Năm ấy nhỏ được bài sai về giúp một Giáo điểm nhỏ, nơi mà không có linh mục ở tại chỗ. Giáo Điểm này thuộc quyền của một cha sở tại họ đạo chánh cách đó hơn 10km. Hằng ngày cha vào làm Lễ, rồi cha lại về họ chánh. Giáo điểm cũng chưa có nhiều giáo dân lắm, chỉ trên khoảng 50 gia đình. Vì thế mà cộng đoàn 2 chị em quản lý mọi sự nơi này. Cuộc sống rất vui vẻ, bình an.  

Giáo dân thì rất thân quen với nhau, với các Dì. Họ thường lui tới giúp các Dì việc này việc kia, có khi đem cho cái này, cái nọ…Trong số đó có một anh chàng cũng gần tứ tuần, anh ta chưa lập gia đình, anh ấy rất siêng năng việc Nhà Thờ, và thường xuyên giúp các dì trong nhiều việc khi các Dì nhờ, anh ấy sẳn sàng giúp.   

Sau gần một năm sống ở đó, anh ấy dường như quan tâm đến nhỏ nhiều hơn, hay hỏi thăm, đem trái cây cho các Dì thường xuyên. Nhỏ có một cảm giác là lạ trong ánh mắt của anh ấy mỗi khi nói chuyện với nhỏ. Rồi một ngày nọ, anh ấy đưa cho nhỏ tờ giấy xếp lại rất cẩn thận, anh ấy nói rằng “Dì về nhà hãy đọc nhé”. Nhỏ hồi hộp không biết anh ấy viết gì trong đấy. Thế rồi, về đến nhà nhỏ mở ra xem, trên trang giấy có một dòng chữ ngắn gọn, to : “Sơ ơi, anh yêu sơ”. Đọc dòng chữ, nhỏ cảm thấy lòng thổn thức, và có một cảm giác lo lo trong ấy. 

Thật ra nhỏ cũng là một con người có trái tim biết rung động, biết cảm mến trước những điều tốt đẹp, và nhỏ không tránh khỏi sự rung động trước những tình cảm tốt đẹp, trước một người tử tế như vậy. 

Tối hôm ấy nhỏ suy nghĩ, và cầu nguyện trước Thánh Thể thật lâu, xin Chúa cho nhỏ biết phải làm sao trước tình huống này. Và rồi Chúa soi sáng cho nhỏ can đảm, chân thành trình bày cùng bề trên và xin đổi đi nơi khác. Vì là con người yếu đuối, nhỏ không biết mình sẽ có thể đứng vững được bao lâu trước tình cảm như vậy, không biết ý chí có thể làm chủ con tim được bao lâu, khi mà lời mời gọi ngọt ngào cứ mãi bên tai.  Bề trên hiểu chuyện, và thông cảm nên đã đổi nhỏ đi một nơi khác cũng cách khá xa nơi này. Nhỏ biết mình sẽ đổi đi, nhưng nhỏ không hề nói cho ai biết, kể cả anh ấy, nhỏ âm thầm chuẩn bị hành trang. Đến ngày đi, sau Thánh Lễ nhỏ chào mọi người, có anh ấy trong đó, ai cũng ngạc nhiên vì tin Dì Út chuyển đi. Anh ấy thì rất buồn, anh ấy đã khóc khi tiễn nhỏ lên xe. 

Tuy không ai biết lý do vì sao nhỏ đổi đi như vậy, cũng không ai biết chuyện giữa anh ấy và nhỏ. Thấy anh ấy rơi nước mắt, mọi người còn chọc “Dì Út đi có người buồn rơi lệ rồi nè Dì Út ơi”, rồi mọi người cười vui vẻ, anh ấy cũng cười theo. 

