Đó là tựa đề một bài hát mà tôi rất thích nghe, bỡi vì nó nhắc tôi biết phải sống ngày hôm nay như ngày cuối cuộc đời mình, để khi ra đi đột ngột mình không còn gì phải nuối tiếc.

Mấy hôm nay tôi cứ nhận tin người này mất, người kia mất, có những người tôi biết, có những người tôi chỉ nghe tên, và có những người tôi chưa hề nghe gì về họ….họ ra đi một cách nhanh chống, đột ngột…đa số là còn trẻ, và chắc chắn là họ cũng không ngờ ngay hôm nay là ngày cuối cùng của đời họ như thế đâu. Người đi trong bất ngờ, người ở lại cũng trong bất ngờ…không hề có sự chuẩn bị nào….bao tiếc nuối…

Nhất là mấy tháng nay dịch bệnh phổi corona đang lan tràn khắp thế giới, con số người chết và nhiểm bệnh tăng lên hàng ngày. Ngày càng có nhiều chứng bệnh lạ, nguy hiểm…thiên tai xảy ra khắp nơi trên thế giới đó đây…mỗi ngày có bao nhiêu người ra đi không lời từ biệt….chẳng ai biết giây phút nào mình sẽ ra đi lần cuối. Và hình như ai cũng sợ cái lần đi không báo trước ấy…và có sợ thế nào cũng sẽ tới.

Thế giới chúng ta đang sống, hằng ngày diễn ra bao nhiêu là tai ương, tai họa, tai nạn…..đây đó khắp nơi. Đó là dấu chỉ cho ta thấy cần phải sẵn sàng, phải chuẩn bị cho chuyến đi cuối cùng của chúng ta. Hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời trên dương gian này, để tôi bớt đi những cái tham, sân, si….để cho lòng mình nhẹ nhàng, sống vui vẻ bình an với mọi người.

“Nếu chỉ còn một ngày để sống” tôi sẽ làm gì? Tôi sẽ nhốt mình trong phòng khóc, buồn, tiếc nuối….hay tôi cứ sống hết mình vì người khác, vì giây phút hiện tại Chúa ban cho tôi?

Ngay ra đi lần cuối tôi không hề biết trước là ngày nào, ngày mai, ngày mốt, 1 năm hay vài chục năm nữa… tôi không hề có khái niệm nào về nó. Vậy cho nên tôi coi mỗi ngày là ngày cuối, tôi phải luôn sẵn sàng cho tiếng gọi ấy. Tôi tập buông bỏ đi những điều không vui, những nặng lòng, những ghanh đua, ghen ghét, để tôi biết yêu thương hơn…nhìn tích cực hơn về người khác, để giây phút ấy đến tôi vui ra đi, và mọi người vui vẻ, hạnh phúc khi nhớ về tôi.

 

Nếu chỉ còn một ngày để sống, muộn màng không lời hối lỗi chân thành

Buồn vì ai ta làm ai buồn, xin bao dung tha thứ vì nhau

Nếu chỉ còn một ngày để sống, chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp

Phải chăng ta có lúc vội vàng, nên ra đi chưa được bình an”  (Hoài An)

 

Hãy luôn tâm niệm rằng mỗi ngày là “ngày cuối của tôi” để tôi sống trọn vẹn và ý nghĩa nhất từng giây phút Chúa trao cho tôi hôm nay.

 

Mây Trắng - TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

I. GIÁO LÝ CÔNG GIÁO 

 

  • Số 306: “Thiên Chúa là chủ tối cao của dự án của Ngài. Nhưng để thực hiện dự án này, Ngài cũng dùng đến sự cộng tác của các tạo vật.”
  • Số 307: “Đối với con người, Thiên Chúa còn ban cho có thể tự do tham dự vào sự quan phòng của Ngài, bằng cách trao cho con người trách nhiệm “khuất phục” và làm chủ trái đất. Như Vậy, Thiên Chúa cho con người làm những nguyên nhân thông minh và tự do để hoàn thành công việc sáng tạo, hoàn tất hòa điệu của vũ trụ vạn vật hầu mưu ích cho mình và đồng loại của mình. Con người thường là những hợp tác viên vô ý thức của Thánh Ý Thiên Chúa, nhưng con người cũng có thể chú ý hợp tác vào kế hoạch của Ngài bằng hành độnglời cầu nguyện của mình và cả bằng những đau khổ của mình. Khi đó họ trở thành “những cộng tác viên của Thiên Chúa với đầy đủ ý nghĩa và cộng tác viên của Nước Trời.”

