Cha kính,

Tối nay con tham dự buổi cầu nguyện và ban phép lành toàn xá với Cha từ quê hương của con. Con nhìn thấy cảnh cha bước đi khập khiểng trong trời mưa, cảnh vật Vatican im lìm, lòng con thổn thức, cảm động và thấy xót trong lòng quá cha ạ, con biết trên khắp thế giới cũng có hàng triệu con tim thổn thức khi nhìn thấy Cha trong cảnh vật như thế.

Quãng trường Vatican mọi ngày các tín hữu khắp nơi tụ về đông đảo, nhất là những lúc có Cha hiện diện. Nhưng tối nay, quãng trường trống vắng, Cha nói với một khoảng không bao la, nhưng Cha biết là con cái Cha trên khắp hoàn cầu đang hiệp lòng cùng Cha cầu nguyện, đang lắng nghe Cha nói. Mỗi người, mỗi nhà với chiếc vi tính, hay điện thoại,… chúng con đã hướng về Cha, lắng nghe những lời cha dạy, và nhận lãnh Phép Lành Cha ban.

Bình thường thì Cha cũng đã có trăm công nghìn việc để mà lo lắng rồi, lo lắng cho con cái khắp năm châu, nhưng trong cơn đại dịch này, mỗi ngày số người chết gia tăng, trong đó có cả linh mục và tu sĩ của Cha, người nhiễm bệnh gia tăng trên khắp nơi. Các Nhà Thờ hầu như không có Thánh Lễ, không có các sinh hoạt tôn giáo chung trong thời gian cao điểm nhất của năm Phụng Vụ. Cha lo lắng là dường nào cho con cái cha, những tín hữu trên khắp hoàn cầu. Làm sao để chúng con có thể giữ vững niềm tin trong hoàn cảnh như thế này, làm sao để chúng con có thể sống niềm tin khi không được đến Nhà Thờ… Lòng Cha lo lắng biết bao cho con cái khắp nơi trên thế giới.

Cha đã hướng dẫn cho chúng con mọi thứ có thể để sống niềm tin, và Cha luôn tìm mọi cách để nâng đỡ chúng con. Tối hôm nay, cầu nguyện cùng Cha, nhìn thấy Cha cầu nguyện với Mẹ và với Chúa Giêsu trên Thập Giá thật thánh thiện, gần gũi và dễ thương quá đỗi, qua đó giúp cho con mạnh mẽ hơn, xác tín hơn vào Chúa. Con thật hạnh phúc vì mình có niềm tin vào Chúa, vì con được làm con Giáo Hội, được cùng với anh chị em Kitô hữu trên khắp hoàn cầu cùng cầu nguyện với Cha tối hôm nay.

Cám ơn Chúa đã chọn gọi Cha và trao cho Cha trọng trách cai quản Giáo Hội của Chúa trên trần gian này, cám ơn Cha đã luôn ở bên chúng con trong mọi lúc. Cám ơn Cha đã luôn cầu nguyện, chăm sóc, dạy dỗ và lo lắng cho chúng con mọi khi với tình của một người cha.

Con thương Cha lắm, con thấy cha lo buồn con không biết làm gì hơn, con chỉ biết lo lắng cùng Cha, con cầu nguyện cho Cha mỗi ngày, con xin Chúa ban cho Cha sức khỏe, bình an, sự khôn ngoan của Chúa, xin Chúa luôn ở cùng cha, xin Chúa nhậm lời Cha. Chúng con luôn hướng về Cha, và sống tốt bổn phận của chúng con hằng ngày. Và như lời Cha dạy tối hôm nay, qua biến cố đại dịch này chúng con phải biết nhìn lại để điều chỉnh cuộc sống cho phù hợp, phải biết tín thác vào quyền năng của Chúa, hy vọng sẽ được Chúa cứu thoát.

Xin Thiên Chúa chúc lành cho Cha. Và xin cho cơn đại dịch mau qua, cho chúng con được bình an để lòng Cha được an tâm.

 

Mây Trắng - TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

 “Cao hơn cả núi

Dài hơn cả sông

Rộng hơn cả đất

Xanh hơn cả trời”

 (Hơn cả yêu-Khắc Hưng)

Đó là một bài hát khá “hot” gần đây trên Youtube. Lời bài hát làm tôi liên tưởng đến tình thương mà tôi nhận được từ Thiên Chúa qua ơn gọi của mình.

