạn đọc Kinh Cầu khiêm nhường. 

2. Chấp nhận các sỉ nhục

Có lẽ điều đau đớn nhất, nhưng cũng hiệu quả nhất để học đức khiêm nhường, đó là chấp nhận nhục nhã và xấu hổ. Linh mục Gabriel Thánh Maria-Mađalêna giải thích: Nhiều linh hồn yêu thích khiêm tốn, nhưng ít người trong số họ khát khao bị sỉ nhục. Nhiều người xin Chúa để được ơn sống khiêm nhường, họ sốt sắng cầu nguyện xin ơn, nhưng rất ít người muốn bị sỉ nhục. Tuy nhiên, không thể có được khiêm nhường mà không bị sỉ nhục; vì qua các nghiên cứu cho biết, chính qua con đường sỉ nhục mà chúng ta có thể có được lòng khiêm nhường.

Cho đến khi nào chúng ta khao khát nhân đức khiêm nhường mà chưa sẵn sàng chấp nhận các phương thế để đến với nó, thì chúng ta không thực sự muốn đi trên con đường tốt để có được tính khiêm nhường. Thậm chí trong một số trường hợp, chúng ta có thể hành động một cách khiêm tốn, điều này có thể là nhờ kết quả của một khiêm tốn hời hợt bề ngoài, chứ không phải khiêm nhường thực sự và sâu đậm. Khiêm tốn là sự thật; vì thế, chúng ta biết, tự chính mình chúng ta không là gì, ngoại trừ tội lỗi, chính xác là chúng ta phải chịu nhận sỉ nhục và khinh bỉ.

3. Vâng phục quyền uy

Một trong các biểu hiện hiển nhiên nhất của tính kinh ngạo là không vâng lời. Nghịch lý thay, không vâng lời và nổi loạn được xã hội phương Tây hiện đại ca tụng là các đức tính tốt. Sự sa ngã của Sa-tan là do tính kiêu ngạo của nó: Tôi sẽ không phục vụ, Non serviam.

Mặt khác, đức khiêm nhường luôn được biểu hiện bằng sự vâng phục quyền uy, dù đó là quyền uy của người chủ hay của chính quyền. Như thánh Biển Đức nói: Mức độ đầu tiên của đức khiêm nhường là vâng lời không chậm trễ.

4. Dè chừng mình

Các thánh cho chúng ta biết, nếu chúng ta dè chừng mình và chỉ tin tưởng vào Chúa, chúng ta sẽ không phạm bất kỳ tội nào. Linh mục Lorenzo Scupoli nói:

Dè chừng mình là điều cần thiết trong cuộc chiến thiêng liêng. Nếu không có nhân đức này, chúng ta không thể hy vọng chế ngự các đam mê thấp hèn nhất của mình, thậm chí còn không mong thắng được nó.

5. Nhận biết chúng ta chẳng là gì

Một cách rất hiệu quả khác để trau dồi đức khiêm nhường là suy gẫm về sự cao cả và huy hoàng của Chúa, đồng thời nhận ra sự hư vô của chính mình trong mối quan hệ với Ngài. Cha xứ Ars xác quyết: Ai có thể chiêm ngưỡng sự vô cùng của Chúa mà không hạ mình xuống trong thân phận cát bụi chỉ với ý nghĩ Ngài đã tạo ra bầu trời từ hư vô? Và Ngài sẽ chỉ phán một lời, trời và đất lại trở thành hư vô? Thiên Chúa thật vĩ đại; sức mạnh của Ngài là vô hạn. Ngài hoàn hảo và vĩnh cửu vô cùng vô tận. Công lý và sự quan phòng của Ngài thật cao cả. Ngài khôn ngoan cai quản mọi sự và Ngài quan tâm chăm sóc đến muôn loài muôn vật. Trước mặt Ngài, chúng ta không là gì!

6. Lượng định các thực thể với chính mình

Khi chúng ta kiêu ngạo, không tránh được, chúng ta sẽ nghĩ mình hơn người khác. Chúng ta cầu nguyện như người biệt phái: “Lạy Chúa, con cám ơn Chúa, vì con không giống như người khác.” Sự tự mãn này cực kỳ nguy hiểm cho tâm hồn chúng ta, và Chúa kinh tởm nó. Thánh kinh và các thánh nói, con đường chắc chắn duy nhất là nhìn nhận người khác tốt hơn mình. Thánh Phaolô đã khẳng định: “Đừng làm chi vì ganh tị hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình.” (Ph 2, 3).

