Cuộc đời mỗi người chúng ta ai cũng được sinh ra từ lòng mẹ, tình mẹ là một thứ tình cảm thiêng liêng, sâu sắc nhất mà mỗi người đều không thể nào quên. Mẹ là người mà ta yêu thương, trân trọng cả cuộc đời.

Là người đi tu, bước trên đường hiến dâng thì gia đình, cha mẹ là người mà tôi luôn nghĩ về trong trái tim tôi,  là chốn mà tôi nghỉ ngơi, bình yên trong những kỳ nghỉ, là chốn yêu thương, sum vầy trong những ngày xuân. Tuy quê nghèo, đường đất, mái tranh…nhưng đầy ắp kỷ niệm, tiếng cười trong những ngày xuân về. Và những lần về tết bên mẹ tôi thấy thật vui, ấm áp vì mẹ còn đó, khỏe mạnh, cái tết gia đình tôi không sang trọng, rất đơn sơ nhưng mà thật vui, thật hạnh phúc. Còn mẹ là còn tất cả, tôi chỉ cần mẹ còn bên tôi.

Trên bước đường theo tiếng gọi, những ngày xuân cùng gia đình thưa bớt dần vì nhu cầu sứ mạng, cứ mỗi xuân về mẹ lại hỏi “con có về tết hong?” Rồi mẹ lại ngóng trông, chờ đợi tin. Tết có khi tôi về chút xíu lại chạy đi, có năm cũng không về được ngay những ngày tết mà tôi về ít ngày sau đó. Dầu vậy mẹ vẫn vui khi thấy tôi về, vẫn chuẩn bị những món ăn ngày tết mà hồi bé tôi thích, tôi cũng thấy an tâm vì mỗi lần ghé nhà, mẹ vẫn còn đó, vẫn ra đón tôi, rồi ngậm ngùi lúc tiễn tôi đi.

Write comment (0 Comments)

Khắp mọi nơi trên đất nước đã rộn ràng không khí đón xuân, hoa mai, hoa đào, hoa cúc…khoe sắc khắp nơi đó đây trước nhà, ngoài ngõ và nơi các chợ hoa…lung linh sắc tết. Khắp các cửa hàng, khu chợ…những món ăn tết; bánh, mứt, kẹo….quần áo mới rực rỡ sắc màu của xuân trên khắp các con phố. Các con đường cũng đã được thay áo mới, được trang trí hoa, đèn …muôn sắc màu trông thật đẹp. Mọi người thì tất bật cho những công việc cuối năm để chuẩn bị cho những ngày tết.

Tại các Giáo Xứ cũng nhộn nhịp không khí xuân, ca đoàn tập hát cho những ngày tết, quý ông bà, các bạn trẻ, em nhỏ…tập nghi thức mừng tuổi Chúa, một bầu khí nhộn nhịp sau Thánh Lễ chiều. Tất cả góp phần làm cho không khí đón xuân thêm vui tươi và nhiều hy vọng.

Write comment (0 Comments)

Chị mến,

Sau những tháng ngày sống trong Nhà Dòng, qua các giai đoạn huấn luyện đầu đời tu, và em đã đang ở giai đoạn cuối để chuẩn bị trở thành một nữ tu. Hôm nay em xin gửi đến chị chút tâm tình của em từ mái nhà Tập Viện thân yêu của chúng ta, nơi mà chị cũng đã từng có nhiều kỷ niệm gắn bó trong bước đường ơn gọi của chị.

Chị đã đi trước em một đoạn đường khá dài, chị đã trải qua biết bao kinh nghiệm vui, buồn, khó khăn…của đời dâng hiến trong sứ vụ đó đây. Chị cũng hiểu thế nào là những thách đố của đời dâng hiến, những đòi hỏi của sứ vụ hằng ngày trong thế giới hôm nay. Chị cũng đã chiến đấu mạnh mẽ, chị đã chiến thắng can đảm để bước đến hôm nay, và có lẽ cũng có đôi lần thất bại trong các cuộc chiến đấu ấy, có đôi lần chị cũng yếu đuối, mệt mỏi, buông xuôi …Vì là phận người không ai tránh khỏi những thất bại, những vấp ngã …phải không chị? Đó là chuyện rất đỗi bình thường của kiếp người, không ai là hoàn hảo, không ai là cả cuộc đời đều thành công, hay chiến thắng mãi được.

Write comment (0 Comments)

Cuộc sống ngày hôm nay mọi sự phát triển, nhất là về khoa học kỹ thuật, vì thế mà cuộc sống chúng ta cũng thay đổi. Cứ tưởng rằng máy móc phát triển, tiện lợi hơn thì cuộc sống con người sẽ nhàn hạ hơn, nhưng sao chúng ta vẫn bận rộn tối mặt mũi. Chúng ta ít có thời gian rãnh, chúng ta chạy đua với thời gian. Từ sáng khi mở mắt là chúng ta bận rộn cho đến tối lên giường vội dỗ giấc ngủ cho nhanh, không còn thời gian để cho đầu óc tĩnh lặng, nghỉ ngơi đôi chút. Cuộc sống chúng ta cái gì cũng trở nên vội  như bài thơ VỘI của thầy Thích Tánh Tuệ đã viết: 

Write comment (0 Comments)

Tờ lịch cuối cùng của năm cũ sắp rơi xuống, thế là một năm nữa đã trôi qua trong cuộc đời mỗi người chúng ta. Dù muốn hay không thì thời gian vẫn cứ không ngừng trôi, thời gian chẳng chờ đợi chúng ta, nó cứ theo vòng xoay một cách miệt mài mỗi giây, phút…cứ thế đều đều.

Cuối năm là dịp không chỉ để cho chúng ta dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị đón năm mới, nhưng cũng là dịp để chúng ta dành thời dọn dẹp những bộn bề trong tâm hồn mình, những bụi bẩn bám sâu trong tâm mình một năm qua. Để rồi với một tâm hồn mới, một con tim mới đầy những suy nghĩ tích cực, những yêu thương chào đón năm mới.

Năm 2020 có lẽ là một năm để lại trong lòng chúng ta nhiều nốt nhạc buồn nhất, năm của sự mất mát, của sự chia ly, của sự khó khăn…hoang mang bao trùm cả thế giới.  Một năm có nhiều điều chúng ta mong đợi mà nó không đến, và cũng có nhiều điều chúng ta không chờ thì nó lại đến. Chúng ta không thể chọn lựa hoặc thay đổi những sự đã xảy ra trong năm vừa qua. Tuy một trang sử đã dần khép lại, nhưng những dư âm buồn của nó vẫn còn vang vọng trong lòng mỗi chúng ta.

Write comment (0 Comments)