Từ tấm bé cho mãi tới năm mười sáu tuổi, tôi chưa một lần gặp gỡ các nữ tu. Ấy vậy mà “tiếng sét” từ những lần tham gia khóa hè đã thôi thúc tôi bước vào đời tu.

Những bước chân chập chững bước vào đời tu với biết bao điều mới mẻ, lạ lẫm; với những khám phá về Thiên Chúa, về tha nhân và chính mình dần giúp tôi lớn lên thấy rõ qua va vấp và cả va chạm nữa.

Có lần, một giảng viên đã nói với tôi: “Sao em đi tu uổng thế bé? Cô thấy em có nhiều khả năng, em ở ngoài chắc sẽ thành đạt”. Ban đầu, tôi cũng có chút tự mãn về những lời nói ấy. Nhưng lời cuả thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Côrintô đã giúp tôi phản tỉnh “Bạn có gì mà đã không được lãnh nhận? Nếu đã lãnh nhận tại sao lại huênh hoang như thể không lãnh nhận?” (1 Cr 4,7). Tôi nghiệm ra rằng ngay từ lúc mới bước vào tu, chính quý Soeurs giáo đã dạy tôi từng tí một: từ cách đi đứng, cách ứng xử và cả cách viết một tấm thiệp đến cách cầu nguyện, cách sống đời tu….tất cả những gì tôi có được đều là tình thương Chúa qua bàn tay của quý Soeurs giáo để tạo nên ‘con bé’ của ngày hôm nay. Từ đó, tôi có cảm thức về sự hiện diện của Thiên Chúa trong từng biến cố của đời mình. Đôi khi Chúa gửi một biến cố để tôi can đảm từ bỏ những gì không phù hợp với đời tu; có khi Chúa muốn cho tôi một cơ hội mới qua một thách thức nào đấy; có lúc Chúa lại muốn tôi sám hối để thấy được ân sủng Chúa dành cho tôi qua một trái ý..Thế đấy, đi từ hết trải nghiệm này đến kinh nghiệm khác trong đời tu, tôi ý thức được Chúa đối với tôi là hơn cả yêu nữa. Khi thì nhẹ nhàng, lôi cuốn; lúc lại mạnh mẽ và kiên quyết….Bàn tay quan phòng của Ngài luôn bao bọc đời tôi.

Về phía mình, tôi cũng nhận ra rằng tôi chỉ “yêu” thôi thì chưa đủ để tôi sống đời tu cách tròn đầy. Bởi lẽ, theo dòng thời gian, tình yêu thuở ban đầu có phần bị hao mòn. Những trái ý, khó khăn và thách đố đã làm phai mờ lòng nhiệt huyết của ngày mới tu. Thế nên, tình yêu trong đời dâng hiến cần thêm một chút hy vọng, một ít tin tưởng, một phần phó thác, một tí can trường và đặc biệt là ơn Chúa để giữa những chông chênh tôi vẫn trung thành và can đảm dấn thân theo Ngài.

Hạt Cát

Khấn sinh – TD.Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

Mùa Chay năm nay khác với mọi năm, Mùa Chay năm nay rơi vào giữa cơn đại dịch đang lan tràn trên toàn thế giới. Đa số các Giáo Hội địa phương ở nhiều nước trên thế giới đã tạm dừng  Thánh Lễ, các sinh hoạt tôn giáo tập trung đông người, để tránh việc lây nhiễm.

Đáng lẽ ra Mùa Chay có nhiều hoạt động diễn ra trong Nhà Thờ như là suy tôn, chặng đàng, cầu nguyện, tĩnh tâm….nhưng dường như tất cả đã phải ngưng hết ở nhiều nơi trên thế giới, có nơi phải dự lễ trực tuyến, và mọi người phải tự mình sống Mùa Chay, đọc kinh, cầu nguyện riêng tại nhà. Tất cả diễn ra trong âm thầm, không có tập trung trong Nhà Thờ như những Mùa Chay trước được.