 II.  CHA GIOAN MARTINO MOYE NÓI GÌ?

 

“Chúa Cứu Thế cũng dạy chúng ta trong Tin Mừng rằng: “khổ ngày nào đủ cho ngày ấy, và chúng ta chớ lo tới ngày mai.” (Mt 6,34)

Điều đó không ngăn cản người ta có những dự trữ kịp thời, thu góp lúa vào mùa gặt là hợp với trật tự Quan Phòng. Điều đó cũng không ngăn cản các con khi thiếu thốn những gì cần để sống thì có thể đi kiếm ở đâu đó…Tuân theo Chúa Quan Phòng là đón nhận những phương kế Ngài dành cho.” (Hướng Dẫn tr.80)

 

  • Lạy Chúa, Chúa hằng tín nhiệm và sử dụng triệt để mọi cố gắng của chúng con trong mầu nhiệm cứu độ của Chúa. Xin ban ánh sáng để chúng con khám phá những công trình của Chúa qua những biến cố lien quan đến những trách nhiệm của chúng con.

Xin cho chúng con long cậy trông vững vàng, để chúng con có đủ can đảm cộng tác với Chúa ngay giữa những gian nan và thất bại. Amen.

 

 III. THỰC HÀNH:

 

Là “cộng tác viên” của Thiên Chúa, bạn sống như thế nào?

  • Bằng lời cầu nguyện,
  • Bằng chính đời sống đức tin, cách giữ đạo,
  • Bằng sự phục vụ miễn phí của bạn đối với người nhà, người quen thân…

 

Lạy Chúa, xin cứ gửi con ra đồng lúa,

Để đem cơm cho người đói đang chờ,

Và đem nước cho người họng đang khô,

Đem thuốc thang cho người đang đau ốm,

Đem áo quần cho người đang trần trụi,

Đem mền đắp cho người rét đang run. 

(Nguyễn Công Đoan, Sj)

 

Sr.M.Flore Võ Thị Vị

TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Cha tôi…!

Trong cuộc sống đã bao giờ bạn cảm thấy tự hào và hãnh diện khi nói về một ai chưa? Về thần tượng, về một người đã làm thay đổi cuộc đời bạn, một người luôn là động lực cho bạn mỗi khi bạn gặp khó khăn thử thách và muốn bỏ cuộc. Tôi có một người như thế để nói tới, một người đàn ông duy nhất trên thế gian này yêu thương tôi cách vô vị lợi, một người cho tôi bờ vai để tôi nương tựa và cho tôi những lời khyên mỗi khi tôi cần quyết định một vấn đề gì. Và hơn hết người đó giờ đây ở trên kia vẫn luôn dõi theo từng bước tôi đi. Tôi chỉ có thể gặp người trong giấc mơ và trong lời cầu nguyện. Cha tôi luôn là người số một trong trái tim tôi kể cả lúc ông còn sống cũng như giờ đây ông đã rời xa tôi mãi mãi.

 Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng sâu vùng xa của Tỉnh Kon Tum, một nơi được gọi là xã Anh Hùng, thuộc khu căn cứ của cách mạng, là nơi đặc biệt được gọi là “vùng trắng”. Đức Cha đã trao cho cha tôi một trách nhiệm rất khó khăn là thay mặt các chủ chăn để dẫn dắt đời sống đức tin của bà con giáo dân ở đó, với một tên gọi là chú Yao Phu (ông câu). Vì vâng lời Đức Cha, cũng vì muốn noi gương bắt chước Chúa Giêsu, cha tôi đã bao lần bị sỉ nhục, bị hành hạ. Cha tôi đã  nhiều lần bị bắt giam, bắt nhịn ăn mấy ngày, bị đưa cha ra trước đám đông, trước bà con giáo dân và cảnh cáo rằng: nếu không bỏ đạo thì sẽ bắn chết… nhưng vì lòng cương quyết của cha cũng như của bà con giáo dân… mọi việc tạm lắng xuống!