Xe lăn bánh trên con đường làng quen thuộc ngày nào, giờ nhỏ bắt đầu rời xa. Làn gió vi vu lùa qua những cánh đồng, làm cho những cây lúa non đung đưa như vẫy tay tạm biệt nhỏ. Lúc ấy, tâm tư nhỏ có 2 cảm xúc xen lẫn nhau; nhỏ vui vì mình đã chiến thắng cái bản tính tự nhiên, đã can đảm chọn Chúa một lần nữa, bên cạnh đó lòng nhỏ cũng có một thoáng bâng khuâng, xao xuyến, một chút thiết tha… 

Cám ơn Chúa đã cho nhỏ có kinh nghiệm chiến đấu, và chiến thắng trái tim, đã soi sáng giúp nhỏ can đảm và mạnh mẽ để chọn lựa điều tốt hơn. Cám ơn người anh năm ấy, đã thật tốt với các Dì, với riêng nhỏ. Cám ơn những gì anh ấy đã dành cho nhỏ, xin Chúa  ban ơn và giúp cho anh ấy tìm được một nữa phù hợp để yêu thương trọn đời. 

Xin Chúa luôn ở cùng, gìn giữ, soi sáng và nâng đỡ nhỏ trên từng bước đi, với thân phận mỏng giòn, và con tim yếu đuối cùng bao cám dỗ bủa vây hằng ngày trên bước đường theo Chúa. Xin cho nhỏ vững bước, can đảm và mạnh mẽ như ngày nào, biết luôn đặt Chúa là chọn lựa tối ưu nhất trong cuộc đời. 

(Bài viết dựa trên câu chuyện của một sơ bạn)

  

Mây Trắng - TD Cần Thơ

Write comment (2 Comments)

Lạy Chúa Giêsu,

Trước sự vĩ đại của Chúa, con thấy con chẳng là gì.

Đối diện với tình yêu Chúa, tình yêu con thật nhỏ nhoi.

Vậy mà, Chúa đã chọn con và lập giao ước với con. Chúa tín nhiệm nơi con cho dù con bất xứng. Chúa nhiều lần lặng thinh vì tôn trọng tự do của con. Chúa vẫn trung thành dù con nhiều lần bội ước. Chúa luôn khắc khoải đợi chờ con đến với Chúa không khinh chê dù lòng con bị chi phối bởi nhiều thứ. Chúa vẫn âm thầm bên con.

Lạy Chúa Giêsu,

Tình yêu mạnh hơn sự chết. Xin cho con xác tín cách mạnh mẽ hơn vào tình yêu của Chúa, vì Chúa yêu con hơn cả con yêu con. Xin cho con dám liều theo Chúa mà không có bất cứ một toan tính nào. Xin cho con dám ném mình trong bàn tay yêu thương của Chúa, để chỉ biết cậy trông nơi Ngài. Và xin hãy dùng con như khí cụ hèn mọn cho Vinh Quang của Chúa và phần rỗi của con và của tha nhân. Amen

 

Sr Marie - Barnabé Nguyễn Thị Kiều My

TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Con nhớ ngày xưa khi con còn ở nhà, lúc đó nhà chú tư gần nhà tổ chức đám cưới cho cô con gái, ba nói với con : “Chú tư đã có rể rồi, không biết bao giờ ba mới được có chàng rể đây”, ba vừa nói mà vừa nhìn con mỉm cười. Con cũng lém lỉnh không kém : “ba yên tâm đi con sẽ kiếm cho ba chàng rể quý, hiếm, vô cùng dễ thương luôn” . Rồi hai ba con cười khúc khích. Mẹ trong phòng đi ra hỏi “hai ba con nói cái gì mà cười vui vậy? Đi đám cưới, không thôi chú tư chờ”. Rồi mẹ kéo tay ba cùng đi dự đám cưới, con ngồi nhìn ba mẹ đi trong thương mến. 

Thời gian trôi, con tốt nghiệp ra trường, sau 12 năm đèn sách, bao nhiêu hy sinh, vất vả của ba mẹ dành cho con. Thế rồi hè năm đó, con xin ba mẹ ký vào tờ giấy cho phép con mình đi tu. Ba cầm tờ giấy trầm ngâm một lúc, rồi ba ký, ký xong ba đưa lại cho con, ba nói: “con đi tu thì đi bà không có cấm, miễn sao con hạnh phúc,  nhưng nếu một ngày nào đó, con không đi tiếp nữa thì con hãy về với ba mẹ nhé”. Đôi mắt con muốn rơi lệ vì câu nói của ba, con biết ba mẹ lúc nào cũng mong điều tốt đẹp cho con, ba mẹ luôn thương yêu, mong con lúc nào cũng vui vẻ, hạnh phúc. 

