Chiều thu...

Những cơn gió thoảng nhè nhẹ thổi làm gợn sóng mặt hồ yên tĩnh... Những chú cá con giật mình vẫy đuôi tạo nên những đợt sóng tròn tròn lan ra mãi, hòa vào nhau rồi biến mất...

Cơn gió thoảng qua làm những lá cỏ phất phơ nhè nhẹ như một thiếu nữ đang tuổi xuân mơn mởn, nửa muốn hòa theo làn gió, nửa lại còn e ấp, chưa dám...

Những chú ong, bướm cũng hòa theo làn gió về nhẹ vờn trên những nụ hoa hãy còn e ấp, dè dặt...

Và đâu đó, trong không gian bao la êm đềm ấy vang lên tiếng lá lao xao, xào xạc của những cây trong vườn. Có lúc du dương như những điệu đàn, như một bản giao hưởng vô cùng tận mang nhiều cung bậc cảm xúc, có lúc lại như một lời thì thầm, thủ thỉ tâm tình cho nhau nghe một câu chuyện dài, câu chuyện về cuộc đời của một trong số rất nhiều cây trong vườn này. Đó là cây thân gỗ duy nhất được trồng giữa vườn.

Câu chuyện ấy khởi nguồn từ một hạt giống không tên nhỏ bé và xấu xí...

***&***

 

Tôi là một hạt giống nhỏ bé và xấu xí. Tôi không biết mình tên là gì. Người chủ của tôi nhặt được tôi bên vệ đường, thấy tôi đáng thương, ông đem tôi về ươm trong vườn nhà ông.

Tôi nằm trong lòng đất mẹ ấm áp, tôi thỏa mãn và biết ơn ông chủ xiết bao. Ông đều đặn tưới nước cho tôi, kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện về ông và người Con Yêu Dấu của ông. Thế nhưng, với một hạt giống tầm thường như tôi, những điều ông nói, tôi cái hiểu cái không... Câu chuyện ấy về sau tôi sẽ kể. Bây giờ, tôi xin trở lại với câu chuyện cuộc đời tôi...

Theo thời gian, tôi bắt đầu nhận thấy sự thay đổi khác biệt nơi tôi. Tôi không thể mặc vừa chiếc áo xấu xí nhưng đã bao bọc tôi suốt thời gian qua. Chiếc áo ấy bung ra, làn da tôi trở nên trắng trẻo, mịn màng. Tôi chưa vui mừng được bao lâu về sự thay đổi ấy, thì kìa,... từ trong lòng tôi có một nguồn sức sống mãnh liệt muốn bùng phát lên, thân tôi bị nứt làm hai nửa. Mầm sống ấy dần lớn lên cũng đồng nghĩa sự sống nơi tôi cạn dần. Thế nhưng, tôi không hề cưỡng lại mà để nó tự do lớn lên. Tôi ngày một kiệt sức dần,... chỉ còn là hơi thở mỏng manh thoi thóp... Những tưởng cuộc sống tôi sẽ chấm dứt, nhưng không, phép mầu đã xuất hiện, sự sống nơi tôi lại được chuyển hóa. Tôi thấy mình bừng lên một sức sống mới. Tôi không muốn ở nơi lòng đất mẹ an toàn, ấm áp nữa. Tôi muốn vươn mình lên khỏi vòng tay che chở của đất mẹ để lớn lên.

Có lúc tôi do dự, dù tôi được thúc đẩy rất mạnh... Liệu rằng tôi có thể có đủ sức để vươn lên khỏi mặt đất không? Điều gì đang chờ tôi phía bên ngoài lòng đất? Và rất nhiều những câu hỏi tôi đặt ra. Thế nhưng, lúc tôi do dự và định bỏ cuộc vì sợ hãi, hoang mang, tôi lại nghe thấy tiếng nói của ông chủ khích lệ tôi: “Đừng sợ!” Tiếng nói trầm ấm thành công trấn an những xao xuyến, đưa tôi thoát khỏi sự nhát đảm, mang đến cho tôi nguồn bình an đến lạ. Tôi cố gắng hết sức vươn mình lên dù tôi không biết điều gì đang chờ đợi tôi, tôi chỉ biết ông chủ chờ đợi tôi và tôi muốn được thấy ông, được đụng chạm đến ông.