 Cuộc sống của mọi người trong giai đoạn đó thật là đói khổ, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Đức tin của người dân làng phải đối diện với nhiều thử thách bởi không linh mục, không  thánh lễ, chỉ có phụng vụ lời Chúa và lòng đạo đức bình dân. Trong suốt mấy chục năm, cha tôi đã hy sinh vượt qua những con đường trắc trở hơn ba mươi cây số với một phương tiện thô sơ là chiếc xe đạp, để có thể rước Mình Thánh Chúa từ Giáo Xứ chính về cho dân làng. Ôi còn biết bao là gian khổ không thể nào kể xiết! về phần đạo đã thế, nhưng cha còn phải gánh thêm gia đình, chăm lo cho các con ăn học để có thể trở nên những con người tốt của giáo hội cũng như có ích cho xã hội, nên cha đã không quản ngại mọi khó khăn, gian khổ. Gia đình tôi không khá giả như bao gia đình khác, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền của cha mẹ kiếm được nhờ những lao động vất vả hằng ngày. Dẫu vậy, tôi luôn cảm thấy thật đầy đủ, được đầm ấm và hạnh phúc bởi nơi đó luôn có sự hiện diện của Chúa và là nơi chứa chan tình yêu thương của gia đình.

 Công việc của cha tôi làm cho tôi nhận ra tình yêu thương và chương trình của Thiên Chúa khi Ngài muốn ở với bản làng chúng tôi. Nhìn cha vất vả nhưng luôn hăng say và chưa một lần cha muốn thoái lui hay bỏ cuộc. Công việc của cha chính là khởi đầu cho ơn gọi dâng hiến của tôi. Tôi cũng muốn bắt chước cha để tập hy  sinh cho người khác, tập dấn thân cho người nghèo nhất là những người dân tộc thiểu số của chúng tôi. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người cha giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

 Thời gian cứ thế trôi qua mà chẳng cần hỏi ý kiến chúng ta, cha tôi ngày càng thêm tuổi, nên sức lực cũng yếu dần, mọi bệnh tật xảy đến, nhưng cha luôn nói rằng cha sẽ luôn chiến đấu, chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng vì hạnh phúc của gia đình. Phải chăng vì những khắc nghiệt của cuộc sống, thiếu thốn những thứ căn bản nhất, vì quá nhiều lo toan cha phải gánh vác mà giờ đây sức khoẻ cha xuống dốc cách trầm trọng.  Thay vào những cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo, đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm và hai gò má cao cao lại càng tô đậm hơn trên khuôn mặt của cha vì những vất vả của cuôc sống. Dầu vậy, chưa bao giờ tôi nghe một lời than van, trách móc của cha. Tôi giật mình khi nhìn lén cha trong một dịp về qua nhà, cha dấu không cho tôi biết những điều cha đang phải chiến đấu từng giờ từng phút. Cha chưa bao giờ muốn tôi vì lo lắng mà xao lãng việc nhà dòng. Cha tôi là thế đó, luôn nghĩ và sống cho người khác. Trong gia đình, cha là một người thầy thường nhắc nhở và dạy dỗ chúng tôi cách sống của một người Kitô hữu trong bổn phận là con Chúa. Cha luôn quan tâm đến những giờ kinh chung của gia đình. Không những thế, trong đời sống nhân bản và trong cách làm người sao cho phải đạo. Tôi khâm phục không chỉ bởi cha là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của cha dẫu bệnh tật luôn hoành hành.

 Sau một thời gian dài, tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn khi nghe tin ngôi nhà nguyện của chúng tôi sẽ được trở thành Giáo Xứ và sẽ có cha xứ đến để lo công việc mục vụ và đời sống đức tin cho buôn làng. Cha tôi sẽ được nghỉ ngơi và không còn vất vả như xưa nữa. Tôi vui mừng tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài đã cất gánh nặng trên vai cha tôi. Niềm vui tôi chưa kịp chia sẻ, lời chúc mừng tôi chưa có dịp để thốt ra thì…  Tôi nhận được một tin như sét đánh bên tai. “Lấu ơi, Cha mất rồi.” Tôi không muốn tin và tôi không muốn chấp nhận điều đó. Tại sao Chúa gọi Cha về lúc này, cha đã bỏ dân làng, bỏ anh chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để đi về với Chúa. Nhiều và rất nhiều câu hỏi tại sao vang lên trong đầu tôi giờ này.  Tôi và gia đình đã không dễ dàng đón nhận biến cố này, tôi đã đau đớn và trách Chúa “tại sao Ngài lại đưa cha tôi đi?. Trong trái tim tôi bây giờ không phải chỉ có nỗi đau mất cha, mất một người anh, một người bạn, một người đồng hành, nhưng tôi còn phải đối diện với “Người Bạn” kỳ lạ là Thiên Chúa. Tôi không thể nào hiểu được Chúa muốn gì, phải chăng “Bạn” của Cha tôi đang chơi không đẹp khi Ngài cất cha tôi đi giờ này?