Hàng xóm thì cứ thay phiên nhau tổ chức cưới xinh, ba thì quanh năm suốt tháng đi đám cười cho con gái người ta. Mấy cô bác hàng xóm cứ hay hỏi ba “khi nào thì tui được đi đám cưới con gái anh đây, con bé học gì mà học nhiều vậy anh hai?”. Hàng xóm chưa biết con đi tu, họ nghĩ rằng con đi học đại học thôi, con cũng không muốn ba nói con đi tu lúc này, đợi khi nào con khấn rồi hay nói luôn. Vì thế mà ba chỉ cười và trả lời cô bác rằng: “con nhỏ nó ham học cho nên tui cho nó học khi nào nó chán thì thôi”. 

Theo lẽ thường thì khi lớn lên cô gái nào cũng tìm cho mình một người thương, một bến đỗ cho riêng mình. Thế mà con gái ba lại không làm như thế, con gái ba lại chọn một con đường khác, chọn một bến đỗ khác thường. Bến đỗ với một Đấng vô hình, chỉ có thể thấy Ngài bằng niềm tin. 

Sau thời gian thụ huấn xong, con được tuyên khấn trở thành nữ tu. Ngày ấy ba đi dự lễ khấn của con, thấy ba vui lắm, ba không nói gì nhưng cách ba nhìn con, con thấy ba rất hạnh phúc và vui vì con đã trưởng thành thật sự, đã chọn con đường bước đi thật chính chắn, ba cảm thấy yên tâm. 

Lúc tiễn gia đình lên xe về quê sau Thánh Lễ, ba ghé vào tai con nói nhỏ “chàng rể của ba đâu?”… rồi ba nhìn con cười trìu mến. Xe lăn bánh, ba vẫy tay và nói với con rằng “con cố gắng sống tốt, giữ sức khỏe, khi nào được phép thì về, ba mẹ chờ con nhé”. Con nhìn theo ba khi chiếc xe chạy khuất khỏi cổng, con cười thầm khi nhớ đến lời ghẹo của ba “chàng rể của ba đâu?”

Con cám ơn ba nhiều nhé, đã quảng đại hy sinh để con đi theo tiếng gọi, mặc dù con biết ba rất mong có chàng rể, ba luôn mong cho con gặp được người tốt, thương iu con để ba yên tâm trao con cho chàng rể ấy. Xin lỗi ba con đã không thể cho ba một chàng rể như ba hằng mong ước. Nhưng con tin giờ này ba đã hiểu, đã biết sự chọn lựa của con, ba đã yên tâm trao con cho Đấng luôn yêu thương con.   

Bây giờ ba ở bên Chúa, xin ba cầu bàu cùng Chúa cho con gái ba luôn can đảm, mạnh mẽ và vững vàng tiến bước trên con đường con đang đi, và xin giúp con vững bước tiến cho đến cùng ba nhé.

 

Mây Trắng - TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Xã hội phát triển, phụ nữ càng có nhiều điều kiện, nhiều chọn lựa, nhiều cách…nhiều thứ để làm đẹp cho mình, từ tóc đến móng chân đều có mỹ phẩm, có dụng cụ…để chăm sóc sắc đẹp phù hợp cho mỗi nơi, mỗi người theo từng độ tuổi, loại da…Trong siêu thị, nơi các shop, trên các trang mạng …hằng ngày chúng ta thấy không biết bao nhiêu loại mỹ phẩm, dụng cụ, quần áo làm đẹp dành cho chị em phụ nữ được quảng cáo, được bày bán, được giới thiệu…thật hấp dẫn. Và nhờ thế mà phụ nữ ngày hôm nay càng ngày càng xinh đẹp, dễ thương…có nhiều chọn lựa để giúp mình xinh đẹp hơn. Là phụ nữ ai cũng muốn mình được đẹp, được dễ thương mỗi ngày. 

