Thánh Vịnh Tuần III

  1. Lời Chúa

Bài Đọc I: St 2,18-24

“Cả hai nên một thân thể”

Bài Đọc II: Dt 2,9-11

“Đấng thánh hóa và những người được thánh hóa, tất cả đều do một nguồn gốc”

Bài Phúc Âm: Mc 10,2-12

“Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân rẽ”

2 Có mấy người Pha-ri-sêu đến gần Đức Giê-su và hỏi rằng: “Thưa Thầy, chồng có được phép rẫy vợ không?” Họ hỏi thế là để thử Người. 3 Người đáp: “ Thế ông Mô-sê đã truyền dạy các ông điều gì?” 4 Họ trả lời: “Ông Mô-sê đã cho phép viết giấy ly dị mà rẫy vợ.” 5 Đức Giê-su nói với họ: “Chính vì các ông lòng chai dạ đá, nên ông Mô-sê mới viết điều răn đó cho các ông. 6 Còn lúc khởi đầu công trình tạo dựng, Thiên Chúa đã làm nên con người có nam có nữ; vì thế, người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, 8 và cả hai sẽ thành một xương một thịt. Như vậy, họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt. Vậy, sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly.” 10 Khi về đến nhà, các môn đệ lại hỏi Người về điều ấy. 11 Người nói: “Ai rẫy vợ mà cưới vợ khác là phạm tội ngoại tình đối với vợ mình; 12 và ai bỏ chồng để lấy chồng khác, thì cũng phạm tội ngoại tình.”

  1. Suy Niệm

Phụng vụ Chúa Nhật hôm nay muốn đưa nhân loại và mọi người về trang đầu của sách khởi nguyên, khi Thiên Chúa tạo dựng vũ trụ, tạo dựng con người có nam có nữ, để họ chung sống với nhau trong sợi dây hôn nhân, bất khả phân ly. Đây là gia đình đầu tiên của con người. Để trả lời vấn nạn của những người biết phái “người ta có được phép rẫy vợ mình không?”. Chúa Giêsu đã nại đến sự kiện này, để đề cập đến gia đình, đến giá trị và đòi hỏi của hôn nhân. Chúa Giêsu cũng đã khẳng định: “sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly”(Mc 10,10)

Xuyên qua dây hôn của đôi vợ chồng, phát sinh một điều mới, một đơn vị mới và có thể nói, một hữu thể nhân loại mới. Họ vẫn là hai người với đặc tính riêng và trách nhiệm riêng, nhưng họ không còn độc lập, tách biệt và riêng rẽ nữa. Thiên Chúa đã nhắm làm cho sự kết hợp của họ đưa tới sự phát sinh một đơn vị mới chuyên biệt và thực hữu, một dây liên hệ thường hằng. Đó là cách bố trí của Thiên Chúa. “… Gia đình là tế bào cơ bản của xã hội, ở đó chúng ta học sống chung với nhau bất chấp những khác biệt của người này với người khác và nương tựa vào nhau; gia đình cũng là nơi cha mẹ chuyển giao đức tin cho con cái”. (Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Tông huấn Niềm vui Tin Mừng, số 66) 

Lạy Thiên Chúa toàn năng, xin thanh luyện tâm trí chúng con, để chúng con luôn biết tôn trọng luật hôn nhân công giáo, nhờ đó, chúng con biết bảo vệ hạnh phúc cho gia đình, an vui cho xã hội, tương lai tốt cho thế hệ mai sau. Amen

Lm.Dominico Nguyen

Write comment (0 Comments)

Thánh Vịnh Tuần II

  1. Lời Chúa

Bài Đọc I: Ds 11,25-29

“Ngươi phân bì dùm ta làm chi? Ước gì toàn dân được nói tiên tri”

Bài Đọc II: Gc 5,1-6

“Của cải các ngươi bị mục nát”

Bài Phúc Âm: Mc 9,38-43.45.47-48

“Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con. Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi”

38 Ông Gio-an nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, chúng con thấy có người lấy danh Thầy mà trừ quỷ. Chúng con đã cố ngăn cản, vì người ấy không theo chúng ta.” 39 Đức Giê-su bảo: “Đừng ngăn cản người ta, vì không ai lấy danh nghĩa Thầy mà làm phép lạ, rồi ngay sau đó lại có thể nói xấu về Thầy. 40 Quả thật, ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta.

41 “Ai cho anh em uống một chén nước vì lẽ anh em thuộc về Đấng Ki-tô, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.

42 “Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin đây phải sa ngã, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn. 43 Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một tay mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai tay mà phải sa hỏa ngục, phải vào lửa không hề tắt. 45 Nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một chân mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai chân mà bị ném vào hỏa ngụcâu 47Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hỏa ngục, 48 nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt. 