***P***

Mặt đất nhô lên nhè nhẹ, vỡ bung ra, đón chào tôi ra khỏi mặt đất thành công. Tôi mở mắt ra nhìn vầng dương đã soi sáng và sưởi ấm tôi khi tôi còn nằm trong lòng đất mẹ. Tôi thỏa sức ngửi mùi hương thoang thoảng của những loài hoa. Tôi để cho những cơn gió mát dìu dịu thổi qua thân mình. Tôi lắng nghe những âm thanh rộn ràng của cuộc sống. Biết bao nhiêu màu sắc, bao nhiêu là các loại cây cối đa dạng về hình dáng, bao nhiêu là hoa đang khoe sắc thắm muôn màu muôn vẻ, muôn hình vạn trạng...

Đang mải mê ngắm nhìn vạn vật, tôi chìm đắm trong thế giới riêng của mình, mãi đến khi một bàn tay chạm vào tôi cách cẩn thận, cắt đứt ngang dòng suy nghĩ của tôi, tôi mới ý thức được có người đang ngắm nhìn tôi, mỉm cười. Người ấy có nụ cười khả ái và tuyệt vời đến nỗi những gì tôi nhìn thấy trước đây đều trở nên lu mờ. Tôi say mê ngắm nhìn đến quên cả hô hấp. Người ấy bảo: “Cha Tôi đã giao phó mọi sự cho Tôi.” Tiếng nói dễ nghe ấy lọt vào tai tôi làm tim tôi xao động. Mãi một lúc sau, tôi mới ý thức được người ấy đang nói gì. Như vậy, người con trai duy nhất của ông chủ, nhân vật chính trong những câu chuyện của ông chủ là đây ư? Vậy ông chủ đâu rồi? Ông chủ như thế nào? Vì sao mãi đến bây giờ tôi vẫn không thấy ông? Dường như hiểu được suy nghĩ của tôi, cậu chủ cười, bảo: “Ai thấy (Thầy) Tôi là thấy (Chúa) Cha.” Đúng vậy, cậu nói không sai. Cậu chăm sóc tôi y như cách mà ông chủ chăm sóc tôi. Cậu kể cho tôi nghe về những chuyến đi của cậu, những miền đất mà cậu đã đi qua, những con người mà cậu đã gặp gỡ, những biến cố cậu đã trải qua,... Tất cả những điều đó làm tâm hồn tôi xao xuyến và đong đầy cảm xúc: lúc vui, lúc tiếc nuối, lúc buồn, lúc thấy đau đớn,... Tôi như cảm thấy những điều cậu cảm thấy. Tôi ngả lòng về cậu, những chiếc lá đong đưa như lời nói thấu hiểu tôi gửi đến cậu...

***E***

Xuân đến... Hè qua... Thu tới...

Những áng mây trắng bồng bềnh, bay lững thững trên bầu trời như lưu luyến, như mời gọi cùng tham gia những cuộc phiêu lưu về miền đất lạ. Tôi lại để tư tưởng bay theo những áng mây,...

Tôi muốn dấn thân vào một cuộc phiêu lưu mạo hiểm không biết thời gian, nơi chốn,... tắt một điều: không biết gì cả. Thế mà nó lại lôi kéo tôi, sức mạnh ấy thật ghê gớm. Tôi dằn vặt, đau khổ để chiến đấu với khao khát ấy. Có lúc tôi kiệt sức, tôi buông xuôi, bỏ mặc tất cả,... lần đầu tiên tôi cảm thấy bức bối, khó chịu, không muốn làm một cái cây trong vườn này, tôi muốn tự do. Khao khát tự do đến nỗi tôi từng có ý niệm đánh đổi bằng mọi giá để có được nó, dù tôi biết có thể tôi sẽ phải trả giá rất đắt, có khi là đánh mất cả chính mình...