Sơ cũng thế, là thân phận phụ nữ Sơ cũng muốn mình xinh đẹp, dễ thương. Chính vì vậy mà Sơ cũng có cách làm đẹp của riêng Sơ. Cách làm đẹp của Sơ không đắc tiền, nhưng cần phải có sự kiên nhẫn, chịu khó mới có thể đẹp hơn mỗi ngày. 

Hằng ngày, Sơ dậy thật sớm lúc mặt trời chưa ló dạng, Sơ dành khoảng 45 phút để “soi gương”, gương Sơ dùng có nhãn hiệu Lời Chúa. Sơ soi mình bằng gương Lời Chúa để xem hôm nay mình cần làm gì cho mình thêm xinh, thêm dễ thương hơn. Bộ trang điểm của Sơ là quyển Kinh Thánh và Sách Hiến Luật Dòng, ngoài ra cũng có nhiều phụ tùng khác từ những tài liệu của Giáo Hội, những lời dạy bảo của Đấng Sáng Lập Dòng, của quý Bề Trên …Thỉnh thoảng Sơ cũng sắm thêm cho mình những đồ trang điểm mới qua những quyển sách của nhiều tác giả khác, để Sơ có thêm chất liệu làm đẹp cho phù hợp thời đại. 

Sau khi “soi gương” thì Sơ tẩm bổ cho tâm hồn qua việc tham dự Thánh Lễ và Giờ Kinh Phụng Vụ hằng ngày, thực đơn cho mỗi buổi sáng là Lời Chúa và Mình Thánh Ngài, nhờ đó mà Sơ có một tâm hồn bình an, vui khỏe và ngày sống của Sơ nhẹ nhàng hơn. 

Tiếp đến là Sơ điểm trang lại khuôn mặt và y phục của mình để đi phục vụ tha nhân, làm đẹp cho đời. Sơ thoa lên gương mặt mình lớp phấn vui tươi, gắn cho đôi mắt cặp kính cảm thông, sơn cho đôi môi bằng những nụ cười thân thiện, và đặt vào miệng những lời nói yêu thương, xây dựng, thứ tha. Sơ kẹp lại mái tóc của Sơ bằng chiếc kẹp kiên nhẫn. Rồi Sơ khoác lên mình chiếc áo sơ mi với những bông hoa đơn sơ, khó nghèo, giản dị. Sơ diện cho mình chiếc quần đen với những đường nét nhanh  nhẹn, hăng say và sẵn sàng. Sơ mang đôi giày với chiếc nơ phó thác rất xinh. 

Sau khi trang điểm xong thì Sơ xách tiếc túi nhãn hiệu bác ái, rồi Sơ leo lên chiếc xe khiêm nhường và chạy trên con đường Khiết Tịnh, Khó Nghèo và Vâng Phục. Sơ mang theo hành trang để phục vụ là một con tim luôn rung nhịp yêu thương, với đôi tai luôn biết lắng nghe, thấu hiểu những nhu cầu của tha nhân, và đôi bàn tay luôn rộng mở để cho đi những gì mình có thể. 

Giờ trưa đến Sơ lại dành khoảng 15 phút để “soi gương”, Sơ xem mình có còn đẹp như lúc sáng mới vừa trang điểm không? Hay có chút nào đó đã phai nhạt, bụi bẩn nào đó làm cho xấu đi, hành vi, lời nói nào mà mình đã sử dụng, đã làm không tốt? Khuôn mặt mình có còn những nụ cười thân thiện hay không? Đôi mắt mình có còn những ánh nhìn cảm thông hay không? …Sơ soi gương và chỉnh lại những chỗ bị mờ…Rồi Sơ lại tẩm bổ cho tâm hồn bằng giờ Kinh trưa, để có sức làm việc buổi chiều. 

Chiều về Sơ lại tiếp tục tẩm bổ cho tâm hồn bằng giờ Kinh chiều, thực đơn chính của Sơ luôn là Lời Chúa, Thánh Vịnh, đôi khi Sơ cũng thêm những món phụ để cho bữa ăn thêm hương vị và tăng thêm sức đề kháng cho tâm hồn qua những bài Thánh ca, những lời kinh khác. 