Tu sĩ thời Trung cổ Thomas a Kempis đã tóm tắt giáo huấn này ở chương 7 trong tác phẩm kinh điển Theo gương Chúa Giêssu Kitô:

Đừng cho mình hơn người khác; có thể mình xấu xa trong mắt Chúa, Đấng biết biết những gì trong lòng con người. Đừng kiêu ngạo về các việc làm tốt của mình, vì phán xét của Chúa không phải là phán xét của con người, và điều làm con người hài lòng thường làm cho Chúa không hài lòng. Nếu có một cái gì đó trong lòng mình, thì hãy nghĩ rằng người khác còn có hơn để giữ lòng khiêm tốn. Bạn đừng liều nghĩ rằng mình thấp hơn tất cả mọi người, nhưng sẽ rất có hại cho bạn nếu bạn chỉ thích một mình bạn. Người khiêm nhường có được sự bình tâm không gì lay chuyển, sự tức giận và đố kị làm xáo trộn trái tim người kiêu ngạo.

Kết luận

Không nghi ngờ gì về điều này: đức khiêm nhường là nền tảng của tất cả đời sống thiêng liêng. Không có nhân đức này, chúng ta sẽ không bao giờ có thể tiến bộ trong con đường thánh thiện. Tuy nhiên, đức khiêm nhường không chỉ là một nhân đức trừu tượng để được ngưỡng mộ. Đó là đức tính tốt để học hỏi và thực hành thường xuyên trong các hoàn cảnh đau khổ của cuộc sống hàng hàng ngày. Hãy cố gắng hết sức có thể để luôn khiêm nhường, bắt chước gương Chúa Giêsu Kitô, “Đấng làm cho mình trở nên hèn hạ, mặc lấy thân phận nô lệ, xuống thế làm người giống con người.”

Pacôme Hồng Phước dịch

Nguồn: http://phanxico.vn/2020/02/20/ren-luyen-sau-buoc-de-co-long-khiem-nhuong/

Write comment (0 Comments)

Vào một buổi sáng, lúc xe bus đến trạm dừng, có một cậu bé trên người rất bẩn, đeo một chiếc túi trên lưng đi theo một người đàn ông bước lên xe. Xe bus vào buổi sáng thường đông chật cứng người. Nhìn bộ dạng có vẻ như họ là công nhân xây dựng, vừa lúc có một người xuống xe, cậu bé liền ngồi vào chỗ đó còn người đàn ông thì đứng ở bên cạnh.

Không lâu sau, có một phụ nữ mang thai bước lên xe, cậu bé đứng dậy nhường chỗ và nói: “Cô ơi, cô ngồi xuống đi ạ!”

Người phụ nữ mang thai nhìn liếc qua cậu bé bẩn thỉu mà không nói lời nào. Cậu bé nhẹ nhàng đặt chiếc túi xuống đất, rồi từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay và lau qua lau lại chỗ mình đã ngồi, sau đó mỉm cười nói: “Cô ơi, con lau sạch sẽ rồi, không còn bẩn nữa đâu”. Người phụ nữ nhìn cậu bé chằm chằm rồi đỏ mặt ngồi xuống.

Cậu bé vừa cầm cái túi lên thì đột nhiên chiếc xe phanh gấp, thân hình gầy gò của cậu suýt bổ nhào về phía trước nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc túi ở trước ngực.

Một người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh âu yếm nói: “Con thật là một cậu bé ngoan!”

Cậu bé cười một cách ngây thơ rồi nói: “Bà ơi, con không phải là đứa trẻ ngoan lắm đâu, mẹ con luôn mắng con vì lúc nào cũng để ý đến người ta nói gì, nghĩ gì về mình. Nhưng hiện giờ thì con đã dũng cảm như Forrest Gump rồi!”. Người phụ nữ mang thai ngồi trên ghế cúi mặt xuống.