Theo tính tự nhiên, thì tôi cảm thấy buồn và cảm thấy thiếu khi mà không được tổ chức, không được tham gia các nghi lễ tôn giáo chung với nhau trong Nhà Thờ. Nhưng khi suy nghĩ lại, tôi thấy đây là một cơ hội cho tôi sống kinh nghiệm Sa Mạc Mùa Chay với Chúa Giêsu, Ngài đã đi vào sa mạc, ăn chay, cầu nguyện trong 40 đêm ngày. Chúa vào sa mạc chỉ có một mình, sống một mình với mênh mông biển cát. Nơi đó Ngài cầu nguyện với Cha Đấng luôn hiện diện bên Ngài. Và chúng ta Mùa Chay này cũng thế, mỗi người cũng hãy đi vào sa mạc với Chúa trong tâm hồn mình, tại nhà của mình, hãy tìm gặp Chúa trong sa mạc đời mình.

Mùa Chay năm nay cũng là cơ hội cho tôi thật sự đi vào sa mạc với Chúa cả bên trong lẫn bên ngoài. Thay vì đi đến Nhà Thờ tham dự Thánh Lễ, các nghi thức Mùa Chay với người khác một cách long trọng. Năm nay mọi sự trong âm thầm lặng lẽ. Trong cái âm thầm lặng lẽ ấy, tôi sẽ hiểu được, thấm được, cảm nghiệm được sự âm thầm, lặng lẽ của Chúa trong sa mạc hoang vu, chẳng có bóng người.

Mùa Chay không Thánh Lễ giúp cho tôi hiểu được sự thiếu thốn của những Kitô Hữu ở những nơi thiếu linh mục, những nơi không có Thánh Lễ.  Sự khao khát được đến Nhà Thờ tham dự Thánh Lễ giúp cho tôi cảm thông được với những người Kito hữu không có cơ hội, hoặc không thể đến được Nhà Thờ, và tôi cầu nguyện cho tôi và cho họ sớm được tham dự Thánh Lễ trở lại.

Mùa Chay không đến Nhà Thờ với bao nhiêu Kitô hữu khác, dạy tôi biết tận dụng thời gian đi sâu vào tâm hồn mình, gặp Chúa ở đó, chỉ Chúa và tôi cùng nhau đối thoại. Tôi có thời gian để nói chuyện nhiều hơn với Chúa, có cơ hội cho Chúa thấy rõ con người tôi qua những thăng trầm cuộc sống, cho Ngài thấy tất cả những ưu, khuyết những gì tôi đã làm tốt và chưa tốt… Xin Ngài biến đổi và giúp tôi sống tốt hơn.

Và Mùa Chay này giúp tôi biết nhận thấy sự hữu hạn của con người để biết trông cậy vào Đấng toàn năng. Thấy sự yếu đuối giòn mỏng của sự sống, để biết yêu quý và trân trọng nó. Thấy sự ngạo mạn của con người để biết ăn năn, sám hối và phục tùng Đấng Tạo Hóa. Và thấy sự ích kỷ của con người để tôi biết sống quãng đại hơn, biết sống vì và cho người khác nhiều hơn nữa.

Đôi khi cuộc sống bình thường, đủ đầy tôi không biết trân trọng những gì mình đang có, đang được hưởng dùng. Và chính những lúc khó khăn, thiếu thốn này dạy tôi biết giá trị, biết trân quý những gì mình đã từng có. Mỗi ngày thức dậy được tham dự Thánh Lễ là một hồng ân, nhưng đôi khi tôi thấy bình thường, nhưng lúc này khi thức dậy không còn được tham dự Thánh Lễ tôi mới nhận thấy ngày sống của mình đã thiếu đi một điều rất quan trọng. Và tôi cầu mong cho đại dịch mau qua, cuộc sống ổn định, mọi người được bình yên, và tôi được tham dự Thánh Lễ mỗi ngày như trước.

Bạn và tôi chúng ta cùng nhau sống sa mạc Mùa Chay để cầu nguyện cho các vị bác sĩ, y tá trên toàn thế giới được nhiều sức khỏe, bình an để họ có đủ sức chăm sóc cho bệnh nhân, và cầu cho họ sớm tìm ra phương pháp chữa trị cho chúng ta. Chúng ta cầu nguyện cho những người đã bị nhiễm virus được có sức đề kháng tốt để chiến thắng virus. Chúng ta cầu nguyện cho những người còn khỏe mạnh được tiếp tục khỏe mạnh, không bị lây nhiễm. Và cuối cùng chúng ta cầu nguyện cho mọi người được bình an, được vui vẻ, hạnh phúc. Xin cho đại dịch mau qua để chúng ta có thể đón một Lễ Phục Sinh tốt đẹp với mọi người Kitô hữu trên toàn thế giới.

