Con ngày thơ thích bám tà áo mẹ
Tuổi dại khờ con sợ ...mẹ đi xa
Nhưng đến nay con lớn mẹ chớm già
Buông tay mẹ...mẹ ơi...con đi nhé

Khỏi mái nhà sẽ là khung trời rộng
Đời mêng mông con thỏa sức tung bay
Mẹ nắm tay con như ngày xưa nhỏ dại
Tuổi về già mẹ sợ.....lại xa con

Những lối mòn in vất vả lo toan
Cả đời mẹ thương con là vô tận
Dấu chân mẹ bâng khuâng hoàng hôn tím
Dấu chân con háo hức buổi bình minh

Mẹ muốn theo con cho đến hết hành trình
Bằng niềm tin bằng trái tim người mẹ
Con sẽ không đi xa đâu mẹ nhé
Rất gần thôi...trong tim mẹ ngày đêm

Cuộc đời này dẫu chẳng mãi lặng êm
Nên con phải ra đi rồi mẹ ạ!
Mẹ đừng sợ...dẫu bão táp phong ba
Con của mẹ sẽ vượt qua tất cả

Con sẽ đi gom hoa về cho mẹ
Rải lối mòn lấp dấu mẹ lo toan
Mặc ngày mặc tháng mặc năm còn khó nhọc
Có con rồi mẹ chẳng khóc nữa đâu

Vì mẹ chẳng bên con mãi mãi đâu
Nên với mẹ con là một kho báu
Và với con mẹ là nơi nương náu
Suốt đời con nép áo mẹ buồn vui

Anna Anh Đào

Comments powered by CComment