Các video clip của khóa Thường huấn  với chủ đề " CÁC THÁCH ĐỐ TRONG VIỆC ĐÀO TẠO TU SĨ TRẺ HIỆN NAY" từ ngày 19-22/11/2019 tại trung Tâm Mục Vụ TGP Sài Gòn do Ủy Ban Tu Sĩ trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam tổ chức.

Ngày 19-20/11/2019: Sr Thecla Trần Thị Giồng (Dòng Đức Bà)
Chủ đề: Những thách đố trong việc đào tạo nhân bản và thiêng liêng
 
 
 
 
 
 
 
Write comment (0 Comments)

Các video clip của khóa Thường huấn  với chủ đề " CÁC THÁCH ĐỐ TRONG VIỆC ĐÀO TẠO TU SĨ TRẺ HIỆN NAY" từ ngày 19-22/11/2019 tại trung Tâm Mục Vụ TGP Sài Gòn do Ủy Ban Tu Sĩ trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam tổ chức.

Ngày 22/11/2019: Cha Giuse Nguyễn Ngọc Bích (Dòng Chúa Cứu Thế)
Chủ đề: - Khía cạnh giáo luật trong tiến trình đào tạo tu sĩ
              - Vấn đề chuyển dòng, xuất dòng, thải hối theo giáo luật
 
 
 
Write comment (0 Comments)

Các video clip của khóa Thường huấn  với chủ đề " CÁC THÁCH ĐỐ TRONG VIỆC ĐÀO TẠO TU SĨ TRẺ HIỆN NAY" từ ngày 19-22/11/2019 tại trung Tâm Mục Vụ TGP Sài Gòn do Ủy Ban Tu Sĩ trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam tổ chức.

Ngày 21/11/2019: Cha GB Phương Đình Toại (Dòng Camilô)
Chủ đề: - Khía cạnh tâm lý trong tiến trình đào tạo tu sĩ
              - Vấn đề lạm dụng tình dục trong đời tu
 
 
 
 
 

 

Write comment (0 Comments)

Nguyện đường Tu viện ngập tràn màu trắng tinh khôi của những “Hiền Thê Áo Trắng” và sự sặc sỡ đủ màu từ những cánh hoa. Hôm nay là Lễ Khấn lần đầu của 30 Nữ tu, trong đó có Hương. Đã bảy năm rồi, tôi không gặp em. Em vẫn đẹp vẻ đẹp thánh thiện như xưa, nhưng hôm nay, trong bộ tu phục màu trắng tinh khôi, tôi cứ ngỡ em là thiên thần từ trên cao bay xuống. Không, không phải là tôi cứ ngỡ, nhưng đúng là như vậy. Em đã từng là thiên thần của tôi trong suốt mấy năm Đại học, và cũng bởi em là thiên thần, nên tôi đã không được chiếm đoạt em cho riêng mình.

Tôi đã vài lần tham dự “Lễ cưới” của các Nữ tu, nhưng sao lần này, tôi có một cảm xúc khác lạ. Có phải vì số lượng các Nữ tu áo trắng đông không xiết kể, hay vì ca đoàn Tập sinh hát bằng giọng mũi cao vút như dàn đồng ca họa mi? Cũng có thể, nhưng lý do quan trong nhất là bởi tôi sắp được gặp lại em trong một con người mới: Nữ tu của Thiên Chúa.

Thánh lễ kết thúc. Hương ra gặp gia đình, có bố mẹ, anh chị, cha xứ và rất nhiều người thân, bạn bè. Đợi cho Hương gặp gỡ và chụp ảnh với gia đình xong, tôi và mấy người bạn hồi sinh viên cũng tiến lại, tặng em bó hoa chúc mừng. Hương nhìn hết mọi người, rồi chợt dừng lại trước cặp mắt quen thuộc ấy, cặp mắt đã từng nhìn em bằng tất cả lòng yêu thương và trìu mến.

Chúc mừng Sơ! – Tôi nói chúc mừng một cách rất tự nhiên, để em khỏi ngại ngùng khi gặp lại người thương cũ. Ngày xưa, tôi với em đã nhiều lần nhìn nhau ngại ngùng như thế, khi bên nhau mà không biết nói câu gì.

***

Tôi vẫn còn nhớ hoàn cảnh tôi gặp em lần đầu. Đó là vào một buổi chiều đầu thu, khi tôi bắt đầu học năm hai ở trường Đại học. Tôi là sinh viên Công giáo, quê ở Nghệ An, học ở Hà Nội. Ở Thủ đô này, các nhóm sinh viên Công giáo hoạt động sôi nổi lắm, trong đó có Cộng đoàn Vinh tại Hà Nội (tiền thân là nhóm Que Diêm gồm vài người, rồi đông dần gọi là nhóm Sinh viên Công giáo Vinh tại Hà Nội, và sau đó số lượng quá đông đảo và tổ chức chặt chẽ, nên gọi là Cộng đoàn, có Cha Linh hướng, có Ban điều hành Cộng đoàn lớn và các Cộng đoàn nhỏ chia theo từng khu vực sinh viên sinh sống). Tôi biết như vậy, nhưng tôi không tham gia, bởi tôi có nhiều đam mê và muốn dành nhiều thời gian để thực hiện những thú vui đó.