 

Mây Trắng – TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Một phút tản mạn về đời tu của chính mình.

 Trong y khoa, tiến trình phát triển của một phôi thai hình thành nên một cơ thể người được tính bằng giây. Một phút trôi qua đã có không ít tế bào được hình thành.Và với chín tháng mười ngày từ một phôi thai đầu tiên sẽ hình thành một con người toàn vẹn. Một em bé sinh ở tháng thứ bảy sẽ khác một em bé sinh tháng thứ chín dù chỉ cách nhau hai tháng. Thế đấy, Thiên Chúa Ngài thật quyền năng trong việc tạo dựng.Cũng vậy, hành trình bước theo chân Đức Kitô của con như một phôi thai đang dần phát triển trong bào thai của Giáo Hội nói chung và Hội Dòng nói riêng. Từng ngày, hành trình tu đức và nhân bản của con được trau dồi, tâm hồn con như “Sỏi Đá Nở Hoa”. Qua từng ngày sống, con được uốn nắn để trở nên giống Đức Kitô hơn, hầu có thể “Họa lại gương mặt của Đức Kitô, và trở nên hương thơm của Ngài” như tâm nguyện của Đấng Sáng Lập.

Đối với bản thân con trước kia chỉ hiểu biết một cách sơ sài về đời thánh hiến. Nhưng khi được học và tìm hiểu qua chương trình huấn luyện của Nhà Dòng con mới cảm nhận rõ ràng hơn, ý thức, yêu mến và trân trọng sự cao quý của Đời Thánh Hiến, vì qua đó chính Thiên Chúa là Người gọi và chọn con. Nhưng không chỉ có thế, bản thân con cũng phải có một sự đáp trả bằng sự tin tưởng và phó thác cho Ngài, để đi theo Ngài. Đúng vậy, nhưng theo Chúa phải như thế nào? con thiết nghĩ rằng, cuộc đời của con đi theo Chúa trong đời sống tu trì phải mang ba chiều kích: Tìm Chúa – thấy Chúa và đem Chúa đến cho mọi Người. Bằng cách nào? Trước hết, theo con hiểu cuộc đời dâng hiến là cuộc đời đi tìm Chúa, qua bàn tiệc Lời Chúa và Thánh Thể, qua cầu nguyện, hy sinh phục vụ anh chị em với tinh thần quảng đại, âm thầm, khiêm tốn, phải chấp nhận hy sinh, từ bỏ bản thân…. Vậy để tìm được Chúa, con phải tìm Ngài trong mọi sự, từng giây phút trong đời mà con có thể đụng chạm, nhìn ngắm và tiếp xúc. Cầu mong qua tất cả mọi hành động, suy nghĩ, lời nói bản thân của con cũng ý thức được tất cả là ân ban của Thiên Chúa. Chính qua đó con sẽ tìm thấy Chúa và khi thấy rồi con sẽ được hiểu biết về Ngài hơn, để con tâm sự, chia sẻ với Ngài trong chính nội tâm sâu thẳm giữa con với Ngài, do chính Chúa Thánh Thần linh hứng, và dưới sự hướng dẫn của quý soeurs đồng hành.Viên sỏi kia đã được trở nên óng ánh hơn.