Thế nhưng, những lúc tôi muốn dứt khoát từ bỏ thì lại có lời nói thì thầm bên tai, ánh mắt sao trìu mến, thiết tha dõi theo tôi, mong tôi hãy ở lại. Tôi ao ước tự do (theo nghĩa của riêng tôi nghĩ) nhưng tôi lưu luyến nơi đây, không nỡ xa ông chủ, cậu chủ, không nỡ lìa bỏ khu vườn này, tôi muốn được mãi nép mình trong sự dịu dàng che chở của cậu chủ, tôi nhớ đến vị mặn nồng của máu mà cậu chủ đã rót cho tôi uống, để tôi được sống,... Hai luồng tư tưởng ấy giằng co, giày xéo tâm hồn tôi, làm tôi đau đớn,...

Lúc ấy, tôi chợt nhìn xung quanh, tôi lắng nghe những âm thanh tiếng lá xào xạc nho nhỏ nơi khu vườn,... sao mà tha thiết, buồn thương đến lạ. Một nỗi buồn man mác không thể gọi tên như len lỏi vào từng ngóc ngách, thấm vào trong từng hơi thở, ánh lên trong đôi mắt,... mọi hoạt động như chầm chậm lại, dường như thời gian cũng muốn níu kéo một cái gì đó, sợ qua nhanh quá sẽ không thể giữ lại được chút gì... Những nụ hoa nở ra rồi lại rụt rè khép lại,... Những chú ong cô bướm rập rờn cũng ngừng bay, đậu trên những cành hoa mà chẳng buồn hút mật,... Những ngọn cỏ khép mình lại như mất đi một phần sức sống. Thế là sao đây? Có lẽ, ngày thường, tôi hay đùa nghịch cùng họ, lại có khi cãi cọ vì một chuyện chẳng ra làm sao,... thế nhưng, cách nào đó, họ vẫn cho tôi được dung nhập vào cuộc sống của mình. Tôi thường tự ti mình chẳng là gì: mình không cao lớn, không có bóng mát như những cây cao kia, mình không dịu dàng và có sức sống mãnh liệt như cỏ, mình không sặc sỡ sắc màu, không thơm mà cũng chẳng đáng yêu như những khóm hoa trong vườn... có lẽ mình ra đi cũng chẳng sao. Ấy vậy mà... Ôi! Họ đã đón nhận tôi với tất cả những gì thuộc về tôi. Họ vẫn đang chờ đợi tôi, chờ đợi tôi quay về... Dù sao đi nữa, chúng tôi vẫn là một gia đình. Làm sao vui được khi người đi kẻ ở?

Tôi chần chừ, nấn ná, do dự,… Tôi trở về với cõi lòng của mình. Tôi thật sự muốn đi sao? Tôi thật sự dứt bỏ được sao? Tôi sẽ không hối hận chứ?... Rất nhiều câu hỏi được đặt ra nhưng không tìm được câu trả lời. Và khi tôi hoang mang, bế tắc, tôi nghe thấy tiếng nói của cậu chủ, tiếng nói ấy sao mà trầm ấm, dịu dàng đến thế? Tôi tìm lại được bình an, những xao động, giằng xé tâm tư dần biến mất. Tôi đã tìm thấy một sự tự do mới, cao cả hơn khát vọng thuở ban đầu với những xung động mãnh liệt. Đó là sự tự do nội tâm!

***a b***

Đang trong niềm vui đó, tôi chợt nhớ, đã lâu rồi tôi không gặp cậu chủ của tôi. Tôi nhận ra sự bất ổn của mình ở đâu rồi. Tôi hỏi các loài cây cỏ trong vườn, không bỏ sót ai, ai cũng âu sầu, lắc đầu, không muốn nói. Một dự cảm bất an dấy lên trong lòng tôi. Tôi ao ước được gặp cậu chủ xiết bao để những phong ba trong lòng tôi dịu lại… Vậy mà… Liệu rằng ao ước ấy có quá lắm chăng?

