Chúng ta biết con người có khả năng rất lớn về việc tự lừa dối chính mình. Nhiều lần chúng ta không nhận thức được tai họa trước mắt, và vẫn tiếp tục tiến bước với sự cả tin. Thiên Chúa đã cảnh báo chúng ta: “Không gì nham hiểm và bất trị như lòng người, không ai dò thấu được.”(Gr 17, 9)(Tri nhân, tri diện bất tri tâm !). Tuy nhiên với Ki-tô hữu nếu sống bằng Lời Chúa hướng dẫn, thì điều nay không còn phải lo ngại. Bởi Chúa Giê-su đã chỉ họ cách thoát khỏi hiểm họa này: “Ở đâu có hai ba người tụ họp nhân danh Thầy, thì có Thầy ở giữa họ.”(Mt 18, 20). Sự tuân phục cộng đoàn là cách tốt nhất để lắng nghe Lời Chúa và được Chúa nghe.
Gương thánh Phao-lô:
Chúng ta có thể nghĩ rằng, khi Thiên Chúa gặp trực tiếp Saole trên đường Damas, thì Người cũng có thể làm như thế trong suốt cuộc đời của thánh nhân. Nhưng sự thực không là vậy, ngay cả biến cố Damas khi Saole xin Chúa hướng dẫn trực tiếp, thì Người chỉ cho ông hãy đến một cộng đoàn Ki-tô trong thành, và tuân theo lời họ hướng dẫn. “Bấy giờ, hãy trỗi dậy và đi vào thành, ở đó người ta sẽ chỉ cho ngươi biết phải làm gì.”( Cv 9, 6)
Thiếu sự tuân phục:
Chính Chúa Giê-su đã chỉ rõ vấn đề này khi nói, việc thiếu tuân phục cộng đoàn sẽ đẩy chúng ta ra khỏi Nước Trời: “Nếu nó không nghe cộng đoàn, thì xem nó như kẻ ngoại giáo hay quân thu thuế.”(Mt 18, 17)
Và không để cho bất kỳ một thành viên nào trong giáo đoàn, quên mất tầm quan trọng của những người khác, thánh Phao-lô đã nhắn nhủ dân thành Corintho: “Nếu có ai tự phụ mình thuộc về Đức Ki-tô, thì hãy nhận thức một lần nữa điều này: họ thuộc về Đức Ki-tô làm sao thì chúng tôi cũng vậy.” (2Cr 17, 7)
Sự hiệp nhất:
Cộng đoàn Ki-tô hữu tiên khởi luôn được nhắc nhở rằng, chính Chúa Giê-su đã cầu nguyện: “Xin cho Con ở trong họ và Cha ở trong Con, để họ được hoàn toàn nên một.” (Ga 17, 23). Việc thực hiện sự hiệp nhất này là dấu hiệu để nhờ đó những người khác nhận ra sứ mệnh của Ngài: “Để thế gian nhận biết rằng chính Cha đã sai Con.” (Ga 17, 23b). Như vậy nền tảng của sự hiệp nhất của cộng đoàn luôn từ Ba Ngôi. Chúng ta có thể tham chiếu thêm một số bản văn, mà thánh Phao-lô đề cập đến sự hiệp nhất trong cộng đoàn, như: ( Pl 2,1-2; 2Cr 13, 3; Ep 4, 3-4...)
