Cha tôi…!

Trong cuộc sống đã bao giờ bạn cảm thấy tự hào và hãnh diện khi nói về một ai chưa? Về thần tượng, về một người đã làm thay đổi cuộc đời bạn, một người luôn là động lực cho bạn mỗi khi bạn gặp khó khăn thử thách và muốn bỏ cuộc. Tôi có một người như thế để nói tới, một người đàn ông duy nhất trên thế gian này yêu thương tôi cách vô vị lợi, một người cho tôi bờ vai để tôi nương tựa và cho tôi những lời khyên mỗi khi tôi cần quyết định một vấn đề gì. Và hơn hết người đó giờ đây ở trên kia vẫn luôn dõi theo từng bước tôi đi. Tôi chỉ có thể gặp người trong giấc mơ và trong lời cầu nguyện. Cha tôi luôn là người số một trong trái tim tôi kể cả lúc ông còn sống cũng như giờ đây ông đã rời xa tôi mãi mãi.

 Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng sâu vùng xa của Tỉnh Kon Tum, một nơi được gọi là xã Anh Hùng, thuộc khu căn cứ của cách mạng, là nơi đặc biệt được gọi là “vùng trắng”. Đức Cha đã trao cho cha tôi một trách nhiệm rất khó khăn là thay mặt các chủ chăn để dẫn dắt đời sống đức tin của bà con giáo dân ở đó, với một tên gọi là chú Yao Phu (ông câu). Vì vâng lời Đức Cha, cũng vì muốn noi gương bắt chước Chúa Giêsu, cha tôi đã bao lần bị sỉ nhục, bị hành hạ. Cha tôi đã  nhiều lần bị bắt giam, bắt nhịn ăn mấy ngày, bị đưa cha ra trước đám đông, trước bà con giáo dân và cảnh cáo rằng: nếu không bỏ đạo thì sẽ bắn chết… nhưng vì lòng cương quyết của cha cũng như của bà con giáo dân… mọi việc tạm lắng xuống!

 Cuộc sống của mọi người trong giai đoạn đó thật là đói khổ, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Đức tin của người dân làng phải đối diện với nhiều thử thách bởi không linh mục, không  thánh lễ, chỉ có phụng vụ lời Chúa và lòng đạo đức bình dân. Trong suốt mấy chục năm, cha tôi đã hy sinh vượt qua những con đường trắc trở hơn ba mươi cây số với một phương tiện thô sơ là chiếc xe đạp, để có thể rước Mình Thánh Chúa từ Giáo Xứ chính về cho dân làng. Ôi còn biết bao là gian khổ không thể nào kể xiết! về phần đạo đã thế, nhưng cha còn phải gánh thêm gia đình, chăm lo cho các con ăn học để có thể trở nên những con người tốt của giáo hội cũng như có ích cho xã hội, nên cha đã không quản ngại mọi khó khăn, gian khổ. Gia đình tôi không khá giả như bao gia đình khác, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền của cha mẹ kiếm được nhờ những lao động vất vả hằng ngày. Dẫu vậy, tôi luôn cảm thấy thật đầy đủ, được đầm ấm và hạnh phúc bởi nơi đó luôn có sự hiện diện của Chúa và là nơi chứa chan tình yêu thương của gia đình.

 Công việc của cha tôi làm cho tôi nhận ra tình yêu thương và chương trình của Thiên Chúa khi Ngài muốn ở với bản làng chúng tôi. Nhìn cha vất vả nhưng luôn hăng say và chưa một lần cha muốn thoái lui hay bỏ cuộc. Công việc của cha chính là khởi đầu cho ơn gọi dâng hiến của tôi. Tôi cũng muốn bắt chước cha để tập hy  sinh cho người khác, tập dấn thân cho người nghèo nhất là những người dân tộc thiểu số của chúng tôi. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người cha giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

 Thời gian cứ thế trôi qua mà chẳng cần hỏi ý kiến chúng ta, cha tôi ngày càng thêm tuổi, nên sức lực cũng yếu dần, mọi bệnh tật xảy đến, nhưng cha luôn nói rằng cha sẽ luôn chiến đấu, chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng vì hạnh phúc của gia đình. Phải chăng vì những khắc nghiệt của cuộc sống, thiếu thốn những thứ căn bản nhất, vì quá nhiều lo toan cha phải gánh vác mà giờ đây sức khoẻ cha xuống dốc cách trầm trọng.  Thay vào những cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo, đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm và hai gò má cao cao lại càng tô đậm hơn trên khuôn mặt của cha vì những vất vả của cuôc sống. Dầu vậy, chưa bao giờ tôi nghe một lời than van, trách móc của cha. Tôi giật mình khi nhìn lén cha trong một dịp về qua nhà, cha dấu không cho tôi biết những điều cha đang phải chiến đấu từng giờ từng phút. Cha chưa bao giờ muốn tôi vì lo lắng mà xao lãng việc nhà dòng. Cha tôi là thế đó, luôn nghĩ và sống cho người khác. Trong gia đình, cha là một người thầy thường nhắc nhở và dạy dỗ chúng tôi cách sống của một người Kitô hữu trong bổn phận là con Chúa. Cha luôn quan tâm đến những giờ kinh chung của gia đình. Không những thế, trong đời sống nhân bản và trong cách làm người sao cho phải đạo. Tôi khâm phục không chỉ bởi cha là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của cha dẫu bệnh tật luôn hoành hành.