Thế mà, cái chiều Chúa nhật định mệnh ấy đã để lại trong tôi ấn tượng về những con người thân thiện, dễ thương trong Cộng đoàn Vinh. Anh Tài, trưởng Cộng đoàn, qua người khác giới thiệu, đã biết tôi là sinh viên Công giáo Vinh nhưng chưa tham gia Cộng đoàn. Anh rủ thêm mấy anh chị Ban điều hành, và cả Hương nữa, đến thăm hỏi tôi và rủ tôi tham gia sinh hoạt với mọi người cho vui. Tôi cũng vâng vâng dạ dạ cho có, nhưng khi những tin nhắn báo giờ Thánh lễ đến, những tin nhắn như hồi chuông gióng lên trong lòng tôi, khiến tôi không thể ở nhà được. Vả lại, tôi cũng muốn đi lễ để nhìn Hương, người con gái có nụ cười phúc hậu sáng cả khuôn mặt, người con gái nhỏ nhẹ, thùy mị mà mới gặp lần đầu tôi đã thấy mến.

Hương là một cô gái hiền lành và ít nói, nhưng lại rất năng nổ và nhiệt thành trong những công việc chung của Cộng đoàn, từ những công việc bé nhỏ âm thầm như quét sân nhà thờ hay lượm ve chai gây quỹ. Tôi đã từng nghĩ rằng người ít nói thường rụt rè và không biết ăn nói, nhưng tôi biết mình lầm khi thấy em làm MC rất duyên dáng và đứng trước Cộng đoàn tập hát trước giờ lễ khá tự tin. Tôi cũng chẳng bao giờ thấy em mặc váy và môi son má phấn khi đi lễ, điều này thật khó tìm giữa chốn Hà Thành này, chỉ trừ những con người đi tu. Hương có đi tu không nhỉ? Nhìn sự thánh thiện của em, nhiều người cứ gọi em là Sơ, nhưng tôi nghĩ, em thông minh, năng động như vậy ắt em sẽ tìm một công việc phù hợp, ngon lành, đi tu làm gì cho uổng. Nghĩ vậy, tôi tìm cách tiếp cận Hương.

Tôi không phải là người thơ văn lai láng để nhắn cho em những câu chúc mùi mẫn. Tôi bắt đầu cuộc nói chuyện với em bằng câu chuyện rất buồn cười, gửi bằng tin nhắn điện thoại.

“- Alo, anh Chỉnh phải không?

– Chuẩn không phải Chỉnh.

– Ôi, thật thế hả anh?

– Chuẩn không phải Chỉnh.

– Ôi, cám ơn anh, em đẹp lắm phải không?

– Ơ hay cái cô này, tôi tên Chuẩn, không phải tên Chỉnh.”

Bởi tôi không biết bắt đầu nói chuyện với em như thế nào, sợ người ta đánh giá mình thuộc loại sến súa, nên khi đọc được mẩu truyện cười đó trên mạng, tôi bấm gửi cho em. Không ngờ em lại thích, và kể từ ngày đó, em và tôi nhắn tin nói chuyện với nhau thường xuyên. Có vẻ chúng tôi rất hợp nhau.

Tôi biết em thường đạp xe một mình từ Cầu Giấy lên nhà thờ Cửa Bắc để đi lễ Tiếng Anh mỗi sáng Chúa nhật. Vì thế, vào buổi sáng Chúa nhật I Mùa Chay, trước giờ lễ 45 phút, tôi nhắn tin cho em: “Chúc em ngày mới tốt lành, bắt đầu hành trình những ngày Mùa Chay đi vào sa mạc với Chúa”.

“Cảm ơn anh, cũng chúc anh như vậy.”

“Hương đang làm gì thế?”

“Em đang chuẩn bị đi lễ Cửa Bắc.”

“Cửa Bắc à… Anh cũng đang có ý định chụp một bộ ảnh nhà thờ Cửa Bắc, nhưng chưa đến đó lần nào. Nghe nói kiến trúc ở đó rất đẹp?”

“Vâng, nhà thờ Cửa Bắc đẹp lắm ạ!”

“Hay là hôm nay cho anh đi lễ cùng em nhé?”

“Ok. Mà 10 giờ là lễ rồi đó anh.”

“Ừ, em chuẩn bị đi, 15 phút sau anh có mặt trước cổng Kí túc xá.”

“See you!”

