CĐ Đức Mẹ Phù Hộ ngày 24 tháng 6 năm 2022 

NGỢI KHEN CHÚA GIÊSU KITÔ!

Em quý mến, chiều nay em bắt đầu tĩnh tâm để khấn lại. Chị em trong Tỉnh Dòng và chị cầu nguyện cách riêng cho em, cùng đồng hành với em trong những ngày hồng ân này. Nguyện xin Chúa Thánh Thần khơi lên trong tim em ngọn lửa của lòng yêu mến Chúa, và cùng với em dấn thân trong sứ vụ thực hiện kế hoạch lòng thương xót của Chúa nơi em đang phục vụ. 

Dịp khấn lại hằng năm là một chặng dừng để em suy nghĩ, cầu nguyện và can đảm bước theo Chúa Giêsu, Đấng lòng em yêu mến. Trước khi khấn lần đầu, em đã được học kỹ lưỡng về từng lời khấn ở Nhà Tập. Rồi tới một thời điểm, em được mời gọi tự do tuyên khấn. Từ đó em chính thức bước vào mối tình với Giêsu, sẵn sàng chấp nhận những đòi hỏi và đón nhận những ân sủng đến từ ba lời khấn này: Khiết tịnh, Khó nghèo và Vâng phục. Sau lời tuyên khấn với Thiên Chúa, em chính thức trở thành nữ tu, mọi người gọi em là “Soeur”; em  thích và yêu quý tên gọi đó. Em trân trọng và nhớ từng kỷ niệm của ngày tuyên khấn. Vâng! ngày đầu tuyên khấn thật là đẹp. Em đã cảm nhận được nhiều niềm vui khi đến nhà thờ trong bộ tu phục đơn sơ, khi lần đầu tiên trao Mình Thánh Chúa cho người khác… thật là thánh thiêng! 

Mấy ngày nay nghe tin Dì về cùng Chúa một cách thật đột ngột, con không biết nói gì hơn, chỉ biết lặng thinh cầu nguyện cho Dì, và đón nhận Thánh Ý Chúa. Hôm  nay con nghe nhạc thánh ca, và khi nghe đến câu hát: “Người đi trong nước mắt đem hạt giống gieo trên nương đồng. Người về miệng vui ca tay ôm bó lúa ngào ngạt hương” (Ngày Về 2 – Kim Long). Lòng con lại nhớ về Dì, con muốn viết một đôi điều chia sẻ.

Khi bước chân vào Nhà Dòng thì con được biết đến Dì qua hình ảnh một ma sơ rất giản dị trong cách ăn mặt, trong cử chỉ, lời nói, đậm chất một người phụ nữ Miền Tây Nam Bộ. Sơ làm việc rất hăng say, nhiệt thành và xông xáo trong mọi việc lớn đến nhỏ. Nói chuyện với Dì không cần phải dè chừng vì cứ có sao nói vậy, Dì chỉ dạy cũng rất chân tình của một người chị đi trước. Gặp Dì ai cũng cảm thấy được cái sự chân thành, gần gũi, chất phát và sự quảng đại vô bờ.

Chắc ai đó sẽ băn khoăn tự hỏi: Tại sao lại là Hai người MẸ? Bởi theo lẽ thường thì mỗi người chỉ có một người mẹ mà thôi. Nhưng với người Kitô hữu thì ai ai cũng có một người mẹ vô cùng vĩ đại và tuyệt vời nữa. Đó chính là Mẹ Maria - Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ nhân loại. Vào một chiều tím buồn trên đồi Thập tự năm xưa, Chúa Giêsu đã gửi gắm: “Đây là con của Mẹ” và “Đây là Mẹ của con” (Ga 19, 26-27).

Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào. Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào”, đó là những câu mở đầu bài hát Lòng Mẹ của tác giả Y Vân. Sông sâu biển rộng ai đo cho nổi, ai dò cho thấu. Mạch suối trong nguồn chảy không bao giờ cạn. Tình yêu thương mẹ dành cho con cái là vô bờ bến. Có người Mẹ nào mà lại không thương đứa con mình mang nặng đẻ đau, ba năm bú mớm và suốt một đời yêu thương, dưỡng dục. Nhà thơ Chế Lan Viên đã diễn tả tình yêu của người Mẹ trong bài thơ Con cò với hai câu: “Con dù lớn vẫn là con của mẹ. Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”. Vâng, dù lớn dù nhỏ, dù xa hay gần thì tình yêu thương và trái tim của Mẹ vẫn luôn dành trọn cho con cái. Tình yêu không bao giờ có khoảng cách và không bị giới hạn bởi không gian và thời gian.

 

Đi tu bước theo tiếng gọi dâng hiến, mỗi người tu sĩ đã được học biết rõ căn tính chung và thiết yếu của đời sống thánh hiến là tự nguyện hiến thân theo Chúa Kitô để sống Tin Mừng một cách triệt để và trọn vẹn hơn trong đời sống khiết tịnh, khó nghèo và vâng phục (x. Sắc lệnh Perfectae Caritatis, số 1,5-13). Vì thế, mỗi người tu sĩ cần phải sống đúng căn tính của mình là sống trọn vẹn ba lời khuyên Phúc Âm để mỗi ngày trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô, Đấng mà người tu sĩ nguyện bước theo. Nghĩa là người tu sĩ ấy luôn có Chúa Kitô hiện diện trong mọi giây phút cuộc đời mình, để khi nhìn vào người tu sĩ, người ta sẽ thấy hình ảnh Chúa Kitô hiện diện sống động trong đó.

Thế nhưng, trong cuộc hành trình dài của ơn gọi, của sứ vụ, với những cám dỗ, yếu đuối, những tham, sân, si của phận người…người tu sĩ đôi khi bỏ quên căn tính của đời tu sĩ, họ đánh mất hình ảnh Chúa Kitô nơi mình.

Những tia nắng đầu tiên đã gọi dậy một ngày mới sau đêm mưa, nắng dịu dàng, nắng len lõi, nắng xuyên qua những khoảng trống bé tí của vườn nho để chạm tới mặt đất còn ướt đẫm sau cơn mưa đêm. Dưới vườn nho xanh mướt, ngàn tia nắng lung linh dao động theo nhịp của con gió sớm.. đến một góc vườn và ngồi an nhiên, chầm chậm hòa theo nhịp thở của những cành nho mơn mởn lá xanh. Nó nghe một tiếng nói quen thuộc, nhẹ nhàng nhưng âm vang, tiếng nói đi vào trong trí, trong lòng nó: “Thầy là cây nho anh em là cành” (Ga 15, 5a). “Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em” (Ga 15,4) lắng nghe lời mời gọi sao tha thiết mà Đấng Tạo Hóa dành cho Nó niềm hạnh phúc như phập phồng trong con tim, trong lồng ngực và nhanh chóng lan ra khắp cả thân người. Nó cảm thấy hạnh phúc khi yêu và.. được yêu. Nó ngước nhìn lên những cành nho đang vươn mình đón nắng sớm và Nó chợt phát hiện ra trên giàn nho xanh mướt ấy có một cành nho.. ngủ muộn.