 Sau một thời gian dài, tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi nghe tin ngôi nhà nguyện của chúng tôi sẽ được trở thành Giáo Xứ và sẽ có cha xứ đến để lo công việc mục vụ và đời sống đức tin cho buôn làng. Cha tôi sẽ được nghỉ ngơi và không còn vất vả như xưa nữa. Tôi vui mừng tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài đã cất gánh nặng trên vai cha tôi. Niềm vui tôi chưa kịp chia sẻ, lời chúc mừng tôi chưa có dịp để thốt ra thì…  Tôi nhận được một tin như sét đánh bên tai. “Lấu ơi, Cha mất rồi.” Tôi không muốn tin và tôi không muốn chấp nhận điều đó. Tại sao Chúa gọi Cha về lúc này, cha đã bỏ dân làng, bỏ anh chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để đi về với Chúa. Nhiều và rất nhiều câu hỏi tại sao vang lên trong đầu tôi giờ này.  Tôi và gia đình đã không dễ dàng đón nhận biến cố này, tôi đã đau đớn và trách Chúa “tại sao Ngài lại đưa cha tôi đi?. Trong trái tim tôi bây giờ không phải chỉ có nỗi đau mất cha, mất một người anh, một người bạn, một người đồng hành, nhưng tôi còn phải đối diện với “Người Bạn” kỳ lạ là Thiên Chúa. Tôi không thể nào hiểu được Chúa muốn gì, phải chăng “Bạn” của Cha tôi đang chơi không đẹp khi Ngài cất cha tôi đi giờ này?

 Thế là mãi mãi cha ơi

Con đây phải chịu cảnh đời mồ côi

Tự lo bươn trải cuộc đời

Gặp khi khó khổ chẳng nơi tỏ bày. (Phú Quang) 

 Tôi đã khóc và đã cố gắng rất nhiều để vượt qua biến cố này. Thời gian quả là thuốc tốt cho mọi mất mát và tổn thương, rồi tôi cũng chấp nhận được việc thiếu vắng bóng cha trong cuộc đời. Tôi bình an hơn khi nhận lấy sự mất mát này như là một hồng ân Chúa dành cho “hiền thê” của Ngài. Những gì Cha tôi đã gieo giờ cũng tới ngày được gặt, những hy sinh cố gắng của Cha tôi đổi lấy những sự thánh thiện đạo đức của những người dân trong làng. Tiếp bước của Cha có các Yao Phu trẻ dấn thân cho công việc truyền giáo mà Cha tôi đã thi hành không chút mệt mỏi. Phải chăng sự nhiệt thành của Cha đã làm lan toả nơi người trẻ trong làng sự hăng say tận tuỵ. Em trai tôi và các cháu tôi rồi cũng chọn con đường trở thành một Yao Phu để đem Chúa đến cho buôn làng.

 Tôi hạnh phúc nhìn sự lớn lên của Giáo Xứ, lớn lên cả về lòng đạo đức và ý thức. Cha tôi đã âm thầm, đã trồng đã tưới, trong cuộc sống lắm lúc chúng ta gặt những gì chúng ta không gieo nhưng cũng có những lúc chúng ta vất vả gieo trồng, hy vọng nhưng rồi chẳng được gặt. Đứng trước những điều đó người không có đức tin sẽ cho rằng đó là sự trớ trêu của cuộc sống, nhưng đối với tôi, tôi tin tất cả mọi sự đều là thánh ý Chúa. Thánh ý của Ngài khi tôi biết đón nhận tim tôi sẽ luôn rạng ngời và sẽ cất mãi bài cả cảm tạ.

 Cũng sắp đến ngày tròn hai năm cha tôi về với Chúa, phải chăng Chúa Quan Phòng đã ưu ái cho tôi viết lên những lời này qua đề tài của frère. Tôi nhớ về cha rất nhiều nhưng chưa bao giờ tôi đủ can đảm để viết về những điều liên quan đến cha. Hôm nay tôi viết mặc dù cha tôi không thể đọc nhưng chắc chắn một điều, ở một nơi nào đó cha đang mỉm cười nhìn tôi và cha cũng tự hào về đứa con gái này của cha. Tôi sẽ sống thật tốt và cũng sẽ nhiệt thành vì Đức Kitô theo gương của cha. Những gì cha đã làm, đã trở thành nguồn cảm hứng cho bao người. Qua những gì cha làm cho gia đình và cho buôn làng, tôi đã nhận thấy sự hiện diện đầy yêu thương và quyền năng của Thiên Chúa. Như mẹ thánh Tê-rê-xa Cacuta đã nói: “Tôi chỉ là cây bút chì trong tay của Chúa.” Tôi cũng muốn bắt chước Cha để thành cây bút chì trong tay của Chúa, Ngài sẽ viết, sẽ vẽ hay sẽ xoá những gì Ngài muốn nhưng đó là Thánh Ý của Ngài. Cha tôi đã vâng lời và phục vụ tới giây cuối cùng tôi cũng nguyện sống như Cha.

Cha ơi! Con nhớ Cha.

 

Nữ tu Marie Donatien Y Lấu

Học viện Hiển Linh - TD Tây Nguyên

Comments powered by CComment