Đó là lần đầu tiên tôi “hẹn hò” với em. Tôi không hề nói dối, bởi thực sự tôi cũng có ý định chụp bộ ảnh các nhà thờ ở Hà Nội mà. Với lại, tôi muốn thử đi lễ Tiếng Anh một lần xem như thế nào, và nhờ tôi, em không phải đạp xe đường xa đi lễ. Thánh lễ cũng vì thế mà có thêm một con chiên. Một công nhiều việc, lợi cả nhiều đường, cả Chúa, cả em và cả tôi. Khi nhắn tin bằng điện thoại, chúng tôi nói chuyện với nhau rất tự nhiên, rất vui, rất hài hước, đủ chuyện trên trời dưới đất, từ gia đình, học hành, sở thích… Nhưng khi chỉ có hai người đối diện với nhau, sao tôi thấy em hơi dè dặt và ngại ngùng. Tôi cũng cảm được một thứ tình cảm đặc biệt nào đó em dành cho tôi.

Trên đường đi lễ về, tôi chở em đi qua phố Hoàng Diệu để chụp ảnh con đường có hàng cây xà cừ cổ thụ đẹp như đường Hàn Quốc. Như nảy ra một ý tưởng gì tuyệt vời lắm, Hương vỗ vai tôi, reo vào tai:

– Anh Long này, anh có máy ảnh, thích chụp ảnh, lại giỏi kĩ thuật, anh tham gia Ban Truyền thông của Cộng đoàn đi, để đưa tin bài trên website. Cộng đoàn đang cần.

– Ban này, ban kia, nghĩa là Ban điều hành phải không? Anh không làm được đâu.

– Tại sao không?

– Vì anh không thích. Anh không muốn gánh trách nhiệm, chỉ muốn làm thường dân thôi. Với lại, anh không biết viết thì sao làm ban Truyền thông được.

– Anh không biết viết nhưng biết chụp ảnh, sẽ có người khác viết bài. Em vẫn cộng tác viết bài cho website Cộng đoàn mà. Thời buổi này, truyền thông cần thiết lắm. Giữa một xã hội nhiều sự lừa lọc, dối trá, người ta cần đọc những tin bài phản ánh Tin Mừng, phản ánh đời sống đức tin cách chân thật. Cần có nhiều bài viết, hình ảnh về người thật, việc thật để cảm hóa và biến đồi con người, làm cho xã hội tốt lên, thay vì những tờ báo lá cải tràn lan có thể làm suy đồi cả một thế hệ.

– Em nói cứ như là chuyên gia ấy nhỉ!

– Thì em học Truyền thông mà. Em nói thật lòng đấy anh. Em cứ thao thức làm sao cho mạng lưới truyền thông có thể góp phần thay đổi não trạng con người, canh tân thế giới. Không cần nói những thứ lớn lao cao siêu, chỉ cần người làm truyền thông có tâm. Chẳng hạn như những tin bài về Thánh lễ và sinh hoạt Cộng đoàn được đăng lên trên mạng, nhiều bạn chưa biết, thấy và có thể tham gia. Hay khi anh đăng ảnh Cộng đoàn mình đi cứu trợ lũ lụt ở miền Trung, hay giúp các trẻ em nghèo sống dưới gầm cầu Long Biên chẳng hạn, nhiều người sẽ biết được việc làm tốt của chúng mình, sẽ ủng hộ. Và quan trọng nhất, là qua đó, người ta biết được Chúa của người Công giáo.

– Nhưng làm Ban truyền thông nghĩa là Thánh lễ nào, hoạt động nào mình cũng phải có mặt đúng không? Anh chỉ muốn cộng tác khi mình thích, chứ không muốn có một trách nhiệm nào cả.

– Nếu ai cũng vậy thì ai xây dựng Cộng đoàn. Giáo Hội cần những con người dấn thân phục vụ trong khả năng của mình.

– Ừ, để anh suy nghĩ.

Thế rồi, tôi cũng xin vào Ban Truyền thông của Cộng đoàn. Năm cuối, tôi là trưởng Ban Truyền thông, còn Hương là Trưởng Ban Tâm linh, phụ trách việc cầu nguyện, phụng vụ Cộng đoàn. Hương nói với tôi thao thức làm sao để anh chị em trong Cộng đoàn đào sâu giáo lý, Kinh Thánh mà giữ đạo giữa môi trường nhiều cám dỗ. Thế rồi chúng tôi xin cha Linh hướng tổ chức cuộc thi Kinh Thánh vào mùa Phục Sinh và cuộc thi viết trước Thánh lễ quan thầy Teresa hàng năm. Trong cương vị là người tổ chức, dù không được lên bục vinh quang để nhận giải thưởng, nhưng cả Hương, tôi và những người tổ chức cảm thấy rất vui vì những hy sinh âm thầm chúng tôi đã gieo. Tôi tin là nhờ cuộc thi năm đó, và nhiều năm sau, nền tảng Đức tin của anh chị em tôi được củng cố và vững chắc hơn.

