Hôm nay mình lấy lịch ra để viết tên các ông bà có phiên trực nhà cơm của tháng 8. Một ông lão dễ thương nhất nhà mon men lại :
- Sr Oanh làm gì đấy?
- Con viết tên các ông bà. Mà chữ Hán không hà, khó thí mồ luôn. Tên của ông là khó viết nhất nè. 
- Đâu có đâu Sr. Tên của tui viết dễ ợt à. 
- Vậy ông chỉ con viết đi. 
Thế là ông hăng hái nhiệt tình chỉ cho Sr Oanh viết. 
- Ông viết chữ đẹp quá. Ông đưa tay đây con coi. 
Mình lấy bút màu tô 5 móng tay phải 5 màu. Ông cứ để yên cho mình tô. Rồi đứng cho chụp hình nữa chứ. Xem hình, ông nói : sao trong hình cái mặt tui tròn quay, cái bụng cũng tròn quay zậy? 
Rồi cười khà khà chắp tay sau đít đi về phòng. 
Nhân viên thấy bàn tay của ông thì ghẹo :
- Hôm nay ông điệu he. Sơn móng tay nữa nha. 
- Sr Oanh sơn cho tui đó. Tui để tới ngày mai đi tắm mới chùi cho sạch. 
- Ê ê ê.......
Thế là cả nhà được một trận cười. 
Ông luôn là niềm vui cho mọi người trong nhà như thế. Rất đơn sơ và dễ thương. Ông không giận ai bao giờ. Mình ước chi cũng biet sống đơn sơ nhẹ nhàng dễ thương như ông vậy.

 

                                                                  Sr Goretti Hoàng Oanh (Nhật Bản)

Comments powered by CComment