 Thế là mãi mãi cha ơi

Con đây phải chịu cảnh đời mồ côi

Tự lo bươn trải cuộc đời

Gặp khi khó khổ chẳng nơi tỏ bày. (Phú Quang) 

 Tôi đã khóc và đã cố gắng rất nhiều để vượt qua biến cố này. Thời gian quả là thuốc tốt cho mọi mất mát và tổn thương, rồi tôi cũng chấp nhận được việc thiếu vắng bóng cha trong cuộc đời. Tôi bình an hơn khi nhận lấy sự mất mát này như là một hồng ân Chúa dành cho “hiền thê” của Ngài. Những gì Cha tôi đã gieo giờ cũng tới ngày được gặt, những hy sinh cố gắng của Cha tôi đổi lấy những sự thánh thiện đạo đức của những người dân trong làng. Tiếp bước của Cha có các Yao Phu trẻ dấn thân cho công việc truyền giáo mà Cha tôi đã thi hành không chút mệt mỏi. Phải chăng sự nhiệt thành của Cha đã làm lan toả nơi người trẻ trong làng sự hăng say tận tuỵ. Em trai tôi và các cháu tôi rồi cũng chọn con đường trở thành một Yao Phu để đem Chúa đến cho buôn làng.

 Tôi hạnh phúc nhìn sự lớn lên của Giáo Xứ, lớn lên cả về lòng đạo đức và ý thức. Cha tôi đã âm thầm, đã trồng đã tưới, trong cuộc sống lắm lúc chúng ta gặt những gì chúng ta không gieo nhưng cũng có những lúc chúng ta vất vả gieo trồng, hy vọng nhưng rồi chẳng được gặt. Đứng trước những điều đó người không có đức tin sẽ cho rằng đó là sự trớ trêu của cuộc sống, nhưng đối với tôi, tôi tin tất cả mọi sự đều là thánh ý Chúa. Thánh ý của Ngài khi tôi biết đón nhận tim tôi sẽ luôn rạng ngời và sẽ cất mãi bài cả cảm tạ.

 Cũng sắp đến ngày tròn hai năm cha tôi về với Chúa, phải chăng Chúa Quan Phòng đã ưu ái cho tôi viết lên những lời này qua đề tài của frère. Tôi nhớ về cha rất nhiều nhưng chưa bao giờ tôi đủ can đảm để viết về những điều liên quan đến cha. Hôm nay tôi viết mặc dù cha tôi không thể đọc nhưng chắc chắn một điều, ở một nơi nào đó cha đang mỉm cười nhìn tôi và cha cũng tự hào về đứa con gái này của cha. Tôi sẽ sống thật tốt và cũng sẽ nhiệt thành vì Đức Kitô theo gương của cha. Những gì cha đã làm, đã trở thành nguồn cảm hứng cho bao người. Qua những gì cha làm cho gia đình và cho buôn làng, tôi đã nhận thấy sự hiện diện đầy yêu thương và quyền năng của Thiên Chúa. Như mẹ thánh Tê-rê-xa Cacuta đã nói: “Tôi chỉ là cây bút chì trong tay của Chúa.” Tôi cũng muốn bắt chước Cha để thành cây bút chì trong tay của Chúa, Ngài sẽ viết, sẽ vẽ hay sẽ xoá những gì Ngài muốn nhưng đó là Thánh Ý của Ngài. Cha tôi đã vâng lời và phục vụ tới giây cuối cùng tôi cũng nguyện sống như Cha.

Cha ơi! Con nhớ Cha.

 

Nữ tu Marie Donatien Y Lấu

Học viện Hiển Linh - TD Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)

Là người, tôi luôn muốn bản thân mình có một cuộc sống đích thực là tôi, tràn đầy niềm vui mỗi ngày trong ơn gọi là nữ tu Chúa Quan Phòng. Tôi đã được huấn luyện theo từng chặng thời gian và rồi tôi cũng cố gắng tự huấn luyện chính mình. Con đường này quả là chẳng dễ chút nào! 