Buổi tối Valentine, trời vẫn còn buốt lạnh. Tôi gọi em ra cổng kí túc xá ăn ngô nướng. Mùi thơm của những hạt ngô non nướng trên than hồng bốc lên cùng khói nghi ngút, thơm phức. Không hiểu sao lúc đó tôi muốn dò hỏi em, hay bối rối thế nào, tôi nhìn vào mắt em và hỏi:

– Sắp tốt nghiệp rồi… Sau khi ra trường, Hương định đi Dòng nào: Phaolô, Clara hay một Dòng nào ở ngoại quốc?

Em cười, một nụ cười khó tả:

– Sao anh lại hỏi vậy?

– Thì hỏi thế, trúng thì trúng, không trúng thì trật.

Những ngày sau đó, tôi vẫn thường đi bên em. Hai đứa nghêu ngao hát những bài ca nhẹ nhàng của Thùy Chi- M4U hay phiêu phiêu của Lê Cát Trọng Lý. Tôi hỗ trợ em làm những bài khóa luận bằng power point, còn em phụ đạo tôi môn Tiếng Anh. Cái kỳ học cuối của sinh viên sao trôi nhanh đến thế. Rồi cũng đến ngày em tốt nghiệp. Ngày cuối cùng trước khi em về quê, đúng vào ngày lễ thánh Phêrô Tông đồ, bổn mạng của tôi, tôi chở em đi lễ Nhà thờ Lớn, lên cầu Long Biên, xuống bãi đá sông Hồng và lòng vòng hết các khu phố Hà Nội. Tôi cứ nghĩ là em chỉ về quê một thời gian rồi ra Hà Nội xin việc. Phút tạm biệt, tôi lấy hết can đảm, cầm tay em và hỏi:

– Hương, em có muốn làm người yêu anh không?

Em nhìn tôi, mắt rưng rưng. Rồi em khóc òa lên. Tôi ôm em vào lòng, lần đầu cũng là lần cuối. Em thều thào vào lòng tôi:

– Tại sao bây giờ anh mới hỏi câu này? Em yêu anh, và muốn làm người yêu của anh. Nhưng Giêsu đã ngỏ lời với em trước. Em đã phải chiến đấu rất nhiều, em từng muốn chọn một cuộc sống khác, với anh, nhưng tiếng gọi ấy cứ vang vọng trong em rất rõ. Em sẽ đi tu.

Nói rồi, Hương trao cho tôi một cuốn sổ màu ghi, rất dày và đẹp. Rồi em vùng chạy đi như để trốn tránh cặp mắt đang ướt nhòe của tôi. Tôi phóng xe về nhà thờ Thái Hà. Ngồi trong nhà thờ, tôi mở cuốn sổ của em tặng, kèm một lá thư viết nắn nót:

“Tạ ơn Chúa đã cho em được gặp anh. Cảm ơn anh vì tất cả sự quan tâm, yêu thương mà anh đã dành cho em suốt những năm qua. Qua anh, em cảm nhận được tình yêu của Chúa. Chúa ban cho em thật nhiều ơn, và em nhận ra Ngài muốn em dùng những ơn đó để phục vụ mọi người. Em muốn thuộc về Chúa và hết mọi người, chứ không phải một người. Rời Hà Nội, em sẽ tham gia một khóa Linh thao, sau đó, em sẽ vào Dòng tìm hiểu. Con đường phía trước còn rất mờ mịt, nhưng em tin, cứ can đảm đi về phía có tiếng gọi, mỗi bước đi sẽ càng sáng thêm. Anh nhớ cầu nguyện cho em thật nhiều nhé!

Em tặng anh cuốn sổ này, để anh có thể viết những gì anh muốn: nhật kí, cảm xúc, những biến cố xảy đến, và cầu nguyện. “Hãy nhảy vào lọ mực và lăn trên những thảm giấy”, đã có người nói với em như vậy. Cứ tập viết mỗi ngày, ngòi bút sẽ nhạy bén với cuộc sống. Mến chào anh!”

Em về quê, tôi vẫn nhắn tin thăm em, nhưng những liên lạc thưa dần cho đến ngày em nhắn lại một tin rằng em đã vào Dòng. Từ đó trở đi, tôi không liên lạc gì với em, nhưng vẫn luôn dõi theo cầu nguyện, và hôm nay, nghe tin em Khấn Dòng, tôi vui mừng khôn tả, và dù em không gửi giấy mời, tôi vẫn đi dự lễ để tạ ơn Chúa với em.

***

Đang miên man trong dòng kí ức, tôi không biết là chỉ có tôi còn đứng lại trước cửa nhà nguyện, còn mọi người đã di chuyển về các bàn tiệc. Sơ Hương chạy lại gọi tôi:

– Mời anh qua bên kia, mọi người đã về chỗ hết rồi.

– Hương, chúc mừng em nhé! Hãy sống hạnh phúc trong ơn gọi của mình nghen!

– Cảm ơn anh! Mà hình như trước năm em vào Nhà Tập, em có nghe tin anh đi tu phải không?