  1. Suy Niệm

Chúng ta muốn là môn đệ đích thực của Đức Giêsu là phải biết sống theo tinh thần của Ngài. Tinh thần đó là không kỳ thị chia bè phái. Vì chân lý không độc quyền thuộc về một người nào. Chúng ta phải sẵn sang từ bỏ những gì làm mất hạnh phúc vĩnh cửu, cho dù xem ra thân thương nhất của chúng ta. Trong bối cảnh chung ấy, các bài đọc trong Chúa Nhật hôm nay, đáng để cho chúng ta lắng nghe và suy niệm.

Chúng ta sinh ra và lớn lên vẫn muốn cho mình được nhiều đặc lợi, đặc quyền. Chúng ta muốn lối sống đầy đủ, thoải mái, hạnh phúc. Chúng ta đang có một lối sống tốt với nhiều quyền lợi, ít ai muốn để tuột mất. Vì thế, chúng ta bảo vệ các đặc quyền, đặc lợi là một xu hướng, gặp thấy cả nơi những người được Chúa tuyển chọn như trong bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy.

Vì thế, chúng ta hãy tự nhìn lại xem chúng ta đã sống theo tình thần của Chúa hay chưa? Hay chúng ta vẫn sống trong sự chia rẽ, không đoàn kết và không biết hợp tác với nhau. Chúng ta vẫn còn óc cục bộ địa phương, là tinh thần phe nhóm, nghi kỵ lẫn nhau? 

Lạy Chúa Giêsu Kitô, xin cho chúng con có một tâm hồn yêu mến Chúa, để chúng con sẵn sang hy sinh, dẹp bỏ tính ích kỷ, mà biết sống vị tha bác ái theo tinh thần của Chúa. Đồng thời, xin ban cho chúng con biết sống chân thành để cộng tác với mọi người thiện chí nhằm xây dựng một xã hội an bình thịnh vượng và hạnh phúc. Amen

Lm.Dominico Nguyen

Write comment (0 Comments)

Thánh Vịnh Tuần I

  1. Lời Chúa

Bài Đọc I: Kn 2,12.17-20

“Chúng ta hãy kết án cho nó chết cách nhục nhã”

Bài Đọc II: Gc 3,16-4,3

“Hoa quả của công chính được gieo vãi trong  bình an cho những người xây đắp an bình”

Bài Phúc Âm: Mc 9,30-37

“Con Người sẽ nộp. Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết”

30 Đức Giê-su và các môn đệ ra khỏi đó, đi băng qua miền Ga-li-lê. Nhưng Đức Giê-su không muốn cho ai biết, 31 vì Người đang dạy các môn đệ rằng: “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ba ngày sau khi bị giết chết, Người sẽ sống lại.” 32Nhưng các ông không hiểu lời đó, và các ông sợ không dám hỏi lại Người.

33 Sau đó, Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Ca-phác-na-um. Khi về tới nhà, Đức Giê-su hỏi các ông: “Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy?” 34 Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau xem ai là người lớn hơn cả. 35 Rồi Đức Giê-su ngồi xuống, gọi Nhóm Mười Hai lại mà nói: “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người.” 36 Kế đó, Người đem một em nhỏ đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói: 37 “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy.” 

  1. Suy Niệm

Những bài đọc trong Chúa Nhật hôm nay, loan báo cho chúng ta về cái chết đau thương của người công chính, ám chỉ tới cái chết của Đức Giêsu Kitô và Phục Sinh của Ngài. Đây là lần thứ hai Đức Giêsu báo trước cho các môn đệ biết về cái chết và Phục Sinh của Ngài, nhưng các ông không hiểu nổi, các ông không thể ngờ được điều đó lại xẩy ra cho Chúa Giêsu. Cho nên các ông vẫn còn tranh cãi với nhau về địa vị.

Theo Thánh Giacôbê tông đồ thì chỉ vì người ta ganh tỵ, ghen ghét, xét đoán nhau, mà người này gây nên đau khổ và chết chóc cho người khác. Đó cũng là trường hợp của Đức Giêsu, khi biệt phái, luật sĩ, thượng tế ghen tức với Người. Vì thế, thánh nhân kêu mời mỗi người hãy sinh hoa quả công chính là gieo vãi trong bình an.