Buổi tối trước khi ngủ Sơ lại “soi gương” một lần nữa, lần này Sơ dành khoảng 20 phút để nhìn lại toàn bộ con người Sơ từ mái tóc khiêm nhường, cho đến bàn chân phó thác… Sơ soi lại xem từ sáng đến giờ chỗ nào đã bị lu mờ, chỗ nào vẫn còn đẹp, chỗ nào đã bị bụi làm bẩn đi…Sơ soi lại để xem nụ cười có còn chân thành không, ánh mắt có còn cập kính cảm thông không, miệng có còn lời nói yêu thương không…Sơ xem đi xem lại để biết chỗ nào không còn đẹp, sáng mai Sơ sẽ trang điểm lại.  Sau khi soi lại gương, Sơ tiếp tục tẩm bổ bằng 1 ly sữa Kinh tối, để cho tâm hồn khỏe mạnh hơn. Rồi Sơ chìm vào giấc ngủ trên chiếc giường phó thác hoàn toàn, rất êm ấm, chiếc giường ấy giúp cho Sơ có những giấc ngủ rất ngon, và những giấc mơ thật đẹp. 

Đó là cách mà Sơ hằng ngày dùng để làm đẹp cho chính mình, tuy không tốn kém nhiều nhưng đòi hỏi một sự kiên nhẫn, trung thành mỗi ngày mới có kết quả tốt. 

Có lúc nào đó nhìn thấy Sơ không được đẹp, không được dễ thương thì xin hãy thông cảm cho Sơ nhé, vì là phận người yếu đuối, có thể có những lúc Sơ “soi gương” không kỹ, Sơ dùng mỹ phẩm chưa đúng cách, hoặc Sơ đã thiếu món đồ trang điểm nào đó…mà làm cho mình chưa được xinh, chưa được dễ thương… 

 

Mây Trắng - TD Cần Thơ

Write comment (0 Comments)

Mẹ tôi đã xa rồi,

Tôi bước vào phòng làm việc. Chậu hoa tím bé nhỏ bên khung cửa sổ vẫn nở tươi. Phòng chẳng có gió nhưng sao cánh hoa xôn xao như muốn nói điều gì.

Tôi thương lắm loài hoa Saintpaulia thầm lặng. Hoa chẳng đòi hỏi nhiều công sức, chỉ cần ánh sáng nhẹ nhàng bên khung cửa sổ, độ ẩm hiền hòa như sương sớm ban mai.

Hoa chẳng thích ồn ào, hoa chỉ vươn lên đủ để thấy màu tím mặn nồng trên những chiếc lá xanh rất mềm nhưng đầy nhựa sống.

Hoa ở bên tôi hằng ngày, bên cạnh bàn làm việc. Hoa có thể nở vài đợt trong năm, và đặc điểm tôi yêu là hoa rất lâu tàn.

Giây phút trống vắng ngắm nhìn chùm hoa tím, nhớ quá Mẹ tôi một đời son sắt thủy chung. Màu tím đặm tình, âm thầm và kín đáo.

 

Giờ phút này, xin được thay lời cho người đã khuất, Mẹ của chúng tôi, Linh hồn Maria Madalena, và tất cả mọi thành viên trong gia đình,

Xin gởi tặng Quý Đức Cha, Quý Cha, Quý Bề Trên và Qúy Chị Em trong Hội Dòng Chúa Quan Phòng Portieux, Quý Bạn Bè, Ân Nhân, Thân Nhân

chùm hoa tím bé nhỏ, hoa của tâm tình biết ơn, của lòng yêu mến chân thành và sâu sắc nhất tự đáy tim.

Cầu Chúa chúc phúc lành cho từng người, và cho tất cả những ai đã ra đi trước chúng ta, được an hưởng hạnh phúc Thiên Đàng.

 

Paris, ngày 27 tháng 6 năm 2020

Thay mặt gia đình,

 

Nữ tu Marie-Raymonde Nguyễn Thị Thành Tin

Write comment (0 Comments)