Chúng ta nên hiểu rằng, việc duy trì tinh thần hiệp nhất phải được thể hiện bằng hành động. Điều quan trọng là mỗi thành viên trong cộng đoàn phải biết quên mình, và nhờ đó biết cách sẵn sàng hòa hợp nhau: “Sau hết, tất cả anh chị em hãy đồng tâm nhất trí, thông cảm với nhau, hãy yêu thương nhau như anh em, hãy ăn ở với nhau nhân hậu và khiêm tốn.” (1Pr 3, 8)
Chỉ khi vượt khỏi chính mình, chúng ta mới có thể hiểu các vấn đề và thực sự nghe những gì người khác đang cố gắng nói với chúng ta. Nếu không, chúng ta đang hành động bằng những phán đoán mang nặng tính con người. Có nghĩa là chỉ dựa vào bề nỗi của vấn đề và đánh giá những gì chúng ta nghe không phải bằng khả năng của lý trí, nhưng bằng những tư tưởng và định kiến đối với người nói. Chúng ta luôn tìm kiếm Chúa Ki-tô trong người khác, trong cộng đoàn và chỉ tìm kiếm Người mà thôi. Vì duy chỉ có Người mới có thể nói qua mỗi người chúng ta. (x. Cl 3, 9-11)
Sự vâng phục:
Mỗi người chúng ta cần tập có khả năng lắng nghe (x. 1Pr 1, 14). Đây chính là vâng phục đối với Lời Chúa được nói với chúng ta trong Kinh Thánh và trong cộng đoàn. Từ ‘vâng phục’ phát xuất từ hai từ Latin là “ob-audire”, có nghĩa là lắng nghe. Ngay những người phụ trách cộng đoàn cũng có thái độ lắng nghe trước khi đi đến một quyết định cuối cùng. Khi chúng ta nói điều gì và xem đó là điều Thiên Chúa đang nói với người khác; và cuối cùng là, biết tuân phục cộng đoàn về những gì được nói cho chúng ta, qua các phụ trách. (x. Dt 13, 17)
Với những người lãnh đạo trong các cộng đoàn Ki-tô hữu, Thiên Chúa nói: “Anh em hãy chăn dắt đàn chiên mà Thiên Chúa đã trao phó cho anh em: lo lắng cho họ không phải vì miễn cưỡng, nhưng hoàn toàn tự nguyện như Thiên Chúa muốn, không phải vì ham hố lợi lộc thấp hèn, nhưng vì lòng nhiệt thành tận tụy. Đừng lấy quyền mà thống trị những người Thiên Chúa đã giao phó cho anh em, nhưng hãy nêu gương sáng cho đoàn chiên.” ( 1Pr 5, 2-3 )
Người phụ trách thực sự tuân phục Thần Khí bằng việc lắng nghe cộng đoàn cách chân thành, là người xứng hợp trong việc hướng dẫn và nêu gương sáng cho mọi thành viên trong cộng đoàn noi theo. Khi có niền tin thực sự, chúng ta sẽ tuân phục trong bình an và với tình bằng hữu. ( x. Plm 6 )
Đồng tâm nhất trí:
Cộng đoàn Ki-tô hữu tiên khởi đã gặt hái được nhiều thành quả tốt đẹp, là nhờ vào sự đồng tâm nhất trí của mọi thành viên trước hoặc sau mỗi sự kiện. Ta thấy thánh Phê-rô cũng không dùng quyền để tự ý chọn người thay thế Giuda. (x Cv 1, 21 ); hay với các phó tế cũng thế (x.Cv 6, 3 ). Đặc biệt cộng đoàn này có được sự nhất trí cao trong các buổi họp cầu nguyện (x. Cv 5, 12 )
Sau khi nói với các vị thủ lãnh hay niên trưởng trong cộng đoàn, hay cùng các thành viên khác, thánh Phê-rô đã nhắn nhủ: “Anh em hãy lấy đức khiêm nhường mà đối xử với nhau, vì Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường.” (1Pr 5, 5). Có thể nói, cho dù tôi có vai trò nào trong cộng đoàn, thì như lời thánh Phao-lô nói: “Anh em hãy cố gắng làm điều thiện cho nhau cũng như cho mọi người.”, thì lúc ấy tôi mới thực sự tuân phục như Thiên Chúa muốn. (1Tx 5,15).
Vài gợi ý:
1/ Bạn có nghĩ rằng niềm tin của cộng đoàn này làm phát triển tình bằng hữu giữa các thành viên không ? Làm thế nào để tình bằng hữu được cải tiến ?
2/ Bạn có thể nghĩ về cách nào đó để cá nhân bạn có thể cải tiến việc thực hành sự vâng phục trong cộng đoàn không ? Bằng cách nào và bạn đã thực hành bao lâu rồi ?
3/ Bạn có nghĩ rằng sự lãnh đạo trong cộng đoàn này có thể được cải tiến không ? Bằng cách nào ?
Lm Paul