Cảm nhận về Chúa thôi chưa đủ, Ngài cần con tiến thêm một bước thiết thực hơn với ba lời khấn: Khó Nghèo, Vâng Phục và Khiết Tịnh, theo linh đạo và đặc sủng của Dòng. Để được như vậy, con phải từ bỏ tất cả để tìm Thiên Đàng ngay dưới thế này, sống và làm chứng cho mọi người thấy được rằng đời tu là con đường giải thoát đưa con tới tự do chân chính, hầu phục vụ Thiên Chúa và tha nhân cách hữu hiệu hơn. Con  thiết nghĩ cuộc đời tận hiến của con bước theo Đức Kitô, với mục đích chính là để tìm kiếm vinh quang Thiên Chúa trong Đức Ái trọn hảo. Chính qua lời khấn Dòng mà con đã khấn, giữ và hiến thân cho Thiên Chúa, là tuyên bố bản thân thuộc trọn về Chúa và nhận Ngài làm chủ nhân cuộc đời, là cam kết chết cho đời để sống cho Chúa. Như lời Đức Giáo Hoàng Phaolô VI đã nói: “ Tu sĩ là người tìm điều thế gian tránh và tránh điều thế gian tìm”. Và cũng chính qua ba lời khuyên Phúc Âm làm cho con giải thoát khỏi ràng buộc sự đời để trở thành người tự do đích thực và để lòng trí chuyên lo việc nên thánh bằng chính việc mến Chúa, yêu thương và phục vụ anh chị em đồng loại. Theo con, Đức Ái trọn hảo không đâu xa mà rất gần. Đó chính là đời sống cộng đoàn, những người chị em đang sống, ngày ngày đồng hành, chia sẻ cùng con. Chính nơi cộng đoàn là môi trường thuận tiện nhất và là nền tảng để cho con sống và thực hành Đức Ái trọn hảo này. Nhưng với những giới hạn nơi con người mỏng giòn, con cũng không ít lần làm cho chị em tổn thương. Thế nhưng, sau những vấp ngã bàn tay kỳ diệu của Ngài lại nâng con lên và cho tâm hồn của viên sỏi kia một bông hoa nhỏ để làm nghị lực tiếp tục cuộc hành trình rèn dũa của mình.

Biến cố chia Tỉnh dòng cũng là một ân ban Chúa dành cho bản thân con. Qua đó, con nhận được sự huấn luyện một cách cá vị, cả về đời sống tu đức lẫn nhân bản. Nhờ sự quan tâm của quý soeurs trong Ban phục vụ và sự đồng hành của quý soeurs phụ trách, con được huấn luyện trong sự trưởng thành. Quý soeurs đã giúp con xác định rõ ràng mình đang bước theo ai? và tình yêu của con dành cho ai? Điều này đã giúp con mỗi ngày tiến sâu hơn trong tình yêu đối với Chúa và cảm nghiệm Chúa yêu con một cách vô điều kiện mặc kệ con có xứng đáng hay không. Ngài luôn chăm sóc và lo lắng cho con qua Hội Dòng và cộng đoàn con đang hiện diện. Từng ngày hình thành trong con ý thức mình thuộc về Hội Dòng và nơi này là ngôi nhà thứ hai của con. Con thầm cảm ơn Hội Dòng đã đón nhận con, dù con bất toàn.

Từ đó, thúc đẩy con phải sống tình con thảo đối với cộng đoàn và Tỉnh dòng. Con luôn cố gắng tự huấn luyện mình trưởng thành hơn về nhân bản và tâm linh, cũng như trao dồi những kỹ năng sống chung trong cộng đoàn, hầu góp phần nhỏ nhoi của mình làm cho bầu khí cộng đoàn tươi vui và hạnh phúc hơn. Con ước nguyện trở nên khí cụ Chúa dùng để thể hiện lòng thương xót Chúa cho mọi người mà con gặp gỡ và môi trường con đang phục vụ.

Lạy Chúa, xin Ngài hãy đến đồng hành, giúp sức, hướng dẫn và biến đổi con, để con luôn trung thành đi theo Chúa theo tinh thần và đặc sủng Dòng Chúa Quan Phòng. Xin cho con luôn biết khao khát tìm kiếm, thi hành thánh ý Ngài, ra đi rao truyền và làm chứng tình yêu của Ngài cho mọi người. Xin cũng ban Thánh Thần Chúa xuống trên con để trong mọi tư tưởng, ngôn ngữ và hành vi của con đều chất chứa tinh thần của Ngài. Lạy Chúa, này con xin dâng đời con cho Ngài với lòng tin tưởng và phó thác, xin hãy làm cho “bông hoa sỏi đá” của con, được góp phần trong vườn hoa đa sắc của Giao Hội Chúa, hầu có thể thu hút nhiều người đến với Ngài hơn.