Forrest Gump là câu chuyện kể về một chàng trai ngây thơ và trong sáng với chỉ số IQ 75.

Sự vô tư của Forrest đã giúp anh vượt qua mọi biến cố của cuộc đời và thậm chí giúp những người khác vươn lên.

 

Người phụ nữ lớn tuổi kinh ngạc hỏi: “Con cũng biết Forrest Gump sao?”

“Vâng ạ, mẹ thường đọc cho con nghe”.

“Đọc Forrest Gump con học được những gì?”, bà hỏi.

Cậu bé nói rằng: “Điều con học được là, đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy sống thật tốt và đi theo con đường riêng của mình, vì mỗi người là duy nhất, là riêng biệt, họ giống như đủ loại sôcôla vậy…”

“Mẹ con làm gì?”

“Mẹ con trước đây là giáo viên ở trong làng”.

“Mẹ con trước đây là giáo viên ở trong làng”.

“Thế còn bây giờ thì sao?”

Cậu bé đỏ hoe đôi mắt nói: “Mẹ con đang ở trong cái túi này!”

Người phụ nữ lặng người, ai ai trên xe bus cũng vậy. Rồi người đàn ông đứng bên cạnh lên tiếng kể hoàn cảnh của cậu bé:

“Tôi là chú của thằng bé này, bố của nó mấy năm trước vì bị bệnh mà chết, mẹ nó một mình nuôi con, chị ấy là một giáo viên ở trong làng tôi, rất được mọi người tôn trọng. Vì muốn con có cuộc sống tốt hơn nên đã tranh thủ dịp nghỉ hè đưa thằng bé lên thành phố, còn mình thì làm thuê cho công trường xây dựng dự tính đến ngày khai giảng thì sẽ trở về, không ngờ cuối cùng một ngày đang đi làm, thì bị sắt rơi trúng vào người… trong chiếc túi mà thằng bé mang là tro cốt của mẹ nó…”

Người phụ nữ lớn tuổi nước mắt trào ra: “Con có còn đọc sách không?”

Cậu bé nói: “Con mỗi ngày đều đến hiệu sách bên cạnh công trường để đọc sách”.

Rất nhiều người trên xe đều nói trong nhà mình còn nhiều sách và muốn tặng lại cho cậu bé, cậu bé nở nụ cười…

Điều người mẹ vĩ đại này làm được là đã khiến cậu bé không vì nghèo mà cảm thấy kém cỏi, cậu dùng tâm thái lạc quan và rộng lượng để bao dung sự kỳ thị của người khác, hết thảy điều này là có quan hệ với cách giáo dục “đừng để ý ánh mắt của người khác” mà mẹ đã dạy cậu.

 

Sưu Tầm

Nguồn: https://happy.live/

Write comment (0 Comments)
imagesMột trong những tật xấu của con người là thích nhận định, nói xấu người khác trong khi những nhận định ấy thường thiếu khách quan trung thực. Chính vì thế, Đức Giêsu trong Tin mừng hôm nay đã dặn dò các môn đệ đừng xét đoán, hãy đối xử rộng rãi với tha nhân, hãy khiêm tốn lấy cái đà trong mắt mình trước khi lấy cái rác trong mắt tha nhân.

Đừng xét đoán để không bị Thiên Chúa xét đoán, vì ta đoán xét thế nào, thì Thiên Chúa cũng đoán xét ta như vậy. Con người thường dễ chủ quan khi đoán xét người khác, nhất là vì muốn tự phụ, đưa mình lên mà hạ người khác xuống. Do đó, xét đoán là việc không tốt, thiếu công tâm, dễ tạo ra sự chia rẽ trong các mối quan hệ. Đức Giêsu không muốn các môn đệ xét đoán, nhưng muốn để Thiên Chúa tự do thực hiện quyền xét xử, bởi Ngài luôn xét xử dựa trên chuẩn mực yêu thương.

