Là con người chắc có lẽ ai trong chúng ta cũng có mong muốn được yêu thương, được quan tâm, được người khác biết đến những gì mình làm, mong được họ nhớ mãi về mình,….Là một người bước theo Chúa tôi cũng vẫn là con người, tôi vẫn có trái tim biết yêu thương và mong được yêu thương, được nhớ đến. Trong tôi vẫn còn đó bao yếu đuối, mỏng manh, bao dính bén khó buông bỏ, khó dứt khoát.

Sau những giờ phút cầu nguyện trong tĩnh lặng trước mặt Chúa, nhìn lại hành trình sứ vụ của tôi sau hơn chục năm qua. Trên những nẻo đường sứ vụ đó đây, tôi nhìn lại từng chặng đường mình đi, từng nơi mình ở, từng con người mình gặp gỡ, và từng trách nhiệm tôi lãnh nhận. Tôi chợt nhận ra rằng tôi đã có quá nhiều dính bén với con người, với công việc ở những nơi mà tôi từng bước chân qua. Có lúc tôi trở nên vật cản cho người chị em đến thi hành sứ mạng sau tôi, vì sự dính bén của tôi.

Tháng 11 được Giáo Hội Công Giáo dành riêng để cầu nguyện đặc biệt cho những người đã khuất. Vì thế mà mỗi năm khi tháng 11 đến, Đất thánh của mọi Giáo xứ đều được quét dọn sạch sẽ, hoa muôn sắc xuất hiện trên từng ngôi mộ. Đất thánh ngày nào lặng lẽ, đìu hiu, nay trở nên ấm áp, vui hơn vì có người thường xuyên ra vào thăm viếng, đọc kinh, cầu nguyện, thắp hương, đốt nến, cắm hoa cho mộ người thân.

Giáo Hội Công Giáo chúng ta tin rằng những lời cầu nguyện, những hy sinh, những việc lành bác ái của những người còn sống dâng lên Chúa để cầu nguyện cho người đã khuất, thì những điều tốt lành đó sẽ cứu giúp được linh hồn người đã khuất giảm bớt hình phạt nơi luyện ngục và sớm được về hưởng Thiên Đàng. Niềm tin ấy đã giúp cho người Kitô hữu biết sống tình liên đới với những người đã khuất. Vì thế tháng 11 hay còn được gọi là tháng của tình liên đới giữa người còn đang sống và những người đã lìa đời, những người còn sống đọc kinh, cầu nguyện, xin lễ và làm việc lành phúc đức để dâng tất cả lên Chúa cầu nguyện cho những người thân yêu của mình đã ra đi trước.

Một ngày nọ, Bi và Bo đang chơi chung với nhau thật vui vẻ. Bỗng nhiên, vì một chuyện gì đó, Bi và Bo cãi vã nhau. Không đứa nào chịu thua đứa nào, mà cứ khăng khăng cho rằng mình đúng. Thấy vậy, bà mẹ chạy lại cản hai đứa. Bà cho Bi và Bo ngồi đối diện với nhau. Sau đó, bà lấy một trái banh đặt trên bàn. Bà hỏi Bi và Bo: “Hai đứa con cho mẹ biết trái banh này màu gì?” Bi trả lời nhanh nhảu và rất tự tin: “Dạ trái banh màu đen” Bo bực mình gắt gỏng: “Không, trái banh rõ là màu trắng”. Thế rồi, Bi tức giận quát ầm lên: “màu đen”. Bo khó chịu nói: “màu trắng”. Bà mẹ liền lên tiếng: “Im lặng!” Bây giờ hai đứa con đổi chỗ cho nhau”. Bi và Bo ngoan ngoãn đổi chỗ ngồi cho nhau. Bất chợt, trên khuôn mặt của hai đứa tỏ vẻ như rất bất ngờ. Thì ra trái banh này có hai màu: Trắng và Đen. Nếu như nhìn nó từ một phía, thì mình sẽ thấy nó màu trắng. Còn nếu như nhìn nó từ phía còn lại, thì sẽ thấy nó màu đen.

Thánh Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars, là người có lòng sùng kính Mẹ Maria cách đặc biệt.  Ngài có một người anh tên là Phanxicô. Hồi còn nhỏ, ngài thường bị người anh này trêu chọc và bắt nạt, vì sự chậm chạp, kém thông minh và nhất là vì lòng đạo đức của mình.

“Chiều đến, người vẫn ở đó một mình, còn chiếc thuyền đã ra xa bờ nhiều dặm, bị sóng đánh vì ngược gió”. (Mt 14,23b-24)

Con nhớ rõ lắm cái ngày hôm ấy, ngày mà Thầy đã làm một điều kỳ diệu, điều mà từ trước tới giờ con chưa từng thấy.  Chỉ với 5 chiếc bánh và 2 con cá, Thầy ngước mắt lên trời, nâng cao bánh và cá rồi thì thầm một lúc, trong chốc lát bánh và cá trở nên nhiều, nhiều đến nỗi con không đếm xuể. Hôm ấy con tự hào lắm, tự hào vì Thầy của mình làm một việc thật vĩ đại. Sau đó, Thầy đưa bánh và cá đã hoá nhiều để chúng con phân phát cho dân chúng. Trong khi phát bánh và cá cho mọi người, con được khen nhiều đến nỗi chỉ muốn ở lại đó mãi, để nghe những lời khen của dân chúng. 

Dường như Thầy thấy điều đó nguy hiểm cho chúng con, nên ngay sau khi phát bánh và cá xong, Thầy liền gọi chúng con lại và bảo chúng con xuống thuyền qua bờ bên kia. Ai trong chúng con cũng cảm thấy hụt hẫng, vì lúc đó chúng con đang được mọi người hoan hô, tán thưởng mà Thầy lại muốn chúng con đi nơi khác.