“Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi,

hồn tôi mới được nghỉ ngơi yên hàn” (Tv 62,2)  

Cuộc sống bôn ba nơi kiếp nhân sinh với biết bao lo toan làm cho con người mệt mỏi cả tinh thần lẫn thể xác. Đối với người Kitô hữu, liều thuốc hữu hiệu nhất giúp con người vượt qua mọi trở ngại chỉ có thể là “ẩn mình bên Đấng là sức mạnh của mọi sức mạnh”. Thiên Chúa như một người thợ cưa luôn mài dũa lưỡi cưa, là chính con người, cho sắc bén, tức làm cho con người trở nên tốt lành.

Hôm nay, sau lời kinh Te Deum, chúng tôi nán lại nhà nguyện một vài giây phút, để cho tâm hồn mình chạm vào tĩnh lặng. Lúc này chỉ còn ngọn đèn leo lét chiếu soi lên bức tượng Chúa chịu nạn. Trong tĩnh lặng và trước mặt Chúa, chúng tôi nhìn lại hành trình đã qua của cuộc đời mình.

***

XI. THÁNH GIU-SE VỚI CÁC EM THIẾU NHI

 

Dù ảnh tượng nào khắc hoạ về Thánh Giu-se, chúng ta đều thấy Ngài đều ẳm bồng Hài nhi Giê-su trên tay, nâng niu, che chở. Chắc hẳn, lúc sinh thời, Thánh Cả Giu-se hằng gìn giữ, đỡ nâng, dạy bảo trẻ Giê-su; vì vậy, Ngài cũng được mệnh danh là Đấng bầu chữa các em thiếu nhi! 

Nhớ lại cung cách, thái độ đón nhận, chúc lành cho các em nhỏ của Đức Giê-su như các sách Tin Mừng thuật lại, chúng ta không khỏi liên tưởng đến cách nuôi dạy, gần gũi con trẻ của Thánh Giu-se khi còn ở làng Na-da-rét. Ngoài bản tính Thiên Chúa, Đức Giê-su là con người thật, Ngài giống chúng ta mọi đàng, chỉ trừ tội lỗi. Cho nên, mối gắn kết, cách tiếp xúc của Thánh Giu-se đối với Hài nhi Giê-su lúc thời thơ ấu ít nhiều cũng ảnh hưởng và khắc sâu trong tâm trí của Đức Giê-su, mãi đến khi Ngài ra đi rao truyền Nước Trời, bắt đầu đời sống công khai. 

Vì vậy, Thánh Giu-se yêu mến các em thiếu nhi cách lạ lùng, như Ngài đã từng bao bọc, chở che Đức Giê-su nơi gia đình Thánh thất. Thoạt nhớ đến những năm đầu thế kỷ XIX, tại một giáo xứ nọ, cha quản nhiệm đang chuẩn bị cho các em sắp được Rước lễ lần đầu. Cha đang say sưa giảng dạy trong Thánh đường, bỗng dưng một người đàn ông xông vào, hớt hơ hớt hải, với khuôn mặt giận dữ, mắt liếc ngang liếc dọc như đang tìm ai đó. Cha xứ thấy thế liền hỏi ông ấy:

VI. THÁNH CẢ GIU-SE VỚI ĐỜI SỐNG CẦU NGUYỆN

 

Khi nói đến đời sống đạo đức, chắc hẳn ai trong chúng ta đều nghe đến hai chữ ‘cầu nguyện’, và cũng đã biết làm gì mỗi lúc nguyện cầu. Tuy nhiên, nếu xét kỹ lưỡng, chúng ta sẽ nhận thấy khi cầu nguyện, chúng ta thường nài xin hơn cảm tạ Thiên Chúa, thường van xin hơn tâm sự chuyện trò và lắng nghe Chúa. Bởi thế, nhiều người trong chúng ta không biết thánh ý Chúa được thông truyền cho chúng ta. Dường như chúng ta chỉ nói-xin-van-nài Chúa, mà không dành thời gian tịnh tâm để lắng nghe tiếng Chúa, vì lẽ Ngài cũng muốn tâm sự, chuyện trò với chúng ta. 

Cuộc sống thể lý cần khí trời, lương thực, nước uống, mối tương quan, v.v…thế nào, thì tinh thần và đời sống tâm linh chúng ta cần đến ân sủng, Lời Chúa, Thánh Thể, và tình thân qua việc cầu nguyện như vậy. Nếu chúng ta bất cẩn, không quan tâm đến thể lý, không giữ gìn sức khoẻ, thì cơ thể chúng ta sẽ trở nên gầy gò, ốm yếu, thậm chí ngã bệnh, thiếu hoặc suy dinh dưỡng. Hơn thế, chúng ta sẽ chẳng bao giờ thăng tiến, trưởng thành, nếu bê trễ, biếng nhác trong đời sống thiêng liêng, tu đức, mà nền tảng chính là lời cầu nguyện. 

I. “HÃY ĐẾN CÙNG GIU-SE” 

Thông thường, Chúa Giê-su dùng đôi tay của vị linh mục mà truyền phép, cử hành Bí tích Thánh Thể. Cũng chính đôi tay này được thánh hiến trong ngày lễ thụ phong, hầu được cầm lấy chính Nhiệm Thể (Mình và Máu Thánh) Chúa Giê-su Ki-tô, và trao ban sự sống này cho dân Chúa. 

Tuy nhiên, chúng ta có thể thắc mắc tự hỏi rằng: vậy lúc sinh thời, tại làng Na-da-rét, và đặc biệt khi Đức Mẹ sinh Chúa Giê-su nơi hang đá miền Bê-lem, Thánh Giu-se đã dùng đôi tay của ngài ẵm bồng Hài nhi thế nào? Ngài đã dùng đôi tay mình để chăm sóc Mẹ Chúa Cứu Thế và bồng bế, dỗ dành Chúa Hài Đồng ra sao? Kinh Thánh ghi chép rất ít về Thánh Cả Giu-se, một con người công chính, sống thầm lặng, kín tiếng, kiệm lời mà hết mực yêu thương trìu mến, bao dung vị tha. Cả cuộc đời trên dương thế ngắn ngủi, ngài đã toàn tâm vâng phục theo Thánh ý Chúa, thi hành, nâng đỡ Mẹ Ma-ri-a và Đức Giê-su. 

Tháng 11 lại về, bầu trời như có chút u buồn, cái buồn của trời lập đông mau tối nồng thêm cái không khí se lạnh làm cho người ta cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ về cuộc đời, nghĩ về người cha, người mẹ đã không còn. Nghĩ về cuộc đời thật chóng qua như loài hoa sớm nở chiều tàn. Nghĩ về những người cha người mẹ mà công đức của họ quá cao vời khiến chúng ta ngậm ngùi tưởng nhớ và mong làm một chút việc gì đó có ích cho mẹ cha.

Thật chạnh lòng khi nhớ về những người đã khuất. Thật nuối tiếc về tình yêu mẹ cha dành cho ta nay đã không còn, chỉ đọng lại trong ta một nỗi buồn miên man.

Có một bạn trẻ hồi ức về tuổi thơ của mình. Một tuổi thơ mất mẹ khi còn quá nhỏ nên chẳng hiểu hết  nỗi đau. Chỉ thấy vắng mẹ rồi đơn sơ hỏi cha rằng:

“Một ngày hỏi mẹ ta đâu?
Cha buồn cố nén giọt sầu hôn con
Bảo rằng mẹ đã lên non
Suối vàng ở đó nhặt xong mẹ về