– Đúng. Anh đã từng vào tìm hiểu Dòng Tên một năm, nhưng anh cảm thấy không hợp với đời sống tu trì, nên anh đã xin về. Dù sao, một năm ở đó cũng cho anh rất nhiều trải nghiệm quý, nhất là thời gian sống và phục vụ các em cô nhi ở Kon Tum. Anh quyết định về kinh doanh, làm ông chủ nhỏ. Anh đã hứa với Chúa là sẽ dùng một nửa số tiền kinh doanh của mình để giúp các em cô nhi, những người thiếu vắng tình yêu thương gia đình.

– Ôi, thế thì tốt quá!

– Cuối năm này anh sẽ cưới vợ đó Hương. Sau này anh sẽ gửi con trong Cộng đoàn của em, để mong nó sẽ được hưởng sự giáo dục thật tốt, và lớn lên nó sẽ đi theo Sơ Hương, được chứ! – Tôi nói nửa đùa nửa thật.

– Ồ, ở Dòng em, nhiều Cộng đoàn nhận dạy trẻ và nội trú lắm. Nhưng dù sao đi nữa, nền giáo dục sớm nhất và tốt nhất cho con cái phải từ những bậc làm cha mẹ, trong gia đình. Còn em, em đã viết đơn đi truyền giáo ở một nơi rất xa, ở đất nước Công-gô bên châu Phi. Dù biết rằng ở Việt Nam thì gần gũi người thân và an yên hơn, nhưng mỗi khi cầu nguyện, em nghe tiếng kêu của những người nghèo bên đó. Và em bình an với quyết định mạo hiểm này.

– Em luôn thế, dấn thân phục vụ không ngại khó. Xin Chúa chúc lành và nâng đỡ em.

– Em cần rất nhiều lời cầu nguyện. Nếu Chúa muốn, thì giữa năm sau em sẽ lên đường.

– Ừ, anh hứa sẽ luôn cầu nguyện, và xin anh chị em trong Cộng đoàn Vinh cầu nguyện cho em nữa. À, anh có cái này tặng em.

Tôi rút trong chiếc xắc ra một cuốn sách.

– Đây là cuốn tuyển tập “Những đứa con của Mẹ”, gồm những truyện ngắn đạt giải Viết Văn Đường Trường do giáo phận Qui Nhơn tổ chức. Anh đã nghe lời em, tập viết, và cũng thử gửi bài dự thi. Năm đầu không được giải, còn năm vừa rồi nhận giải Ba. Anh vẫn luôn nhớ tinh thần khi làm việc với em, cứ cố gắng hết khả năng của mình để tìm vinh danh Chúa, còn kết quả thì để Chúa lo. Thế mà kết quả hơn mong đợi. Đã có người gửi email cảm ơn anh vì bài viết của anh chạm đến trái tim của họ, và cứu gia đình họ khỏi tan vỡ. Giờ anh thực sự thấm thía câu em nói: xã hội, giáo hội cần lắm những người viết có tâm.

Em mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc: “Cám ơn anh, chúc mừng anh!”… Rồi em giục tôi mau đến chỗ bàn tiệc vì tất cả mọi người đang đợi nhân vật chính.

Ngồi bên mâm cỗ, tôi cứ nghĩ mình đang được dự bàn tiệc Nước Trời chăng. Sự thánh thiện của màu trắng nơi chiếc áo Dòng, nơi khăn phủ bàn, phủ ghế lấn át cả hoan trường. Ở đây có rất nhiều Thiên Thần Áo Trắng, và tôi ước nguyện sau này con mình cũng sẽ trở thành một nữ tu đẹp như em, Thiên Thần của Chúa.

THIÊN THẦN ÁO TRẮNG – Giải VVĐT 2018

Nguồn: svconggiao.net

Write comment (0 Comments)

A. ẢNH HƯỞNG XÃ HỘI TRONG ĐỜI SỐNG GIÁO HỘI

  1. Cách sống đoàn lũ, hình thức và gian dối

Trong một thời gian khá lâu, đất nước Việt Nam sống trong thời kỳ bao cấp, một thời kỳ tạo nên những cách sống đoàn lũ, hình thức và gian dối. Điều này mới nghe thì thấy khó hiểu. Tại sao đời sống tu lại chịu ảnh hưởng của đời sống xã hội tràn vào? Nhưng chúng ta cũng phải biết trong những hoàn cảnh khó khăn, nguyên sự hiện diện và tồn tại được cũng là quý lắm rồi. Từ bối cảnh đó chúng ta hiểu là anh chị em tu sĩ nam nữ phải xoay sở, đôi khi phải khai gian nếu không thì bị loại trừ.

Đời sống cơ cực, các sinh hoạt thì bị o ép, ai cũng nói theo ý cấp trên. Nó tạo nên sự huỷ hoại các giá trị chân chính của bản chất con người: đơn sơ, chân thật. Đó là một sự tan rã các giá trị tinh thần.