Hãy đối xử rộng rãi với tha nhân để được Thiên Chúa ban thưởng rộng rãi: Anh em đong đấu nào, Thiên Chúa sẽ đong đấu ấy cho anh em. Nếu ta không xét đoán anh em, Thiên Chúa sẽ không xét đoán ta. Nếu ta đối xử rộng rãi với tha nhân, Thiên chúa sẽ đối xử rộng lượng với Ta: Ngài đong cho ta đấu đã dằn đã lắc mà đổ đầy vào vạt áo của ta. Ta cho anh em bát nước lã vì Chúa thì không phải anh em trả lại cho ta, nhưng Thiên Chúa không để chúng ta mất phần thưởng Nước Trời.

Hãy chân thành nhìn nhận sự thật bản thân mình và khiêm tốn sửa mình trước khi sửa lỗi cho anh em: Lấy cài đà ra khỏi mắt mình trước đã, rồi ta sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt người anh em. Sự thật vẫn là thế: ta dễ thông cảm bỏ qua cho mình, nhưng lại khắt khe với người khác. Lỗi của ta có khi thật to, ta lại tự cho nó nhỏ lại, còn lỗi của anh em nhỏ, ta lại thổi phồng lên, để rồi kết án anh em. Làm thế là không công tâm, nhất là thiếu tình thương yêu chân thành.

Thẳng thắn với mình, chân thành và rộng lượng với tha nhân là nét đẹp căn bản của đời sống đức tin công giáo. Nói cách khác, không xét đoán bất công cho anh em, không đòi lấy cái rác trong mắt anh em trước khi lấy cái đà trong mắt mình, là nguyên tắc sống căn bản của các tín hữu Chúa Kitô. Làm thế là ta đã tín thác phó dâng cuộc đời đầy giới hạn của ta cho lòng nhân từ của Chúa. Nguyện xin Chúa ban cho ta đôi mắt của Chúa để nhìn anh em khách quan, trung thực và rộng lượng. Amen!
 
Thứ Hai tuần XII
St 12,1-9; Mt 7,1-5
 

Tác giả bài viết: Lm. Giuse Nguyễn Văn Toanh

Nguồn: http://gpbuichu.org

Write comment (0 Comments)

Bài viết dưới đây được khai triển trong ánh sáng của: Tông Huấn “Chúa Kitô sống” số 86-88

Hầu hết người trẻ đều có điện thoại thông minh. Họ hoàn toàn không còn xa lạ với môi trường kỹ thuật số. Đó là sân chơi hấp dẫn, nhưng cũng nhiều cạm bẫy. Hấp dẫn vì mọi thông tin dường như đều dễ dàng tìm thấy trên Internet. Nếu biết một ngôn ngữ mới, lượng kiến thức người trẻ có thể tiếp cận tăng lên gấp bội. Nếu thiếu điện thoại, cắt Internet, thử hỏi mấy người trẻ cảm thấy thoải mái. Môi trường kỹ thuật số như hình với bóng nơi người trẻ, đến độ nhiều người không thể thoát ra.

Trước thực tế thay đổi chóng mặt đó, người trẻ công giáo cũng không ngoại lệ. Họ cũng như biết bao người trẻ lao vào sân chơi ấy. Ít người thành công, hạnh phúc; lắm người thất bại, bất an khi bước vào môi trường kỹ thuật số. Trước tình cảnh đó, khi quan tâm đến người trẻ, Giáo Hội công giáo dành rất nhiều giờ để cùng nhau bàn về vấn đề này. Hy vọng, Giáo Hội đồng hành với người trẻ để môi trường kỹ thuật số thực sự sinh hoa trái, vì đó là “món quà đến từ Thiên Chúa”. (x. Ý cầu nguyện tháng 6 năm 2018 của Đức Thánh Cha Phanxicô).

Do sức ảnh hưởng của môi trường kỹ thuật số, người trẻ bị, hoặc phải sống trong một nền văn hóa kỹ thuật số. Dĩ nhiên, lúc này “nó ảnh hưởng sâu rộng đến các quan niệm về thời gian và không gian, nhận thức về bản thân, về tha nhân và thế giới, phương thức giao tiếp, học hỏi, tìm hiểu và liên hệ với những người khác.” (Tông huấn Đức Kitô sống, số 86). Nó đặt ra nhiều câu hỏi không dễ trả lời. Sử dụng phương tiện ấy như thế nào? Đó có thực sự là môi trường tốt để người trẻ được thành công, hạnh phúc? Dành bao nhiêu thời gian cho mạng xã hội, đọc tin tức, học trên Internet? Tùy mỗi góc nhìn, hoàn cảnh mà ta có thể trả lời khác nhau.