Trước đây tôi là một tôi người khép kín, sợ khi tiếp xúc với người lạ, rụt rè, thiếu tự tin, thường hay bọc mình trong một cái vỏ cứng, khi bị đụng vào thì dễ phản kháng. Nhưng sau khi trải qua các giai đoạn huấn luyện và qua kinh nghiệm sống thực tế trong các cộng đoàn, tôi được dạy dỗ, được chỉ bảo, nhất là tôi được quý soeur giúp phân tích, nhìn nhận chính mình qua Cửu Loại Cá Tính. Giờ đây tôi đã biết được phần nào về chính mình, cùng với những ưu, khuyết nơi bản thân. Với mẫu người nóng  tính, đòi hỏi sự hoàn thiện, tôi đã biết tự kiềm chế những cảm xúc; tôi biết cởi mở, sống hòa đồng, bác ái, trưởng thành trong các mối tương quan hơn và biết từ bỏ ý riêng hơn. 

Thời gian tôi mới vào nhà dòng, tôi nhận thấy Chúa là Đấng rất khó gần, Chúa ở một nơi rất xa vời và tôi chỉ đến với Ngài như một thói quen, như một điều bắt buộc. Hầu như tôi không biết gì về Chúa và chẳng có khái niệm gì về Ngài; thậm chí khi đến nhà Nguyện, tôi chỉ biết lần chuỗi và tôi nghĩ như thế là đã đủ rồi. Nhưng sau khi được học hỏi, được chỉ dạy, tôi đã có một cái nhìn khác hẳn và đã biết tạo mối tương quan rất mới với Chúa: Ngài là Cha của tôi, Ngài giàu lòng từ bi nhân hậu, Ngài là chỗ tôi nương ẩn, Ngài không còn ở nơi xa xôi hay ở trên cao như tôi vẫn nghĩ là thế! Giờ đây tôi đã biết rằng: Chúa luôn ở bên tôi, trong tâm hồn tôi, trong mọi tư tưởng, lời nói, việc làm và  trong hành động và tôi luôn múc được sự bình an mỗi khi tôi ở bên Ngài.  

Kinh nghiệm tự đào luyện của bản thân về đời sống nhân bản và đời sống thiêng liêng:

Mỗi ngày qua phút hồi tâm, tôi đặt mình trước tình thương của Chúa để nhìn lại các phản ứng, cách tôi sống, các mối tương quan… để rồi nếu điều gì tôi đã sống tốt thì tôi tiếp tục phát huy, còn những gì chưa tốt thì tôi sẽ  đưa ra những quyết tâm cho ngày sống tốt được tốt hơn nhờ ơn Chúa giúp. Tôi là một người nóng tính, thẳng thắn, bộc trực, tôi dễ khó chịu, cằn nhằn hay phản kháng khi biến cố hay sự việc xảy đến không theo ý mình. Nhưng nhờ ơn Chúa giúp cùng với sự nỗ lực luyện tập, tôi nhận thấy mình đã được thay đổi rất nhiều. Qua các biến cố, tôi nhận ra ít nhiều gì tôi đã biết tự chủ, biết kiềm chế những cảm xúc. Tôi biết mình mỗi khi tôi tức giận hay nóng lên, tôi không làm chủ được lời nói, hành động của mình, có khi sẽ thốt ra những lời không hay không tốt, và đó cũng là nguyên gây ra những xích mích, rạn nứt giữa các mối tương quan, nhất là trong đời sống chung giữa chị em với nhau. Nên, thay vì phản ứng ngay, tôi sẽ im lặng, chạy đến với Chúa để tâm sự, xin Ngài soi sáng, hướng dẫn tôi, và đợi cơn giận đã nguôi, tôi sẽ đến với chị em bày tỏ những suy nghĩ, những khúc mắc, để giúp chị em thêm hiểu nhau hơn. 

Trong cuộc sống, khi có biến cố xảy đến làm cho tôi không vui, không được theo như ý mình muốn; tôi hay trách móc Chúa: “Tại sao Ngài lại để cho điều đó xảy đến với tôi hay với gia đình tôi”, tôi đâm ra nghi ngờ tình thương của Chúa: “Chắc Chúa không còn thương tôi nữa?” Nhưng giờ đây khi tôi được hướng dẫn và thực hành đọc các biến cố dưới ánh mắt đức tin, tôi đã xác tín rằng: “Trong mọi biến cố lớn nhỏ xảy đến với tôi, với gia đình và nhất là trong hành trình ơn gọi của tôi, tôi nhận thấy mọi sự đều nằm trong tình thương quan phòng của Chúa và tôi luôn đặt niềm tin tưởng, trông cậy và phó thác mọi sự trong tay Ngài”. Hơn nữa, tôi luôn ý thức Chúa là Cha, là bạn, là người yêu, là người linh hướng tuyệt vời, nên trong tất cả mọi sự, Ngài là Đấng đầu tiên tôi chạy đến, và tôi cảm nghiệm được rằng: Chúa không bao giờ làm tôi phải thất vọng, tôi được sáng tỏ hơn, và điều quan trọng là tôi luôn được niềm vui và bình an. 