– Tính cách đoàn lũ khiến cho người ta không có thói quen có suy nghĩ riêng và không ai có can đảm nói lên cảm nghĩ riêng của mình, chỉ cần một vị lãnh đạo nói một điều gì tất cả xã hội đều rợp ràng ca tụng.

– Tính cách hình thức chẳng hạn sinh hoạt quốc hội, người ta chỉ việc giơ tay nhất trí những gì đã được trên đưa xuống, những công tác xã hội chủ nghĩa nặng hình thức, những lối báo cáo thành tích ghê gớm mà thực chất không có bao nhiêu.

– Tính cách gian dối chẳng hạn tình trạng báo cáo láo, kiểu làm ăn lời giả lỗ thật của các xí nghiệp quốc doanh.

Những điều đó không khỏi không ảnh hưởng đến nhân cách của tu sĩ, xét như những con người sống trong xã hội.

  1.  Những vấp váp trong thời kinh tế thị trường

Sự hụt hẫng trong khi bước vào đổi mới về cung cách quản lý vì chưa thấm được những luật chơi của nền kinh tế thị trường, chẳng hạn sự liêm chính, ý thức chung, tinh thần tự chủ, khả năng sáng tạo. Có người nói hai đứa con của thời bao cấp tạo nên: đạo đức giả, và thói vô trách nhiệm. Ngược lại thời kinh tế thị trường lại mang tính cách một thứ “tư bản hoang dã” và sản sinh ra hai đứa con là: nóng vội kiếm tiền và cắm đầu hưởng thụ.

Thái độ thực dụng là con đẻ của nền kinh tế thị trường, bởi vì trong xã hội ấy, dần dần người ta rơi vào cám dỗ dễ dãi: đặt hết tầm quan trọng của cuộc đời vào những phương tiện, những dịch vụ. Chẳng hạn: khi đi học, họ thấy cần xe, cần quần áo… mà không hề quan tâm đến tinh thần học hỏi của mình.

Rồi qua lăng kính của kinh tế, người ta cũng dễ dàng đánh giá con người dựa vào của cải tài năng. Khi thời bao cấp đã hết, nhà trường cho phép các dòng tu được mở các trường mầm non. Đa số các cộng đoàn đều có các nhóm trẻ, các trường mầm non. Càng ngày, vì nhu cầu đáp ứng cho việc dào tạo mẫu giáo, những nhà cao tầng đã mọc lên. Những biến chuyển này cũng làm cho các sinh hoạt cũng như trong các môi trường đào tạo để giải quyết vấn đề nhân sự và đầu tư cho giáo dục mầm non. Điều đó rất tốt vừa hợp với sứ vụ giáo dục vừa có điều kiện để nuôi sống cộng đoàn. Như thế, trong thực chất không có gì làm cho chúng ta băn khoăn, tuy nhiên do những biến thái của nó làm cho chúng ta suy nghĩ. Người ta đánh giá các hoạt động các dòng tu qua các cơ sở. Đời tu không còn có giá trị ngôn sứ. Hay đúng hơn là ngôn sứ giả. Ngày nay, người ta cũng nói đến đời sống nghèo, đời sống khiêm tốn. Tuy nhiên, đó chỉ là trên lời nói còn thực tế lại khác xa.

B. ẢNH HƯỞNG XÃ HỘI VÀO ĐỜI SỐNG TU TRÌ

Trong một thời gian dài Giáo Hội bị cắt đứt những liên hệ với thế giới Kitô giáo. Những tương tác về tinh thần, về não trạng, về tâm thức sống đạo, về tâm thức đời tu chưa bắt nhịp với thế giới bên ngoài và chúng ta cảm thấy hụt hẫng khi phải giao tiếp với nền tu đức mới. Giáo Hội Việt Nam cũng như hầu hết các tôn giáo khác, có lẽ đã chia sẽ những khó khăn chung của đất nước. Giáo Hội đã vượt qua nhiều thử thách một cách khá anh hùng. Tuy nhiên những vết sẹo do cuộc chiến ấy cũng để lại những vết thương và mầm bệnh sâu xa trong cơ thể. Ảnh hưởng của xã hội cũng phần nào ảnh hưởng trên nếp nghĩ và cách sống.

IMG_7521 copy

  1. Đời sống trưởng giả

Các tu sĩ và linh mục đua nhau sắp sửa những đồ dùng từ xe cộ nhà cửa… người tu sĩ trẻ chỉ còn biết đánh giá nhau bằng việc học, bằng những cố gắng để thăng tiến về phương diện xã hội.