Thực tế, Giáo Hội nhìn nhận cùng với người trẻ rằng: “Internet và mạng xã hội đã tạo ra một cách giao tiếp và quan hệ mới.” Người ta dễ dàng liên lạc qua Facebook, Email, Skype, WhatsApp, Zalo, v.v, dù họ ở bất cứ nơi đâu! Bất cứ lúc nào, người trẻ cũng có thể truy cập tin tức, kiến thức. Nó thực sự trao cho người dùng một cơ hội tuyệt vời để đối thoại, gặp gỡ và trao đổi. Đó còn là bối cảnh để nhiều người tham gia vào lãnh vực chính trị, xã hội và quyền công dân tích cực. Ở nhiều quốc gia, ở Việt Nam cũng thế, môi trường kỹ thuật số và mạng xã hội hiện là một nơi thiết yếu để tiếp cận và thu hút giới trẻ. Trong Giáo Hội, nhiều người, nhất là những ai làm truyền thông, luôn có nhiều sáng kiến và hoạt động mục vụ trên phương tiện kỹ thuật số này. (xem thêm số 87).

Tuy nhiên, liền sau những hiệu quả tuyệt vời trên, Giáo Hội nhắc cho người trẻ thấy những lối nguy hiểm trên Internet. Chắc ai cũng đoán ra. Đó là “môi trường kỹ thuật số cũng là một không gian của cô đơn, thao túng, bóc lột và bạo lực, đến trường hợp cực đoan của mạng lưới đen. Các phương tiện truyền thông kỹ thuật số có thể khiến mọi người có nguy cơ bị lệ thuộc, cô lập và mất liên lạc dần dần với thực tại cụ thể.” (số 88). Tiếc là không ít người đang lấn sâu vào hiểm họa đó. Để thoát khỏi những điều tiêu cực nơi Internet, để hướng về sân chơi tích cực, không dễ chút nào. Chỉ có ai đủ sáng suốt và can đảm mới không để cho Internet “dắt mũi” kéo đi!

Đã đến lúc người trẻ cần sự cân đối giữa việc dùng phương tiện truyền thông và tương quan thực tế. Nếu ai đó nói bớt sống ảo lại, cũng là hồi chuông đáng lắng nghe. Biết đâu vì quá chăm chú vào thế giới Internet, nhiều người lại phớt lờ, hoặc vụng về trong những tương quan rất quan trọng của cuộc sống hằng ngày. Giao tiếp tốt đẹp và lành mạnh ngoài đời thực, có khi là một thách đố đối với người trẻ thời @ hiện nay. Hoặc vì quá chăm chú vào điện thoại mà nhiều bạn trẻ quên mất mình đang trò chuyện, học hành. Hãy thử một lần làm chủ chiếc điện thoại, để đầu tư sức trẻ vào những ước mơ tốt lành. Khi đó, hy vọng người trẻ tìm thấy biết bao điều bổ ích trên môi trường kỹ thuật số, trong hành trình làm người.

Là người công giáo, ước chi các bạn trẻ cũng tìm được cho mình câu trả lời bổ ích đối với môi trường kỹ thuật số. Đừng để nó lợi dụng, kéo vào lối nghiện mạng xã hội, và sống ảo. Trong khi đó, ngoài đời thực còn biết bao điều tốt đẹp, cần thiết hơn nhiều để người trẻ dấn thân vào. Chúng ta nhắc cho nhau cách sử dụng điện thoại sao cho ích lợi: Được cả những nhiều tốt lành trên đó, được cả những gì người trẻ đang muốn dựng xây. Ước gì mỗi người biết “Tin Mừng hóa” trong khi trò chuyện với bạn bè trên Internet, trong Facebook. Vì là mạng lưới Internet, nên nó cũng có thể giăng bẫy bất kỳ ai, phải không bạn?