Được huấn luyện và tự huấn luyện là con đường của hy vọng. Tôi bất toàn nhưng có Chúa hướng dẫn, nâng đỡ cùng với sự ước ao được nên tốt hơn; tôi cố gắng từng ngày và hy vọng rằng thêm một chút cố gắng là thêm một lần Chúa chúc lành cho ước muốn trở nên tốt hơn trong hành trình đời tôi.

 

Marie- Donatien  Y Lấu

Học Viện Hiển Linh - TD Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)

Trong đời sống bất cứ ơn gọi nào cũng đều trải qua những kinh nghiệm không nhiều thì ít, nhất là trong ơn gọi tu trì ngoài kinh nghiệm được đào luyện của từng giai đoạn còn có những kinh nghiệm thật cá nhân, đó là được đào luyện và tự đào luyện về đời sống nhân bản và đời sống thiêng liêng. Việc đào luyện này giúp tôi hình thành một nhân cách đẹp hơn. 

Qua học hỏi tôi đã nhận ra và hiểu biết hơn về tầm quan trọng của việc huấn luyện nhân bản. Tôi có cơ hội để vận dụng cái nhìn, lối nghĩ và cách thực hành đúng đắn với nhân bản Kitô giáo, với tu đức. Tự bản thân tôi ý thức mình có bổn phận và trách nhiệm trong công việc tự đào luyện chính mình. Tôi cần luôn ý thức và tập tành các nhân đức từ những điều rất căn bản và nhỏ mọn như khiêm tốn trong cách ăn nói và tiết độ trong mọi sự… đồng thời tôi phải có quyết tâm cụ thể và thực hành, như vậy sẽ giúp tôi tiến bước hơn. Bên cạnh đó, tự đào luyện cũng không có nghĩa là tự một mình rèn luyện nhưng cần phải biết cộng tác với những người phụ trách và biết lắng nghe những lời góp ý chân thành của chị em sẽ giúp tôi thấy rõ những khuyết điểm và thiếu sót nơi bản thân, để sửa đổi nên tốt hơn. 

Về kinh nghiệm được đào luyện trong đời sống thiêng liêng. Đây là ưu tiên hàng đầu trong đời sống, đặc biệt là trong đời tu. Được quý dì hướng dẫn cách cầu nguyện, cũng như gợi ý cho tôi về suy niệm bài Tin Mừng và thực hành Phút Hồi Tâm… Tôi nhận ra một điều, cầu nguyện không chỉ ngồi một chỗ nhưng tôi có thể cầu nguyện bất cứ lúc nào, làm việc cũng như giờ nghỉ ngơi đều có thể cầu nguyện với Chúa. Vì thế, tôi cảm thấy rất vui và Chúa thật gần gũi với cuộc sống đời thường của tôi. Nhờ sự hướng dẫn và những lời chỉ bảo ấy, tôi cảm thấy nhẹ nhàng và yêu thích đời sống cầu nguyện nhất là giờ gẫm giúp tôi dễ dàng hướng về Chúa hơn. Tôi tập cho mình có một thói quen sống lòng biết ơn đối với Chúa, bằng cách dù bất cứ ở đâu đều cám ơn Chúa, đặc biệt lúc làm Phút Hồi tâm và khi đọc kinh phụng vụ, tôi ý thức và đọc một cách sốt sắng. Để tập được điều này việc đầu tiên là tôi tập “nhận biết” Chúa trong mọi hoàn cảnh, trong các biến cố và những điều xảy ra xung quanh tôi. 

Qua những kinh nghiệm nhỏ bé này, tôi cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc biết bao vì tất cả là hồng ân Chúa ban cho tôi qua các trung gian, và là tình thương của Chúa dành cho tôi cách đặc biệt để tôi tiến bước trên đường nhân đức cách tốt hơn và hoàn thiện hơn. Tôi tạ ơn Chúa về tất cả.

 

Marie-Hilda Y Lang

Cộng Đoàn Học Viện Hiển Linh - TD Tây Nguyên

Write comment (0 Comments)