Tôi lại ủ rũ một mình, không biết làm gì. Tôi dặn lòng tự hỏi nhưng không tìm được câu trả lời. Tôi lại nhìn lên bầu trời cao kia. Những đám mây bồng bềnh trôi theo cơn gió, tự do… Vậy mà tôi lại không còn chút mong ước gì như đám mây vô định kia, sống một cuộc đời lang thang phiêu bạt, không mục đích, không ý nghĩa tồn tại,… Tôi chợt nhận ra, nếu không có cậu chủ, cuộc đời tôi chẳng là gì cả. Tôi để mặc cho sức sống trong tôi hao mòn đi…

Những tưởng là mình đã chết, thì kìa, thân cây trơ trọi của tôi giữa mùa đông đã bắt đầu bừng lên một sức sống mới, rất mãnh liệt. Thân thể tôi nứt ra, những mầm lộc non theo những kẽ hở ấy ra ngoài. Chúng tha hồ vươn mình để sống. Tôi đang tự hỏi, điều kỳ diệu gì đang xảy ra nơi tôi? Phải chăng một giai đoạn trút bỏ sự sống cũ đã qua để mặc lấy sự sống mới bắt đầu? Tôi không rõ. Ai có thể nói cho tôi biết không?

Bất chợt tôi nhận ra vị mặn nồng nơi đầu lưỡi của tôi. Đó là máu của người tôi yêu dấu và chờ đợi trong hy vọng, để rồi thất vọng và đi đến tuyệt vọng… thì nay Người đến tìm tôi. Cậu chủ hôm nay sáng láng, như một sự thay da đổi thịt. Tôi suýt không nhận ra cậu nữa vì nhìn cậu quá cao sang, quá đẹp đẽ đến độ tôi không dám chớp mắt, không dám cử động, không dám đụng chạm, sợ cậu chỉ là ảo ảnh, cậu sẽ biến mất. Hơn nữa, tôi không xứng đáng để được chạm vào cậu.

Tôi ngây ngất chiêm ngắm vẻ đẹp tuyệt vời ấy. Tôi thấy và tôi biết mình có một chỗ đứng trong tim cậu. Vì dù cậu có trở nên như thế nào đi chăng nữa thì ánh mắt, nụ cười, vòng tay, trái tim cậu vẫn ấm áp, dịu dàng, trìu mến dành cho tôi. Điều đó đã xóa đi khoảng cách xa xôi như trời với đất giữa cậu và tôi. Tôi không biết là tôi trong vô thức đã vươn tay chạm đến cậu hay cậu đã chạm đến tôi. Nhưng khi tôi ý thức thì tôi đã trong vòng tay của cậu, vòng tay tôi chờ đợi bấy lâu nay đến nỗi hao mòn. Thế nhưng, cảm giác lần này rất lạ, như thôi thúc tôi hãu trao cho kẻ khác vòng tay yêu thương ấy. Đó là cảm giác của tôi…

Nếu là trước đây, cậu đặt tôi trong bàn tay để ủ ấp, thì đây, cậu có thể ngồi tựa lưng vào thân cây của tôi, hóng những cơn gió mát, cùng chuyện trò, kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện của cậu. Không chỉ tôi, các loài khác cũng vui mừng háo hức vì sự trở lại của cậu. Niềm vui ấy choáng ngợp tâm hồn, không gì diễn tả được. Qua đó, tôi mới hiểu được vì sao cậu đi vắng lâu như vậy.

Tôi đã chờ đợi cậu ròng rã gần hết đời mình. Nay cậu trở lại… Cậu làm tôi hiểu: chỉ có cậu là người yêu tôi nhất mà không phải ai, không phải bất cứ điều gì có thể trao cho tôi tình yêu tronj vẹn như vậy. Cậu vì bảo vệ khu vườn này khỏi tay bọn cướp, đã hy sinh tính mạng của mình. Sau đó, Cha của cậu, tức là ông chủ đã làm cho cậu sống lại và đưa cậu về lại nơi này.