Các bạn trẻ thân mến,

Chúng ta cùng cầu nguyện cho nhau. Xin Thiên Chúa cùng đồng hành, ngay cả khi chúng ta dùng điện thoại vào Internet. Là người trẻ, chúng ta cũng xin với Thiên Chúa khả năng làm chủ các giác quan. Để những gì chúng ta kiếm tìm, học hành và sử dụng, luôn giúp kiến tạo một môi trường lành mạnh, bình an và hạnh phúc. Điều ấy không dễ chút nào, đối với người trẻ. Vậy chúng ta mới xin Chúa giúp, đừng liều thả trôi cuộc đời mình trong thế giới bao la nguy hiểm ấy!

 Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

Nguồn: https://dongten.net

Write comment (0 Comments)

Bài viết dưới đây được khai triển trong ánh sáng của:

 Tông Huấn “Chúa Kitô sống” số 141-143

Nữ thần thân mến,

Chắc không ai lại không quen biết nữ thần. Ai cũng có lần than thở, trách móc và đổ lỗi cho hoàn cảnh. Trước những khó khăn của cuộc đời, thần âm thầm khiến người ta gào lên trong vô vọng. Họ thích than thở hơn là hy vọng tìm ra một hướng giải quyết khả thi. Bởi đó, biết bao người thất bại. Họ chẳng thể đứng lên để làm lại từ đầu. Họ ngồi đó ủ dột và than trời trách đất.

Tôi cũng có nhiều lần được nữ thần than thở viếng thăm. Đó là những lần tôi càm ràm về cuộc sống. Biết bao câu hỏi “tại sao?” tôi muốn gào lên. Tôi thích đổ lỗi cho hoàn cảnh hơn là dám chấp nhận bản thân. Lúc ấy, tôi tưởng “nữ thần than thở”[1] có thể giúp tôi xua tan mọi phiền muộn. Tôi đã lầm, lầm to! Thần than thở chưa bao giờ cho người ta niềm vui và hy vọng. Ngược lại, khi người ta trò chuyện với thần than thở, cuộc sống họ thường sầu não và thất vọng ê chề.

Tuổi trẻ là đối tượng thần than thở hay viếng thăm nhất. Tôi nghĩ thế, vì tôi thường thấy người trẻ hay than thở. Có người bị đặt cho biệt danh là “người sinh ở Quảng Ninh” (vì nơi đó có nhiều mỏ than!). Tuổi trẻ là thời gian dám ước mơ, dấn thân vào những chân trời mới, kế hoạch mới và mạnh mẽ lựa chọn hướng đi cho cuộc đời. Nhiều bạn trẻ đã thất bại và ngồi đó than khóc cho số phận hẩm hiu của mình. Thần đã tài tình quyến rũ được người trẻ làm như thế. Đáng lẽ, đó là những bài học thú vị, vì tuổi trẻ là thời gian dám trải nghiệm thất bại; đằng này, họ than trách đến nỗi quên mất mình phải làm gì!

Thần biết đấy, chẳng ai chịu nổi người suốt ngày than vãn cuộc đời. Đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác là trốn tránh trách nhiệm. Khổ nỗi gặp thần để than thở thì dễ hơn là nhìn vào thực tại thất bại đắng lòng. Dẫu biết thần là tà thần, là thần xấu xa, nhưng thần cũng có nhiều tài khiến không ít người ta xa vào. Thần là “liều thuốc an thần” cho những ai nhẹ dạ mà uống thử. Chúng tôi thừa biết, nếu đi theo thần, nếu than hoài sẽ bị lạc đường. Mọi thứ sẽ khựng lại và trì trệ. Thật không tốt khi vì thần than thở mà bỏ cuộc!

Người ta nói, thay vì ngồi nguyền rủa bóng đêm, thì hãy đứng dậy để thắp lên một ngọn nến. Đó là thứ ánh sáng xua tan bóng tối của than thở. Thần hay đưa người ta vào ngõ cụt. Thần thích chơi với những người yếu nhược. Ngược lại, trước những ai mạnh mẽ, can đảm và hoài bão là thần chào thua. Bởi những người ấy đủ tỉnh táo để nhận ra chiêu trò của thần:

– Than thở khiến người ta mất nhiều thời gian. Cuộc đời cứ dài lê thê đối với người tiêu cực.