  1. Sự tách biệt giữa đời sống đạo và sinh hoạt hằng ngày

Giáo Hội không khám phá ra nhu cầu Thiên Chúa của con người hôm nay. Giáo Hội không có khâu tiếp thị, nên chỉ có những thức ăn đồng loạt nấu sẵn… Hơn nữa lời giảng của những linh mục có khuynh hướng lôi kéo ra khỏi cuộc sống của họ, dựa trên nếp sống linh mục, tạo nên một cuộc cạnh tranh giữa sinh hoạt tôn giáo và sinh hoạt trần thế.Bài giảng của linh mục chỉ là những sáo ngữ, những điều mà người nói đã học được, đã cố suy nghĩ để có cái mà nói, những tự thâm tâm cũng không biết rằng người ta có thể sống được với điều ấy không, hoặc chính người nói cũng chẳng bao giờ cố gắng một chút để sống điều mình nói…

C. NGUY CƠ TỤT HẬU TRONG NHÂN CÁCH CỦA NGƯỜI TU 

  1. Chúng ta có thể nhận thấy một số biểu hiện có sự tụt hậu về nhân cách:

– Càng tu càng trở nên “khờ người” ra: người tu sĩ được đào tạo trong bầu khí “được quyết định thay” về nhiều chuyện, nên ít có khả năng tự quyết đoán và tự chọn thái độ của chính mình.

– Thiếu sáng kiến: trong đời sống tu người trẻ dù đã lớn tuổi họ đã có bằng cấp cao vẫn trở thành người còn quá non nớt trong lãnh vực tu trì, khiến cho các bạn trong thời gian thụ huấn thường không phát huy được năng lực của mình.

– Thiếu trưởng thành: một người trẻ ngoài đời đang học đại học, có khả năng chọn lựa nếp sinh hoạt của mình (nên xem tivi những chương trình nào, nên đi chơi những dịp nào…). Trong khi ở nhà Dòng các bạn đó lại thường được cái vị hữu trách, được nếp sống kỷ luật quyết định thay. Dần dần bạn không còn khả năng chọn lựa một cách trưởng thành nữa: khi được phép thì xem tivi cho hết chương trình, khi có thể thì trốn lễ.

– Ít khả năng phấn đấu: trong các nhà Dòng lớn, các thụ huấn sinh được bao cấp đến hết mọi chuyện. Khi không có được nhiều quyền tự do, người ta cũng không thấy được trách nhiệm và giới hạn của mình và luôn đổ lỗi cho cơ cấu, cho hoàn cảnh. Đồng thời cũng thường đòi hỏi yêu sách… Những điều đó làm cho người thụ huấn càng ngày càng giảm khả năng phấn đấu.

– Khuôn phép trong nếp sống, xơ cứng trong quan điểm: đời sống tu trì từ bao đời nay được hiểu như là một nếp sống khuôn phép. Nếp sống đều đặn, giờ giấc kỷ luật, làm cho người ta rất lúng túng trong một môi trường tự do và phải quyết định chương trình sống cho mình. Họ không dám quyết định và ít can đảm nhận trách nhiệm của mình.

– Nếp sống “tiểu kỷ”chính là cái tôi bé nhỏ, cam chịu thân phận hèn mọn, bị động, nhờ ân huệ, vun quén, xà xẻo, khôn khéo lẩn tránh, não trạng khép kín, luồn cúi, khúm núm, an phận, phụ thuộc, manh mún, tiểu xảo, rình được một cơ hội nào đó thuận tiện thì tìm cách xoay xở, vun quén chút ít cho cái tôi nhỏ bé.

Nếp sống tu trì chỉ dựa vào một khuôn khổ, từ chuyện kinh nguyện cho đến việc học hỏi và công tác tông đồ. Giờ giấc kinh hạt được coi là tiêu chuẩn để đánh giá khiến cho người tu ít khi tự nguyện, tự do và sáng tạo để tìm cho mình một cách thức sống tâm linh.

Tất cả những thứ vỏ cứng như thế chỉ tạo nên một thói quen hơn là một giá trị tinh thần. Khi những thói quen ấy bị phá vỡ, một lỗ hổng của nhân cách sẽ lộ ra.

D. CÁC TU SĨ TRẺ HÔM NAY

Những nhận định này không phải muốn “vơ đũa cả nắm” nhưng chỉ nêu ra mấy điểm nổi bật mà thôi.

  1. Thực trạng thực dụng

Do ảnh hưởng nền kinh tế thị trường với hiệu quả được xem là thước đo mọi giá trị, nên người trẻ hôm nay lại sống rất thực tế, xét cho cùng, thì thực tế là tốt, vì sẽ mang lại hiệu quả cao, nhưng thực tế quá dễ rơi vào não trạng thực dụng. Thực dụng là lựa chọn cái gì có lợi trước mắt. Đối với  con người hiện đại cái lợi trước mắt là tiền bạc, danh vọng, quyền lực, người ta tìm kiếm những giá trị đó thay vì tìm kiếm cuộc sống có đạo đức cao. Đối với tu sĩ có khuynh hướng thực dụng thì điều họ tìm kiếm bằng cấp, đời sống tiện nghi, cuộc sống an toàn, ổn định, uy tính, ảnh hưởng, tư lợi… thay vì tập luyện những nhân đức khó nghèo, khiêm tốn, công bằng, bác ái.

Để giảm bớt não trạng thực dụng, cần khơi gợi nơi người trẻ lòng nhân ái, và đi đến với người nghèo để chia sẻ với họ.

