Chiều nay mưa rơi tầm tã,cơn mưa đầu hạ kéo theo những tiếng sấm vang trời,xung quanh tối sầm một màu đen ảm đạm,cây cối quay cuồng theo từng cơn gió,mưa tung ướt vào thềm nhà.

Nó chạy mưa từ nơi chằm lá để vào nhà,mẹ nó bảo đốt giùm cây đèn cầy để trên bàn thờ. Nó chợt nhớ nội nó vẫn hay làm như thế mỗi khi trời mưa giông. Có lần nó hỏi nội đốt đèn làm gì vậy? Nội bảo đốt cho nhà cửa ấm cúng. Những lúc như thế nội hay ngồi lần chuỗi,người già thường hay lần chuỗi. Hôm nay nó đốt đèn,và thấy Cha nó ngồi lần chuỗi. Từ ngày bị bệnh Cha nó lần chuỗi nhiều hơn.

Nó không phải là một đứa thích lần chuỗi,tuổi trẻ của nó thích chiếc điện thoại nhiều hơn. 
Nhưng có một điều làm nó suy nghĩ ,chẳng phải những lúc mưa giông nội nó hay là cha nó mới lần chuỗi,mà càng trong những lúc gia đình gặp thử thách lại càng đọc kinh lần chuỗi nhiều hơn. Nó thường bảo đức tin đâu sao mà nhiều thế?

Nó cũng từng đau khổ,từng khóc hằng đêm dài,chỉ khác là nó không đọc kinh,không lần chuỗi,nó chỉ ngồi gậm nhắm nỗi buồn một mình với màn đêm đen vô tận.

Nó đã quá quen với hình ảnh của nội khi ngồi đọc kinh lần chuỗi,nội mất, hình ảnh ấy vẫn hiện diện qua cha với mẹ nó,khi nó ngồi để viết những dòng này là lúc cha mẹ nó đang ngồi lần chuỗi riêng sau giờ kinh chung của gia đình. Nó hiểu được một điều càng trong những khó khăn thách đố thì càng phải bám lấy Chúa nhiều hơn. Như trong cơn mưa thì càng cần phải thắp lên ánh đèn cho ấm cúng.

Nó hiểu đức tin ấy đến từ đâu,nó không còn thắc mắc tại sao những lúc khó khăn nó chưa từng nghe lời than trách,mà nó chỉ nghe tiếng cầu kinh.

Nó với tay khép lại cánh cửa sổ sau khi đặt lên bàn thờ cây đèn vừa thắp sáng. Nó không bật điện vì ánh đèn điện không cho nó cái cảm giác ấm cúng như cây đèn cầy. Cũng như khi nó buồn nó sẽ thôi không than trách,không tìm những trò giải trí chóng qua,hay là ngồi đó nhỏ từng giọt lệ cay nữa,nó sẽ không bật điện,không bám víu vào một ai,hay điều gì ở trần gian,nó sẽ đốt lên cây đèn cầy,đèn cầy của niềm tin để tâm hồn nó được ấm cúng,nó sẽ dâng lên Chúa những câu kinh để dù cuộc sống có ra sao đi nữa thì nó vẫn bình an với một niềm xác tín rằng chỉ có nó mới buông tay Chúa,chứ Chúa chẳng bao giờ ngưng nắm tay nó cả.

Tàn cơn mưa,ánh đèn vẫn dịu dàng tỏa sáng,ngoài kia bầu trời thoáng đãng,lác đác vài cánh chim bay...hồn nó cũng bay lên..lâng lâng rất lạ...

Anna Anh Đào