 

Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa đã chấp nhận sống đau thương, chết nhục nhã và sống lại để dạy cho chúng con một bài học yêu thương. Xin cho tất cả mọi người chúng con biết sống hiệp nhất yêu thương, nhịn nhục tha thứ, để hòa khí và an bình luôn tồn tại, như lời chư dân phản ảnh thời Giáo Hội sơ khai: “Kìa xem họ yêu nhau như thế nào”. Amen

Lm.Dominico Nguyen

Write comment (0 Comments)

Thánh Vịnh Tuần IV

  1. Lời Chúa

Bài Đọc I: Is 50,5-9a

“Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi”

Bài Đọc II: Gc 2,14-18

“Đức tin không có việc làm là đức tin chết”

Bài Phúc Âm: Mc 8,27-35

“Thầy là Đức Kitô. Con Người sẽ phải chịu khổ nhiều”

27 Đức Giê-su và các môn đệ của Người đi tới các làng xã vùng Xê-da-rê Phi-líp-phê. Dọc đường, Người hỏi các môn đệ: “Người ta nói Thầy là ai?” 28 Các ông đáp: “Họ bảo Thầy là ông Gio-an Tẩy Giả, có kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ nào đó.” 29Người lại hỏi các ông: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” Ông Phê-rô trả lời: “Thầy là Đấng Ki-tô.” 30 Đức Giê-su liền cấm ngặt các ông không được nói với ai về Người.

31 Rồi Người bắt đầu dạy cho các ông biết Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết và sau ba ngày, sống lại. 32 Người nói rõ điều đó, không úp mở. Ông Phê-rô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người. 33 Nhưng khi Đức Giê-su quay lại, nhìn thấy các môn đệ, Người trách ông Phê-rô: “Xa-tan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.”

34 Rồi Đức Giê-su gọi đám đông cùng với các môn đệ lại. Người nói với họ rằng: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. 35 Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy. 

  1. Suy Niệm

Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy: Ông Phêrô đã thay cho anh em tông đồ đoàn tuyên xưng Đức Giêsu là Đức Kitô. Nhưng người ta có thể hiểu sai về sứ mệnh chân chính của Đức Giêsu. Vì lời tuyên xưng của Phêrô chưa có nền tảng là đức ái, nên cũng dễ bị lung lay và mất gốc. Vì vậy, Phêrô đã bị Chúa Giêsu khiển trách nhiều lần và gọi ông là Satan.

Trong bài đọc I và bài đọc II đã đề ra những việc làm của đức ái, mà Chúa thực hiện cách cụ thể trong bài Tin Mừng. Nên thánh Giacôbê tông đồ đã nói: Đức tin không có việc làm là đức tin chết” 

Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa đã chấp nhận sống đau thương và chết nhục nhã, để đem lại sự sống đời đời cho chúng con. Xin Chúa cho chúng con biết khiêm tốn, nhìn nhận những thiếu sót của chúng con và giúp chúng con thành khẩn biểu lộ tấm long thống hối trước sự công minh, chính trực của Chúa và với anh em. Nhờ đó, đức tin của chúng con luôn được sáng chói nhờ đức ái bồi dưỡng qua sự kết hiệp với Thánh Thể Chúa mỗi ngày. Amen

Lm.Dominico Nguyen

Write comment (0 Comments)

Thánh Vịnh Tuần III

  1. Lời Chúa

Bài Đọc I: Is 35,4-7a

“Tai người điếc sẽ mở ra và người câm sẽ nói được”

Bài Đọc II: Gc 2,1-5

“Không phải Thiên Chúa đã chọn người nghèo để hưởng nước Người đó sao?”

Bài Phúc Âm: Mc 7,31-37

“Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được”

31 Đức Giê-su lại bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xi-đôn, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh. 32 Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su, và xin Người đặt tay trên anh. 33 Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. 34 Rồi Người ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói: “Ép-pha-tha”, nghĩa là: hãy mở ra! 35 Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng. 36 Đức Giê-su truyền bảo họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng truyền bảo họ, họ lại càng đồn ra. 37 Họ hết sức kinh ngạc, và nói: “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.” 

  1. Suy Niệm

Bài Tin Mừng hôm nay, chỉ có Thánh Marcô thuật lại việc Chúa Giêsu chữa lành một người bị câm điếc tại miền Thập Tỉnh, là nơi hầu hết cư dân là người ngoại. Người đã chữa bệnh câm điếc này bằng những cử chỉ cụ thể như: đặt ngón tay vào tai, bôi nước miếng vào lưỡi và nói “Ephata! Hãy mở ra”, và anh được chữa lành.

Căn bệnh điếc làm cho người ta không thể nghe. Ngọng làm cho người ta nói không chính xác. Điếc và ngọng làm cho con người khiếm khuyết và hạn chế khả năng giao tiếp.

Nhưng đáng sợ hơn là bệnh điếc và ngọng về mặt tâm linh. Người ta cố tình điếc trước Lời Thiên Chúa. Người ta ngọng khi nói về Thiên Chúa. Vì vậy, họ không nghe, không đón nhận được sứ điệp của Chúa và họ nói không đúng về Ngài.

Vậy chúng ta có bị ngọng và điếc về mặt tâm linh không? 

Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa đã tách người bệnh khỏi đám đông rồi chữa lành. Xin cho chúng con thích sống âm thầm ẩn dật với Chúa, để chúng con có thể lắng nghe Lời Chúa và tâm sự với Chúa. Amen

Lm.Dominico Nguyen

 

Write comment (0 Comments)