  1. Khuynh hướng tự do

Ngày nay, theo nhịp tiến của thời đại, tinh thần dân chỉ thấm nhập mọi lãnh vực, người ta coi trọng khả năng, ý kiến cá nhân, cụm từ “tự khẳng định mình” được thường xuyên sử dụng. Tự do là một giá trị cao quý, nó làm nên phẩm giá con người nhờ đó các bạn trẻ cởi mở, tự tin, phát huy sáng kiến. Nhưng nếu không hiểu cho đúng, tự do sẽ thành phóng túng hỗn loạn.

Người trẻ khó chấp nhận một thứ đạo đức gò bó nặng về cấm kỵ, khó chấp nhận nề nếp tu trì truyền thống. Họ muốn sống đạo đức, sống đời thánh hiến theo cách mà họ thích và lựa chọn. Những gì phù hợp với mình  thì mình chập nhận, không phù hợp thì từ chối. Nếu bị buộc phải theo thì chấp nhận cách miễn cưỡng “chịu vậy” chứ không phải là phục vụ.

Để có thể giúp tu sĩ trẻ chấp nhận một quy định, một đòi hỏi, trước hết cần kiên trì giải thích, thay vì ra lệnh, áp đặt từ trên xuống. Tuy có khuynh hướng tự do, nhưng không phải là các bạn trẻ không biết lắng nghe cách chân thành. Ở đây cần giúp các bạn phân biệt được một điều khuyên và một điều đòi hỏi; phân biệt giữa cái mình thích và cái mình cần yêu mến.

  1. Thích phê phán

Với sự phát triển của khoa học kỹ thuật và trào lưu dân chủ, óc phê bình cũng sẽ mạnh hơn. Các bạn trẻ thích phê phán. Có những phê phán đúng và cũng có những phê phán không đúng. Có những phê phán để làm rõ chân lý và cũng có những phê phán chỉ nhằm bôi nhọ người khác. Có những phê phán công khai, nhưng đa phần là những phê phán sau lưng và khi đến tai người bị phê phán thì đã phải tam sao thất bổn! Điều đáng nói là khi trình độ văn hoá còn hạn chế hoặc do chưa đủ chín chắn, thói quen phê phán dễ ngã sang hướng tiêu cực, vừa bới móc, thích đưa mình lên và hạ kẻ khác xuống. Lắm khi lời phê phán gây tổn thương sâu xa cho người khác đặc biệt là nơi những ai có tâm hồn nhạy cảm.

Để giúp bạn trẻ có tinh thần khiêm tốn đòi mình sống khiêm tốn hơn và yêu thương các chị em, nhắc nhở các chị em biết tôn trọng chân lý và tôn trọng người khác nhất là khi vắng mặt.

Thay lời kết: Mong ước nơi các chị em trẻ

– Mong các chị em nhận ra ơn gọi của mình để tự ý đáp trả và cam kết dấn thân. Để từ đó các chị em có thêm nghị lực vượt qua những thử thách trong đời tu và đứng vững trong ơn gọi của mình.

– Mong các chị em biết nhận ra lỗi của mình để sửa và cố gắng sửa để hoàn thiện mình hơn. Và ngày một thêm tin tưởng, can đảm hơn: sai không sợ, bại không nản nhưng chỉ lo người không có chí vượt lên chính mình mà thôi.

– Mong các chị em trở thành những người hữu ích cho Giáo Hội và cộng đoàn. Trở thành người dễ răn, dễ dạy, sống hòa đồng vui vẻ…

– Mong các chị em trở thành những thành viên chín chắn đi đúng với đường lối của Dòng, để các chị em là những người kế tiếp xây dựng Hội Dòng ngày càng vững chắc hơn.

– Mong cho các chị em phát huy hết khả năng, năng khiếu của các chị em để phục vụ Chúa và phục vụ tha nhân.

– Mong các chị em luôn có khả năng làm chủ bản thân mình, biết phân định trước mọi vấn đề, và biết chịu trách nhiệm về những hành động của mình.

– Mong các chị em sống thành thật, tiết độ, công bằng, khôn ngoan, luôn biết cách tự chế để làm chủ được chính mình, và thắng được bản năng tự nhiên của mình. Biết tự chế trong việc nhỏ và tầm thường, thì mới chấp nhận được những đòi hỏi trong đời sống cộng đoàn và đời tu.

– Mong các chị em luôn coi Hội Dòng như là mái ấm Gia đình của mình, để khi đi thì nhớ, khi ở thì thương.

– Mong các chị em biết vâng lời trong đối thoại, tin tưởng với tinh thần khiêm tốn. Biết cảm thông, tha thứ, kính trọng và yêu thương.

– Mong các chị em khi muốn trách móc Bề Trên, thì hãy đặt mình vào cương vị Bề Trên

 

Lm. Đa Minh Đinh Viết Tiên

Nguồn: gpcantho.com

Write comment (0 Comments)