 

                  Sr. M. Delphine Xiêm

               Khấn sinh TD. Cù Lao Giêng

Write comment (0 Comments)

 Ngày …tháng…năm…

Giờ này đêm đã khuya, sương rơi lành lạnh chạm đến thịt da, tôi bỗng rùng mình. Bầu trời đêm nay cao và trong lắm. Ở dưới nhà, buổi tiệc cha mừng tôi trở về vẫn còn kéo dài với tiếng nhạc xập xình, tiếng chúc mừng vẫn còn vang và tôi nhìn thấy nụ cười ánh lên niềm vui sướng của Cha.
Đêm nay là đêm đầu tiên tôi bắt đầu cuộc sống mới, bắt đầu trở nên người mới, một người được Cha phục hồi lại địa vị sau lần đi hoang trở về. Tôi muốn nói lên lời cám ơn Cha mà sao thấy khóe mắt mình cay cay, cổ họng nghẹn lại và tôi chỉ còn cảm nhận được vòng tay Cha ôm xiết tôi vào lòng...

Tôi vẫn còn nhớ cái ngày tôi đến xin chia phần gia tài mà tôi được hưởng. Ngày đó, tôi cảm thấy mình đã lớn, tôi muốn tự mình được tự do, được sở hữu tài sản như một người trưởng thành thật sự, tôi muốn ra đi để được sống theo ý thích của mình. Tôi nhất quyết ra đi dù biết rằng sự ra đi của tôi sẽ làm Cha đau lòng. Tôi biết Cha không tiếc với tôi số tài sản tôi muốn, mà Cha thương tôi một khi ra khỏi nhà, không còn sống dưới sự che chở của Cha, tôi sẽ phải đụng chạm với cuộc sống vốn có quá nhiều phức tạp. Tôi hiểu nỗi lòng của Cha nhưng vẫn bướng bỉnh ra đi vì tính hiếu kỳ của mình. Thế là Cha chia gia tài cho tôi. Tôi sung sướng bước chân ra khỏi nhà và nghĩ đến cuộc sống mới đang chờ đợi phía trước. Tôi không biết rằng Cha đã đứng nhìn theo cho đến khi bóng tôi khuất hẳn.

 Tôi bắt đầu cuộc sống mới với số tiền Cha đã cho bằng cách ăn chơi phung phí. Tôi lao vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng với nhóm thanh niên không đứng đắn để hàng đêm tôi chìm trong tiếng nhạc, trong làn khói thuốc và vị cay nồng của rượu. Tôi mặc nhiên để cho mình bị những dục vọng xấu xa điều khiển, dần dần tôi đánh mất chính mình. Tôi trở nên xấu xa và chìm ngập trong tội lỗi.

Bỗng một hôm, trong làng tôi sống gặp một nạn đói khủng khiếp, số tài sản của Cha cũng đã tiêu tan trong những cuộc ăn chơi phung phí. Tôi chỉ còn lại hai bàn tay trắng, bạn bè, những kẻ đã từng thề sống chết với tôi cũng đã bỏ tôi mà đi vì tôi không còn tiền. Tôi chua chát khi hiểu rõ hơn câu nói: “ Còn tiền, còn bạc còn đệ tử. Hết tiền hết bạc hết ông tôi”. Từ đó, tôi bắt đầu lang thang đi xin làm bất cứ việc gì để có miếng ăn, nhưng đói kém xảy ra cả vùng thì ai cũng như ai. Cuối cùng, tôi cũng xin được một công việc là chăn heo. Những ngày nhịn đói kéo dài làm tôi mệt lả, tôi định bụng ăn thức ăn của heo cho đỡ đói, vậy mà người ta cũng không cho. Tôi tủi thân, nhục nhã và xấu hổ, cảm giác tội lỗi và tuyệt vọng luôn dày vò trái tim tôi.


Trong lúc tưởng chừng như đang rơi xuống vực sâu của đói khát và tuyệt vọng, tôi bỗng nhớ về những ngày tháng được sống trong sự giàu sang sung sướng, sống trong tình thương ấm áp của gia đình. Lúc đó tôi ý thức rằng mình còn có một người Cha, một người vẫn yêu thương tôi bằng tình thương dịu dàng của người mẹ và chở che tôi bằng tình thương ấm áp của người cha. Chính cha đã dệt nên hình hài này, đã thay thế mẹ nuôi tôi khôn lớn, cha đã hứa với mẹ là “lo cho tôi nên người và nên thánh” vậy mà chính tôi đã không cộng tác với cha làm tròn lời hứa ấy. Tôi hối hận và cảm thấy xấu hổ với chính mình, xấu hổ với tình thương mà cha đã dành cho tôi. Từ trong sâu thẳm của tâm hồn, một sự hối thúc tôi phải trở về, phải can đảm đối diện với bản thân. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng lời tạ tội với Cha: “ Thưa Cha, con thật đắc tội với trời và với Cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như người làm công cho cha vậy”.Thật ra lần này trở về tôi không cầu mong mình được cha tha thứ mà chỉ muốn mình không phải bị chết đói, chết khát nơi xứ lạ quê người. Với sức lực còn lại của một thanh niên, tôi cất bước lên đường trở về trong sự cô đơn và đau khổ trong tâm hồn.