– Than thở sẽ sinh ra nhiều vấn đề tâm lý tiêu cực, giết chết sự sáng tạo và động lực tốt lành.

– Than thở khiến người ta mất định hướng và bỏ lỡ biết bao điều tốt đẹp.

– Than thở tưởng người ta thương; nhưng ngược lại, chẳng ai có thể giúp người cứ than thở mà chẳng chịu hành động.

Danh sách trên đây có thể được liệt kê dài vô tận. Bởi thế, đã đến lúc người ta phải vạch mặt, chỉ tên nữ thần than thở. Một khi nghỉ chơi với thần, tâm hồn con người mới thanh thản, nhẹ nhàng và quẳng gánh lo đi mà vui sống. Tội chi mà ngồi đó than hoài, được chi? Hãy chấp nhận thực tế, lên đường và bắt đầu và lại bắt đầu.

Là người Công giáo, dĩ nhiên, Thiên Chúa không muốn người ta theo thần than thở. Thiên Chúa mời gọi người ta lên thuyền, ra khơi để bắt cá. Đức Giêsu mời gọi chúng ta lên Giêrusalem để chịu thương, chịu khó và cùng chịu chết với Ngài. Có như thế, chúng ta mới được phục sinh với Ngài. Thực vậy, một khi đi theo Giêsu, nghĩa là để lại đằng sau mọi thứ, chia tay với nữ thần than thở, và lên đường. Chúa muốn người ta thay đổi quan niệm sống: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”(Mc 6,50). Trong ý nghĩa này, có lần Đức Giáo Hoàng Phanxicô chia sẻ với người trẻ: “Đừng tính toán quá nhiều theo kiểu nhân loại, cũng đừng lo lắng thái quá về những gì đe doạ sự an toàn của chúng ta. Hãy ra khơi, hãy ra khỏi chính mình”. (Tông huấn Đức Kitô sống, số 141). 

Ước gì nữ thần than thở không đánh gục được người trẻ. Đơn giản, tuổi trẻ có hoài bão, có năng lực và nhiệt huyết để chấp nhận thực tế. Giả như có ai từng lâm vào cảnh than trời, trách đất và thương thân, trách phận, hãy bừng giấc, vì điều ấy sẽ tổn hại đến tương lai người trẻ. Hãy cảnh giác vì nữ thần than thở hay đến vào lúc người ta thất bại, chán chường. Ngay cả khi thất bại, Giáo Hội nhắc người trẻ: “Hãy gây tiếng ồn ào! Hãy xua tan những nỗi lo sợ làm tê liệt các con, để các con không trở thành những xác ướp trẻ. Hãy sống! Hãy cho mình những gì tốt nhất trong cuộc sống! Hãy mở cửa lồng và hãy bay đi! Làm ơn đừng về hưu non.” (Tông huấn Đức Kitô sống, số 143).

Chia tay thần than thở, chúng tôi muốn thiết tha cầu nguyện với Thiên Chúa:

Lạy Chúa Giêsu, chúng con chưa bao giờ thấy Chúa than thân, trách phận. Chúa chỉ tâm sự với Chúa Cha trong mối tình con thảo. Mọi sự đều theo ý Cha, chứ không theo ý ngài. Xin giúp chúng con thoát ra tình cảnh thở than hoài. Chúng con tin rằng hạnh phúc chỉ có được khi chúng con dám lên đường kiến tạo cuộc sống. Nhờ ơn Chúa, chúng con hy vọng luôn có nhiều niềm vui trong tâm hồn. Được như thế, thần than thở sẽ không có “đất sống” trong tâm hồn người trẻ chúng con. Amen.

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ

[1] Đây là từ được Đức Giáo Hoàng Phanxicô dùng trong Tông Huấn Chúa Kitô sống: “Chúng ta hãy để các điều ấy lại cho những kẻ thờ ‘nữ thần than thở’!…. Đó là một tà thần: nó khiến chúng ta đi lạc đường. Khi mọi sự dường như khựng lại và trì trệ, khi các vấn đề cá nhân làm phiền chúng ta, và không thể tìm ra câu trả lời đúng cho những khó khăn của xã hội, thật không tốt khi bỏ cuộc.” (số 141)

Nguồn: https://dongten.net

Write comment (0 Comments)