Tâm tình được gợi hứng từ Tin Mừng Lc 6, 12-16

Bước chân của Thầy Giêsu đang rảo trên bãi biển, thì Ngài thấy các ngư phủ đang làm việc  : người đang chèo thuyền, người đang giặt lưới,… mọi người đang sống và sinh hoạt với những công việc thường ngày. Nhưng giữa muôn ngàn người, Thầy Giesu đã lần lượt ngỏ lời với Anrê, Phêrô, Gioan và Giacôbê. Khi nghe tiếng gọi, chắc hẳn giây phút đầu sẽ rất bỡ ngỡ và các ông nhận ra không phải chính mình đã chọn Chúa, nhưng chính Chúa đã chọn các ông. Một niềm vui khôn tả vì từ nay các ông được trở thành môn đệ của Thầy Giêsu. Các ông đã bỏ tất cả để theo Thầy : bỏ lại gia sản là chiếc thuyền mà bấy lâu nay các ông đã gắn bó ; bỏ cả gia đình là người cha thân yêu để đi theo Thầy.

Có lẽ, thời gian đầu các ông chưa hiểu nhiều về Thầy Giêsu nhưng Thầy rất tế nhị : Ngài để các ông bên mình trong 3 năm để huấn luyện các ông và dần mở ra từ từ cho các ông biết Ngài là ai và con đường Ngài mời gọi các ông đi là gì. Đó là con đường “thập giá dẫn đến vinh quang”.

“Này ta sẽ quyến rũ nó

Đưa nó vào sa mạc, để cùng nó thổ lộ tâm tình” (Hs 2,16) 

Thiên Chúa đã dẫn bước tôi vào sa mạc, sa mạc của tâm hồn tôi suốt thời gian hai năm Nhà Tập vừa qua. Chính nơi đây tôi đã gặp Chúa, được Chúa thổ lộ tâm tình. Người đã cho tôi một cảm nghiệm thâm sâu rằng “Chúa yêu tôi vô cùng”. Tình yêu vô cùng này đã khiến tôi vỡ òa trong hạnh phúc, biến đổi con người tôi và củng cố cho tôi vững vàng hơn trong ơn gọi dâng hiến. 

Thời gian Tập Viện không quá ngắn mà cũng chẳng quá dài, đó là một chặng đường vừa đủ để tôi có một kinh nghiệm thiêng liêng là ngồi bên chân Chúa và lắng nghe lời của Người như chị Maria (Lc 10, 38-42). 

Thời gian của hai năm Nhà Tập gần khép lại, để lại trong tôi chút suy tư, nghiền ngẫm với thời gian mà tôi đã trải qua. Nói đến sự thinh lặng, hầu hết ai cũng cảm thấy sợ, sợ vì bầu khí ảm đạm, trống vắng, cô đơn, lạc lõng hay sợ vì không được nói một cách thoải mái như mình muốn. Khi chính tôi trải qua cảm giác nỗi sợ đó, giờ để lại trong tôi về giá trị thinh lặng mà tôi được học, được sống, được cảm nghiệm suốt thời gian mà tôi ở trong môi trường nhà tập, nơi cộng đoàn trong thời gian thực tế vừa qua. 

Điều đầu tiên, thinh lặng đã giúp tôi tập sống nhìn lên Thánh Giá để thấy có Đấng đã sống hy sinh tính mạng vì Tình Yêu dành cho con người có cả tôi trong đó, có Đấng đã chịu mọi đau khổ, trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ để sống như người trần thế (Pl 2,7). Chính điều đó, tôi cảm nhận được một Tình Yêu của Giêsu dành cho tôi thật nhiệm mầu để tôi sống nội tâm hóa con người mình trước những biến cố, những điều không vui đến với tôi, những lúc đó tôi tập nhìn lên Thánh Giá và nhận ra Giêsu là Đấng để tôi tìm thấy nguồn bình an, niềm vui với câu trả lời trong thinh lặng của Ngài.

Lắng lại ít phút để nhìn lại chặng đường đang dần qua của hai năm tập viện, tôi ngỡ ngàng trước những ân sủng mà Chúa đã trải dài trên hành trình đó. Xâu chuỗi lại tất cả, Tôi thấy mình thật diễm phúc vì được nuôi dưỡng và lớn lên trong tình yêu mà chính Chúa đã giành riêng cho tôi, ân sủng của tình yêu khi cảm nghiệm được “Chúa trong đời mình”. 

Có lẽ hơn ai hết, tôi thực sự cảm nhận được cái mùa xuân của đời dâng hiến, một mốc điểm rất đẹp, rất hạnh phúc đối với tôi. Cái tình yêu thuở ban đầu nơi Đức Giêsu đưa tôi đến với Hội Dòng đang dần lớn lên theo sự chuyển vần của thời gian và đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong đời tu của tôi. Dường như, không còn sự rào cản hay khoảng cách về địa lý hay ranh giới của một vị Thiên Chúa cao vời đầy quyền năng nữa, nhưng là sự hiện hữu của một Đức Giêsu gần gũi, thân quen và hơn hết là tôi biết mình được Chúa yêu. Cảm được tình yêu đó đã thôi thúc tôi đáp trả và bước đi cùng Ngài trong sứ mạng ơn gọi mà Chúa đã trao phó qua Hội Dòng. 

Hành trình ơn gọi là hồng ân Chúa đã thương ban cho tôi, với những năm tháng sống trong đời tu đặc biệt trong hai năm tập, tôi có cơ hội để ở gần với Chúa hơn, tôi nghiệm ra tình thương của Ngài để rồi mỗi ngày tôi được bén rễ sâu trong Chúa như lời mời gọi của Thánh Phaolô là “Anh em hãy bén rễ sâu và xây dựng đời mình trên nền tảng là Đức Kitô Giêsu” (Cl 2,6-7). 

Suốt những ngày tháng ở đây, tôi thầm cảm tạ ơn Chúa đã gìn giữ, ban cho tôi nhiều ơn đặc biệt với những giây phút được quây quần bên quý Dì và chị em là những người đồng hành với tôi, tôi được dạy dỗ, học hỏi kinh nghiệm từ quý Dì qua các môn học, qua đời sống đã cho tôi biết bao là bài học quý giá để tôi sống đời tu qua những điểm tốt của chị em giúp tôi học hỏi và thực hành theo, còn những điểm yếu hay những sai lỗi của chị em tôi lấy làm kinh nghiệm là những bài học quý cho tôi. Những giây phút chị em chúng tôi được sống, được học hành, được chơi, ăn, ngủ nghỉ, sinh hoạt là cơ hội để tôi nhận ra bản thân, nhận ra con người của chị em để có thể sống hòa hợp, yêu thương giúp đỡ nhau.