Bước chân ngập ngừng sau lũy tre đầu làng, tôi muốn bước thật nhanh vào nhà, muốn chạy đến ôm chầm lấy cha, nhưng tôi đã không làm thế, tôi cúi mặt lầm lũi như kẻ trộm bị bắt quả tang. Và rồi tôi đã nghe tiếng reo mừng của Cha nơi bậc cửa, ngẩng lên, tôi thấy mình ngộp trong vòng tay ôm xiết, trong những chiếc hôn nồng ấm của Cha. Bấy giờ tôi thấy mình không xứng đáng và bắt đầu nói: “ Thưa Cha, con thật đắc tội với trời và với Cha..”. Thế nhưng Cha không kịp nghe tôi nói hết, đã vội vàng sai người đi lấy áo mới mặc cho tôi, lấy giày mới xỏ vào chân tôi và đeo vào tay tôi chiếc nhẫn, dấu chỉ của quyền bính. Từ một đứa rách rưới, đói khát, giờ đây đã được phục hồi lại địa vị sau một cuộc ra đi chạm trán với đời. Rồi Cha lại ra lệnh cho làm tiệc để ăn mừng vì: “ Con ta đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy”.Cha không oán trách tôi một lời, vậy mà sao tôi cứ hoài ray rứt? Giả như Cha la mắng, trách phạt thì có lẽ tôi đỡ hối hận và ray rứt hơn chăng? Cũng từ đây tôi mới nhận ra rằng: tình yêu của Cha quá bao la. Cha vẫn yêu thương dù tôi đã phản bội lại tình yêu thương ấy. Trong những ngày tháng chơi bời phóng đãng, tôi đâu ngờ rằng ngày ngày Cha vẫn mòn mỏi đợi cửa ngóng tôi về, khi thấy bóng ai giống tôi thấp thoáng là mắt Cha lại ánh lên một niềm hy vọng. Vậy mà tôi vẫn bặt tăm để Cha già ngày ngày héo hon vì thương nhớ. Tôi thật quá vô tâm và ích kỷ. Chiều nay, khi được Cha ôm vào lòng, tôi bỗng thấy mình trở nên bé nhỏ và bao ngày đắng cay cơ cực trong tôi dường như tan biến hết, tôi chỉ còn cảm nhận được vị mằn mặn của giọt nước mắt ăn năn và vị ngọt của giọt nước mắt hạnh phúc quyện vào nhau. Chính giọt nước từ khóe mắt già nua ấy rơi xuống đã xóa sạch hết bao lỗi lầm của thằng con hư đốn là tôi. Từ đây tôi lại được sống dưới mái gia đình thân yêu, sồng dưới sự bao dung che chở của Cha. Tôi sẽ lại là tôi, sẽ cùng Cha vun đắp cho cuộc sống này ngày một tốt đẹp và tràn ngập niềm hạnh phúc.


Đêm đã khuya hơn, bầu trời vẫn cao và trong lắm. Tiếng cười nói và tiếng nhạc cũng đã chìm dần trong màn đêm dày đặc. Mọi người đã ra về hết, chỉ còn lại một mình tôi ngồi đối diện với bóng đêm. Một vì sao lấp lánh phía trời xa. Tôi thấy vì sao ấy đang cười với tôi,mừng cho sự trở về của tôi. Vì sao đó chính là tôi, nó đứng lẻ loi giữa bầu trời khuya vắng, nhưng vì sao ấy không cô đơn, vì nó cảm nhận được tình yêu thương của mọi người dành cho nó, và quan trọng là nó biết nó vẫn còn có một người cha đây lòng bao dung và tha thứ.

 

Sr Teresa Trúc Băng -  TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)