Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui
Những ngày vui sao lại thấy ngùi ngùi!

                       (Tế Hanh)

Chung vui với Tập Viện đêm Trung thu năm nay, tự nhiên hai câu thơ của Tế Hanh không biết tự nơi nào lại trở về và lãng vãng nơi tâm trí. Sao buồn nghĩ đến lại vui? Sao vui lại thấy bùi ngùi? Nhớ lại những ngày đầu tiên bước chân vào Nhà Tập cũng đúng vào dịp rằm tháng Tám năm 2019. Sài Gòn tối Trăng rằm năm ấy lấm tấm những giọt mưa nhưng Trăng chấp cả mưa, vẫn lên cao, vẫn tròn vành vạnh và sáng ngọt ngào lắm. Năm ấy Tập Viện không tổ chức đón Trăng như năm nay nhưng ai cũng vui, ai cũng lấp la lấp ló cái tâm hồn trẻ thơ mỗi dịp Trung Thu về. Trong nhịp sống Tập Viện đêm Trăng rằm năm ấy như lẫn nhịp tiếng trống lân tùng cắc tùng.

Năm nay Tập Viện cùng nhau tổ chức đón Trăng bằng bữa ăn tối khá ấn tượng: tổ này nướng, tổ kia cũng nướng… và cả một Làng Nướng mọc lên ngay Tập Viện Nhị Bình. Những bếp than tự chế đủ kiểu đã được nhóm lên với những hòn than đỏ hồng phì phèo hơi nóng, khói bay lên cũng không kém phần long trọng. Anh Than và Chị Khói đã cho ra lò những món ngon đậm chất vùng miền: cơm lam nướng kiểu Sài Gòn, Bánh mì nướng vị Nhà Tập, Hột Gà nướng hương ngoại ô.. Một bữa tiệc đơn sơ, ấm nóng tình Thầy trò, Dì cháu, Chị em. Những màn tấu hài độc nhất, những câu chuyện kể ngày xửa ngày xưa góp vui ý vị. Cả cộng đoàn Gia đình Tập Viện bên nhau trong tiếng cười bởi đoàn lân thiện nguyện có Sr Giáo múa đầu, mà đầu lân bằng ghế. Vui lắm vì biết bao kỷ niệm Trung Thu ngày bé sống như lại nơi Tập Viện. Nhưng sao mãi mà nhân vật chính đêm nay vẫn chưa đến?

Đêm rằm đợi mãi sao chẳng thấy,

Trăng vàng còn nhớ hẹn mùa Thu?

.. Lời thánh ca tạ ơn đã vang lên khép lại một đêm vui, nhưng hình như niềm vui vẫn chưa được đong đầy, chưa được trọn vẹn. Nhìn lên bầu trời đêm vẫn còn vương vấn những hạt mưa cuối ngày, mây đen vẫn ở lỳ trên đó như cản lối về của ánh trăng sáng đêm rằm. Hình như người buồn cảnh cũng chẳng vui..

Đúng thôi vì đại dịch ập đến lấy đi của con người ta Cha mẹ và bao người thân thích, lấy đi công việc và cuộc sống yên ổn. Đại dịch cũng đánh ta bao ước mơ còn ấp ủ, kế hoạch con người ta dự tính. Và hôm nay lòng chợt nhận ra, đại dịch còn gây ra và để lại nỗi đau lớn lao quá cho những con người bé nhỏ dễ bị tổn thương nhất là các em thơ. Sài Gòn đã hơn 1500 em nhỏ thành trẻ mồ côi vì Covid vội đem cha mẹ, ông bà của các em đi xa mãi. Trung thu năm nay, việc hưởng niềm vui rước đèn, xem lân, phá cỗ là quá xa sỉ với các em thơ, với cả người Sài Gòn và bao tình thành khác của nước Việt.

Chắc vì nỗi đau quá lớn do đại dịch mà Trăng buồn không tỏa sáng đêm nay, chị Hằng, Chú Cuội cũng đành hy sinh ở lại tuyến đầu chống dịch tại các bệnh viện, hay các khu cách ly.

…………….

Trăng Tập Viện đêm rằm năm nay không tỏa sáng, nhưng trước Thánh Thể Chúa, con tin đây là Ánh Trăng đích thực của Tập Viện – Trăng Thánh Thể. Con dâng Chúa Nước Việt và cả thế giới đang gồng mình đau đớn vì đại dịch. Con dâng Chúa Sài Gòn và biết bao em thơ đang phải trải qua những tháng ngày đen tối và tang thương. Xin Chúa cho chúng con luôn thấy tình yêu Chúa chan hòa khắp mặt đất như ánh sáng đêm Trăng rằm để chúng con luôn vững niềm tin yêu và hy vọng. Amen.

 

Tập Viện, Rằm tháng 08 Tân Sửu

Marie Maximilien Kolbe Đào Thị Ái Thân - TD Tây Nguyên 

Comments powered by CComment