Tôi đã chờ đợi được ngày cậu trở lại, và giờ đây, tôi sắp được đi cùng cậu, bước vào một sự sống mới, không còn chờ đợi, không còn đau khổ giằng xé tâm can, không còn xa rời cậu nữa… Tôi sẽ được ngày ngày ở bên cậu, chiêm ngắm và trò chuyện thân mật cùng cậu,…

Trước khi tôi đi, tôi muốn kể lại câu chuyện đời tôi để mọi loài nghe và trung thành đến cùng. Đừng vì bồng bột, nông nổi nhất thời mà xa rời nơi chốn hạnh phúc đích thực vồn được dành sẵn cho mình để chạy theo những thứ phù phiếm. Thôi, tôi phải đi rồi. “Một thời để sinh ra, một thời chết đi”. Tôi đã sống trọn cuộc đời trung tín của mình nhờ tình yêu và lòng nhân hậu của ông chủ và cậu chủ, nhờ sự quảng đại, nâng đỡ của các bạn trong vườn này. Cảm ơn ông chủ và cậu chủ đã thương xót phận hèn thân tôi. Cảm ơn các bạn đã cùng tôi bước hết chặng đường đời mình.

Nghe tới đây, tôi hiểu, cây đã ra đi thực sự, ra đi trong sự thanh thản và bình an. Cành lá rũ xuống, úa vàng rồi rụng đi, trơ trọi những cành…

NGẪM LẠI ĐỜI TÔI… CÓ LẼ… CŨNG VẬY…

 

Anna Kim Xuyến

Tiền Tập - TD.Cù Lao Giêng

CÁC TỈNH DÒNG

Tỉnh dòng Chúa Quan Phòng Cần Thơ vừa kết thúc khóa Thường huấn “Hiệp Nhất Trong Cộng Đoàn” theo...
Vào lúc 8 giờ sáng Thứ Sáu ngày 05 tháng 07...
Sáng thứ bảy, ngày 13 tháng 07 năm 2024, tại...
Nhà Mẹ Tỉnh dòng Chúa Quan Phòng Cần Thơ bỗng...

THÔNG TIN

Vatican News 19/07/2024 Nhân Ngày Thế giới Ông bà và Người Cao tuổi lần thứ Tư, ngày...
“Lạy Cha, con tuyên dương lời khen ngợi của...
    “Hãy mang lấy ách của tôi vì tôi có...
      NỮ TU ILDEFONSE TRẦN THỊ THẢO 1930 -...

ƠN GỌI

Nơi vùng đất Phi Châu xa xôi, Tiếng Chúa vẫn luôn vang dội “Lúa chín thì nhiều mà thợ gặt thì...
        Mối ưu tư hàng đầu của Chúa Giêsu...
Phượng thắm, hè về… và mỗi năm, mỗi năm cứ lặp...
Lịch sinh hoạt các khóa hè năm 2024 với chủ đề...

HUẤN LUYỆN

Nếu Lịch sử cứu độ là một bản trường ca vô tận diễn tả tình yêu của Thiên Chúa đối với nhân...
Trải qua một hành trình giao ước thật dài giữa...
Ađam mới là chính Chúa Giêsu. Thập giá đã thay...
      Thiên Chúa tạo dựng con người và cho con...

SỨ MỆNH

Mỗi dịp tết đến xuân về, người người háo hức được sum vầy bên những người thân yêu, trẻ em tung...
Xuân hiệp hành, là chủ đề mừng xuân 2024 của...
Chúng con chào tất cả quý Soeurs, Chúng con...
Hôm nay là ngày 3/11, những ngày đầu của tháng...

BÀI VIẾT

Giữa cuộc sống luôn ồn ào náo độngTất tả kiếm tìm vật chất chóng quaXung quanh con muôn cạm bẫy...
Con vô dụng muôn vàn bất xứng Chúa chọn con...
“Với gói hành trang tôi vào đời tìm Chúa...
  Con đi Tri Tôn nhé! Cha Giám học nói.  ...